Lời Nguyền Của Dòng HọChương 3: Xác chết khâu miệng
**CHƯƠNG 3: XÁC CHẾT KHÂU MIỆNG**
Cái lạnh từ lòng đất bốc lên, xuyên qua lớp áo mỏng, thấm vào tận xương tủy của Trần Phi Vũ. Không gian dưới hầm mộ không hề tối đen hoàn toàn như anh tưởng. Trên những bức tường gạch rêu phong, đôi chỗ lấp lánh những vệt lân quang xanh lục nhợt nhạt, tỏa ra thứ ánh sáng ma mị, đủ để soi rõ những hình thù kỳ quái được chạm khắc trên đá.
Huy đi sát sau lưng Vũ, hơi thở dồn dập của gã cảnh sát trẻ phả vào gáy anh. “Vũ, nghe tôi… chúng ta nên đợi chi viện. Chuyện này vượt quá thẩm quyền của một vụ án hình sự thông thường rồi.”
Vũ không quay đầu lại, đôi mắt anh dán chặt vào những sợi tơ trắng đang rung rinh dưới chân. “Cậu nghĩ chúng ta còn đường lui sao? Cánh cửa từ đường đã sập, lối vào này là con đường duy nhất. Và đừng quên, kẻ nằm dưới kia là anh họ tôi. Tôi phải biết điều gì đã giết chết anh ấy.”
Hầm mộ dẫn xuống sâu hơn bằng một lối dốc thoai thoải, mùi vôi nồng nặc quyện với mùi thịt thối bắt đầu xộc lên mũi. Càng đi sâu, không gian càng mở rộng ra thành một gian phòng hình tròn, trung tâm là một bệ đá lớn. Trên bệ đá đó, một hình hài đang ngồi xếp bằng, ngay ngắn và tĩnh lặng đến đáng sợ.
Vũ khựng lại. Ánh đèn pin trên tay Huy quét qua, đứng khựng lại tại gương mặt của cái xác.
Đó chính là Trần Minh.
Dưới ánh đèn pin rung rẩy, gương mặt của người anh họ vốn dĩ hào hoa nay chỉ còn là một khối thịt tím tái, căng phồng. Nhưng điều kinh dị nhất, điều khiến Huy phải bịt miệng để không bật ra tiếng thét, chính là cái miệng của Minh.
Toàn bộ đôi môi của Trần Minh đã bị khâu kín bởi những sợi chỉ đỏ sẫm. Những đường kim đi một cách chuẩn xác, đều tăm tắp, xuyên từ môi trên xuống môi dưới thành hình chữ X đan xen. Sợi chỉ không phải là chỉ thêu thông thường; nó dường như được làm từ tơ nhện nhuộm máu, vẫn còn rỉ ra thứ dịch lỏng sền sệt, đen ngòm. Những mũi khâu chặt đến mức làm méo xệch cả khuôn mặt, khiến đôi mắt của Minh lồi hẳn ra ngoài, nhìn trừng trừng vào khoảng không trước mặt như đang chất chứa một nỗi căm phẫn tận cùng.
“Tự khâu miệng…” Vũ thầm thì, giọng lạc đi. “Cảnh sát nói anh ấy tự khâu miệng trước khi chết?”
“Kết quả giám định pháp y sơ bộ là vậy.” Huy đáp, giọng run run. “Không có dấu vết kháng cự, không có ngoại lực tác động. Những dấu vân tay trên cây kim… đều là của chính anh ấy. Nhưng nhìn xem, làm sao một người có thể giữ được sự bình tĩnh để khâu đến mũi cuối cùng mà không rơi vào trạng thái sốc?”
Vũ tiến lại gần hơn, mặc cho linh tính trong lòng đang thét gào đòi chạy trốn. Với kiến thức của một kiến trúc sư chuyên về các công trình cổ, anh nhận ra vị trí ngồi của Trần Minh không phải ngẫu nhiên. Cái bệ đá mà Minh đang ngồi chính là tâm điểm của sơ đồ “Bát Quái Tụ Khí” mà anh đã nhận ra ở bên trên.
Nói một cách chính xác, cơ thể của Trần Minh đang được dùng như một cái “nút chai” để bịt kín mạch oán khí ở điểm cực âm này.
