Lời Nguyền Của Dòng HọChương 30: Đối mặt chú Khang
**CHƯƠNG 30: ĐỐI MẶT CHÚ KHANG**
Không gian bên trong từ đường họ Trần không giống với bất kỳ một công trình kiến trúc tâm linh nào mà Trần Phi Vũ từng phục chế. Thông thường, từ đường là nơi tụ khí, là nơi con cháu gửi gắm niềm tin và sự tôn kính để mong cầu tổ tiên phù hộ. Nhưng nơi đây, dưới lăng kính của một kiến trúc sư và đôi mắt của một kẻ đang mang trong mình mầm mống của quỷ, Phi Vũ thấy rõ một cấu trúc tàn khốc.
Toàn bộ trần nhà được chạm khắc hình chín con rồng, nhưng đầu rồng không hướng ra ngoài mà đều chúc xuống, miệng ngậm lấy những sợi chỉ đỏ treo lơ lửng các tấm bài vị. Đây là thế “Cửu Long Hấp Tinh”, không phải để ban phúc, mà để rút cạn linh khí của vong linh dòng họ nhằm nuôi dưỡng một thứ gì đó nằm sâu bên dưới lòng đất.
Mùi trầm hương nồng nặc đến nghẹt thở, hòa quyện với mùi tanh nhàn nhạt của máu tươi và mùi nến sáp chảy ròng ròng trên những chân nến bằng đồng đen. Giữa không gian mờ ảo ấy, Trần Vĩnh Khang ngồi tĩnh lặng trên chiếc ghế bành bằng gỗ sưa đặt ngay chính diện ban thờ. Ông ta vẫn diện bộ âu phục lịch lãm như ngày thường, đôi giày da bóng loáng không vấy một chút bùn đất của làng Cổ Nguyệt, phong thái thư thả như một vị vương giả đang chờ đợi bữa tiệc bắt đầu.
Chỉ có điều, đôi mắt ông ta không còn tròng trắng. Đó là hai hốc đen sâu hoắm, phản chiếu ánh nến le lói thành những đốm lửa ma quái.
– “Vũ, con về hơi muộn. Chú đã pha xong bình trà này được một lúc rồi.” – Giọng ông Khang trầm ấm, điềm tĩnh đến mức khiến người ta gai người.
Đại úy Huy khẽ rên rỉ, cơ thể anh run lên từng đợt bên cạnh Phi Vũ. Vết bớt hình nhện trên vai Huy đã bắt đầu lan rộng ra cổ, những tia máu tím tái bò trườn dưới lớp da gà. Phi Vũ siết chặt cánh tay Huy, dìu anh đứng vững, ánh mắt anh lạnh lùng nhìn thẳng vào người chú ruột – kẻ đã gián tiếp và trực tiếp gây ra cái chết cho bao nhiêu mạng người.
– “Trà của chú… có lẽ tôi không dám uống.” – Phi Vũ cất lời, giọng anh khàn đặc vì khói nhang và mệt mỏi. “Tôi chỉ muốn hỏi một câu thôi. Khi chú ngồi trên cái ghế trưởng tộc này, chú có nghe thấy tiếng thét của anh Minh không? Hay tiếng khóc của những đứa trẻ bị chú đem ra làm vật tế dưới hầm mộ kia?”
Trần Vĩnh Khang khẽ nhấp một ngụm trà, động tác tao nhã đến mức hoàn hảo. Ông ta đặt tách trà xuống, tiếng gốm sứ va vào mặt gỗ phát ra một tiếng “cạch” khô khốc giữa không gian im lặng.
– “Vũ à, con nhìn ngôi làng này xem. Nhìn dinh thự này xem.” – Khang dang tay ra, cử chỉ như đang ôm lấy cả một giang sơn vô hình. “Tổ tiên chúng ta ba đời trước vốn chỉ là những kẻ bần nông, cơm không đủ ăn, áo không đủ mặc. Nếu không có ‘giao kèo’ ấy, nếu không có sự hy sinh của một vài người, thì lấy đâu ra danh tiếng họ Trần Phi vang dội khắp cả nước? Lấy đâu ra tiền bạc để con được đi du học, được trở thành một kiến trúc sư lịch lãm như bây giờ?”
