Lời Nguyền Của Dòng Họ
Chương 73: Vòng xoáy âm dương

Cập nhật lúc: 2026-05-31 17:13:17 | Lượt xem: 7

CHƯƠNG 73: VÒNG XOÁY ÂM DƯƠNG

Cơn mưa rừng vùng cao không giống bất kỳ cơn mưa nào ở đô thị. Nó không tí tách, cũng chẳng mang theo hơi thở của sự gột rửa. Nó nặng nề như chì, quất vào da thịt những người đang rời khỏi làng Cổ Nguyệt như những lọn roi tẩm độc. Dưới ánh sáng vàng vọt, mờ căm từ chiếc đèn pin cũ kỹ trên tay cụ Mười, con đường mòn duy nhất dẫn ra khỏi vùng thung lũng chết chóc ấy hiện lên như một con rắn khổng lồ đang oằn mình trong bùn nhão.

Trần Phi Vũ bước đi loạng choạng. Cứ mỗi bước chân hạ xuống, anh lại cảm thấy mặt đất dưới chân không còn là đất đá khô cứng, mà là một khối thịt mềm nát, rỉ máu. Vết bớt hình nhện đỏ sau gáy anh không còn ngứa ngáy hay châm chích nữa. Thay vào đó, nó bắt đầu tỏa nhiệt. Một luồng nóng rát hừng hực như thể có ai đó đang áp một hòn than hồng vào tủy sống của anh, lan tỏa khắp các dây thần kinh, khiến đầu óc anh ong lên những tiếng vang lạ lùng.

“Vũ! Đừng dừng lại! Nhìn thẳng phía trước, đừng ngoái đầu!”

Tiếng của Linh Chi vang lên bên cạnh, nhưng với Phi Vũ, âm thanh đó mỏng manh như được truyền lại từ một chiều không gian khác. Anh quay sang nhìn cô em họ. Dưới đôi kính râm đen kịt ngay cả trong đêm tối, anh thấy những vệt đen kỳ quái đang uốn lượn xung quanh người Chi, như những sợi khói hắc ám muốn nuốt chửng cô.

“Anh thấy… thấy lạ lắm Chi ơi…” Phi Vũ thào thào.

Thị giác của anh bắt đầu vỡ vụn. Một bên mắt của anh vẫn nhìn thấy con đường mòn lầy lội và tấm lưng gầy gò của cụ Mười. Nhưng bên mắt còn lại – bên mắt phía có vết bớt nhện đỏ dường như đang dẫn dắt – lại thấy một khung cảnh hoàn toàn khác. Anh thấy làng Cổ Nguyệt không phải là một đống hoang tàn, mà là một đại điện nguy nga với những cột trụ bằng xương người được dát vàng. Anh thấy những oán hồn nhà họ Trần không hề tan biến, họ đang xếp hàng quỳ lạy bên dưới một cái hố sâu hun hút, nơi một thực thể to lớn không mặt đang từ từ trồi lên.

Anh đang kẹt giữa hai thế giới. Một chân ở dương gian đầy rẫy nỗi đau, một chân đã bước hụt vào cõi âm ty vô tận oán thù.

Cụ Mười đột ngột dừng bước. Cụ không quay lại, nhưng bàn tay gầy guộc như cành củi khô của cụ siết chặt lấy thanh đoản kiếm Trấn Hồn bên hông. Giọng cụ khàn đặc, lẫn trong tiếng gió rít:

“Huyết Ấn đang bắt đầu hòa nhập. Nó không chỉ là một cái bớt, nó là con mắt của kẻ khuất mặt. Phi Vũ, cậu đang nhìn thấy cái ‘thế giới bên dưới’ đúng không?”

Phi Vũ không trả lời được. Cổ họng anh như bị nghẹn lại bởi một nắm đất lạnh. Anh ngã quỵ xuống bùn. Trong tầm mắt biến dị của mình, anh thấy chú Khang – kẻ vừa mới bị đá đè nát tay và bị Bà Chúa Không Mặt kéo đi cách đây không lâu – đang đứng ngay trước mặt anh. Nhưng chú Khang lúc này không còn là người. Thân hình chú trương phình, làn da xám xịt như tro tàn, và từ những kẽ nứt trên mặt chú, hàng nghìn con nhện đỏ li ti đang bò ra, dệt thành một tấm lưới vây quanh lấy Phi Vũ.