Vũ đưa tay định chạm vào một đầu sợi chỉ đang rủ xuống, nhưng ngay lập tức, vết bớt hình con nhện sau gáy anh nóng ran như có ai dí than hồng vào. Một cảm giác tê dại lan tỏa dọc sống lưng, kéo theo đó là một chuỗi những ảo ảnh chớp nhoáng: Hình ảnh một người đàn ông mặc áo quan viên thời xưa đang cầm một chiếc kim bạc dài, vừa đâm vào da thịt của một cô gái trẻ đang than khóc, vừa lẩm nhẩm những lời chú nguyền quái dị.
“Máu của cha, thịt của mẹ, trả cho đất, trả cho quỷ…”
Vũ giật mình thu tay lại, mồ hôi hột đổ ra như tắm.
“Vũ! Cậu nhìn kìa!” Huy chiếu đèn xuống sàn đá dưới chân cái xác.
Trong vòng tròn xung quanh bệ đá, có hàng trăm con nhện đỏ li ti đang bò ra từ những khe nứt. Chúng không bò loạn xạ mà tụ lại thành những dòng chảy như những sợi chỉ máu, hướng thẳng về phía xác của Minh. Khi chạm vào da thịt cái xác, chúng không ăn thịt mà chui tọt vào bên trong những lỗ chân lông hoặc len lỏi qua những kẽ của đường chỉ khâu miệng.
Xác của Trần Minh bắt đầu rung lên bần bật.
Vũ kinh hoàng nhận thấy lồng ngực của người anh họ phập phồng, mặc dù hơi thở đã tắt từ lâu. Những sợi chỉ đỏ bỗng nhiên căng ra, da thịt quanh môi Minh bị kéo rách, máu đen bắt đầu trào ra ồ ạt.
*Xoẹt… xoẹt…*
Tiếng động rợn người của kim chỉ đâm xuyên qua da thịt lại vang lên, nhưng không phải do ai đó đang khâu, mà là từ bên trong khoang miệng của cái xác. Có thứ gì đó đang cố bò ra ngoài, và những sợi chỉ đỏ đang cố gồng mình giữ nó lại.
“Lùi lại!” Vũ hét lên, kéo Huy lùi xa khỏi bệ đá.
Ngay khoảnh khắc đó, một mũi khâu ở chính giữa đôi môi bị đứt lìa. Từ khe hở nhỏ nhoi đó, một chiếc chân nhện dài, đen xì, đầy lông lá thò ra, quờ quạng vào không khí. Rồi cái thứ hai, thứ ba… Những chiếc chân đó không phải của nhện thông thường, nó giống như những ngón tay người gầy guộc bị kéo dài ra một cách dị dạng.
Cái miệng của Trần Minh bị xé toạc hoàn toàn. Một thực thể bò ra từ bên trong cuống họng của anh ấy – một con nhện khổng lồ mang gương mặt người. Nhưng đó không phải mặt người bình thường, khuôn mặt đó không có mắt, không có mũi, chỉ là một lớp da phẳng lì trắng bệch.
“Bà Chúa Không Mặt…” Huy lẩm bẩm, bàn tay cầm súng buông thõng xuống. Trước sức mạnh siêu nhiên này, vũ khí nóng chỉ còn là một đống sắt vụn vô dụng.
Thực thể kia rú lên một tiếng thanh mảnh như tiếng trẻ con khóc, rồi nhanh như cắt, nó phóng thẳng lên trần hầm mộ, bám chặt vào những phiến đá cổ. Những sợi tơ màu máu từ bụng nó phóng xuống, tạo thành một mạng lưới dày đặc vây lấy Vũ và Huy.
Vết bớt sau gáy Vũ giờ đây không chỉ đau đớn mà bắt đầu rỉ máu. Anh cảm thấy một sự liên kết kỳ lạ với sinh vật đang ở trên đầu mình. Anh không thấy sợ hãi như lúc đầu nữa, thay vào đó là một nỗi buồn thâm trầm, một oán hận kéo dài trăm năm đang len lỏi vào tâm trí.
“Bà muốn gì?” Vũ ngước mắt lên nhìn vào cái gương mặt phẳng lì kia, giọng nói anh trở nên trầm đục, như không phải phát ra từ chính mình.
