Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn NămChương 134: Thiên Đạo tạm thời rút lui**
**CHƯƠNG 134: THIÊN ĐẠO TẠM RÚT, TĨNH TRONG TỬ KHÍ**
Sương mù U Minh giống như một bầy rắn xám, lười biếng bò trườn qua những khe hở giữa các nấm mồ cũ kỹ. Tiếng sấm rền vang kinh thiên động địa lúc trước đã hoàn toàn biến mất, để lại một sự im lặng đặc quánh đến mức có thể nghe thấy cả tiếng sương đọng trên lá cỏ Bỉ Ngạn vỡ tan.
Bầu trời phía trên Nghĩa Trang Vạn Cổ lúc này không còn xanh thẳm, cũng chẳng phải đen tối của ban đêm, mà là một màu chì xám xịt. Những vết rạn không gian – hệ quả của việc Thiên Đạo Chi Nhãn cưỡng ép giáng lâm – vẫn còn lờ mờ hiện hiện như những vết sẹo chưa lành trên cơ thể của hư không. Gió bắt đầu thổi, nhưng không phải cơn gió của thế gian phàm trần, mà là loại gió mang theo tử khí lạnh lẽo thấu xương từ tận cùng của u minh.
Cố Trường An đứng đó, chiếc chổi tre rách rưới trong tay hắn vẫn còn vương lại một chút tàn dư của ánh điện tím. Hắn chậm rãi nâng mắt nhìn lên cao, đôi đồng tử già nua chứa đựng sự tĩnh lặng của mười vạn năm tuế nguyệt. Thiên Đạo vừa mới rút lui, sự phẫn nộ của ý chí thế giới dường như đã tạm thời bị kìm nén lại trước sự ngoan cường của khu nghĩa trang này. Nhưng Cố Trường An biết, đây không phải là sự chiến thắng, mà chỉ là một thỏa hiệp ngắn ngủi của thời gian.
"Chủ nhân của nó… dường như không muốn trả cái giá quá đắt chỉ để nhổ bỏ một cái dằm như ta vào lúc này."
Cố Trường An thầm nhủ trong lòng. Thiên Đạo không có cảm xúc, nó chỉ có sự tính toán. Nếu việc tiêu diệt hắn tiêu tốn quá nhiều quy tắc và khiến sự vận hành của toàn bộ giới diện bị đình trệ, nó sẽ lựa chọn chờ đợi. Đợi cho đến khi hắn suy yếu, hoặc đợi cho đến khi trật tự mới hình thành.
Hắn khẽ ho nhẹ một tiếng, lồng ngực hơi phập phồng. Nhìn thì có vẻ bình thản, nhưng nhát chổi "Tẩy Trần" lúc nãy đã tiêu tốn không ít tâm sức của hắn. Đó là sự va chạm giữa một cá thể đã sống quá lâu với cái quy luật tối cao của trời đất.
"Sư tôn… người, người không sao chứ?"
Lâm Thanh Diệp lếch thếch chạy tới, hơi thở hổn hển. Nàng vốn là công chúa của một vương triều, từ nhỏ đã quen với gấm vóc lụa là, nhưng mười mấy năm ở trong nghĩa trang này quét rác đã khiến nàng mang theo một luồng khí tức thanh đạm, u buồn nhưng cứng cỏi. Lúc này, y phục của nàng có vài chỗ rách mướp do áp lực của thiên uy còn sót lại, gương mặt nhỏ nhắn trắng bệch, ánh mắt nhìn Cố Trường An đầy vẻ sùng bái xen lẫn lo sợ.
Nàng đã thấy gì? Nàng thấy vị sư tôn mà nàng hằng ngày coi là "lão già gàn dở" đã chỉ cầm một cây chổi quét rác rách nát, một nhát chém xuống, quét sạch cả thiên lôi, khiến cho Thiên Đạo Chi Nhãn phải nhắm lại trong uất ức.
Cố Trường An không quay đầu lại, hắn vẫn đang nhìn chằm chằm vào những nấm mộ bị xê dịch.
"Lều cỏ rách rồi, đi gom chút rạ khô và gỗ vụn ở phía sau chân núi Minh Hà đi." Cố Trường An thản nhiên ra lệnh, giọng nói khô khan như tiếng lá rụng. "Nhớ kỹ, đừng đi vào vùng sương mù sâu quá mười trượng, hôm nay Thiên Đạo rút đi, những thứ bò ra từ dưới lòng đất sẽ không hiền lành đâu."
