Lời Nguyền Của Dòng Họ
Chương 34: Bóng ma trong gương

Cập nhật lúc: 2026-05-31 16:39:10 | Lượt xem: 4

Tiếng mưa nặng hạt trên mái ngói làng Cổ Nguyệt như nhịp gõ đều đặn của những ngón tay gầy guộc lên một chiếc nắp quan tài không bao giờ khóa. Đêm ở đây không bao giờ chỉ có bóng tối; nó có mùi của đất ẩm lâu năm, mùi của gỗ mục từ ngôi từ đường đã sụp đổ, và nồng nặc nhất là mùi nhang tàn – thứ hương vị ám ảnh của những linh hồn không còn nơi nương tựa.

Trần Phi Vũ ngồi trên chiếc giường gỗ ọp ẹp trong căn nhà tạm ở bìa làng. Căn phòng hẹp đến mức dường như hơi thở của anh cũng bị những bức tường quét vôi xanh loang lổ nuốt chửng. Sau khi thoát khỏi âm mưu của lá bùa da người “Phục Xác” và chứng kiến sự mục rỗng kinh tởm từ sâu trong nền móng kiến trúc của gia tộc mình, tâm trí anh như một mảnh thủy tinh đã nứt toác, chỉ cần một cú chạm nhẹ là sẽ vỡ tan tành.

Sau gáy, vết bớt hình nhện đỏ không còn là một ký hiệu tĩnh lặng nữa. Nó đang thực sự sống. Từng đôi chân nhện đen kịt, mảnh dẻ như sợi tóc nhưng sắc lẹm, dường như đang đâm sâu vào tủy sống của anh, rễ thần kinh nhói lên theo từng nhịp tim đập nhanh. Cảm giác đau đớn không chỉ nằm ở bề mặt da thịt mà nó là một sự xâm lấn vào linh hồn, một sự chiếm đoạt lặng lẽ của “Bà Chúa Không Mặt”.

Phi Vũ gắng gượng đứng dậy. Anh cần nước để làm dịu đi cơn cháy bỏng trong cổ họng, nhưng khi vừa bước chân xuống sàn, anh chợt khựng lại.

Góc phòng, đối diện với chiếc giường là một chiếc gương đứng cũ kỹ. Khung gương bằng gỗ gụ đã đen xỉn vì thời gian, chạm trổ những đường nét hoa văn xoắn xuýt trông giống như những con rắn đang bò lên từ âm ti. Đó là một vật phẩm còn sót lại từ phòng của mẹ anh trong biệt phủ xưa, được cụ Mười giữ lại như một món đồ kỷ niệm, hoặc có lẽ là một công cụ để ngăn chặn những thứ không nên thấy. Nhưng tối nay, mặt gương Minh Cảnh ấy không mang lại cảm giác bình an. Nó trông đục ngầu, như thể mặt hồ vào một chiều đông u ám, không phản chiếu ánh sáng mà đang hút sạch chút tia sáng ít ỏi từ ngọn đèn dầu lay lắt trên bàn.

Phi Vũ chậm chạp tiến lại gần chiếc gương. Anh thấy mình trong đó: một thanh niên 26 tuổi nhưng gương mặt xám ngoét, đôi mắt quầng thâm như kẻ đã chết từ lâu chỉ là cái xác đang được giữ cho chuyển động. Anh đưa tay lên, ngón tay run rẩy định chạm vào gương mặt của chính mình trong gương, nhưng khi ngón tay vừa áp lên mặt kính lạnh lẽo, một hiện tượng dị thường xảy ra.

Hình ảnh của Phi Vũ trong gương không chuyển động theo anh.

Anh đã bỏ tay xuống, nhưng cái bóng trong gương vẫn giữ nguyên tư thế đưa tay lên mặt. Đôi mắt của kẻ trong gương bắt đầu rỉ ra một chất lỏng đen ngòm, không phải nước mắt, mà là thứ dịch nhầy nồng nặc mùi thối rữa của xác chết bị trấn yểm.

Sương mù bắt đầu từ hư không hiện ra bên trong lòng kính. Một làn khói trắng đục che mờ đi căn phòng nhỏ bé sau lưng anh trong hình ảnh phản chiếu. Từ giữa làn sương ấy, một bóng hình mảnh mai hiện ra.

Đó là một người phụ nữ trong bộ trang phục cưới thời phong kiến, áo lụa điều đã mục nát, những sợi tơ rách rưới bay lơ lửng như những vòi bạch tuộc. Điểm kinh dị nhất không phải là bộ đồ tang tóc ấy, mà là vị trí vốn dĩ phải có ngũ quan của con người. Trên cổ người phụ nữ ấy là một khoảng trống phẳng lì, trắng bệch, không có mắt, không có mũi, không có miệng. Chỉ có những rãnh nhỏ sâu hoắm nơi đáng lẽ là mắt đang tuôn ra những dòng máu khô sẫm.