Thực thể kia dừng lại, đôi chân dài ngoẵng khẽ rung động. Từ hư không, một giọng nói nữ tính lảnh lót nhưng lạnh lẽo vang lên trong đầu Vũ:
*“Họ Trần đã vay… họ Trần phải trả. Mạng đổi mạng, hồn đổi hồn. Kẻ mang ấn nhện chính là vật tế tiếp theo.”*
“Anh tôi đã chết rồi! Tại sao vẫn chưa đủ?” Vũ hét lớn.
Mạng lưới tơ đỏ bắt đầu co rút lại, siết chặt lấy không gian xung quanh hai người. Huy định nổ súng nhưng Vũ đã kịp ngăn lại. “Đừng! Càng chống cự, tơ sẽ càng thắt chặt. Đây không phải thực thể vật lý, đây là nghiệp lực của dòng họ!”
Vũ đưa mắt quan sát căn phòng một lần nữa. Với tư duy của một kiến trúc sư, anh cố tìm kiếm sự bất đối xứng trong cái hầm mộ tưởng chừng hoàn hảo này. Mọi công trình phong thủy đều có một điểm yếu – đó là cửa sinh trong bát môn. Cụ Mười từng nói, hầm mộ này được xây theo sơ đồ Bát Quái Ngược, tức là mọi cửa đều là cửa tử, chỉ trừ nơi phát sinh oán khí ban đầu.
Đó chính là cột trụ chính chống đỡ căn hầm.
Vũ nhìn thấy một cột trụ đá nằm khuất sau bóng tối, nơi những sợi tơ đỏ bám vào dày đặc nhất. Anh nhận ra trên thân cột có khắc một hình hoa Bỉ Ngạn – biểu tượng của sự chia lìa âm dương.
“Huy! Bắn vào cái cột đó! Ngay vị trí bông hoa!” Vũ ra lệnh.
Huy không chần chừ, anh nhắm thẳng vào đó và bóp cò liên tiếp ba phát. *Đoàng! Đoàng! Đoàng!*
Đạn xuyên qua lớp tơ, ghim thẳng vào phiến đá cổ. Một tiếng rạn vỡ chói tai vang lên. Từ vết nứt trên cột đá, một làn khói đen kịt thoát ra, kèm theo tiếng gào thét như của hàng ngàn linh hồn bị giam cầm. Thực thể Bà Chúa Không Mặt trên trần nhà run rẩy dữ dội, nó rơi phịch xuống đất, cuộn tròn lại trong đám tơ đỏ.
Mạng lưới tơ xung quanh hai người tan biến ngay lập tức thành tro bụi đen. Cùng lúc đó, căn hầm bắt đầu rung chuyển, đất đá từ trên trần rơi xuống lả tả.
“Nó sắp sập rồi! Chạy mau!” Huy thúc giục.
Vũ liếc nhìn xác của Trần Minh lần cuối. Cái xác giờ đây đã khô héo như một bộ xương cũ, những sợi chỉ đỏ cũng hóa thành tro trắng. Anh nhận ra một sự thật cay đắng: Cái chết của Minh chỉ là sự mở màn. Minh chết để giải phóng cho thứ này bò ra, và nhiệm vụ của thứ này chính là săn đuổi người mang Huyết Ấn thực sự – chính là anh.
Hai người tháo chạy khỏi hầm mộ, len lỏi qua những kẽ nứt của đống đổ nát từ đường phía trên. Khi họ vừa thoát ra ngoài bãi cỏ phía sau dinh thự, một tiếng nổ trầm đục vang lên bên dưới lòng đất. Toàn bộ nền móng của khu từ đường sụt xuống, chôn vùi tất cả những bí mật vừa lộ ra.
Vũ nằm vật xuống cỏ, hơi thở dồn dập. Bầu trời làng Cổ Nguyệt vẫn bao phủ bởi một màu xám xịt của sương mù, nhưng dòng sông Hắc Thủy phía xa dường như đã bớt đi màu đỏ quạnh.
Huy ngồi bên cạnh, kiểm tra lại súng, mặt vẫn chưa còn chút máu. “Vũ… cậu có thấy không? Lúc con quái vật đó ngã xuống… tôi thấy khuôn mặt nó thay đổi.”
Vũ quay sang nhìn Huy: “Cậu thấy gì?”
“Lớp da phẳng lì đó rách ra… chỉ trong một tích tắc. Bên dưới đó… là gương mặt của Linh Chi.”