Phi Vũ cười nhạt, một nụ cười đầy cay đắng và khinh bỉ. Vết bớt sau gáy anh nhói lên liên hồi, con nhện đỏ đang cựa quậy như thể nó cũng đang hưởng ứng cơn giận trong lòng chủ nhân.
– “Giàu sang dựa trên xương máu của người phụ nữ bị chôn sống ư? Thịnh vượng dựa trên việc khâu miệng những đứa con cháu ruột rà để chúng không thể oán thán dưới cửu tuyền ư?” – Phi Vũ tiến lên một bước, hơi ấm từ chiếc Răng Hộ Mệnh tỏa ra nơi lồng ngực giúp anh chống lại áp lực oán khí đang bủa vây. “Chú nói chú làm vì dòng họ, nhưng thực chất chú chỉ là một con ký sinh trùng thèm khát quyền lực và sự trường thọ hão huyền. Chú sợ chết, đúng không?”
Gương mặt ông Khang hơi co rút lại, một thoáng nanh ác lướt qua vẻ đạo mạo. Ông ta đứng dậy, bóng của ông ta kéo dài trên bức tường phía sau, méo mó và mang hình thù của một con quái vật nhiều chi.
– “Chết? Không ai trong dòng họ này thực sự chết cả, Vũ ạ.” – Khang bước dần xuống khỏi bục ban thờ, đôi giày da gõ xuống mặt sàn gạch “Thọ” ngược vang lên những tiếng âm u. “Chúng ta tan biến vào đất, vào gạch, vào từng thớ gỗ của nơi này. Chúng ta trở thành một phần của vĩnh cửu. Cô Tuyết – Bà Chúa Không Mặt mà con hãi hùng – chính là linh hồn của sự giàu sang này. Không có sự oán hận của bà ta, dòng họ Trần đã lụi bại từ lâu rồi.”
Đại úy Huy, dù đang đau đớn, vẫn cố gượng dậy, tay anh run run cầm khẩu súng công vụ, nhưng nòng súng không thể giữ được thăng bằng.
– “Trần Vĩnh Khang… ông… ông bị bắt… vì tội giết người… và… hành nghề tà đạo…” – Huy thở dốc, từng chữ thốt ra như rút cạn sức lực cuối cùng.
Khang nhìn Huy với ánh mắt thương hại, giống như nhìn một con kiến đang cố gắng xô ngã một con voi.
– “Luật pháp? Ở trong làng Cổ Nguyệt này, và nhất là ở trong từ đường này, quy luật của người sống không có giá trị. Anh cảnh sát ạ, anh có biết vì sao vết bớt của anh lại phát tác nhanh như vậy không? Vì anh là kẻ ngoại đạo dám can thiệp vào ‘nghiệp lực’ của người khác. Những con nhện của Bà Chúa rất thích những kẻ có chính nghĩa rỗng tuếch như anh.”
– “Thôi đi!” – Phi Vũ quát lên, tiếng vang chấn động cả căn phòng khiến những ngọn nến tắt phụt, chỉ còn lại duy nhất ngọn nến trung tâm trên bàn thờ. “Tôi không đến đây để nghe chú thuyết giáo về cái thứ vinh quang thối nát đó. Chú định thực hiện đại tế đêm nay đúng không? Chú muốn mượn xác tôi để triệu hoán hoàn toàn linh thể của bà ta, rồi đổi lại cho chú một kiếp sống trường sinh?”
Trần Vĩnh Khang dừng bước, đứng cách Phi Vũ chỉ năm bước chân. Một luồng gió âm từ đâu thổi tới, làm vạt áo của ông ta tung bay. Làn da mặt của Khang bắt đầu bong tróc, lộ ra những mảng đen kịt bên dưới.