“Tuyết…” – Phi Vũ thầm thì, giọng anh lạc đi.

Bà Chúa Không Mặt. Linh hồn của cô gái đã bị tổ tiên họ Trần chôn sống làm thần giữ của, người phụ nữ đã biến tình yêu thành oán hận kéo dài suốt chín thế hệ. Mụ ta không đứng ở ngoài. Mụ ta đang đứng ở ngay bên trong mặt gương, phía sau cái bóng của Phi Vũ.

Mụ ta cao hơn anh, những ngón tay gầy guộc, trắng nhợt với những móng tay đen kịt dài ngoẵng bắt đầu đặt lên vai hình ảnh phản chiếu của Phi Vũ. Phi Vũ ngoài đời thật cảm thấy một luồng điện lạnh ngắt lan từ hai vai dọc xuống sống lưng. Vai anh trĩu nặng như có hàng nghìn cân oán khí đè lên.

Không gian xung quanh đột ngột chuyển sang màu xám xịt. Tiếng mưa rơi ngoài kia biến mất, thay vào đó là tiếng rầm rì như hàng vạn con nhện đang bò lên tường, tiếng lạo xạo của xương người va vào nhau trong những hầm mộ kín mít.

Bà Chúa Không Mặt từ từ cúi thấp người xuống. Cái mặt phẳng lì không mắt mũi của mụ ta áp sát vào sau gáy của hình ảnh Phi Vũ trong gương. Đúng vào vị trí của vết bớt nhện đỏ.

“Răng… rắc…”

Phi Vũ rít lên đau đớn khi cảm thấy mặt kính của chiếc gương đột nhiên trở nên mềm nhũn như nước, rồi lạnh buốt như băng tan. Một bàn tay thực sự – không phải ảo ảnh, mà là một bàn tay bằng xương bằng thịt nhầy nhụa dịch đen – bắt đầu từ từ xuyên qua bề mặt cứng rắn của chiếc gương, thò ra bên ngoài thực tại.

Những ngón tay dài dằng dặc ấy lướt qua vai anh, rồi đột ngột thắt chặt lấy cổ họng Phi Vũ.

Cảm giác ngột ngạt bủa vây lấy anh ngay lập tức. Bàn tay mụ ta không chỉ bóp nghẹt khí quản mà còn dường như đang bóp nát chính ý thức của anh. Phi Vũ đưa tay lên cố gỡ bàn tay ấy ra, nhưng tay anh chỉ chạm vào một làn khói buốt giá và trơn tuột. Thế nhưng, bàn tay từ trong gương vẫn chắc như thép nguội, móng tay nhọn hoắt găm vào da thịt cổ anh, rỉ máu.

Phi Vũ bị kéo sát lại gần mặt gương. Gương mặt anh chỉ còn cách mặt phẳng của kính chưa đầy vài centimet. Lúc này, anh không còn nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của mình nữa. Anh chỉ thấy bóng tối thăm thẳm và khuôn mặt trắng bệch của mụ ta đang choán hết tầm nhìn.

Từ vị trí của cái miệng không có thật, một âm thanh bắt đầu phát ra. Nó không phải là giọng nói người, nó là sự tổng hòa của hàng ngàn tiếng thét uất ức, tiếng gào khóc của những đứa trẻ dòng họ Trần đã bị hiến tế, tiếng gầm gừ của lũ quỷ đói dưới chân hầm mộ.

“Nợ… mạng… trả… bằng… huyết… thống…”

Từng từ như một mũi kim đâm vào màng nhĩ anh. Phi Vũ thấy da cổ mình bắt đầu rộp lên, nóng bỏng dưới cú chạm của Bà Chúa. Một luồng oán lực cực lớn bắt đầu tràn từ tay mụ ta truyền vào cơ thể anh, đánh thức toàn bộ những linh hồn tổ tiên bị giam cầm trong dòng máu anh.

Nhện đỏ sau gáy anh bắt đầu cựa quậy dữ dội. Những cái chân đen từ vết bớt trồi hẳn lên, đâm qua da cổ, móc nối với những ngón tay của Bà Chúa Không Mặt. Chúng như đang chào đón người mẹ, người chủ thực sự của chúng.

Cái lạnh từ mặt gương truyền qua cổ đã lan đến tận tim Phi Vũ, khiến nhịp đập của nó chậm lại, tưởng như có thể ngừng hẳn bất cứ lúc nào. Trong khoảnh khắc ấy, anh thấy được quá khứ. Anh thấy một cô gái trẻ xinh đẹp bị trói chặt, miệng bị nhét đầy rẻ rách, nước mắt lã chã rơi khi những nhát xẻng đầu tiên lấp đầy cơ thể cô trong lòng đất. Anh thấy những kẻ mang gương mặt giống anh, đứng xung quanh, lạnh lùng đọc kinh cầu tài lộc khi một sinh mạng đang bị chôn sống.

