Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 109: Cửu U Thần Chủ hiện thân**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 19:29:40 | Lượt xem: 1

Tiếng chổi tre quét trên nền đá khô khốc phát ra âm thanh "xoẹt, xoẹt" đều đặn, giống như nhịp đập của chính mảnh đất già nua này. Cố Trường An khom lưng, chiếc bóng gầy guộc kéo dài dưới ánh hoàng hôn đỏ quạch như máu. Mỗi nhát chổi của hắn không chỉ gạt đi lớp lá vàng héo úa, mà còn như đang vuốt ve những vết thương của thời gian trên những văn bia mòn vẹt.

Lâm Thanh Diệp đứng bên cạnh, tay nắm chặt cán chổi, nhưng đôi mắt nàng lại không ngừng nhìn về phía chân trời. Nơi đó, mây đen đang ùn ùn kéo đến, không phải loại mây mưa tầm thường mà là một thứ hắc khí đặc quánh, nuốt chửng cả chút ánh sáng cuối ngày. Nàng cảm thấy lồng ngực mình như bị một tảng đá nghìn cân đè nặng, hô hấp trở nên khó khăn, thậm chí ngay cả linh lực trong đan điền cũng có dấu hiệu đóng băng.

"Sư tôn, áp lực này…" Lâm Thanh Diệp run rẩy thốt lên.

Cố Trường An không ngẩng đầu, động tác vẫn tì mẩn và chậm rãi: "Là gió độc của kẻ không biết lễ nghĩa thổi tới thôi. Thanh Diệp, tâm không tĩnh, bụi sẽ không sạch. Tiếp tục quét đi."

"Nhưng…"

Chưa kịp để nàng nói hết câu, không gian phía trên Vạn Cổ Nghĩa Trang đột ngột vặn vẹo. Một tiếng "rắc" chói tai vang lên, như thể bầu trời bị một bàn tay vô hình xé toạc ra một kẽ nứt. Từ trong bóng tối sâu thẳm của vết nứt ấy, một luồng tà niệm lạnh lẽo đến thấu xương tràn ra, khiến cỏ bỉ ngạn hai bên đường mòn trong nháy mắt héo rũ, hóa thành tro đen.

Lão Hắc vốn đang nằm bò dưới gốc hòe già, đột ngột bật dậy. Đôi mắt đen láy của nó co rụt lại, mai rùa trên lưng hiện lên những đường vân cổ xưa lấp lánh ánh vàng. Nó gầm gừ trong cổ họng, giọng nói trầm đục vang lên: "Cố tiểu tử, xem ra lần này khách đến không phải hạng tép riu. Cái mùi hôi thối này… trăm vạn năm rồi vẫn không đổi."

"Ồ? Người quen sao?" Cố Trường An dừng lại, lấy tay phủi phủi bụi trên ống áo rách rưới, vẻ mặt vẫn bình thản đến lạ thường.

Trong không trung, hắc khí bắt đầu ngưng tụ, tạo thành một bóng hình khổng lồ tọa lạc giữa tầng mây. Đó là một nam tử mặc trường bào đen tuyền thêu hình chín con rồng ma quằn quại, khuôn mặt mờ ảo sau lớp sương mù u minh, chỉ có đôi mắt đỏ rực như hai lò lửa địa ngục là sáng quắc, nhìn chằm chằm xuống nghĩa trang nhỏ bé.

"Vạn Cổ Anh Linh Mộ… mười vạn năm trôi qua, nơi này vẫn hôi hám mùi của sự mục nát như vậy."

Giọng nói ấy không vang lên từ cổ họng, mà như dội thẳng vào thần hồn của chúng sinh. Lâm Thanh Diệp sắc mặt trắng bệch, lảo đảo lùi lại mấy bước, khóe miệng rỉ ra một vệt máu tươi. Chỉ một câu nói của đối phương đã khiến đạo cơ của nàng lung lay.

Bóng người khổng lồ ấy khẽ cử động, uy áp khủng khiếp từ trên cao ép xuống, khiến mặt đất xung quanh nghĩa trang lún sâu mười trượng, duy chỉ có khu vực bên trong hàng rào gỗ của nghĩa trang là vẫn sừng sững không chút biến dịch.

"Cửu U Thần Chủ?" Lão Hắc khịt mũi, mỉa mai: "Đường đường là một phương chi chủ, lại dùng phân thân lẻn vào cái xó xỉnh này làm gì? Không sợ Thiên Đạo phát hiện, đánh cho ngươi tan thành mây khói sao?"

Cửu U Thần Chủ hừ lạnh, ánh mắt quét qua Lão Hắc, sau đó dừng lại trên người Cố Trường An – kẻ duy nhất vẫn đang cầm chổi, tư thế không hề thay đổi.

"Thủ Mộ Nhân?" Giọng của Cửu U mang theo một chút kinh ngạc xen lẫn khinh thường: "Cơ thể phàm nhân, linh căn đứt đoạn, vậy mà lại có thể sống qua mười vạn năm dưới sự ăn mòn của tử khí. Nói! Bí mật của sự trường sinh mà vạn cổ cường giả tìm kiếm, có phải đang nằm trong tay ngươi?"

