Lời Nguyền Của Dòng Họ
Chương 36: Lời thú tội của người làm vườn

Cập nhật lúc: 2026-05-31 16:40:45 | Lượt xem: 5

Cơn mưa màu huyết dụ rơi xuống mái ngói của dinh thự họ Trần, âm thanh lách tách của nó nghe không giống như tiếng nước, mà giống như hàng ngàn móng tay nhỏ xíu đang cào cấu vào lớp gốm nung cổ kính.

Trần Phi Vũ đứng lặng im giữa hành lang dẫn ra khu vườn phía sau. Bộ đồ kiến trúc sư của anh đã nhuốm màu tím thẫm của oán khí, và vết bớt nhện đỏ sau gáy lúc này không chỉ còn là một dấu ấn tĩnh lặng. Nó đang phập phồng như một trái tim thứ hai, những sợi tơ máu từ gáy anh bắt đầu bò lan ra, bò dọc theo sống lưng, len lỏi dưới lớp da gà lạnh ngắt. Ánh mắt anh không còn sự do dự của một kẻ hậu duệ sợ hãi cái chết; thay vào đó là một sự trống rỗng, sâu thẳm và tà mị như cái nhìn của những bức tượng quan viên thời phong kiến đang canh giữ dưới hầm mộ.

Huyết kế đã thức tỉnh hoàn toàn, kéo theo đó là một khả năng thấu thị mà Phi Vũ chưa từng trải qua. Anh ngửi thấy mùi đất ẩm, mùi hoa bỉ ngạn, nhưng nấp dưới đó là một mùi hôi thối đặc trưng của những cái xác không được chôn cất tử tế — mùi vị của sự mục ruỗng đã bị che đậy suốt hai thập kỷ.

“Cụ Mười nói đúng, ngôi nhà này không chỉ được xây bằng gạch đá,” Phi Vũ lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc như có cát bụi bám vào cuống họng. “Nó được xây bằng nợ máu. Và người thu nợ đang ở đây.”

Anh bước xuống thềm đá, tiến về phía Cấm Uyển – khu vườn sau mà sinh thời Trần Vĩnh Khang nghiêm cấm bất cứ ai bước vào. Nơi đây trồng những khóm hoa lạ, đỏ rực như được tưới bằng máu người, tán cây che khuất cả bầu trời khiến không gian bên dưới tối sầm ngay cả khi ban ngày. Giữa bóng tối ấy, một bóng dáng già nua, khòng khoèo đang run rẩy cầm chiếc xẻng sắt cũ kỹ, đào bới dưới gốc cây sầu đông cổ thụ.

Đó là Lão Quán. Người làm vườn đã phụng sự dòng họ Trần từ thời ông nội của Phi Vũ. Một kẻ câm lặng như một hòn đá, suốt hai mươi năm chỉ biết cúi đầu trước những cái bóng đen lướt qua sân vườn.

“Ông đang tìm gì sao, lão Quán?”

Tiếng của Phi Vũ vang lên lạnh lùng, khiến chiếc xẻng sắt rời khỏi tay lão già, rơi xuống đất phát ra tiếng ‘keng’ sắc lẹm. Lão Quán từ từ xoay người lại. Dưới ánh sáng lờ mờ của những chiếc đèn lồng bị gió tạt lung lay, khuôn mặt lão nhăn nheo như một miếng da khô lâu ngày, đôi mắt vốn đã mờ đục giờ đây tràn ngập một nỗi kinh hoàng tột độ khi nhìn thấy diện mạo mới của Phi Vũ.

Lão quỳ sụp xuống đất, đôi môi tím tái đánh vào nhau lập cập:

“Cậu Vũ… Cậu… cậu thực sự đã trở về giống hắn. Vết nhện… trời ơi, con nhện ấy đang sống lại rồi!”

Phi Vũ tiến lại gần, đôi ủng da dẫm lên đống đất ẩm mà lão vừa đào lên. Từ hố sâu đó, một vật tròn trắng ở trên đỉnh vừa nhú ra khỏi lớp bùn đen. Đó là một cái đầu lâu người, nhưng nhỏ bé một cách đau xót. Một bộ xương trẻ con.

