Lời Nguyền Của Dòng Họ
Chương 69: Cảnh sát Huy tìm thấy hồ sơ cũ

Cập nhật lúc: 2026-05-31 17:09:33 | Lượt xem: 6

Tiếng mưa gõ nhịp đều đặn trên mái tôn rỉ sét của kho lưu trữ tư liệu cũ tỉnh, thanh âm đục ngầu và lạnh lẽo như tiếng gõ cửa của một người cõi âm. Trong gian phòng rộng chưa đầy hai mươi mét vuông, mùi của giấy mục, bụi bặm và long não trộn lẫn vào nhau tạo nên một thứ không khí đặc quánh, khiến người ta cảm giác như đang hít vào phổi cả một lịch sử bị lãng quên.

Đại úy Đặng Quốc Huy ngồi lặng lẽ dưới ánh đèn bàn lờ mờ. Ánh sáng vàng vọt hắt lên khuôn mặt góc cạnh, phong trần nhưng lúc này lại hằn lên sự mệt mỏi cùng cực. Sau gáy anh, vết sẹo hình nhện đỏ rực bắt đầu râm ran đau nhức – một kiểu cảm giác như có hàng ngàn chiếc chân nhỏ li ti đang cào xé vào tủy sống. Mỗi lần vết bớt này lên cơn đau, Huy biết rằng anh đang tiến gần hơn tới sự thật, hoặc là tiến gần hơn tới cửa tử.

“Mã số 07… rốt cuộc nó nằm ở đâu?”

Huy lẩm bẩm, bàn tay run rẩy lật qua những bìa hồ sơ ố vàng, những trang giấy đã giòn rụm đến mức chỉ cần mạnh tay một chút là sẽ tan thành vụn phấn.

Theo lời kể của Cụ Mười trước khi từ trần và những mảnh ký ức rời rạc từ cha của Phi Vũ, vào mùa thu năm 1974, một vụ án mạng kinh thiên động địa đã xảy ra tại làng Cổ Nguyệt. Nhưng điều kỳ quái là, trong trí nhớ của những người già trong vùng, vụ án đó chưa bao giờ được đưa ra ánh sáng. Nó bị vùi lấp dưới danh nghĩa của một vụ “mất tích do thiên tai” hoặc đơn giản là một người con gái bỏ nhà đi theo trai.

Huy đẩy kính, ánh mắt dừng lại ở một chồng tài liệu bị kẹt sâu trong góc của tủ hồ sơ số 4 – khu vực dành cho những vụ án chưa có lời giải và đã quá thời hạn truy tố. Giữa những tập hồ sơ dày cộp, một bìa giấy mỏng, xám xịt vì nấm mốc hiện ra. Trên góc trái, con dấu đỏ đã phai màu chỉ còn hiện rõ con số: **07-CN/74**.

Tim Huy đập lệch một nhịp. Anh thận trọng rút tập hồ sơ ra. Một làn hơi lạnh buốt từ gáy truyền thẳng lên đại não, vết bớt hình nhện đột ngột nóng ran như bị nung đỏ. Trong không gian tĩnh lặng, Huy mơ hồ nghe thấy một tiếng thở dài thê lương ngay bên cạnh tai, mang theo mùi hôi tanh của đất ẩm và máu cũ.

Anh cắn răng, bật chiếc bật lửa Zippo để tăng thêm ánh sáng rồi mở trang đầu tiên.

Hiện ra trước mắt anh là một tấm ảnh trắng đen đã cháy sém một góc. Trong ảnh là một cô gái trẻ, tuổi chừng đôi mươi, mặc áo bà ba sẫm màu. Dù là ảnh cũ, nhưng đôi mắt của cô gái ấy dường như đang nhìn thẳng vào Huy – một đôi mắt đẹp, buồn rười rượi và chất chứa một nỗi oán hận thấu trời xanh. Tên nạn nhân được ghi nguệch ngoạc bằng bút mực: *Nguyễn Thị Mận. Ngày sinh: 15/07/1954. Trú quán: Thôn Cổ Nguyệt.*

Lật sang trang tiếp theo, Huy đọc được những dòng biên bản thẩm tra đã bị gạch xóa chi chít. Những dòng chữ nhảy múa trước mắt anh như những con giun đang bò trườn trên mặt giấy.