Tim Vũ thắt lại. Linh Chi? Em họ anh, cô gái có đôi mắt âm dương yếu ớt kia sao có thể là thực thể tà ác này được? Hay là Linh Chi chính là vật chứa của Bà Chúa Không Mặt?
Anh đưa tay chạm vào gáy mình. Vết bớt không còn đau nữa, nhưng khi nhìn vào lòng bàn tay, Vũ bàng hoàng nhận thấy một sợi chỉ đỏ mỏng manh đã luồn sâu vào dưới lớp da ở cổ tay anh, kéo dài chạy dọc theo mạch máu, hướng thẳng về phía trái tim.
Lời nguyền chưa bao giờ bị ngăn lại. Nó chỉ vừa mới bắt đầu thực sự ký sinh vào máu thịt của anh.
Phía xa, trên ban công của ngôi dinh thự chính, bóng một người đàn ông trung niên mặc bộ âu phục sẫm màu đang lặng lẽ quan sát họ. Đó là chú Khang. Ông ta không có vẻ gì là sợ hãi hay lo lắng trước sự sụp đổ của từ đường. Ngược lại, khóe môi ông ta hơi nhếch lên thành một nụ cười kỳ dị, tay ông cầm một cuộn chỉ đỏ đang còn rỉ máu.
Vũ biết, cuộc đấu tranh với dòng họ và cái chết đang chờ đợi ở tuổi 27 của anh mới thực sự bước vào giai đoạn tàn khốc nhất.
“Về thôi Huy.” Vũ đứng dậy, giọng nói lạnh lùng đến lạ thường. “Vụ án này… cảnh sát không giải quyết được đâu.”
Anh bước đi về hướng dinh thự, nơi bóng tối của sự giàu sang ô uế vẫn đang ngự trị. Lời nguyền của họ Trần không nằm ở hầm mộ, không nằm ở những bức phù điêu, mà nó nằm ngay trong những người còn sống, những kẻ sẵn sàng hiến tế con cháu để đổi lấy vinh hoa.
Dưới chân anh, sương mù lại cuộn lên, che lấp con đường dẫn ra khỏi làng. Làng Cổ Nguyệt đã đóng cửa. Và tối nay, sẽ không có ai thoát khỏi sự phán xét của “Những sợi chỉ máu”.
***
Vũ ngồi trong phòng làm việc cũ của cha mình ở tầng hai ngôi biệt thự. Gian phòng sặc mùi giấy cũ và thuốc nam, thứ mùi đặc trưng của gia đình họ Trần mỗi khi có ai đó đau yếu. Trước mặt anh là bản vẽ mặt cắt của toàn bộ dinh thự mà anh vừa bí mật vẽ lại từ ký ức sau khi thám hiểm hầm mộ.
Huy đã rời đi để báo cáo sự việc về tỉnh dưới danh nghĩa một vụ sập công trình kiến trúc cũ, nhưng Vũ biết gã cảnh sát trẻ đó sẽ quay lại. Ánh mắt của Huy khi nhìn thấy cái xác khâu miệng là ánh mắt của một kẻ đã đánh mất niềm tin vào logic hiện đại.
Vết bớt sau gáy Vũ lại cựa quậy. Lần này, anh lấy ra một chiếc gương nhỏ, soi vào đó. Con nhện đỏ không còn là một hình vẽ phẳng lì nữa. Những cái chân của nó dường như đã mọc dài ra, ghim chặt vào cột sống của anh. Đáng sợ hơn, ở chính giữa đầu con nhện, một điểm trắng nhỏ xíu xuất hiện – như một con mắt đang dần mở ra.
*Cộc… cộc…*
Tiếng gõ cửa vang lên khô khốc.
Vũ vội vàng kéo cổ áo lên. “Ai đó?”
“Là tôi, cụ Mười đây.” Giọng nói khàn đục như tiếng lá khô cọ vào nhau của ông lão trông coi từ đường vang lên phía sau cánh cửa gỗ.
Vũ ra mở cửa. Cụ Mười đứng đó, một tay cầm lồng đèn tre nhạt màu, tay kia chống một chiếc gậy bằng gỗ dâu tằm. Con mắt trái duy nhất của cụ nhìn chăm chằm vào Vũ, trong khi hốc mắt phải trống rỗng khẽ co giật.
“Cậu thấy rồi phải không? Cái xác của Minh?” Cụ Mười bước vào phòng không cần đợi mời, mùi nhang tàn từ người cụ lan tỏa khắp căn phòng.