“Hai mươi năm qua, dòng họ Trần liên tục báo cáo về những vụ gia nhân mất tích vì nợ nần, vì bỏ trốn khỏi làng. Đại úy Huy đã nghi ngờ, nhưng không có bằng chứng,” Phi Vũ ngồi xổm xuống, đối diện với lão già đang run rẩy. “Nhưng tôi thì khác. Tôi là một kiến trúc sư, ông Quán ạ. Tôi biết cách nhìn một mặt bằng để biết nơi nào khí không thông, nơi nào đất bị nghẹt bởi oan hồn. Nói đi, những thứ này là gì?”

Lão Quán bật khóc, tiếng khóc nghẹn ngào như tiếng gió lùa qua kẽ lá mục. Lão ôm lấy đầu mình, bắt đầu kể lại trong cơn mê sảng, như thể những bí mật này đã nung nấu và đốt cháy lương tâm lão suốt ngàn ngày đêm.

“Tôi không muốn, cậu Vũ ơi! Nhưng lão Khang… lão Khang bảo nếu tôi không làm, con gái tôi sẽ là đứa tiếp theo! Hai mươi năm trước, vào đúng cái năm cậu tròn bảy tuổi, lời nguyền bắt đầu phát tác mạnh nhất lên những người đàn ông họ Trần. Lão Khang sợ chết, lão sợ sự giàu sang này sẽ tan biến. Lão đã mời một tà sư từ biên giới về. Hắn ta nói rằng để trấn áp ‘Bà Chúa Không Mặt’, cần phải nuôi dưỡng một ‘địa linh quỷ’ ngay dưới nền nhà.”

Phi Vũ nheo mắt, những sợi tơ đỏ sau gáy anh khẽ đung đưa. “Nuôi dưỡng? Bằng cách nào?”

Lão Quán chỉ tay về phía những khóm hoa bỉ ngạn đỏ rực chung quanh, giọng lão lạc đi:

“Bằng cách hiến tế sinh từ! Cậu có nhớ năm mươi tư vụ mất tích mà người ta truyền tai nhau không? Đó không phải truyền thuyết đâu. Mười ba năm đầu, cứ mỗi năm vào đêm trăng lạnh nhất, lão Khang lại chọn một đứa trẻ ở những làng xa về, hoặc một gia nhân không người thân thích. Lão bảo tôi đào những cái hố ‘bát quái’ xung quanh Cấm Uyển này. Họ bị đưa xuống khi vẫn còn thở, miệng bị khâu chặt bằng chỉ đỏ để oán khí không thể thoát ra ngoài, rồi tôi… chính tay tôi phải lấp đất lại.”

Phi Vũ cảm thấy máu trong người mình sôi lên. Mỗi hạt đất dưới chân anh dường như đang run rẩy, tiếng oán thán của mười ba sinh linh nhỏ bé bắt đầu dội vào màng nhĩ anh thông qua sự thức tỉnh của Huyết kế. Những hình ảnh mờ ảo bắt đầu hiện ra trước mắt anh: những đôi bàn tay nhỏ bé cào cấu vào lòng đất, những đôi mắt tròn xoe tràn đầy sự khó hiểu và sợ hãi trước khi bóng tối sụp xuống vĩnh viễn.

“Lão Khang tin rằng, oán khí của những ‘sinh từ’ này sẽ tạo thành một bức tường quỷ, khiến Bà Chúa Không Mặt không thể tìm được lối vào trái tim của ngôi nhà, tức là phòng ngủ của lão ta,” Lão Quán vừa nói vừa đập đầu xuống đất. “Nhưng mười ba đứa trẻ là không đủ. Lão bắt đầu quay sang những gia nhân trưởng thành. Năm thứ mười lăm, là thằng Tuất. Năm thứ mười sáu, là cái Mận. Năm thứ mười bảy…”

“Câm mồm!” Phi Vũ quát lên. Một luồng uy áp cực đại tỏa ra từ người anh khiến những bông hoa bỉ ngạn xung quanh gãy rạp. “Ông cũng là đồng phạm! Ông đứng nhìn họ chết đi để giữ mạng sống cho mình, nhưng rồi sao? Con gái ông đâu?”

Câu hỏi của Phi Vũ như một lưỡi dao chí tử. Lão Quán khựng lại, khuôn mặt già nua bỗng trở nên ngây dại. Lão cười điên dại, những giọt nước mắt hòa lẫn với bùn đất trên mặt.