*“Ngày 14 tháng 8 âm lịch năm 1974, người dân phát hiện một xác chết nữ tại khu vực móng đang xây của dinh thự họ Trần (nhà ông Trần Vĩnh Cao – ông nội của Trần Phi Vũ). Nạn nhân trong tình trạng khỏa thân, toàn thân bị quấn chặt bởi những sợi chỉ đỏ thấm máu. Đặc biệt, khuôn mặt nạn nhân hoàn toàn bị biến dạng, da mặt bị lột sạch bằng vật sắc nhọn…”*

Huy cảm thấy lồng ngực mình nghẹn lại. Một vụ án tàn khốc như vậy lại có thể bị ém nhẹm suốt nửa thế kỷ? Anh đọc tiếp phần lời khai của nhân chứng, tay càng lúc càng siết chặt.

*“Lời khai của ông Trần Vĩnh Khang (lúc đó 5 tuổi, có mặt tại hiện trường nhưng bị quản gia kéo đi): Chú thấy chị ấy đứng đó, nhưng chị không có mặt. Chị không khóc bằng tiếng người, chị khóc ra máu đen.”*

Dưới cùng của biên bản là chữ ký xác nhận của điều tra viên trưởng thời bấy giờ và một dấu triện lạ lùng có hình tám quẻ bát quái bao quanh một con nhện. Huy sững người. Đây không phải dấu triện của cơ quan công an. Đây là ấn ký của một đạo sĩ hoặc một thầy tà sư nào đó.

Tại sao một hồ sơ hình sự lại có sự can thiệp của yếu tố tâm linh?

Lúc này, mưa ngoài trời càng lúc càng to, sấm sét nổ rền trời. Ánh chớp trắng xóa rạch ngang qua cửa sổ, chiếu rọi hình bóng một người phụ nữ mặc váy cưới rách nát in trên bức tường đối diện với Huy. Anh quay ngoắt lại, nhưng phía sau chỉ có những kệ hồ sơ đứng im lìm như những hàng mộ phần.

Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. Huy nhận ra một chi tiết khủng khiếp trong biên bản pháp y bổ sung:

*“Nguyên nhân tử vong: Nạn nhân bị đóng đinh đồng vào các huyệt đạo lớn trên cơ thể khi vẫn còn sống. Các vết thương cho thấy đây là một nghi lễ trấn yểm gọi là ‘Thần giữ của – Huyết nhện phục địa’. Mục đích là để linh hồn nạn nhân không thể siêu thoát, mãi mãi bị giam cầm trong cột móng của ngôi nhà để bảo vệ tài lộc cho gia tộc họ Trần.”*

Dòng họ Trần Phi… giàu có bậc nhất vùng, phất lên như diều gặp gió đúng từ cuối năm 1974. Hóa ra, đằng sau vinh hoa phú quý là một mạng người, một sự hiến tế đẫm máu mà người đứng đầu không ai khác chính là tổ tiên của Phi Vũ.

Bản hồ sơ còn kèm theo một sơ đồ vẽ bằng tay. Huy nhìn kỹ, đôi mắt anh co rút lại vì kinh hãi. Sơ đồ đó vẽ vị trí của 8 cột trụ chính của dinh thự cổ. Mỗi vị trí đều được ghi chú bằng một tên người. Nguyễn Thị Mận là người đầu tiên, đặt tại cung Khảm – vị trí hành Thủy, tượng trưng cho sự bắt đầu của chu kỳ luân hồi đen tối.

Các vị trí còn lại lần lượt là những cái tên xa lạ, nhưng cái tên cuối cùng khiến Huy lạnh người: *Trần Phi Vũ – Cung Cấn – Vị trí của sự kết thúc.*

“Hóa ra Vũ không phải là mục tiêu ngẫu nhiên của lời nguyền…” Huy thầm thì, giọng anh run rẩy giữa tiếng gió gào rú ngoài cửa sổ. “Cậu ta là mắt xích cuối cùng để hoàn thiện vòng tròn huyết tế. Trần Vĩnh Khang muốn mượn tay Bà Chúa Không Mặt để giết Vũ, không phải vì lòng tham đơn thuần, mà là để hoàn tất giao kèo 50 năm với quỷ dữ!”