“Nhìn xem đứa cháu yêu quý của ta…” Tiếng nói của chú Khang vang lên trực tiếp trong đại não Phi Vũ, lạnh lẽo như tiếng dao cạo trên đá. “Mày nghĩ mày đã thắng sao? Lời thề của dòng họ Trần đã thấm vào tận tủy, khắc vào tận hồn. Mày chính là nghi lễ tiếp theo. Mày chính là vật chứa!”

“Biến đi!” Phi Vũ hét lên một tiếng đầy đau đớn, bàn tay anh quờ quạng trong hư không, cố gắng đẩy lùi ảo ảnh đang bủa vây.

Nhưng ảo ảnh ấy thật đến mức anh cảm nhận được cái lạnh tê tái khi những sợi tơ nhện ma quái chạm vào da thịt. Lúc này, không gian xung quanh họ bắt đầu biến dạng. Con đường rừng biến mất. Mưa cũng ngừng rơi. Thay vào đó là một vùng sương mù đặc quánh, màu đỏ thẫm như máu pha loãng.

Linh Chi hốt hoảng túm chặt lấy vai Phi Vũ: “Cụ Mười! Anh ấy mất phương hướng rồi! Mắt anh ấy… cả hai con ngươi đều biến thành màu đỏ rồi!”

Cụ Mười thở dài, rút từ trong túi áo ra một nắm muối trộn lẫn với bột gạo đỏ. Cụ rắc một vòng tròn xung quanh ba người, miệng lẩm nhẩm những câu chú cổ bằng tiếng Phạn mà Phi Vũ nghe không hiểu.

“Vòng xoáy âm dương đã mở. Cảnh giới này là nơi tà khí mạnh nhất của làng Cổ Nguyệt tụ lại trước khi tan biến. Nếu chúng ta không thoát ra được trước khi trời sáng, hồn phách của Phi Vũ sẽ bị Huyết Ấn đồng hóa hoàn toàn.”

Dưới tác động của vòng tròn pháp trận từ cụ Mười, khung cảnh trước mắt Phi Vũ lại thay đổi lần nữa. Anh thấy mình đang đứng trên đỉnh một tòa cao ốc chưa hoàn thiện – chính là dự án của tập đoàn bất động sản mà chú Khang từng đề cập. Kiến trúc của tòa nhà này quái dị vô cùng. Nếu nhìn từ góc độ chuyên môn của một kiến trúc sư, anh nhận ra nó là một chiếc đinh khổng lồ đóng thẳng vào long mạch của thành phố.

Một giọng nữ nức nở vang lên bên tai anh. Đau đớn, u uất và đầy căm hận.

*“Cứu… cứu tôi… Họ lại muốn trói buộc tôi lần nữa…”*

Bà Chúa Không Mặt xuất hiện. Lần này bà ta không mang dáng vẻ của một quỷ dữ hung bạo. Bà ta hiện ra trong bộ váy cưới trắng tinh khôi nhưng rách nát, đôi vai gầy guộc rung lên theo tiếng khóc. Điều kinh hãi nhất là phía sau bà ta, hàng vạn sợi chỉ đỏ đang nối liền cơ thể bà ta với nền móng của tòa cao ốc ấy. Bà ta không chỉ là thần giữ của cho họ Trần, mà đang bị các thế lực hắc ám khác sử dụng như một nguồn năng lượng vĩnh cửu cho các công trình mang địa thế “Tuyệt địa”.

Phi Vũ nhận ra một sự thật cay đắng: dòng họ Trần của anh thực chất chỉ là những kẻ canh cổng, những con chó săn cho một hệ thống tà thuật lớn hơn nhiều đang âm thầm thao túng vận mệnh của cả vùng đất này.