Cố Trường An ngẩng đầu lên, ánh mắt đục ngầu vì tuế nguyệt nhìn về phía vị thần linh thượng đẳng kia. Hắn không hề sợ hãi, cũng không có chút thành kính nào, giống như đang nhìn một vị khách qua đường làm phiền giấc ngủ trưa của mình.

"Bí mật?" Cố Trường An khẽ cười, nụ cười khô khốc như tiếng lá rụng: "Ở đây chỉ có người chết và đất bụi. Trường sinh hay không, chẳng qua là vì ta lười chết thôi. Thần Chủ đại nhân xa xôi vạn dặm tới đây, nếu không phải để hiến xác cho nghĩa trang, thì mời đi cho. Ta còn phải dọn dẹp trước khi trời tối hẳn."

"Lá gan không nhỏ!"

Cửu U Thần Chủ phẫn nộ, bàn tay to lớn từ trong mây đen vươn ra, phủ xuống vạn dặm. Bàn tay ấy được cấu thành từ vô số oán linh gào thét, mỗi ngón tay như một ngọn núi hắc ám, muốn đem toàn bộ khu nghĩa trang này nghiền thành cám vụn.

"Sư tôn!" Lâm Thanh Diệp hét lên, nàng cảm thấy thế giới như đang sụp đổ.

Cố Trường An thở dài: "Thanh Diệp, nhìn cho kỹ. Phép tắc của thế gian này, đôi khi không nằm ở quyền uy hay sức mạnh bạo liệt, mà nằm ở sự 'tĩnh'."

Hắn chậm rãi nâng chiếc Trần Hiêu Chổi trong tay lên. Một động tác tầm thường như thể đang phủi một vệt bụi trên bàn trà. Nhưng ngay khi cán chổi chuyển động, một vòng sóng gợn mờ nhạt từ chân Cố Trường An lan tỏa ra.

*Vù!*

Vòng sóng đi đến đâu, ma khí tan biến đến đó. Bàn tay khổng lồ của Cửu U Thần Chủ khi chạm vào ranh giới nghĩa trang đột nhiên khựng lại, rồi như gặp phải thứ khắc tinh đáng sợ nhất, bắt đầu tan chảy như tuyết gặp nắng gắt. Những tiếng gào thét của oán linh lập tức biến mất, thay vào đó là một sự thanh tịnh đến lạ lùng.

"Cái gì?" Cửu U Thần Chủ chấn động. Hắn cảm nhận được một lực lượng luân hồi vô tận đang từ mặt đất trào dâng, hóa giải mọi đòn tấn công của mình một cách nhẹ nhàng như không.

"Ngươi… ngươi mượn lực lượng của mười vạn anh linh?" Cửu U Thần Chủ gầm lên, ánh mắt đầy vẻ không tin.

"Ngươi sai rồi." Cố Trường An bước tới một bước, chiếc chổi tre khẽ chạm xuống mặt đất. "Họ đã ngủ yên, ta không muốn làm phiền họ. Đây là lực lượng của 'Trật Tự'. Người sống có đường của người sống, người chết có chốn của người chết. Nghĩa trang này là vùng đất cấm, không phải nơi để ngươi phô trương thanh thế."

Cố Trường An lại bước thêm bước nữa. Lúc này, bóng dáng hắn trong mắt Lâm Thanh Diệp và Lão Hắc dường như không còn nhỏ bé. Hắn như một vị thần cổ xưa bước ra từ thời hồng hoang, lưng mang theo cả một thời đại quá khứ.

"Trần Hiêu nhất tảo, nhân quả thanh."

Cố Trường An vung chổi một nhát ngang trời. Một luồng thanh khí tinh khiết từ những ngôi mộ vạn năm bốc lên, kết hợp với ánh đèn từ U Minh Đăng đang treo lủng lẳng bên hiên túp lều rách, hóa thành một đạo kiếm quang hư ảo.

Đạo kiếm quang ấy không sắc lẹm, không hào hùng, nhưng nó mang theo hơi thở của mười vạn năm cô độc, mười vạn năm quét tước bụi trần.

*Xoẹt!*

Vết nứt không gian phía trên bị nhát chổi này quét qua, ngay lập tức khép lại. Phân thân của Cửu U Thần Chủ bị cắt đứt liên kết, gào thét trong đau đớn khi hắc khí bị tịnh hóa từng chút một.

"Thủ Mộ Nhân! Ngươi đợi đó! Khi Thái Cổ Ma Khe hoàn toàn mở ra, bản tọa sẽ đích thân tới đây, đem toàn bộ vạn cổ cường giả của ngươi luyện hóa thành nô lệ!"

Tiếng gào thét tắt lịm theo bóng đen tan biến. Mây đen tan đi, trả lại bầu trời đầy sao lấp lánh và vầng trăng khuyết bạc trắng.

Nghĩa trang trở lại vẻ yên bình vốn có của nó.

