Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn NămChương 131: Lão Hắc Quy dùng mạng bảo vệ chủ**
Sương mù ở Vạn Cổ Nghĩa Trang chưa bao giờ đặc quánh và mang theo phong vị tử vong nồng đậm như lúc này.
Cố Trường An ngồi bệt bên cạnh tấm bia đá không chữ, chiếc chổi tre – thứ pháp bảo theo hắn suốt mười vạn năm – giờ đây gãy làm đôi, lăn lóc trong vũng máu đen sẫm. Vết thương do Vô Ngân Tiên Châm gây ra không chỉ là một lỗ thủng trên cơ thể phàm trần, mà nó là một loại nguyền rủa của Thiên Đạo, đang điên cuồng gặm nhấm tiên căn và đạo quả mà hắn đã cực nhọc tích lũy qua ngần ấy tuế nguyệt. Mỗi hơi thở của hắn bây giờ đều nặng nề như mang theo cả một tòa đại sơn, lồng ngực phập phồng, máu tươi không ngừng rỉ ra từ kẽ răng, thấm đỏ cả vạt áo vải thô sờn cũ.
"Khặc… khụ…"
Tiếng ho khan vang vọng trong sự tĩnh lặng đến đáng sợ của nghĩa trang. Cố Trường An nhìn đôi bàn tay run rẩy của mình, những đường chỉ tay vốn dĩ đại diện cho sự trường sinh bất diệt, giờ đây lại đang mờ nhạt dần.
Ngoài kia, phía sau màn sương mù vĩnh cửu bao bọc U Minh Cấm Địa, những luồng hơi thở mạnh mẽ và tham lam đang cuồn cuộn ép tới. Tiếng sấm rền vang trên bầu trời không phải là thiên tai, mà là uy áp của những vị Đại Thánh, những lão quái vật vốn dĩ nên bế quan chờ chết, nay lại ngửi thấy mùi vị của "trường sinh" bị rò rỉ.
"Tìm thấy rồi! Mùi vị này… tuyệt đối là tiên đạo tinh huyết mười vạn năm!" Một giọng nói già nua, khàn đặc như tiếng kim loại cọ xát vang lên, chấn động cả không gian.
"Cố Trường An, ngươi thủ hộ nghĩa trang này mười vạn năm, đã đến lúc nên nhường chỗ cho kẻ khác rồi. Hiến ra tinh huyết, chúng ta sẽ cho ngươi một cái quan tài tốt nhất trong này!" Một thanh âm khác, tràn đầy sự cao ngạo và lạnh lẽo, theo sau là tiếng nổ tung của trận pháp hộ vệ ngoài bìa rừng.
Cố Trường An cười khổ, ánh mắt mờ mịt nhìn về hướng cổng vào. Hắn đã quá cẩn thận, đã quá "cẩu", vậy mà rốt cuộc vẫn không thoát khỏi sự nhòm ngó của nhân gian. Khi hắn yếu nhất, những kẻ vốn dĩ cung kính gọi hắn là "Thần tiên trong mộ" nay lại hiện nguyên hình là những con kền kền rình rập xác thối.
"Lão gia, người thế nào rồi?"
Một tiếng gọi đứt quãng vang lên. Lão Hắc – con hắc quy vốn dĩ luôn lười biếng nằm phơi nắng trên nắp quan tài đá – giờ đây đang run rẩy đứng trước mặt hắn. Thân hình nó nhỏ bé, chiếc mai rùa đen nhẻm trông chẳng có gì đặc biệt, nhưng đôi mắt nhỏ như hạt đậu ấy lại đang lóe lên một tia sáng kiên định chưa từng có.
"Lão Hắc… đi đi." Cố Trường An khó khăn lên tiếng, máu trào ra khóe môi. "Bọn chúng đến vì ta… Ngươi trốn vào mật đạo dưới ngôi mộ của Dược Thần… ở đó có cấm chế của hắn, bọn chúng không tìm ra được đâu."