“Tại sao… tại sao lại là tôi?” Phi Vũ gào lên với bóng hình trắng xóa kia.

Bà Chúa Không Mặt quay lại. Gương mặt phẳng lì của bà ta từ từ nứt ra một cái khe lớn, như một chiếc miệng đang cố gắng thốt lên lời cuối cùng: *“Vì ngươi… mang dòng máu của kẻ đã phản bội tình yêu bằng quyền lực. Chỉ có máu của ngươi… mới có thể chặt đứt được những sợi chỉ đỏ này.”*

Đột nhiên, vết bớt nhện sau gáy Phi Vũ đau nhói lên cực độ. Tám cái chân của con nhện bớt dường như thực sự đâm sâu vào cột sống của anh. Cảm giác đau đớn ấy kéo anh trở lại thực tại trong một tích tắc.

“Vũ! Nghe bà nội đây!” Một giọng nói quen thuộc khác vang lên. Phi Vũ thấy bà Tuyết, người vừa tan biến cùng quan tài đá, đang hiện ra ở ranh giới giữa sương mù và ánh sáng pháp trận của cụ Mười. “Lời nguyền này không phải để tiêu diệt con, mà là để thử thách kẻ kế thừa. Hãy dùng sức mạnh của kiến trúc sư, dùng nhãn quan của kẻ thấy được linh mạch, phá vỡ cấu trúc của vòng xoáy này!”

Cụ Mười hét lớn: “Phi Vũ! Tập trung lại! Đừng nhìn vào quỷ dữ, đừng nhìn vào oán hận. Hãy nhìn vào cấu trúc của cái không gian này. Tìm lấy nhãn huyệt!”

Trong cơn mê loạn, lý trí của một kiến trúc sư thiên tài trong Phi Vũ bắt đầu hoạt động. Anh nhắm mắt lại, không dùng đôi mắt của con người hay đôi mắt của quỷ để nhìn nữa. Anh dùng tư duy của không gian. Anh bắt đầu phân tích những luồng gió rít, tiếng mưa rơi, vị trí của cụ Mười và Linh Chi như những điểm tọa độ trong một bản vẽ 3D khổng lồ.

Trong vòng xoáy âm dương này, mọi thứ đều hỗn loạn, nhưng vẫn có một quy luật. Những sợi oán khí đỏ thẫm đang xoay quanh một trục trung tâm – chính là vị trí mà oán hận của làng Cổ Nguyệt sâu đậm nhất. Đó chính là nơi linh hồn của Trần Vĩnh Khang đang bị thiêu đốt để làm vật tế.

“Thấy rồi!” Phi Vũ thốt lên.

Anh vùng dậy khỏi vòng tay của Linh Chi, bước ra ngoài vòng tròn muối.

“Vũ! Quay lại ngay! Cậu sẽ bị nuốt chửng mất!” Cụ Mười hốt hoảng hét lên, định lao theo giữ anh lại nhưng một luồng áp lực vô hình từ vòng xoáy đẩy cụ bật ngược về phía sau.

Phi Vũ bước đi trong màn sương máu. Mỗi bước chân của anh khiến mặt đất nứt toác. Những con nhện đỏ li ti bò lên chân anh, nhưng ngay khi chạm vào dòng máu đang sục sôi vì huyết ấn, chúng bị thiêu cháy thành những đốm tro tàn.

Anh tiến về phía cái hố sâu mà anh từng thấy trong ảo ảnh. Tại đó, hình bóng của chú Khang đang quằn quại.

“Chú Khang… Sự tham lam của chú kết thúc ở đây thôi.”

Phi Vũ vung tay, không phải là một chiêu thức võ thuật, mà là một hành động phá vỡ sự cân bằng của không gian. Anh đạp mạnh chân vào một điểm trên mặt đất – điểm giao nhau của ba dòng khí âm từ rừng già đổ về.

*Rắc!*

Một tiếng động khô khốc vang lên, như thể xương cốt của trái đất đang bị gãy lìa. Vòng xoáy âm dương đột ngột khựng lại. Sương mù màu đỏ bắt đầu bị hút ngược vào bên trong cái hố.