Cố Trường An lảo đảo một cái, vội vàng lấy cán chổi chống xuống đất, hơi thở hơi dồn dập. Hắn vuốt mồ hôi trên trán, lẩm bẩm: "Lão rồi, lão rồi… Chỉ một cái phân thân mà suýt nữa làm rách cái lưng già này."

Lão Hắc đi tới, dùng đầu húc húc vào chân hắn: "Giả vờ, ngươi cứ giả vờ đi. Nếu là lão già khác, đã sớm một chổi đập chết hắn rồi, ngươi lại còn dùng 'Luân Hồi Kiếm Ý' để tiễn hắn đi, rõ ràng là muốn giấu nghề để hắn không biết thực lực thật sự của ngươi chứ gì?"

Cố Trường An cười khổ, liếc nhìn Lão Hắc: "Lão Hắc, ngươi nói xem, sống mười vạn năm để làm gì? Chẳng phải là để yên ổn sao? Nếu để hắn biết ta mạnh thế nào, lần sau hắn kéo cả vạn quân tới quấy rầy, ta còn thời gian mà ngủ trưa không?"

Lâm Thanh Diệp lúc này mới từ trong kinh ngạc tỉnh lại. Nàng nhìn sư tôn mình – một người nhìn qua thì phàm tục không thể phàm tục hơn, nhưng vừa mới đây thôi, bóng lưng ấy đã ngăn cản cả một vị Thần Chủ.

Nàng quỳ xuống, dập đầu thật sâu: "Thanh Diệp đa tạ Sư tôn cứu mạng! Sư tôn tu vi thông thiên, đệ tử vô năng, không nhận ra được chân thân của người."

Cố Trường An vội xua tay, ra vẻ đau lòng: "Kìa, đứng lên đứng lên. Tu vi thông thiên cái gì chứ? Ta chỉ là mượn đạo vận tích lũy mười vạn năm của nghĩa trang thôi. Hết trận này, tích lũy của ta coi như tiêu tán không ít, đau lòng chết ta rồi! Đừng có bái lạy nữa, có thời gian thì lo quét cho sạch góc tường kia đi, ma khí của tên kia còn sót lại kìa."

Lâm Thanh Diệp sững sờ, nhưng nhìn thấy vẻ mặt "xót của" rất thật của Cố Trường An, nàng lại cảm thấy sự thần bí của sư tôn dường như vơi bớt đi, thay vào đó là một sự gần gũi lạ kỳ.

"Đệ tử hiểu rồi." Nàng cầm lấy chổi, bắt đầu làm việc.

Đêm về khuya, gió rít qua những khe đá. Cố Trường An ngồi trước hiên lều, tay cầm một bình rượu đế rẻ tiền, thỉnh thoảng lại nhấp một ngụm.

Hắn nhìn ra phía Thái Cổ Ma Khe nằm sâu dưới lòng đất nghĩa trang, nơi mà chỉ có hắn mới cảm nhận được những rung động nhẹ nhàng nhất. Ánh mắt hắn trầm xuống, không còn vẻ cợt nhả thường ngày.

"Cửu U… Thái Cổ Ma Khe…" Hắn khẽ lẩm bẩm. "Mười vạn năm ta canh giữ nơi này, vốn tưởng rằng sẽ có một ngày được thấy vạn vật thái bình. Không ngờ, những thứ này vẫn không chịu ngủ yên."

Lão Hắc nằm bên cạnh, ngáp một cái dài: "Bọn chúng làm sao chịu yên được? Khi linh khí thế giới cạn kiệt, những cường giả kia chỉ còn cách tìm đến nghĩa trang của ngươi, hy vọng tìm thấy thứ gì đó giúp chúng vượt qua đại kiếp. Ngươi chọn con đường Cẩu đạo, nhưng cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng đâu."

Cố Trường An khẽ cười, nâng chén rượu lên hướng về phía những ngôi mộ phần xa xa: "Gió ngừng hay không ta không quan tâm. Ta chỉ biết rằng, chừng nào Cố Trường An ta còn cầm cây chổi này, thì mười vạn linh hồn ở đây sẽ không ai được phép xâm phạm."

Trăng lên cao. Tiếng chổi lại vang lên đều đặn.

"Xoẹt, xoẹt…"

Mỗi một nhịp chổi như đang quét đi bóng tối của ngày hôm nay, chuẩn bị cho một ngày mai tĩnh lặng khác. Trong lòng Vạn Cổ Nghĩa Trang này, thời gian dường như không còn ý nghĩa. Vạn cổ trường tồn, có lẽ cũng chỉ đơn giản là việc lặp đi lặp lại một hành động bình dị suốt mười vạn năm mà thôi.

Chương 109 khép lại, Cửu U Thần Chủ dù đã bị đẩy lùi nhưng hạt mầm của những biến cố lớn hơn đã được gieo xuống. Còn Cố Trường An, hắn vẫn là một ông lão quét rác, lặng lẽ chờ đợi vị khách tiếp theo… hoặc có lẽ là cái chết tiếp theo được đưa tới đây chôn cất.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8