Lão Hắc không nhúc nhích. Nó dùng cái đầu ngắn ngủn của mình cọ nhẹ vào đầu gối của Cố Trường An, giống như cách đây mười vạn năm, khi hắn lần đầu nhặt được nó từ một vũng bùn hôi thối bên ngoài cấm địa. Lúc đó, nó chỉ là một con rùa thường chẳng có linh tính, còn hắn chỉ là một thiếu niên đệ tử bị tông môn ruồng bỏ, giao cho nhiệm vụ coi mộ chết tiệt này.
Một người, một rùa, đã bầu bạn với nhau qua bao mùa hoa bỉ ngạn nở rồi tàn. Thế gian đổi thay, triều đại thay đổi, ngay cả núi sông cũng dời chỗ, nhưng lão rùa vẫn ở đó, nghe hắn than vãn về sự cô đơn, cùng hắn nhấm nháp những chén trà rẻ tiền nhặt được từ lễ vật của người viếng mộ.
"Lão gia… người quên rồi sao?" Lão Hắc bỗng nhiên cất tiếng, giọng nó không còn là vẻ tếu táo, cợt nhả thường ngày, mà trầm thấp, uy nghiêm như vọng về từ một kỷ nguyên xa xôi. "Lão hắc ta không phải là rùa đen bình thường. Năm đó, nếu không có một gáo nước của người cứu mạng, ta đã chết khô dưới chân núi từ lâu. Mười vạn năm qua, người cho ta linh khí, cho ta đạo vận, nuôi ta thành một yêu đế… Nay người gặp nạn, lão quy này nếu bỏ chạy, chẳng phải ngay cả người chết trong mộ cũng phải bật nắp quan tài ra mà chửi sao?"
Cố Trường An sững sờ: "Ngươi… ngươi muốn làm gì?"
Lão Hắc không trả lời. Nó chậm rãi bò về phía cổng nghĩa trang, nơi màn sương đang bị xé toạc bởi những đạo thần quang rực rỡ. Phía trước, sáu vị Đại Thánh của sáu đại tông môn đứng đầu Thánh Di Khư Giới đã hiển lộ chân thân. Kẻ cưỡi rồng vàng, kẻ đạp mây tía, mỗi người đều mang theo khí thế nuốt chửng bát hoang.
"Một con rùa thối mà cũng muốn chặn đường?" Một lão giả mặc hỏa bào khinh miệt quát lớn, vung tay ném ra một quả cầu lửa đỏ rực như mặt trời nhỏ. "Cút!"
"Uỳnh!"
Quả cầu lửa nổ tung, thiêu cháy cả một mảng rừng bỉ ngạn. Nhưng khi khói bụi tản đi, lão giả hỏa bào và những kẻ xung quanh đều sững sờ.
Lão Hắc vẫn đứng đó. Nhưng lúc này, nó không còn là con rùa nhỏ bé đen nhẻm nữa. Một tiếng gầm kinh thiên động địa, xé toạc cả vòm trời u ám vang lên. Thân hình lão Hắc bắt đầu phình to, mỗi lần tích tắc lại tăng thêm ngàn trượng. Chỉ trong chớp mắt, một con đại quy khổng lồ như một hòn đảo trôi nổi giữa hư không đã xuất hiện, che lấp toàn bộ ánh sáng chiếu vào nghĩa trang.
Chiếc mai rùa không còn đen nhẻm mà nổi lên những vân văn thái cổ, phát ra ánh sáng vàng kim sậm như đồng cổ. Trên lưng nó, dường như có hình ảnh của bốn phía thiên hạ, có chín dòng sông lớn bao quanh.
"Thái Cổ Trấn Thiên Quy!" Đại Lạc Thiên Quân, kẻ dẫn đầu nhóm người, thất thanh kinh hô: "Đây không phải là huyết mạch đã tuyệt chủng từ thời khai thiên lập địa sao? Tại sao nó lại ở đây canh mộ?!"
"Muốn đụng đến lão gia ta…" Giọng nói của Lão Hắc giờ đây như sấm động thiên đình, mỗi chữ thốt ra đều làm không gian rạn nứt: "Phải bước qua cái xác của lão gia này trước!"
"Hừ, chỉ là một súc sinh có chút huyết mạch cổ xưa. Chúng ta sáu vị Đại Thánh cùng ra tay, sợ gì nó!" Xích Viêm Chân Nhân nghiến răng, giục giã ngọn lửa trong tay.