Trần Vĩnh Khang gào lên một tiếng kinh hoàng trước khi bị bóng tối nuốt chửng hoàn toàn. Nhưng ngay lúc đó, Bà Chúa Không Mặt cũng bị kéo theo. Bà ta nhìn Phi Vũ, một ánh mắt đầy phức tạp, vừa là biết ơn, vừa là lời cảnh báo tuyệt vọng.

*“Đừng… đừng đến thành phố… Chúng đang đợi ngươi…”*

Cái hố sụp xuống, kéo theo toàn bộ ảo ảnh kinh hoàng.

Phi Vũ cảm thấy một sức hút khổng lồ kéo mạnh linh hồn mình về phía thực tại. Anh nghe thấy tiếng thở dốc của Linh Chi, tiếng ho khù khụ của cụ Mười và vị mặn của mưa rơi vào miệng mình.

Khi anh mở mắt ra lần nữa, họ vẫn đang đứng trên con đường mòn rời làng Cổ Nguyệt. Cơn mưa vẫn nặng nề như cũ, nhưng màu đỏ trong tầm mắt anh đã nhạt bớt. Tuy nhiên, vết bớt sau gáy anh giờ đây đã chuyển thành một màu đen kịt, lạnh lẽo, như một con nhện đang ngủ say nhưng sẵn sàng tỉnh giấc bất cứ lúc nào.

Phi Vũ quỵ xuống, hơi thở nặng nhọc. Toàn thân anh ướt đẫm bùn và máu.

Linh Chi lao đến ôm lấy anh, khóc nấc lên: “Anh tỉnh rồi… Anh làm em sợ quá… Em tưởng anh đi luôn rồi.”

Cụ Mười đi tới, đôi mắt mù của cụ dường như nhìn xuyên thấu qua bóng đêm để quan sát vết bớt trên gáy Phi Vũ. Cụ không nói gì, chỉ thở dài một tiếng thật dài, nghe như tiếng gió lùa qua hang đá khô cằn.

“Cụ Mười… cháu vừa thấy gì đó.” Phi Vũ khó nhọc nói, đôi môi tái nhợt. “Lời nguyền này… nó to lớn hơn dòng họ Trần nhiều. Những kẻ ở thành phố kia… họ đang dùng cái chết để xây dựng sự phồn vinh của mình.”

Cụ Mười lấy ra một chiếc khăn, lau đi vết máu trên mặt Phi Vũ. “Lão đã biết chuyện đó từ lâu. Nhưng lão không đủ sức. Lời nguyền dòng họ Trần chỉ là một mảnh ghép nhỏ trong chiếc mặt nạ ác quỷ đang bao trùm lấy thế gian này. Phi Vũ, bây giờ cậu không còn đường lùi nữa rồi.”

Phi Vũ nhìn xuống đôi bàn tay mình. Chúng đang run rẩy, nhưng bên dưới lớp da, anh cảm nhận được một dòng năng lượng kỳ lạ đang chảy xiết. Đó là oán khí đã được lọc qua Huyết Ấn, biến thành một loại sức mạnh u minh mà anh chưa bao giờ dám mơ tới.

Anh nhìn về hướng bìa rừng, nơi có ánh đèn pha của một chiếc xe đang đợi sẵn. Đó có lẽ là xe của cảnh sát Huy hoặc của một người bạn nào đó mà Linh Chi đã liên lạc trước.

Dưới màn mưa, họ tiếp tục bước đi. Ngôi làng Cổ Nguyệt bây giờ chỉ còn là một chấm nhỏ mờ nhạt sau lưng, lọt thỏm giữa thung lũng sương mù. Nhưng cái bóng của nó, sự oán hận của nó, dường như đã bám chặt vào từng thớ thịt của người thanh niên kiến trúc sư trẻ tuổi.

Bước vào trong xe, hơi ấm từ máy sưởi không làm Phi Vũ bớt run. Anh nhìn vào gương chiếu hậu, trong khoảnh khắc, anh thấy đôi đồng tử của mình dãn ra, và ở đó, hình bóng một con nhện đỏ khổng lồ hiện lên rồi biến mất trong chớp mắt.