Đúng lúc đó, đèn trong phòng lưu trữ chớp nháy liên tục rồi tắt phụp. Bóng tối phủ xuống đặc quánh. Huy vội vã bật đèn pin cầm tay, nhưng ánh sáng từ đèn pin cũng chỉ có thể chiếu xuyên qua màn bụi khoảng nửa mét rồi mờ dần đi.

Một âm thanh kỳ lạ vang lên. *Sột soạt… sột soạt…*

Tiếng động giống như tiếng chân nhện bò trên bề mặt giấy khô. Huy lia đèn pin về hướng tiếng động. Trên kệ hồ sơ mã số 07, hàng ngàn con nhện đỏ nhỏ li ti đang bò ra, phủ kín lên các tệp tài liệu. Chúng kết mạng nhanh đến mức kinh ngạc, chỉ trong chớp mắt, toàn bộ căn phòng đã bị bao phủ bởi một lớp tơ nhện trắng đục, dính dớp như nhựa người chết.

Trong màn sương lạnh lẽo, hình bóng người phụ nữ mặc váy cưới trắng từ từ hiện ra. Cô ta không có mặt. Nơi đáng lẽ là đôi mắt chỉ còn hai hốc đen sâu hoắm đang chảy xuống thứ dịch màu đen đặc. Cô ta tiến lại gần, đôi tay gầy guộc với những ngón tay dài bất thường vươn về phía tập hồ sơ trong tay Huy.

“Trả… trả lại cho tôi…”

Giọng nói ấy không phát ra từ miệng, mà dội thẳng vào linh hồn Huy. Nó là tiếng khóc của một cô gái bị chôn sống 50 năm dưới lớp đất lạnh, là tiếng gào xé của một sinh linh bị biến thành công cụ cầu tài cho kẻ khác.

Huy rút súng, nhưng anh biết súng đạn không thể chạm vào thực thể này. Vết bớt sau gáy anh đau đến mức khiến anh quỵ xuống sàn. Anh thấy làn da mình bắt đầu sưng tấy, và những sợi chỉ đỏ bắt đầu mọc ra từ lỗ chân lông, quấn lấy cổ anh.

“Mận! Cô hãy nghe đây!” Huy hét lên, cố nén cơn đau. “Tôi không phải người của họ Trần! Tôi đến để đưa sự thật này ra ánh sáng! 50 năm rồi… đã đến lúc kẻ ác phải đền tội!”

Người phụ nữ khựng lại. Những con nhện đỏ quanh phòng ngừng chuyển động. Một sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm. Huy run rẩy mở trang cuối cùng của hồ sơ ra. Ở đó, anh tìm thấy một tờ giấy viết tay đã nát nửa, dường như là bức di thư của một người lính canh gác công trường năm đó, vì quá sợ hãi nên đã lén giấu vào hồ sơ trước khi mất tích.

*“Cô ấy không chỉ bị giết bởi họ Trần. Cô ấy bị phản bội bởi chính người yêu mình. Kẻ đã lừa cô ấy đến công trường đêm đó chính là Trần Vĩnh Sơn – cha của Trần Phi Vũ. Sơn vì muốn cứu lấy gia đình khỏi nợ nần đã chấp nhận đem người yêu ra làm vật hiến tế.”*

Mắt Huy mở to. Bí mật này còn kinh tởm hơn cả những gì anh tưởng tượng. Cha của Phi Vũ – người mà Phi Vũ luôn kính trọng và tin rằng đã hy sinh vì mình – lại chính là kẻ khởi đầu cho thảm kịch này. Đó chính là lý do vì sao lời nguyền Huyết Nhện lại bám chặt lấy Phi Vũ đến thế. Anh không chỉ mang dòng máu, mà còn mang cả nợ máu của kẻ phản bội.