“Cụ biết mọi chuyện?” Vũ hỏi, giọng đầy nghi hoặc. “Cụ biết có một cái hầm mộ ngay dưới chân chúng ta, cụ biết tại sao anh Minh phải khâu miệng mình?”
Cụ Mười ngồi xuống chiếc ghế bành cũ, khẽ thở dài: “Nó không tự khâu đâu. Lời nguyền buộc nó phải làm thế. Minh là kẻ có khiếu ăn nói, chính cái mồm dẻo kẹo của nó đã giúp họ Trần ký được bao nhiêu hợp đồng hắc ám, đem tiền về từ mồ hôi nước mắt và máu của người khác. Theo luật vay trả của Bà Chúa, kẻ dùng cái gì để kiếm lời thì phải hy sinh cái đó để đền tội.”
“Vậy còn tôi?” Vũ hỏi, giọng run rẩy. “Tôi dùng đôi mắt để vẽ, dùng khối óc để xây dựng. Lời nguyền sẽ làm gì với tôi?”
Cụ Mười không trả lời ngay. Cụ từ từ mở một bọc vải nhỏ đặt trên bàn. Bên trong là một bộ kim chỉ bằng bạc, trông giống hệt thứ mà Vũ đã thấy trong ảo ảnh lúc nãy.
“Mỗi đời một người, mỗi người một cách trả. Minh đã chết để mở ra phong ấn cho Bà Chúa. Nhưng kẻ Bà Chúa cần không phải là mạng của Minh. Bà ta cần một người có thể đưa bà ta trở lại dương thế bằng một hình hài nguyên vẹn.”
Vũ nhìn bộ kim chỉ, cảm giác ớn lạnh bò khắp da thịt. “Cụ định nói là… tôi?”
“Bà Chúa là một linh hồn không mặt, bị tước đi nhân dạng và bị đóng đinh vào long mạch ngôi nhà. Để thoát ra, bà ta cần một người kiến trúc sư giỏi – một người biết cách xây dựng lại một cơ thể từ những mảnh vỡ linh hồn của dòng họ.”
Cụ Mười đột ngột nắm lấy tay Vũ, sức mạnh của ông lão 70 tuổi mạnh đến kinh người. Cụ lật cổ tay anh lên, soi đèn vào sợi chỉ đỏ đang chạy dưới da.
“Sợi chỉ này không phải là tơ nhện. Nó là sợi dây nối kết giữa linh hồn cậu và Bà Chúa. Khi nó chạm đến tim cậu, cậu sẽ không chết. Cậu sẽ trở thành một con rối, một thực thể sống mang hình dáng của Trần Phi Vũ nhưng bên trong là sự oán hận của Bà Chúa Không Mặt.”
“Làm sao để cắt bỏ nó?” Vũ hỏi, sự bình tĩnh duy nhất còn lại của anh bắt đầu tan vỡ.
Cụ Mười lấy ra một con dao nhỏ bằng đá đen bóng, lưỡi dao sắc lẹm lấp lánh ánh thép lạnh. “Có một cách. Nhưng đau lắm. Cậu phải để lão rạch đường chỉ này ra, dùng máu gà trống thiến để gột rửa mạch máu. Nhưng đó chỉ là giải pháp tạm thời. Cách duy nhất để xóa bỏ hoàn toàn lời nguyền là tìm cho ra món đồ định ước năm xưa – chiếc vòng tay của cô gái bị chôn sống – và trả lại cho Bà Chúa ngay tại huyệt mộ gốc.”
Vũ sững người. Huyệt mộ gốc? Chẳng lẽ hầm mộ anh vừa vào không phải là nơi khởi nguồn?
“Hầm mộ dưới từ đường chỉ là một hầm mộ phụ để điều tiết oán khí.” Cụ Mười thì thầm, đôi mắt nhìn quanh quất như sợ bóng tối đang lắng nghe. “Ngôi mộ thật sự nằm ở nơi mà ngôi nhà này bắt đầu… dưới phòng ngủ của trưởng tộc.”
Dưới phòng của chú Khang.
Vũ rùng mình. Chú Khang luôn giữ kín căn phòng của mình, không ai được phép vào kể cả gia nhân lâu năm. Anh nhớ lại nụ cười của chú mình trên ban công. Hóa ra, kẻ canh giữ cổng địa ngục không phải là những con ma, mà là chính người thân ruột thịt của anh.