“Huy… anh đây rồi.” Linh Chi mệt mỏi thốt lên khi thấy viên cảnh sát trẻ đang sốt ruột đứng cạnh chiếc SUV đời mới.

Cảnh sát Huy chạy lại, gương mặt tràn đầy sự lo lắng và cả một chút nghi ngờ: “Mọi người đi đâu từ chiều đến giờ? Tôi tìm khắp nơi mà không thấy lối vào cái làng đó. Kỳ lạ thật, bản đồ định vị trên xe tôi cứ xoay vòng vòng như thể khu vực này không tồn tại vậy.”

Cụ Mười khẽ lắc đầu với Phi Vũ, ám chỉ rằng đừng nói gì với người thường.

“Mưa gió quá, chúng tôi bị lạc đường trong rừng thôi.” Phi Vũ trả lời qua quýt, giọng anh khàn đặc.

Khi Huy mở cửa xe cho họ vào, anh ta vô tình chạm vào tay Phi Vũ. Huy giật nảy mình, rụt tay lại như vừa chạm vào tảng băng: “Trời đất, sao người cậu lạnh thế này? Có cần đi bệnh viện ngay không?”

“Không cần đâu, chỉ là thấm nước lạnh quá thôi.” Phi Vũ mệt mỏi tựa đầu vào ghế xe, nhắm mắt lại.

Chiếc xe khởi động, bánh xe nghiến lên sỏi đá, đưa họ rời xa thung lũng của những bóng ma.

Trên ghế sau, Linh Chi đã ngủ thiếp đi vì kiệt sức. Cụ Mười ngồi bất động như một pho tượng cổ, miệng vẫn lầm nhầm đọc chú bình an. Chỉ có Phi Vũ là không ngủ được. Mỗi khi anh nhắm mắt, anh lại thấy sơ đồ của tòa nhà cao tầng đó. Anh thấy những linh hồn bị xích vào cột móng.

Anh bắt đầu hiểu ra tại sao anh lại được chọn làm kiến trúc sư. Kiến trúc không chỉ là xây dựng những khối bê tông, nó là cách con người sắp xếp không gian và điều hướng khí vận. Và những kẻ ác độc nhất đang dùng kiến trúc để xây dựng những cái lồng giam linh hồn trên diện rộng.

“Tại sao chú lại quay lại giúp tôi… ở phút cuối?” Phi Vũ lẩm bẩm trong vô thức.

Một giọng cười nhỏ rí rắc phát ra từ hốc cửa xe, nơi một con nhện đỏ bé xíu đang bò lùi vào khe hẹp: *“Vì mày là hy vọng duy nhất để chúng ta được giải thoát hoàn toàn… hoặc để tất cả chúng ta trở thành quỷ dữ.”*

Phi Vũ rùng mình. Anh nhìn ra cửa sổ xe, thành phố hiện ra ở chân trời xa kia với hàng triệu ánh đèn màu. Nhìn từ xa, nó lấp lánh như một kho báu, nhưng trong đôi mắt âm dương vừa được đánh thức của anh, nó giống như một nấm mồ tập thể khổng lồ đang bốc lên những cột khói oán hận đen kịt.

Cuộc hành trình tìm cách xóa bỏ lời nguyền dòng họ đã khép lại một chương đẫm máu ở Cổ Nguyệt, nhưng nó vừa mở ra một cánh cửa khác – cánh cửa vào sâu hơn trong lòng của bóng tối đô thị, nơi những lời nguyền hiện đại được viết bằng tiền bạc và tham vọng tàn nhẫn.

Cơn mưa cuối cùng cũng tạnh khi chiếc xe tiến vào vùng ngoại ô. Một tia sáng đầu ngày yếu ớt xé toạc màn mây đen ở phía đông.

Nhưng với Trần Phi Vũ, buổi sáng này chẳng mang lại sự cứu rỗi.