– “Đúng vậy. Năm nay con tròn 27 tuổi – tuổi mà lời nguyền đòi nợ. Nhưng nếu con tự nguyện hiến dâng linh hồn cho Bà Chúa, ta có thể giữ cho xác thân của con không bị mục rữa, con sẽ sống mãi mãi trong vinh hoa này. Hãy nhìn xem…”
Khang chỉ tay lên bức tường phía sau ban thờ. Những bức chân dung của tổ tiên họ Trần dường như đang chuyển động. Mắt họ bắt đầu rỉ máu, và môi họ khẽ mấp máy những lời cầu hồn kỳ quái. Không gian bắt đầu biến đổi, những bức tường từ đường dường như kéo dài ra vô tận, và mặt sàn bắt đầu mềm nhũn, biến thành một lớp nhầy nhụa màu đỏ sẫm.
– “Sự giàu sang này…” – Khang tiếp tục, giọng ông ta giờ đây chồng lấp bởi hàng ngàn tiếng thì thầm khác. “…là một gánh nặng mà chỉ kẻ mạnh mới gánh nổi. Bố của con – Trần Vĩnh Bình – là một kẻ hèn nhát. Ông ta đã chọn cái chết để trốn tránh trách nhiệm. Nhưng ông ta không ngờ rằng, việc ông ta chết sớm chỉ làm cho lời nguyền dồn nén lại và nổ tung trên người con một cách tàn bạo hơn.”
Phi Vũ cảm thấy lồng ngực mình nghẹn lại khi nghe nhắc đến bố. Những ký ức về người đàn ông trầm lặng, luôn nhìn anh với ánh mắt đau xót vào mỗi đêm sinh nhật bỗng chốc hiện về. Anh chợt hiểu ra, bố anh không phải bỏ rơi anh, mà ông đã cố gắng làm tất cả những gì một con người có thể làm để chống lại số mệnh quái quỷ này.
– “Bố tôi không hèn nhát!” – Vũ gằn giọng, đôi mắt anh dần hiện lên những tia máu đỏ. “Người hèn nhát là kẻ không dám đối mặt với cái nghèo, không dám sống đúng với nhân tính như chú. Chú có biết vì sao tôi trở thành kiến trúc sư không? Để tôi biết được đâu là cột, đâu là xà, đâu là móng… và làm sao để phá hủy chúng từ tận gốc rễ!”
Phi Vũ lấy từ trong túi áo ra chiếc hộp đồng nhỏ mà anh đã thu hồi được từ hầm mộ. Khi nắp hộp hé mở, một luồng ánh sáng màu tím dị biệt phát ra, đối chọi lại với oán khí đen đặc của Khang.
Trần Vĩnh Khang lần đầu tiên biến sắc. Ông ta lùi lại một bước, giọng lạc đi:
– “Căn cốt của bà ta… làm sao con…?”
– “Cụ Mười đã đúng.” – Phi Vũ nói, mỗi lời nói như một nhát dao chém vào bầu không khí u ám. “Mọi lời nguyền đều bắt đầu từ một điểm nút kiến trúc. Dinh thự này, từ đường này là một trận đồ giam cầm linh hồn bà ta để sinh ra tài lộc. Nhưng nếu ‘Cốt’ không còn ở đúng vị trí, thì toàn bộ tòa lâu đài cát này sẽ sụp đổ.”
– “Mày định làm gì?” – Khang không còn gọi “chú – con” nữa, giọng ông ta trở nên rít ró như tiếng quỷ hú.
– “Tôi định kết thúc sự giàu sang này của họ Trần. Bằng máu của chính tôi!”
Phi Vũ dứt khoát rút con dao găm nhỏ ra, rạch một đường dài trên lòng bàn tay mình. Máu của anh không rơi xuống đất mà bị hút thẳng vào chiếc hộp đồng. Cùng lúc đó, vết bớt hình nhện sau gáy anh nở rộ, tám chiếc chân nhện bằng khí đen thoát ra ngoài, bao bọc lấy cơ thể anh như một lớp giáp tà ác.
Đại úy Huy gào lên:
– “Vũ! Đừng! Đừng để nó chiếm lấy cậu!”
Nhưng Phi Vũ đã không còn nghe thấy gì nữa. Tâm trí anh hiện lên hình ảnh cô Tuyết năm xưa, một thiếu nữ xinh đẹp trong tà áo dài trắng, đôi mắt đầy nước mắt khi bị chính người mình yêu thương nhất phản bội và chôn sống. Sự đau khổ đó, sự oán hận đó, anh cảm nhận được hết. Anh không chống lại nó nữa, anh chấp nhận nó.