“Tại sao cụ lại giúp tôi?” Vũ nhìn thẳng vào cụ Mười. “Cụ nói gia tộc cụ là người của thầy pháp năm xưa đã tạo ra lời nguyền này. Nhiệm vụ của cụ là canh chừng nợ máu, không phải là giúp con cháu họ Trần trốn nợ.”
Cụ Mười cười, tiếng cười nghe như tiếng gỗ mục gãy vụn. “Lão không giúp cậu trốn nợ. Lão giúp cậu kết thúc nó. Nợ này càng kéo dài, dòng họ cụ Mười lão càng phải làm nô lệ cho họ Trần trong cõi âm. Lão muốn được tự do. Muốn được nhắm mắt mà không phải nghe tiếng gào khóc của những hồn ma trong căn biệt thự này.”
Cụ Mười đứng dậy, đẩy bộ kim chỉ về phía Vũ. “Hãy giữ lấy nó. Đây là kim bạc của tổ sư phái tôi truyền lại. Nếu Bà Chúa đến gần, hãy dùng nó đâm vào vết bớt trên gáy. Nó sẽ không giết chết bà ta, nhưng sẽ cho cậu thêm thời gian.”
Khi bóng cụ Mười khuất sau hành lang tối tăm, Vũ nhìn lại bản vẽ của mình. Anh cầm cây bút đỏ, gạch một đường chéo ngay chính giữa sơ đồ ngôi nhà – nơi phòng ngủ của chú Khang tọa lạc.
Ánh đèn trong phòng bỗng chập chờn rồi tắt ngóm.
Bóng tối bao trùm. Vũ nghe thấy tiếng *loẹt quẹt* phát ra từ góc phòng.
*Xoẹt… xoẹt…*
Tiếng đâm kim qua da thịt.
Lần này, tiếng động đó không phát ra trong đầu anh. Nó phát ra ngay tại bức tường phía sau lưng anh.
Vũ không dám quay lại. Anh cảm thấy một luồng hơi lạnh phả vào tai. Và rồi, một bàn tay mềm mại, lạnh ngắt như băng đá từ từ vòng qua cổ anh. Những ngón tay thanh mảnh, đầy những vết chai sần vì kim chỉ, đang mân mê đôi môi anh.
*“Vũ à… đừng sợ… sẽ chỉ đau một chút thôi…”*
Giọng nói của Linh Chi.
Nhưng giọng nói đó không phát ra từ miệng. Nó phát ra từ lồng ngực của kẻ đang đứng phía sau anh.
Vũ run rẩy đưa tay vào túi, chạm vào cây kim bạc của cụ Mười. Anh nghiến răng, dùng hết sức bình sinh xoay người lại, đồng thời đâm cây kim về phía trước.
Cây kim xuyên vào một khoảng không hư ảo. Nhưng một tiếng rên rỉ u uất vang lên. Bóng đen biến mất, để lại trên bàn làm việc một mẩu giấy nhỏ được cắt ra từ tờ báo cũ. Trên mẩu giấy chỉ có hai từ được ghép lại từ những chữ cái rời rạc, được dán bằng máu:
**“NỢ… TRẢ.”**
Vũ gục xuống ghế, mồ hôi chảy ròng ròng trên mặt. Sợi chỉ đỏ trên cổ tay anh giờ đây đã dài thêm một đoạn, rõ rệt hơn, như thể nó vừa được hút thêm nhựa sống từ chính nỗi sợ hãi của anh.
Anh biết, đêm nay sẽ còn rất dài. Và cái chết của anh Minh chỉ là một nốt nhạc dạo đầu cho một bản giao hưởng đẫm máu mà gia tộc họ Trần đã chuẩn bị cho anh – đứa con trai mang trên mình hình ấn nhện, kẻ được chọn để kết nối giữa hai thế giới đầy oán hận.
Vũ nhìn ra cửa sổ, làng Cổ Nguyệt ngoài kia dường như đã bị bóng tối nuốt chửng hoàn toàn. Chỉ còn tiếng sông Hắc Thủy vỗ vào bờ rì rầm như tiếng đọc chú, dẫn lối cho những xác chết dưới lòng đất trỗi dậy tìm đường trở về nhà.