“Con gái tôi? Cái Liên của tôi? Hóa ra tôi cũng chỉ là một quân cờ. Ba năm trước, lão Khang nói ‘địa linh quỷ’ cần một mạng sống mang huyết thống của người chăm sóc nó mới có thể thực sự trưởng thành. Lão đã dụ nó vào đây… đúng chỗ này, dưới gốc cây sầu đông này. Khi tôi phát hiện ra tà áo dài trắng của nó bị vùi lấp dưới lớp đất chưa kịp khô, tôi đã định giết lão Khang. Nhưng lão đã trói linh hồn nó lại! Lão nói nếu tôi phản bội, lão sẽ để hồn nó tan biến, không bao giờ được đầu thai.”

Lão Quán bò lại gần, bám lấy gấu quần Phi Vũ, hơi thở lão mang theo mùi tử khí:

“Cậu Vũ, hãy nhìn xem! Dòng họ Trần này thịnh vượng dựa trên xương máu của những kẻ khốn cùng. Lão Khang không chỉ giết họ, lão còn biến họ thành phân bón cho cây cối trong cái dinh thự này. Cậu nhìn thấy những bông hoa kia không? Đó là máu của cái Liên, của thằng Tuất, của cái Mận… Chúng không bao giờ tàn, vì chúng được nuôi bằng sinh mạng!”

Phi Vũ rùng mình. Anh nhìn khắp khu vườn. Mỗi gốc cây, mỗi phiến đá bây giờ trong mắt anh đều lờ mờ hiện lên những bóng người u uất. Đây không phải là dinh thự, đây là một nghĩa địa trên cao, một hầm mộ lộ thiên được che đậy bằng lớp vỏ của sự sang trọng.

“Nhưng đó chưa phải là điều tồi tệ nhất, cậu Vũ à,” Lão Quán hạ thấp giọng, một sự tỉnh táo kỳ lạ lóe lên trong đôi mắt điên dại của lão. “Vụ mất tích quan trọng nhất… vụ mà hai mươi năm qua không ai dám nhắc tới. Cha của cậu… ông Trần Vĩnh Bình.”

Phi Vũ cứng người. Nhịp đập của con nhện sau gáy bỗng dưng đình trệ trong một giây trước khi dồn dập trở lại.

“Ông nói sao? Cha tôi… cụ Mười nói cha tôi tự sát để cứu tôi.”

“Đúng là ông ấy muốn cứu cậu,” Lão Quán gật đầu, môi run rẩy. “Nhưng cái chết của ông ấy không đơn giản như thế. Ông Bình biết được kế hoạch của lão Khang. Ông ấy định đưa cậu bỏ trốn, nhưng bị lão Khang phát hiện. Lão Khang cùng tà sư kia đã thuyết phục ông ấy rằng, dù có chạy đi đâu, lời nguyền vẫn sẽ bám theo cậu trừ khi có một ‘vật hiến tế cùng huyết thống cấp cao’ tình nguyện dâng mạng. Cha cậu vì yêu cậu mà đồng ý chết. Nhưng sau khi ông ấy chết, lão Khang đã không để ông ấy được yên nghỉ theo cách bình thường.”

Lão Quán chỉ vào bức tường phía sau của từ đường, nơi áp sát vào Cấm Uyển.

“Cái hầm ngầm mà cậu và Linh Chi đã thấy… đó mới chỉ là bề nổi thôi. Tim của cha cậu, máu của cha cậu đã được trích ra, đúc vào trong cốt thép của bốn góc căn biệt thự này để tạo thành ‘Tứ Trụ Bình An’. Cậu đang sống trong lòng người cha đã khuất của mình theo đúng nghĩa đen. Những vụ mất tích 20 năm qua chính là để ‘gia cố’ cho cái trận pháp dùng xác người này.”

Một tiếng sấm vang lên xé toạc bầu trời làng Cổ Nguyệt. Cơn mưa máu bắt đầu nặng hạt hơn. Phi Vũ cảm thấy lồng ngực mình đau nhói. Một cơn phẫn nộ cổ xưa và đen đặc tràn ngập tâm trí anh. Hóa ra, sự hào hoa mà anh được thừa hưởng, cái sự đủ đầy từ thuở nhỏ mà anh nhận được, tất cả đều là từ mồ hôi, máu và tiếng khóc xé lòng của mười mấy gia đình thất lạc con cái, và cả sự hy sinh kinh tởm mà cha anh đã phải gánh chịu.

Mỗi viên gạch anh từng thiết kế phục hồi, mỗi chi tiết phong thủy anh dày công nghiên cứu, hóa ra chỉ là lớp phấn son trang điểm lên một con quái vật ăn thịt người mang tên Gia Tộc.