– “Vĩnh Khang… ông có muốn nếm trải cảm giác của sự vĩnh cửu không?” – Phi Vũ nói, nhưng giọng nói bây giờ là sự hòa quyện giữa một nam và một nữ.
Những tấm bài vị trên cao bắt đầu rơi rụng, vỡ tan tành khi chạm đất. Những sợi chỉ đỏ đứt tung, chín đầu rồng trên trần nhà bắt đầu nứt toác, từ trong họng chúng trào ra dòng máu đen đặc thay vì linh khí.
Trần Vĩnh Khang cuồng loạn vồ lấy những bài vị đang rơi:
– “Không! Không được phá hỏng nó! Tao đã mất 30 năm… 30 năm để vận hành cái trận đồ này! Tao không thể trở lại làm một kẻ trắng tay!”
Ông ta lao vào Phi Vũ, đôi bàn tay gầy guộc biến thành những móng vuốt đen dài. Nhưng khi ông ta chạm vào quầng sáng xung quanh Phi Vũ, một tiếng “xèo” vang lên như sắt nung nhúng vào nước lạnh. Khang rú lên đau đớn, cánh tay ông ta bị đốt cháy ngay lập tức bởi oán hận thuần khiết của chính tổ tiên mình.
Phi Vũ bước tới, mỗi bước đi khiến gạch hoa dưới chân nát vụn. Anh nhìn chú mình, kẻ đang bò lồm cồm dưới sàn, cố gắng nhặt nhạnh những gì còn lại của sự vinh hoa ảo ảnh.
– “Chú nói đúng, họ Trần không ai thực sự chết.” – Phi Vũ nói lạnh lùng. “Nhưng từ đêm nay, họ Trần cũng sẽ không ai còn thực sự được ‘sống’ trong bóng tối này nữa. Tôi sẽ xóa sạch tất cả, dù phải đưa cả dòng họ xuống địa ngục cùng mình.”
Ánh nến duy nhất phụt tắt. Một tiếng gầm lớn phát ra từ bên dưới lòng đất làng Cổ Nguyệt, như thể con quỷ khổng lồ bị xích bao năm qua đã được phóng thích. Toàn bộ từ đường rung chuyển dữ dội, những cột gỗ lim to lớn bắt đầu nứt ra, và phía bên ngoài, cơn mưa máu bắt đầu chuyển thành một trận cuồng phong chưa từng có trong lịch sử.
Trần Vĩnh Khang ngước lên nhìn trần nhà đang sụp đổ, đôi mắt đen hoắm của ông ta giờ đây chứa đầy sự kinh hoàng cùng cực. Ông ta thấy “Bà Chúa Không Mặt” không phải đứng sau Phi Vũ, mà bà ta đang bước ra từ chính hình bóng của người cháu trai.
Bà ta không có mặt, nhưng tiếng cười của bà ta vang vọng khắp từ đường, một tiếng cười mang theo vị chát của máu và vị đắng của sự trả thù trễ muộn suốt mấy đời người.
– “Giàu sang ư?” – Tiếng của bà ta lướt qua tai Khang như gió rít. “Trả lại đây cho ta!”
Trần Vĩnh Khang thét lên một tiếng tuyệt vọng trước khi một thanh xà gỗ nghìn cân rơi thẳng xuống, vùi lấp cả sự tham lam và hình hài quỷ quyệt của vị trưởng tộc đời thứ chín.
Giữa đống đổ nát, Trần Phi Vũ vẫn đứng vững, mắt anh hướng về phía đại úy Huy đang nằm ngất lịm gần lối cửa ra vào. Anh biết, cuộc chiến mới chỉ bắt đầu từ cái kết thúc này. Sự giàu có đã tan biến, nhưng oán hận hàng trăm năm thì không dễ gì xóa nhòa bằng một vài thanh xà sụp đổ.
Gió bên ngoài làng Cổ Nguyệt bỗng chốc im bặt, để lại một không gian im lặng đến rợn người, báo hiệu cho một sự trỗi dậy khác, khủng khiếp hơn cả những gì họ vừa trải qua.