Hình bóng Bà Chúa Không Mặt đột ngột thét lên một tiếng nhọn hoắt, xé toang không gian. Áp lực âm khí mạnh đến mức toàn bộ kính cửa sổ trong phòng đồng loạt vỡ tan.

Huy bị hất văng vào kệ gỗ, đầu đập mạnh vào cạnh bàn, máu nóng chảy xuống mắt. Trong cơn mơ màng, anh thấy người phụ nữ đó cúi xuống nhìn mình. Một giọt máu đen từ hốc mắt cô ta rơi xuống trúng vào vết bớt hình nhện của Huy.

Trong khoảnh khắc đó, Huy thấy một viễn cảnh của quá khứ hiện về: Dưới ánh trăng khuyết của năm 1974, một chàng thanh niên có gương mặt rất giống Phi Vũ đang quỳ lạy trước một đạo sĩ mặc áo đen. Cạnh đó, cô gái tên Mận đang nhìn anh ta với vẻ tin tưởng tuyệt đối, không hề hay biết chiếc xẻng của người quản gia đang giơ lên phía sau đầu mình.

Khi cô gái ngã xuống, chàng thanh niên không hề can ngăn. Anh ta quay mặt đi, tay siết chặt chiếc vòng tay kỷ vật, nước mắt chảy dài nhưng không ngăn nổi lòng tham và nỗi sợ.

“Vũ… cậu phải biết chuyện này…” Huy thì thầm trước khi lịm đi.

Sáng hôm sau, khi các nhân viên hành chính đến kho lưu trữ, họ thấy Đại úy Huy nằm bất tỉnh giữa một đống hồ sơ nát bấy. Kỳ lạ là, toàn bộ tệp hồ sơ mã số 07 đã biến mất hoàn toàn, không còn lấy một mảnh vụn. Trên tường của kho lưu trữ, người ta thấy những vết cào sâu hoắm, tạo thành hình một chữ “Nợ” khổng lồ bằng máu khô.

Trong bệnh viện, Huy tỉnh dậy sau cơn hôn mê dài. Anh không nhớ làm cách nào mình thoát ra được, nhưng vết bớt hình nhện sau gáy anh giờ đây đã chuyển sang màu tím thẫm, và anh nhận ra mình có một năng lực mới: Mỗi khi nhắm mắt lại, anh có thể thấy làng Cổ Nguyệt đang rực cháy trong một ngọn lửa màu xanh u uất.

Anh biết, thời gian không còn nhiều nữa. Lời nguyền này không chỉ đòi mạng, nó đòi một sự trả giá về mặt luân hồi.

Huy run rẩy cầm lấy điện thoại, tay bấm số của Trần Phi Vũ.

“Vũ… cậu đừng tin bất cứ ai cả. Kể cả người cha đã khuất của cậu. Sự thật về 50 năm trước… nó còn thối nát hơn cả hầm mộ họ Trần.”

Ở đầu dây bên kia, Phi Vũ đứng giữa đại sảnh của dinh thự cổ, xung quanh là những bóng đen đang chập chờn. Tiếng của Huy bị nhiễu sóng bởi những âm thanh rè rè như tiếng nhện kêu.

“Anh Huy, tôi biết rồi,” Phi Vũ trả lời, giọng điệu bình thản một cách đáng sợ. “Bà ấy vừa kể cho tôi nghe xong. Anh biết không? Bà ấy không muốn giết tôi. Bà ấy muốn tôi trở thành vật chứa cho nỗi oán hận này để tiêu diệt sạch sẽ cái làng này.”

Chiếc điện thoại trên tay Huy rơi xuống sàn. Anh nhìn qua cửa sổ bệnh viện, thấy trên bầu trời thành phố, mây đen kéo về cuồn cuộn, kết thành hình một mạng nhện khổng lồ che khuất ánh mặt trời.

Trận chiến cuối cùng giữa người mang chìa khóa và thực thể bị nguyền rủa đã chính thức bắt đầu, bắt nguồn từ trang hồ sơ cũ bị lấp liếm 50 năm trước. Sự thật đã được phơi bày, nhưng cái giá để chuộc lỗi lại chính là sự diệt vong của cả một dòng họ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8