Một cuộc chiến cấp độ diệt thế bùng nổ ngay trước cổng Vạn Cổ Nghĩa Trang. Sáu vị Đại Thánh không hề giữ sức, mỗi chiêu thức đều là thần thông trấn giáo, kiếm khí dài vạn dặm chém xuống, bàn tay ma trần phủ kín bầu trời, tất cả đều trút xuống chiếc mai của Lão Hắc.
"Rắc! Rắc!"
Tiếng nứt vỡ rợn người vang lên. Dù là Thái Cổ Trấn Thiên Quy với phòng ngự đệ nhất thiên hạ, nhưng đối mặt với sự công kích liều mạng của sáu vị cường giả đỉnh cấp khi chính nó cũng chưa hoàn toàn đại thành, gánh nặng là không thể tưởng tượng nổi. Máu của Lão Hắc không đỏ mà có màu vàng kim sậm, từng giọt rơi xuống giống như những thiên thạch rực lửa, thiêu cháy mặt đất.
Mỗi một đòn đánh xuống, thân hình khổng lồ của nó lại rung chuyển dữ dội, nhưng nó không hề lùi lại dù chỉ một tấc. Nó biết, sau lưng mình là Cố Trường An đang trọng thương. Chỉ cần nó nhích bước, dư chấn của trận chiến sẽ nghiền nát tâm mạch của chủ nhân ngay lập tức.
Cố Trường An ngồi trong sương mù, chứng kiến cảnh tượng ấy, tim hắn như bị ai bóp nghẹt.
"Đồ ngu… lão quy ngu ngốc…" Hắn nghiến răng, cố sức chống tay lên bia mộ để đứng dậy, nhưng một ngụm máu tươi lại trào ra. "Ta bảo ngươi đi… tại sao lại không nghe?"
Mười vạn năm qua, hắn luôn tự nhủ phải vô tình, phải coi mọi thứ như mây khói thoảng qua thì mới trường sinh được. Hắn chứng kiến bao vị tiên đế ngã xuống, bao vị thiên tài trở thành nắm cát bụi mà không mảy may rơi lệ. Hắn cứ ngỡ trái tim mình đã hóa thạch từ lâu.
Nhưng nhìn cái bóng lưng khổng lồ đang run rẩy dưới sự oanh tạc của hàng vạn tia sấm sét kia, nhìn cái đầu rùa đẫm máu vẫn cố rướn lên gầm thét bảo vệ mình, thạch tâm của hắn bỗng chốc tan rã.
Hắn nhớ lại những đêm mưa tuyết mười ngàn năm trước, khi hắn buồn bã vì nhớ về cố hương xa xôi, chính cái đầu rùa lạnh lẽo ấy đã chui vào lòng bàn tay hắn, mang cho hắn một chút hơi ấm lẻ loi giữa cõi cấm địa u minh này.
"Chết đi con súc sinh!"
Đại Lạc Thiên Quân thi triển cấm thuật, một thanh trường mâu ánh sáng tụ tập sức mạnh của cả ngàn năm tu vi, hóa thành một đạo cầu vồng xé tan mọi phòng ngự, cắm thẳng vào chỗ yếu hại dưới cổ của Lão Hắc.
"Gào!!!"
Lão Hắc rú lên đau đớn, thân hình khổng lồ đổ sụp xuống, đè nát hàng loạt ngôi mộ vô danh. Máu vàng phun ra như suối, nhuộm ướt cả vùng trời.
"Lão gia… xin lỗi… lão quy… hết sức rồi…"
Âm thanh nhỏ bé truyền vào tai Cố Trường An. Hắn thấy Lão Hắc đang dần co rút lại, trở về hình dạng con rùa nhỏ ban đầu, nằm thoi thóp giữa bụi đất, cái mai vốn là niềm tự hào của nó nay đã vỡ vụn, để lộ phần thịt non rướm máu.
Sáu vị Đại Thánh hạ cánh xuống, vẻ mặt hưng phấn và tàn nhẫn.