“Ha… ha ha…” Phi Vũ bật cười. Tiếng cười của anh vang vọng giữa khu rừng cấm, lạnh lẽo hơn cả tiếng quỷ hú. “Một kiến trúc sư phục hồi cái đẹp cho đời, hóa ra lại sinh ra từ cái ổ nhơ nhuốc này. Một bản thiết kế tuyệt vời làm sao, Trần Vĩnh Khang!”

Những sợi tơ máu trên người Phi Vũ bỗng dưng phát sáng màu đỏ thẫm. Chúng không còn len lỏi dưới da nữa mà thoát ra ngoài, trườn bò trên mặt đất như hàng ngàn con rết đỏ. Chúng vươn đến đâu, hoa bỉ ngạn tàn héo đến đó.

Lão Quán nhìn thấy cảnh đó thì vừa cười vừa khóc:

“Cậu Vũ! Cậu không phải người nữa rồi! Cậu là hóa thân của tất cả bọn họ! Đánh sập ngôi nhà này đi! Hãy cho chúng tôi được thoát!”

Ngay khi lão vừa dứt lời, mặt đất dưới chân lão bỗng nứt toác. Những đôi tay xương xẩu từ dưới lớp bùn vươn lên, không phải để cầu cứu, mà để lôi kéo. Oán khí tích tụ 20 năm đã thức tỉnh trước sự hiện diện của ‘Chủ nhân Huyết kế’. Những xác chết dưới gốc cây sầu đông, dưới những khóm hoa bỉ ngạn đồng loạt trỗi dậy dưới dạng những thực thể sương mù đen đặc.

Lão Quán không chống cự. Lão buông thõng hai tay, để mặc những cánh tay trẻ con bấu chặt vào cổ áo, kéo lão xuống cái hố mà chính lão đã đào.

“Tôi xuống đây với con tôi đây… cậu Vũ… đừng dừng lại… đừng…”

Lớp đất lấp đầy miệng lão Quán, che khuất lời thú tội cuối cùng. Khu vườn Cấm Uyển giờ đây trở thành một bãi chiến trường của những bóng ma.

Phi Vũ đứng sững giữa cơn lốc của những oan hồn. Anh thấy bóng dáng của cái Liên, thấy thằng Tuất, thấy cả những người phụ nữ trẻ đã bị chôn sống làm ‘thần giữ của’. Tất cả đều nhìn anh bằng những hốc mắt không có nhãn cầu, môi khâu chỉ đỏ khẽ rung lên như muốn nói điều gì đó.

Vết bớt nhện trên gáy Phi Vũ đau nhói như bị lửa đốt. Trong đầu anh vang lên một tiếng rít kéo dài. Đó không phải là tiếng của anh, mà là tiếng của Bà Chúa Không Mặt đang cười nhạo. Mụ ta đã chờ đợi giây phút này, khi niềm tin và nhân tính của người kế vị họ Trần hoàn toàn sụp đổ trước thực tế trần trụi.

“Phi Vũ…” Một giọng nói mong manh như sương khói vang lên bên tai anh.

Anh quay lại. Là Linh Chi. Cô đứng ở rìa khu vườn, gương mặt trắng bệch vì sợ hãi nhưng đôi mắt âm dương của cô đang mở to, rỉ máu. Cô thấy toàn bộ sự việc, thấy hàng chục oan hồn đang quấn quýt lấy anh họ mình.

“Đừng nghe họ… Anh Vũ, anh phải giữ lấy chút ý thức cuối cùng! Nếu anh để oán hận chiếm lấy, anh sẽ trở thành Bà Chúa tiếp theo!”

Phi Vũ nhìn em họ mình qua một lớp màn sương máu đỏ thẫm. Những lời thú tội của lão Quán vẫn đang vang vọng trong tai anh như tiếng chuông chiêu hồn. Hai mươi năm qua, sự im lặng của những người ở đây đã nuôi béo một con quỷ dữ, và giờ con quỷ ấy đang yêu cầu toàn bộ dòng họ phải trả giá.

“Linh Chi…” Phi Vũ nói, mỗi lời nói như phun ra khói đen. “Mọi thứ ở đây đều bẩn thỉu. Ngay cả không khí chúng ta đang hít thở cũng mang theo mùi thịt người đã rữa. Cô nói xem, tôi phải giữ lấy cái gì? Giữ lấy cái danh dự của một dòng họ giết người sao?”