Oán hận của Tuyết là sự thật. Và sự tồn tại của Phi Vũ chính là minh chứng cho sự bất công của trời đất khi kẻ thủ ác thì giàu sang, còn nạn nhân thì đời đời không được siêu thoát.

“Tôi… không phải… là bọn họ…” – Phi Vũ cố thốt ra từng chữ, dù lồng ngực anh đau thắt lại vì thiếu dưỡng khí.

Bàn tay mụ ta buông lỏng cổ anh ra một chút, nhưng ngay lập tức, những ngón tay lạnh giá ấy di chuyển lên phía sau gáy. Mụ ta thọc sâu những móng tay vào vết bớt nhện đỏ, như muốn nhổ bỏ cái ký hiệu này khỏi cơ thể anh, hay chính xác hơn là muốn dứt đứt sợi dây linh hồn cuối cùng còn ràng buộc anh với thế gian này để lôi tuột anh vào trong chiếc gương.

Phi Vũ cảm thấy cơ thể mình đang bị kéo đi. Nửa gương mặt của anh đã lún sâu vào bên trong mặt gương Minh Cảnh. Cảm giác ở bên trong kính không phải là khoảng không, mà là một không gian đặc quánh như dầu sôi, nồng nặc mùi hôi thối và oán hận. Tại đó, anh thấy hàng trăm khuôn mặt không có thật khác đang chực chờ, sẵn xé xác anh ra từng mảnh.

Đột nhiên, chiếc gương rung lên dữ dội. Một ánh sáng vàng nhạt lóe lên từ dưới gầm giường, đó là chiếc hộp gỗ mà Phi Vũ đã cất giấu bùa chú của cụ Mười. Nhưng ánh sáng đó quá yếu ớt trước sức mạnh của kẻ đang thực sự ngự trị ở làng Cổ Nguyệt hàng trăm năm nay.

Bà Chúa Không Mặt rít lên một tiếng kinh hoàng. Bàn tay mụ ta ở cổ Phi Vũ nhấn mạnh một cái cuối cùng như một dấu ấn định mệnh.

*Xoảng!*

Một tiếng đổ vỡ chát chúa vang lên giữa đêm khuya.

Chiếc gương Minh Cảnh nứt toác thành hàng nghìn mảnh vụn, bắn tung tóe khắp sàn nhà. Phi Vũ bị một lực đẩy cực mạnh bắn văng về phía sau, đập người vào tường và ngã sụp xuống đất, hít lấy hít để bầu không khí đầy mùi bụi bặm nhưng trong lành.

Anh nằm thở dốc, mồ hôi đầm đìa hòa lẫn với những giọt máu tươi từ cổ chảy xuống. Toàn thân anh run rẩy không ngừng.

Khi anh ngẩng đầu lên nhìn vào những mảnh vỡ trên sàn, trái tim anh như một lần nữa bị bóp nghẹt. Những mảnh gương không còn phản chiếu hình ảnh căn phòng. Trong mỗi mảnh vỡ li ti ấy, vẫn là hình ảnh Bà Chúa Không Mặt đứng lặng im, mụ ta không còn nắm lấy cổ anh nữa, mà mụ ta đang từ từ lùi vào bóng tối, biến mất vào sâu trong lớp sương mù của cõi âm.

Nhưng cái chết chưa buông tha anh. Trên mặt kính vỡ vẩn còn dính lại một thứ gì đó. Phi Vũ bò lại gần, đôi tay rách nát vì mảnh kính đâm vào nhưng anh không thấy đau.

Đó là một mảng da thịt bị lột ra, còn dính nguyên những chân nhện đỏ. Một mảng da cổ của chính anh đã bị mụ ta tước đoạt qua mặt kính.

Bên dưới lớp da bị mất ấy, trên cổ thực của Phi Vũ, không còn là thịt xương đỏ hồng, mà hiện lên những đường vân gỗ xám đen, trông giống hệt như vật liệu kiến trúc của một ngôi quan tài gỗ sưa đỏ.

Mụ ta không chỉ chạm vào anh. Mụ ta đã bắt đầu biến anh thành một phần của hầm mộ.

Đêm hôm đó, tiếng cười của một người phụ nữ vảng vất trong gió mưa làng Cổ Nguyệt, âm thanh ấy như báo hiệu rằng nghi lễ Đại Tế sắp tới sẽ không có ai thoát khỏi sự phán xét của bóng tối. Phi Vũ gục xuống sàn nhà giữa những mảnh vỡ, biết rằng cuộc chiến trong gương chỉ là sự bắt đầu cho một nỗi kinh hoàng mà dù anh có là kiến trúc sư vĩ đại nhất cũng không thể xây dựng được một lối thoát.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8