Anh nhìn xuống ngực mình, qua lớp áo ướt, hình xăm hoa bỉ ngạn đen – thứ biểu tượng của kẻ giữ chìa khóa Âm Giới Chi Màn – bắt đầu tỏa ra một thứ ánh sáng âm u rờn rợn.

Dòng họ Trần không còn người thừa kế gia sản, nhưng đã có một người thừa kế nghiệp chướng.

“Cụ Mười…” Phi Vũ đột nhiên hỏi khi xe đang dừng đèn đỏ đầu tiên. “Người của ‘Cục Quản Lý Hiện Tượng Lạ’ mà cụ kể… họ có can thiệp vào những việc này không?”

Cụ Mười hé mở đôi mắt duy nhất còn lại, ánh mắt già nua và mệt mỏi nhìn cậu thanh niên: “Họ chỉ giữ cho trật tự không bị phá vỡ. Còn việc đi sâu vào cái ổ quỷ đó để giải cứu linh hồn… đó là việc của những người như chúng ta. Những kẻ đã bị bóng tối đánh dấu.”

Chiếc xe lại tiếp tục lăn bánh. Đi ngang qua một công trường đang thi công dở dang, Phi Vũ đột nhiên bảo Huy dừng lại một lát.

Huy ngạc nhiên nhưng vẫn tấp vào lề.

Phi Vũ hạ cửa kính xuống, nhìn chằm chằm vào bản vẽ quy hoạch dán ở cổng công trường. Mắt anh nheo lại. Đúng như anh dự đoán. Những nét vẽ khô khan trên bản đồ kia, khi khớp với sơ đồ tâm linh mà anh vừa thấy trong vòng xoáy âm dương, tạo thành một trận pháp phong thủy kinh hồn bạt vía mang tên: *“Thiên La Địa Võng – Tuyệt Hộ Trận”*.

Kẻ nào đó đang muốn biến cả khu vực phía Nam thành phố thành một cái bẫy linh hồn.

Vết bớt nhện đỏ trên gáy Phi Vũ bỗng dưng đập liên hồi như một trái tim thứ hai. Nó không còn đau nữa, mà là… phấn khích. Một sự phấn khích tà ác đang cố gắng len lỏi vào tâm trí anh.

Phi Vũ hít một hơi sâu, bàn tay anh siết chặt lấy thanh đoản kiếm Trấn Hồn mà anh giấu dưới gầm ghế.

“Huy, đi tiếp đi. Tôi có việc cần làm khi về tới thành phố.”

Giọng của Phi Vũ lúc này không còn là giọng của một kiến trúc sư hiền lành, xanh xao mà Huy từng biết. Nó mang một sự đanh thép, trầm mặc của một kẻ đã từng bước qua cửa tử và quay lại.

Chiếc xe lao vút đi, để lại sau lưng bóng tối của vùng quê nghèo, hướng về nơi ánh sáng rực rỡ nhất nhưng cũng u ám nhất.

Lời nguyền của dòng họ Trần thực tế mới chỉ là sự khởi đầu cho một trò chơi tử thần quy mô lớn hơn nhiều. Và Trần Phi Vũ, kẻ mang trên mình huyết ấn của nhện đỏ và ký ức của Bà Chúa Không Mặt, sẽ phải chọn mình là con tốt trên bàn cờ, hay là người sẽ hất đổ cả bàn cờ đẫm máu đó.

Vòng xoáy âm dương chưa bao giờ khép lại. Nó chỉ vừa mới bắt đầu mở rộng vòng quay của mình, cuốn thêm nhiều sinh mạng vào dòng chảy định mệnh đen tối của nó. Và lần này, nó nhắm tới trái tim của thành phố.

Trong giấc ngủ chập chờn của Linh Chi, cô khẽ gọi tên Vũ. Cô thấy anh đứng giữa một rừng người không mặt, và đôi tay anh cũng đang dần trở nên trong suốt, tan biến vào hư không.

Bên ngoài, trời đã sáng hẳn. Một ngày mới bắt đầu, nhưng với những kẻ như họ, đêm tối vĩnh hằng chỉ vừa mới bắt đầu khoác lên mình lớp áo của bình minh.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8