Lâm Thanh Diệp khựng lại, đôi môi mấp máy: "Sư tôn, người vừa mới đối đầu với Thiên Đạo… chúng ta không cần tìm nơi nào đó che giấu sao? Con thấy phía đông có linh khí bạo động, chắc chắn là cao thủ của các đại tông môn đang kéo đến đây."
"Che giấu?" Cố Trường An rốt cuộc cũng quay đầu lại, đôi mắt nheo nheo nhìn nàng đệ tử duy nhất. "Ở trong nghĩa trang này là nơi che giấu tốt nhất rồi. Thiên hạ ngoài kia đều nghĩ đây là nấm mồ cho kẻ chết, bọn họ không biết rằng, nơi an toàn nhất chính là nơi người ta chẳng bao giờ muốn bước chân vào."
Hắn ngừng một chút, nhấc chân bước qua một vũng nước nhỏ do sương muối tụ lại: "Đi làm việc đi. Trời sắp sáng rồi, ta còn phải thắp một nén hương cho vị Kiếm Tiên ở hàng thứ chín. Ông ta vốn thích náo nhiệt, hôm nay bị Thiên Đạo làm ồn như vậy, chắc chắn là đang không vui đâu."
Lâm Thanh Diệp thở dài, sư tôn của nàng vẫn luôn là vậy. Trong mắt người, việc lều cỏ bị dột hay một cái xác già có khó chịu hay không còn quan trọng hơn cả việc toàn bộ tu tiên giới đang rục rịch biến động. Nàng gật đầu, vội vã lui xuống thực hiện nhiệm vụ. Nàng biết, lời của sư tôn không bao giờ là dư thừa. "Những thứ dưới lòng đất" mà người nhắc đến, đủ sức khiến một vị Hóa Thần cường giả biến thành tro bụi trong chớp mắt.
Khi bóng dáng của Lâm Thanh Diệp mất hút sau lớp sương dày, từ phía dưới một bàn đá cũ kỹ, một cái đầu đen thui, lông lá bù xù rụt rè thò ra.
Đó là Lão Hắc – con hắc cẩu có đôi mắt sáng quắc như lồng đèn u minh. Nó lạch bạch bước ra, cái đuôi cụt ngủn khẽ vẫy, miệng sủa "gâu" một tiếng thật khẽ, rồi bỗng nhiên cất tiếng người bằng tông giọng trầm khàn, già dặn:
"Cố Trường An, ngươi lần này chơi hơi lớn rồi đấy. Dùng quy tắc của mười vạn ngôi mộ để cưỡng ép đẩy lui Thiên Đạo… ngươi không sợ lũ già nằm dưới kia bò lên đòi nợ sao? Bọn chúng đã cúng dường tu vi cho ngươi mười vạn năm để ngươi thủ hộ, không phải để ngươi lôi ra đánh lộn với lão Thiên."
Cố Trường An liếc nhìn con chó đen, khẽ cười: "Lão Hắc, ngươi nằm trong gầm bàn run rẩy suốt từ lúc nãy, bây giờ Thiên Đạo đi rồi mới dám ló mặt ra? Nếu bọn chúng muốn đòi nợ, ta sẽ đưa ngươi xuống đó gán nợ cho bọn chúng. Ta nhớ trong đám đó có một lão Ma Đầu cực kỳ thích ăn thịt chó."
Lão Hắc hừ lạnh một tiếng, ngồi bệt xuống đất, gãi gãi cái tai: "Cố mỗ nhân, đừng có dọa ta. Ngươi rõ ràng là cảm nhận được Thiên Đạo đang yếu đi đúng không? Phẩm trật của thế giới này đang hạ xuống, quy tắc bắt đầu có kẽ hở. Nếu không, dù ngươi có thủ mộ mười vạn năm hay một triệu năm, nhát chổi lúc nãy cũng không đuổi được Thiên Đạo đi đâu."
Cố Trường An trầm mặc. Hắn đi tới bên một chiếc ghế dài mục nát, chậm rãi ngồi xuống. Bàn tay khô gầy vuốt ve cán chổi tre.
"Đúng vậy, nó già rồi." Cố Trường An nói khẽ. "Thánh Di Khư Giới đã trải qua quá nhiều cuộc chiến. Khí vận tiêu tán, linh khí suy kiệt. Thiên Đạo Chi Nhãn lần này xuất hiện thực chất là muốn 'ăn' linh hồn của mười vạn anh linh trong khu mộ này để bù đắp sự thâm hụt của chính nó. Ta đẩy lui nó, thực chất là bảo vệ cơm manh áo cho mình mà thôi."