"Xong rồi, giờ thì đến lượt ngươi, Cố Trường An!"
Đại Lạc Thiên Quân bước tới, giơ tay định chộp lấy cổ của Cố Trường An. Nhưng đúng lúc đó, một sự thay đổi kỳ dị diễn ra.
Cố Trường An vốn dĩ đang hấp hối, bỗng nhiên chậm rãi ngẩng đầu lên. Đôi mắt hắn vốn dĩ màu đen, giờ đây lại chuyển sang một màu trắng xóa không chút cảm xúc, nhưng trong cái trắng ấy lại chứa đựng luân hồi của vạn vạn năm.
Tử khí quanh nghĩa trang không còn tan rã mà đột nhiên bị hút ngược lại vào cơ thể hắn. Những ngôi mộ xung quanh bắt đầu rung chuyển, tiếng than khóc, tiếng hô sát, tiếng gươm đao va chạm từ mười vạn năm trước bỗng dưng vọng về, chấn động linh hồn những kẻ đang đứng đó.
Cố Trường An không nhìn những vị Đại Thánh kia. Hắn chỉ nhẹ nhàng bước tới, run rẩy bế lấy con rùa nhỏ đẫm máu vào lòng.
"Ngươi thật sự quá ngu… mười vạn năm rồi vẫn không khôn lên được." Hắn khẽ thầm thì, thanh âm mang theo một nỗi xót xa vô tận. "Nhưng… cảm ơn ngươi, Lão Hắc."
Hắn đứng thẳng người dậy. Một luồng khí thế vốn không thuộc về cõi phàm trần trào dâng. Cố Trường An nắm lấy cán chiếc chổi gãy, đôi mắt trắng dã nhìn về phía sáu vị cường giả đang bắt đầu run sợ.
"Các ngươi đánh hỏng nhà của ta, làm thương bạn của ta…"
Hắn vung nhẹ nửa đoạn chổi tre. Không có linh lực cuồn cuộn, không có hào quang rực rỡ, nhưng cả vùng không gian quanh sáu vị Đại Thánh bỗng chốc đóng băng.
"Mười vạn năm ta không sát sinh… Các ngươi thật sự nghĩ, người quản nghĩa trang này, chỉ biết quét rác thôi sao?"
Cố Trường An khẽ lầm bẩm, tay kia đưa lên, một nén nhang cổ xưa hiện ra trong hư không. Hắn không đốt bằng lửa, mà đốt bằng chính tiên huyết của mình.
"Vạn cổ anh linh, nghe lệnh ta gọi…"
"Tiễn khách – vào mộ!"
Một nhát chổi quét ra, sương mù vạn năm bỗng hóa thành vạn ngàn lưỡi kiếm tử vong. Không gian sụp đổ, thời gian ngưng trệ. Tiếng kêu gào của sáu vị Đại Thánh bị nuốt chửng hoàn toàn trong một cơn bão tử khí đen kịt.
Khi sương mù lắng xuống, sáu vị cường giả vốn đứng đầu một phương đã biến mất hoàn toàn. Thay vào đó, ngay trước cổng nghĩa trang, sáu cái hố mới toanh vừa được đào sẵn, đất vẫn còn mới.
Cố Trường An quỳ sụp xuống, ôm chặt lấy Lão Hắc vào lòng. Sức mạnh bộc phát vừa rồi đã rút cạn chút sinh cơ cuối cùng của hắn. Hắn cảm thấy tầm nhìn mờ dần, nhưng đôi bàn tay vẫn ôm chặt không buông.
"Lão Hắc… chúng ta… sống thêm một chút nữa nhé…"
Bên dưới ngôi mộ cổ nhất của nghĩa trang, một luồng ánh sáng dịu nhẹ bỗng lan tỏa, bao trùm lấy cả người và rùa, chậm rãi kéo họ chìm vào lòng đất. Nghĩa trang lại trở về vẻ tĩnh mịch vĩnh hằng của nó, như thể những cuộc chiến vừa rồi chưa từng xảy ra. Chỉ có sáu cái hố mới kia là bằng chứng cho việc: Đừng bao giờ quấy rầy giấc ngủ của người quét mộ.