Lời Nguyền Của Dòng HọChương 42: Long mạch bị đứt
**CHƯƠNG 42: LONG MẠCH BỊ ĐỨT**
Chiếc xe khách liên tỉnh cũ kỹ rít lên một hồi dài, âm thanh kim loại cọ xát vào nhau chói tai xé toạc bầu không khí đặc quánh sương mù của vùng trung du Bắc Bộ. Bánh xe lăn qua những ổ gà sũng nước, hắt lên thứ bùn đất đỏ quạch như máu loãng. Trần Phi Vũ ngồi bất động ở hàng ghế cuối, trán tựa vào lớp kính mờ đục vì hơi nước. Qua lăng kính lem nhem ấy, cảnh vật bên ngoài hiện lên như những bóng ma chập chờn.
Càng gần tới làng Cổ Nguyệt, không khí càng trở nên nặng nề. Đó không phải là cái lạnh thông thường của thời tiết, mà là một thứ áp suất vô hình đè nặng lên lồng ngực, khiến mỗi nhịp thở của Vũ đều trở nên khó khăn. Anh lén đưa tay ra sau gáy, chạm nhẹ vào vết bớt hình nhện. Cảm giác đau nhói như hàng ngàn mũi kim châm truyền thẳng vào đại não. Vết bớt ấy giờ đây đã chuyển sang màu đen kịt, những chiếc chân nhện mảnh khảnh dường như đã dài ra, bò lan xuống đốt sống cổ, báo hiệu thời khắc tàn lụi đang đến rất gần.
Trong túi áo khoác, chiếc chìa khóa bằng xương người và tấm sơ đồ da người tỏa ra một luồng hơi lạnh thấu xương. Phi Vũ nhắm mắt lại, nhưng những hình ảnh về ngôi làng bị nguyền rủa lại càng hiện rõ trong tâm trí. Là một kiến trúc sư, anh hiểu rõ hơn ai hết về thuật phong thủy và cấu trúc của những công trình cổ. Nhưng làng Cổ Nguyệt là một ngoại lệ kỳ quái, một thực thể sống đang mục ruỗng từ bên trong.
“Xuống xe thôi cậu trẻ, đến ngã ba đầu làng rồi.”
Tiếng gào của bác tài xế khiến Vũ giật mình. Anh lẳng lặng vác ba lô bước xuống. Ngay khi bàn chân chạm xuống nền đất làng, một luồng gió lạnh thốc tới, mang theo mùi hăng nồng của nhang tàn và mùi ẩm mốc của gỗ mục. Trước mặt anh, con đường dẫn vào làng bị bao phủ bởi một màn sương trắng đục, che khuất những rặng tre già đang vặn mình kêu răng rắc.
Vũ rút tấm sơ đồ da người ra. Kỳ lạ thay, dưới ánh hoàng hôn yếu ớt, những đường chỉ đỏ trên tấm da bắt đầu chuyển động, như thể những mạch máu đang hồi sinh. Anh nheo mắt nhìn vào cấu trúc địa lý của Cổ Nguyệt. Bình thường, một ngôi làng hưng thịnh phải dựa trên thế “Tựa sơn hướng thủy”, đón lấy long khí từ núi cao đổ về. Nhưng làng Cổ Nguyệt lại được xây dựng trên một địa thế nghịch thiên.
Anh bắt đầu bước đi, đôi mắt kiến trúc sư sắc lẹm phân tích từng ngọn đồi, từng khúc sông. Cổ Nguyệt nằm lọt thỏm trong một thung lũng có hình dáng giống như một chiếc quan tài khổng lồ. Con sông Hắc Thủy bao quanh làng không chảy trôi mà dường như đứng khựng lại, dòng nước đen ngòm tích tụ uế khí ngàn năm.
Đi được một đoạn, Vũ dừng lại trước một gò đất cao, nơi có một cây đa cổ thụ trơ trụi lá, cành lá khẳng khiu như những cánh tay người chết đang cầu cứu. Anh nhìn xuống dưới chân gò. Một vết rạn nứt khổng lồ kéo dài từ phía rừng sâu đâm thẳng vào tim làng.