Hắn nhấp một ngụm khí lạnh của buổi sớm, ánh mắt trở nên sâu xa: "Nếu để nó ăn mất những người này, ta lấy gì để đổi lấy thọ nguyên? Lấy gì để đổi lấy 'Đạo vận' mà sống qua kỷ nguyên kế tiếp?"
Lão Hắc im lặng. Nó hiểu, gã người canh mộ này trông thì có vẻ lười biếng và hèn nhát (theo cách gọi của hắn là cẩn trọng), nhưng thực chất lại là kẻ tham lam nhất thế gian. Hắn không tham tiền tài, không tham danh vọng, cái hắn tham là sự sống vĩnh hằng. Để sống lâu hơn Thiên Đạo, hắn sẵn sàng đối đầu với bất cứ thứ gì dám chạm vào "tài sản" trong những ngôi mộ của hắn.
Bỗng nhiên, một tiếng thông báo âm trầm vang lên trong tâm trí Cố Trường An, âm thanh ấy quen thuộc đến mức hắn chẳng thèm chớp mắt:
*[Ký chủ đã thủ hộ Vạn Cổ Anh Linh Mộ qua một lần đại kiếp của Thiên Đạo. Trạng thái: Hoàn thành nhiệm vụ ẩn 'Kiên Thủ Chi Đạo'.]*
*[Phần thưởng: 3000 năm Thọ nguyên; Một mảnh ký ức mảnh vụn của Thái Cổ Kiếm Tổ; Cấp bậc Trần Hiêu Chổi tăng lên: Phá Diệt Phàm Trần (có thể quét đi vạn pháp bất triền thân).]*
Ánh mắt Cố Trường An hơi dao động khi nhìn xuống cây chổi trong tay. Một lớp bụi mờ vàng nhạt lặng lẽ phủ lên lớp tre trúc rách rưới, khiến nó trông càng thêm tầm thường, nhưng khí tức tỏa ra lại vô cùng thâm trầm, như thể nó không còn thuộc về thế giới vật chất này nữa.
Hắn khẽ lẩm bẩm: "Chỉ có 3000 năm sao? Thiên Đạo Chi Nhãn đúng là một kẻ bần cùng, khiến ta mệt mỏi thế này mà phần thưởng chỉ có bấy nhiêu."
Nếu có người tu tiên nào ngoài kia nghe thấy câu này, chắc chắn sẽ uất ức mà hộc máu chết ngay lập tức. Ba ngàn năm thọ nguyên là cái khái niệm gì? Là đủ để một tu sĩ từ lúc bắt đầu tu luyện đến khi mục nát ba đời Hóa Thần. Vậy mà trong miệng lão già này, nó chỉ như vài văn tiền lẻ.
"Chủ nhân, người lại được ban thưởng gì đó đúng không?" Lão Hắc khịt khịt mũi, nó dường như cảm nhận được cái gì đó vừa thay đổi trên người Cố Trường An. "Ánh mắt của người bây giờ nhìn y như lão đại gia trúng số vậy. Thật đáng ghét."
"Câm mồm, đi canh cửa đi." Cố Trường An đứng dậy, cầm chổi lững thững đi về phía những dãy mộ. "Sau vụ này, các đại tông môn sẽ phái người tới thăm dò. Bọn họ chắc chắn sẽ nghĩ nghĩa trang vừa xuất hiện dị bảo trấn thế. Chúng ta cần 'tiếp đón' bọn họ cho tử tế."
"Người định giết bọn họ?" Lão Hắc tò mò hỏi.
"Sát sinh là nghiệp chướng nặng nề nhất đối với kẻ cầu trường sinh." Cố Trường An khẽ lắc đầu, nụ cười trên môi có chút bí hiểm. "Ta chỉ định làm môi giới cho bọn họ một chút thôi. Bọn họ muốn tìm báu vật, dưới kia có rất nhiều báu vật, nhưng đổi lại… nghĩa trang của ta cũng cần thêm một vài cư dân mới chất lượng cao. Đám Thánh tử, Trưởng lão đó, thể chất cũng không tệ, chôn xuống đây có thể tạo ra rất nhiều linh khí cho hoa bỉ ngạn."