Anh đưa tay lên, những sợi tơ máu điều khiển những linh hồn quẩn quanh theo ý muốn của mình. Đây chính là đỉnh cao của Huyết kế: Cấm thuật điều khiển vong linh.

“Bản vẽ ban đầu của ngôi nhà này cần máu để tồn tại. Vậy thì bản vẽ mới của tôi… sẽ cần linh hồn của toàn bộ họ Trần để kết thúc. Không chỉ lão Khang, mà bất cứ ai mang dòng máu nhơ nhuốc này trong người.”

Linh Chi run lên: “Kể cả em? Kể cả anh sao?”

Phi Vũ im lặng. Một giọt lệ màu máu chảy dài trên má anh. Trong khoảnh khắc đó, sự giằng xé giữa cái thiện cuối cùng và bóng tối tột cùng đạt đến đỉnh điểm. Những vụ mất tích 20 năm trước không chỉ là quá khứ, chúng là thực tại đang siết lấy cổ anh.

Đột nhiên, từ sâu trong từ đường, một tiếng chuông đồng vang lên trầm đục. Tiếng chuông của Cụ Mười.

“Sinh hữu kỳ, tử hữu thời! Trần gia oan nghiệt, huyết tận mới yên!”

Phi Vũ quay phắt lại. Anh thấy Cụ Mười đang đứng trên sân thượng biệt thự, mái tóc trắng phất phơ trong mưa máu, tay cầm chiếc chuông lệnh quay cuồng. Cụ đang làm gì đó để ngăn chặn các thực thể hắc ám tràn ra khỏi Cấm Uyển. Nhưng sự phẫn nộ của mười ba sinh từ và hàng chục gia nhân bị sát hại đã vượt quá tầm kiểm soát của một pháp sư.

Bầu trời làng Cổ Nguyệt như bị xé làm đôi. Mùi hương nhang tàn nhường chỗ cho một mùi vị tanh nồng của đại họa.

Phi Vũ cúi xuống, nhặt lấy chiếc xẻng sắt mà lão Quán để lại. Anh dồn toàn bộ Huyết kế vào đó, rồi cắm mạnh xuống ngay trung tâm của khu vườn – nơi ‘mắt quỷ’ của trận pháp sinh từ tọa lạc.

“Các người muốn được tự do?” Phi Vũ hét lên với những linh hồn đang gào rú quanh mình. “Vậy thì hãy theo tôi! Đi đòi nợ từ những kẻ đang ngủ say trong nệm ấm chăn êm kia!”

Mặt đất rung chuyển dữ dội. Toàn bộ dinh thự họ Trần rung lên như trong một trận động đất. Lời thú tội của người làm vườn không chỉ mở ra bí mật của quá khứ, nó còn chính thức phá vỡ lá chắn phong thủy cuối cùng bảo vệ dòng họ này khỏi sự báo thù của những linh hồn bị giam cầm.

Trong làn khói bụi và mưa máu, Phi Vũ thấy bóng dáng một người đàn ông mặc áo dài sẫm màu, gương mặt thanh tú giống hệt mình, đứng lặng lẽ bên gốc cây sầu đông. Đó là cha anh – Trần Vĩnh Bình. Ông không nói gì, chỉ nhìn anh bằng đôi mắt tràn đầy nỗi buồn và sự hối lỗi, rồi tan biến vào những sợi tơ đỏ đang quấn quýt quanh tay Phi Vũ.

Hai mươi năm im lặng. Hai mươi năm tội ác.

Giờ đây, sự im lặng ấy đã bị phá vỡ bằng tiếng thét kinh hoàng từ bên trong dinh thự. Những ‘địa linh quỷ’ bắt đầu thoát ra ngoài, bò qua các khe hở cửa sổ, thâm nhập vào các phòng ngủ.

Phi Vũ bước đi, mỗi bước chân của anh khiến sàn đất nứt ra, và từ những kẽ nứt đó, chỉ có máu và nước mắt trào ra.

Chương sử đen tối nhất của dòng họ Trần đã được viết bằng những lời thú tội của một người làm vườn, và nó sẽ được kết thúc bằng một cuộc thảm sát mang màu sắc tâm linh do chính kiến trúc sư thiên tài – người kế thừa lời nguyền – điều khiển.

Cuộc hành trình vào cõi chết đã thực sự không còn lối về. Những cái xác mất tích năm xưa, tối nay, tất cả đều tìm được đường trở về nhà.

Và họ đang rất đói.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8