“Long mạch bị đứt rồi…” Vũ thì thầm, giọng anh run rẩy.
Trong phong thủy, long mạch là hơi thở của đất, là dòng năng lượng nuôi sống vạn vật. Long mạch của vùng đất này vốn dĩ rất hùng mạnh, giống như một con rồng đang vươn mình ra biển lớn. Thế nhưng, ai đó đã dùng một quyền năng hắc ám tàn khốc để chém đứt con rồng này. Vết nứt kia chính là vết đao chí mạng, khiến linh khí biến thành oán khí, khiến sự sống hóa thành sự diệt vong.
Vũ quỳ xuống, dùng tay bới một ít đất lên. Đất đen xì và bốc mùi tanh tưởi. Anh nhận ra rằng, năm xưa, để cầu lấy vinh hoa phú quý cho dòng họ Trần Phi, tổ tiên anh đã không chỉ hiến tế mạng người. Họ đã thực hiện một nghi lễ gọi là “Táng Long Quyết” – chôn sống một long mạch sống để ép nó phải nhả ra tài lộc trong một thời gian ngắn. Cái giá phải trả chính là toàn bộ mảnh đất này sẽ trở thành một vùng “Tuyệt địa”, và con cháu của kẻ gây nghiệp sẽ phải dùng mạng sống của mình để nối lại đoạn mạch đã đứt, hoặc bị nó nuốt chửng hoàn toàn.
Khi long mạch bị chém đứt, máu rồng hóa thành máu người. Những cái chết của anh họ Trần Minh, rồi cha anh, và giờ là sự biến đổi trên cơ thể anh, tất cả đều là một phần của quy luật bù trừ năng lượng tàn khốc ấy.
Đúng lúc đó, từ trong màn sương mù, một dáng hình quen thuộc hiện ra. Đó là cụ Mười. Cụ vẫn mặc bộ quần áo nâu sồng rách rưới, một bên mắt nhắm nghiền, bên mắt còn lại đục ngầu như nhìn thấu vào tâm can của Vũ.
“Cậu đã thấy rồi chứ?” Giọng cụ Mười khàn đục như tiếng sỏi đá va vào nhau. “Cổ Nguyệt không còn là đất để ở nữa. Đây là một cái huyệt lộ lớn. Tổ tiên nhà cậu đã băm vằn con rồng này ra để lấy tiền vàng. Giờ thì con rồng ấy đang thối rữa, và nó cần thịt xương người nhà họ Trần để làm phân bón.”
Phi Vũ đứng dậy, đối diện với cụ Mười. “Cụ biết cách nối lại long mạch, đúng không?”
Cụ Mười bật ra một tiếng cười cay đắng, ho sù sụ. “Nối? Long mạch một khi đã đứt, giống như đầu người đã lìa khỏi cổ, làm sao mà nối? Chỉ có cách dùng một ‘Trấn vật’ cực mạnh để bình ổn cơn thịnh nộ của đất. Nhưng cậu biết đấy, trấn vật năm xưa chính là Bà Chúa Không Mặt.”
Phi Vũ siết chặt chiếc chìa khóa xương người. “Vì vậy mà họ chôn sống cô ấy ngay trên vết thương của long mạch. Để cô ấy đời đời kiếp kiếp bị găm vào đất, dùng oán hận của một người con gái bị phản bội để lấp đầy hố ngăn của sự diệt vong.”
“Thông minh lắm.” Cụ Mười tiến lại gần, mùi hương nhang tàn từ người cụ khiến Vũ cảm thấy chóng mặt. “Nhưng sau trăm năm, Bà Chúa Không Mặt đã không còn là một trấn vật ngoan ngoãn nữa. Bà ta đã nuốt chửng cái long mạch bị đứt kia, trở thành một ác linh không có đối thủ. Bà ta chính là người đang điều khiển toàn bộ cái xác không hồn mang tên làng Cổ Nguyệt này.”