Lão Hắc rùng mình. "Cẩu đạo" của Cố Trường An chính là như vậy. Hắn không chủ động gây hấn, nhưng hắn luôn có cách khiến kẻ thù tự mình chui vào hố, sau đó còn cảm ơn hắn vì đã cho một nơi chôn cất phong thủy tốt.
Cố Trường An dừng chân trước một ngôi mộ nhỏ, tấm bia đá đã bị phong hóa đến mức không còn nhìn thấy chữ. Hắn đặt chổi sang một bên, chậm rãi quỳ xuống, dùng bàn tay sần sùi nhổ một nhúm cỏ dại bám trên mặt đất.
"Ông bạn già, lại một lần nữa ta giúp các ngươi đuổi 'nó' đi." Cố Trường An vừa nhổ cỏ vừa nói, như thể đang trò chuyện với một người bạn thân lâu ngày không gặp. "Dưới kia chắc hẳn lạnh lắm nhỉ? Đừng lo, vài bữa nữa ta sẽ đưa thêm vài đứa trẻ nghịch ngợm xuống đó chơi với ông. Thế giới bên ngoài ồn ào quá rồi, chỉ có trong mộ là tĩnh lặng nhất."
Trong khoảnh khắc đó, dường như từ sâu dưới lòng đất vọng lên một tiếng cười nhạt của người già, theo gió tản đi.
Sáng sớm, ánh dương quang rốt cuộc cũng đâm thủng lớp mây xám xịt để rọi xuống nghĩa trang. Những tia nắng vàng yếu ớt chiếu lên mái tóc bạc phơ của Cố Trường An, tạo nên một khung cảnh kỳ dị giữa sự sống và cái chết. Lâm Thanh Diệp từ đằng xa đã vác về một bó gỗ lớn, nàng nhìn thấy bóng lưng sư tôn đơn độc giữa ngàn nấm mồ, trái tim chợt thắt lại.
Nàng luôn tự hỏi, mười vạn năm qua, người đã nhìn thấy những gì? Khi những vương triều mà người từng biết đã hóa thành tro bụi, khi những thiên tài cùng thời với người đã chết già từ lâu, sự trường sinh này… thực sự là một đặc ân, hay là một bản án chung thân không có ngày kết thúc?
Lâm Thanh Diệp bước tới gần, hơi thở còn chút hổn hển: "Sư tôn, gỗ đã đủ rồi. Con… con còn thấy ở ngoài bìa rừng có một đám người của Thiên Kiếm Tông đang hạ trại. Hình như bọn họ có một vị thái thượng trưởng lão dẫn đầu."
Cố Trường An đứng dậy, nhặt cây chổi lên, động tác chậm rãi nhưng cực kỳ vững vàng.
"Thiên Kiếm Tông? Có lẽ là hậu duệ của tên tiểu tử thích dùng kiếm bản to năm xưa." Hắn lẩm bẩm. "Lâm Thanh Diệp, đi đun nước pha trà đi. Loại trà búp đắng hái từ nghĩa trang ấy."
"Sư tôn, người định tiếp khách sao?"
"Không." Cố Trường An nhàn nhạt đáp. "Chỉ là chờ đợi một chút. Nếu bọn họ không vào, chúng ta uống trà ngắm cảnh. Nếu bọn họ bước qua cổng nghĩa trang… thì bát trà đó sẽ là chén trà tống tiễn cuối cùng."
Một buổi sáng bình lặng trở lại tại Vạn Cổ Nghĩa Trang. Nhưng tất cả mọi người đều hiểu rằng, sóng dữ của tu tiên giới đang ở ngay trước mắt. Mười vạn năm thủ hộ, Cố Trường An đã quen với việc này. Kỷ nguyên này rồi sẽ kết thúc, và hắn, vẫn sẽ ở đây, quét lá rụng trên mộ của những kẻ đã từng mơ mộng chinh phục cả bầu trời.
Dưới sự tĩnh lặng đó, một trận pháp khổng lồ vô hình đang từ từ được kích hoạt, bao phủ lấy toàn bộ khu vực trong bán kính trăm dặm, biến Vạn Cổ Nghĩa Trang thành một hố đen nuốt chửng mọi ánh nhìn của thiên cơ. Đây chính là cách sống của Cố Trường An: Nếu Thiên Đạo không thể nhìn thấu ta, thì ta mới thực sự là trường sinh.
Gió thổi qua tán cây héo úa, mang theo lời thì thầm vạn cổ: "Trường sinh vô tận, duy có tử khí vĩnh hằng…"