Vũ nhìn về phía ngôi biệt thự họ Trần thấp thoáng xa xa. Theo tính toán của anh, ngôi nhà ấy được xây đúng vào vị trí “nghịch vảy rồng” – điểm nhạy cảm và đau đớn nhất của mạch đất. Mỗi viên gạch, mỗi cái cột đều mang theo áp lực của đất mẹ đang rên xiết. Người sống trong ngôi nhà đó không khác gì đang ngồi trên đỉnh một ngọn núi lửa oán khí, sớm muộn gì cũng bị thiêu cháy.
“Tôi phải vào mật thất.” Vũ dứt khoát nói. “Bản vẽ sơ đồ cho thấy mật thất nằm ngay dưới chân móng chính của từ đường, đó là nơi bắt đầu của vết chém long mạch.”
Cụ Mười đột nhiên vồ lấy vai Vũ, đôi bàn tay gầy guộc như gọng kìm bằng sắt. “Cậu định dùng cái mạng nhỏ này để lấp hố hay sao? Cậu có biết tại sao đại úy Huy lại bị dính lời nguyền không? Tại sao con Mực lại chết? Bởi vì đất này nó ‘đói’! Nó không chỉ muốn cậu, nó muốn mọi thứ liên quan đến cậu.”
Phi Vũ nhìn vào mắt cụ Mười, ánh mắt của anh không còn sự hoảng sợ của một kẻ bị đuổi chạy, mà là sự tĩnh lặng của kẻ đã bước một chân vào cửa tử. “Nếu tôi không vào, lời nguyền sẽ lan rộng. Long mạch bị đứt đã bắt đầu ‘lan can’, oán khí đang rò rỉ ra khỏi phạm vi ngôi làng. Cụ thấy sương mù ngoài kia không? Đó không phải sương bình thường, đó là tà khí đang tìm đường thoát ra thế giới ngoài kia. Nếu tôi chết, hãy để tôi chết như một điểm dừng cuối cùng của cái dòng họ ô uế này.”
Cụ Mười từ từ buông tay, hơi thở dài đầy não nề. Cụ lấy từ trong vạt áo ra một chiếc chuông đồng nhỏ, xỉn màu. “Cầm lấy. Đây là Chuông Chiêu Hồn. Khi vào đến mật thất, nếu cậu cảm thấy không còn là chính mình nữa, hãy rung nó. Nó sẽ nhắc cậu nhớ cậu là ai trước khi long mạch nuốt chửng linh hồn cậu.”
Phi Vũ nhận lấy chiếc chuông. Cảm giác kim loại lạnh ngắt truyền vào lòng bàn tay. Anh quay lưng bước đi, hướng thẳng về phía ngôi biệt thự tổ.
Lúc này, hoàng hôn đã tắt hẳn. Màn đêm buông xuống làng Cổ Nguyệt nhanh một cách bất thường, mang theo một màu đen đặc quánh như mực tàu. Tiếng cú kêu từ tán cây đa vang lên, từng hồi, từng hồi như tiếng chuông báo tử.
Càng đi sâu vào trung tâm làng, Vũ càng thấy rõ những hiện tượng địa chất quái dị. Những rễ cây bò lổm ngổm trên mặt đất như những con rắn, tường nhà của người dân trong làng nứt nẻ những đường vân kỳ lạ, trông giống như những khuôn mặt đang đau đớn gào thét. Anh nhận ra, tất cả những công trình này đều đang chịu ảnh hưởng của lực xoáy phong thủy. Làng Cổ Nguyệt giống như một bồn nước khổng lồ đang bị hút vào một cái lỗ đen ở tâm điểm – và tâm điểm đó chính là từ đường họ Trần.
Khi Vũ đứng trước cổng biệt thự họ Trần, anh dừng lại một lúc lâu. Cổng chính bằng sắt đã han gỉ, treo lủng lẳng một chiếc đèn lồng giấy rách nát, ánh nến bên trong vẫn le lói một màu xanh lét kinh dị. Trên tấm biển đồng của dòng họ, những vệt nước mưa đọng lại nhìn như những giọt lệ đen ngòm chảy xuống từ hai chữ “Trần Phi”.
Vết bớt sau gáy Vũ đột ngột bỏng rát. Một âm thanh thầm thì vang lên bên tai anh, không phải bằng tai nghe mà bằng rung cảm của máu huyết: *”Về rồi sao… đứa trẻ tội nghiệp…”*
Đó là giọng nói của Bà Chúa Không Mặt. Không hề giận dữ, giọng nói ấy dịu dàng nhưng lạnh lẽo đến thấu xương, giống như một người mẹ đang chào đón đứa con trở về để… ăn thịt.
Phi Vũ rút chiếc chìa khóa bằng xương người ra. Ngay lập tức, chiếc chìa khóa rung lên bần bật trong tay anh, phát ra tiếng kêu u u như tiếng gió rít qua khe cửa hẹp. Nó đang cộng hưởng với thứ gì đó nằm sâu bên dưới lòng đất.
Anh bắt đầu di chuyển qua sân vườn. Những bụi cây cảnh héo rũ, đen sì, cành lá vướng víu vào áo anh như những bàn tay muốn kéo lại. Vũ nhìn lên kiến trúc của ngôi nhà chính. Giờ đây, khi long mạch đã hoàn toàn lộ ra dưới dạng tà khí, anh thấy những dầm gỗ ngang dọc của ngôi nhà không còn là kết cấu xây dựng nữa. Chúng giống như những sợi xích khổng lồ đang trói chặt linh hồn của “con rồng” bên dưới, hành hạ nó, khiến nó không thể siêu thoát cũng không thể hồi sinh.
“Một kiến trúc giết người.” Vũ tự nhủ. Tổ tiên anh thật sự là những kẻ thiên tài trong sự tàn ác. Họ đã dùng chính ngôi nhà này làm một trận đồ trấn yểm, ép lấy cái sinh lực cuối cùng của đất để đổi lấy tiền bạc.
Anh tiến vào đại sảnh. Mùi gỗ mục và mùi hương trầm nồng nặc khiến anh hắt hơi liên tục. Trên những bức tường cao, ảnh chân dung của các bậc tiền bối họ Trần dường như đang theo dõi mỗi bước chân của anh. Ánh mắt họ nghiêm nghị nhưng chứa đựng một nỗi sợ hãi thầm kín – nỗi sợ về ngày phán xét.
Vũ đi thẳng đến phía sau bàn thờ tổ tiên. Trên tấm sơ đồ da người, một điểm sáng nhỏ hiện lên ngay dưới chân bức tượng người sáng lập dòng họ. Anh đẩy nhẹ bức tượng. Một tiếng chuyển động khô khốc của cơ quan đá vang lên. Mặt đất rung nhẹ, để lộ ra một lối vào hầm hố tối om, dốc thẳng xuống lòng đất.
Hơi lạnh từ dưới hầm bốc lên, mang theo một mùi vị mà Vũ chưa bao giờ ngửi thấy: mùi của máu đã đông cứng hàng thế kỷ và mùi của đất mẹ đang rỉ mủ.
Anh bật chiếc đèn pin chuyên dụng mang theo. Luồng ánh sáng trắng loang lổ quét qua bậc thang đá. Trên những vách đá ở lối xuống, người ta khắc đầy những phù chú lạ mắt. Vũ nhận ra đó là “Cấm Tà Phù” – loại bùa mạnh nhất dùng để nhốt quỷ.
Mỗi bước chân của anh đi xuống là một lần tiếng “u u” từ chiếc chìa khóa lại lớn dần. Bỗng nhiên, đèn pin của anh chớp nháy liên tục rồi tắt lịm.
“Chết tiệt!”
Bóng tối bao trùm lấy Vũ ngay tức khắc. Trong bóng tối hoàn toàn ấy, giác quan của anh trở nên cực kỳ nhạy bén. Anh nghe thấy tiếng thở. Một tiếng thở chậm, sâu, phát ra từ mọi hướng của hầm ngầm. Và rồi, anh thấy những vệt sáng đỏ li ti bắt đầu hiện ra trên các vách đá.
Đó không phải là đá. Đó là hàng vạn con nhện đỏ đang bò kín vách hầm. Chúng bò qua chân anh, bám lên áo anh, nhưng kỳ lạ là chúng không cắn. Chúng dường như đang dẫn đường cho anh, hoặc đúng hơn là đang vây quanh “chủ nhân” mới của mình.
Vũ sờ soạn trong bóng tối, tay chạm vào một cánh cửa đồng nặng nề. Đây chính là cửa mật thất. Anh đưa chiếc chìa khóa xương người vào ổ khóa. Một cảm giác rung động cực mạnh truyền từ chìa khóa vào cánh tay, rồi xuyên thẳng vào tim.
*Rắc!*
Tiếng khóa mở vang lên giòn tan nhưng nghe như một tiếng xương gãy. Cánh cửa từ từ mở ra.
Bên trong mật thất không hề tối. Nó được thắp sáng bởi một thứ ánh sáng lân tinh xanh lục phát ra từ những mạch tinh thể bám trên trần hầm. Phi Vũ bàng hoàng nhìn cảnh tượng trước mắt.
Giữa mật thất là một khối đá lớn hình trái tim đang đập nhịp nhàng theo từng giây một. Đó là “Long Tâm” – tim của mạch đất đã bị chặt đứt. Khối đá ấy chằng chịt những sợi chỉ đỏ đâm xuyên qua, mỗi sợi chỉ lại nối với một cái tiểu sành đặt xung quanh.
Và ngay phía trên khối Long Tâm ấy, treo lơ lửng bằng bốn sợi xích sắt khổng lồ, là một chiếc quan tài bằng gỗ sưa đỏ đã bị tróc sơn.
“Trấn thủ long mạch…” Vũ thì thầm, cổ họng khô khốc.
Hóa ra mật thất này chính là một “Phòng mổ” khổng lồ. Tổ tiên họ Trần đã mổ xẻ trái tim của mạch đất, dùng quan tài của Bà Chúa Không Mặt ghim trực tiếp vào đó để hút lấy tinh huyết của đất. Long mạch không phải bị đứt một cách ngẫu nhiên, nó bị hút máu cho đến khi khô cạn.
Một cơn đau dữ dội từ vết bớt sau gáy khiến Vũ ngã khuỵu xuống. Những chân nhện trên cổ anh bỗng nhiên đâm sâu vào da thịt, máu bắt đầu chảy xuống lưng.
“Cậu đến đúng lúc lắm.”
Một giọng nói bằng xương bằng thịt vang lên từ góc tối của mật thất. Vũ giật mình nhìn sang. Là chú Khang.
Trần Vĩnh Khang đứng đó, nhưng ông ta không còn vẻ lịch lãm thường ngày. Khuôn mặt ông hốc hác, đôi mắt sâu hoắm hiện rõ những tia máu. Tay ông ta đang cầm một con dao bạc, miệng lẩm nhẩm những câu thần chú quái đản.
“Chú Khang? Chú làm gì ở đây?”
“Chú đang hoàn thành việc mà cha cháu đã bỏ dở.” Khang cười, điệu cười điên dại. “Cha cháu là kẻ yếu hèn, ông ta định hy sinh bản thân để cứu cháu, để cắt đứt mạch huyết của dòng họ. Nhưng ông ta không hiểu… nếu không có sự ban ơn của mạch đất này, chúng ta chỉ là đống rác rưởi! Cháu có thấy sự vĩ đại này không, Vũ? Long Tâm vẫn còn đập, oán khí của Bà Chúa vẫn còn dồi dào. Chúng ta chỉ cần một ‘hạt giống’ mới để bắt đầu một vòng chu kỳ trăm năm tiếp theo.”
Khang tiến về phía Vũ, con dao bạc lóe sáng. “Vết bớt sau gáy cháu… nó đã chín muồi rồi. Chỉ cần một nhát dao này, máu của người thừa kế chính thống sẽ tưới vào Long Tâm, và tất cả vinh hoa của họ Trần sẽ trở lại. Chú sẽ sống thêm trăm năm nữa, còn cháu… cháu sẽ sống mãi trong sự trường tồn của dòng họ.”
Phi Vũ cố gắng lùi lại, nhưng cơ thể anh dường như bị một lực hút từ dưới sàn đất giữ chặt. Những con nhện đỏ từ trên vách hầm bắt đầu bò lên người anh ngày càng nhiều, tạo thành một lớp kén sống.
“Ông điên rồi!” Vũ gào lên. “Long mạch này đã hỏng hoàn toàn rồi! Ông nhìn những người dân trong làng, nhìn Trần Minh đi! Ông đang nuôi dưỡng một con quái vật!”
“Câm mồm!” Khang gầm lên, vung dao đâm tới.
Nhưng đúng lúc lưỡi dao sắp chạm vào ngực Vũ, một âm thanh cực đại chấn động toàn bộ hầm ngầm. Chiếc quan tài treo lơ lửng phía trên bỗng nhiên rung lắc dữ dội. Những sợi xích sắt phát ra tiếng kêu cót két chói tai rồi đứt phựt.
*Rầm!*
Chiếc quan tài gỗ sưa đỏ rơi thẳng xuống, nghiền nát khối Long Tâm đá phía dưới. Khói đen kịt bốc lên ngùn ngụt. Một áp lực khủng khiếp hất văng cả Vũ và chú Khang vào vách đá.
Từ trong đống đổ nát của quan tài và đá vụn, một cánh tay nhợt nhạt, dài ngoằng vươn ra. Cánh tay ấy không có da, chỉ có những thớ thịt đen đúa được quấn bằng những sợi chỉ đỏ tinh vi.
“Bà ta… bà ta tỉnh rồi…” Khang lắp bắp, nỗi sợ hãi cuối cùng cũng át đi sự tham lam.
Áp lực oán khí trong mật thất lúc này đã đạt đến đỉnh điểm. Những bức tường đá bắt đầu nứt toác ra. Vũ thấy đất đá sụp đổ xuống, lấp đi lối ra duy nhất. Anh bị kẹt lại trong một không gian chật hẹp, đối mặt với một thực thể hắc ám nhất của dòng họ mình và một người chú đã đánh mất nhân tính.
Dưới nền đất, vết rạn nứt của long mạch vốn đã bị chặn đứng bấy lâu nay nay đột ngột bùng phát, kéo dài ra vô tận. Cả làng Cổ Nguyệt bắt đầu rung chuyển trong một trận động đất tâm linh. Tiếng khóc than của những linh hồn bị giam cầm trong những cái tiểu sành vang lên, tạo thành một bản đồng ca u uất.
Vũ tay ôm chặt ngực, chiếc Chuông Chiêu Hồn trong túi áo bắt đầu rung lên mà không cần ai chạm vào.
Long mạch đã hoàn toàn đứt gãy. Sự phản phệ của đất mẹ chính thức bắt đầu, và điểm khởi đầu không đâu khác chính là mật thất này. Anh biết, trò chơi trốn tìm với định mệnh đã kết thúc. Giờ đây, chỉ còn là cuộc chiến sinh tồn giữa lòng đất mẹ đang rỉ máu.
Ngoài kia, trong màn sương đêm, sáu tiếng chuông từ từ đường lại vang lên khô khốc. Nhưng lần này, âm thanh của chúng mang theo mùi vị của cái chết thực sự. Long mạch đã đứt, và kẻ gieo nhân sẽ phải nhận lấy quả đắng giữa địa ngục trần gian này.