Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 14: Một vị Hoàng đế lâm chung**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 17:58:38 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 14: MỘT VỊ HOÀNG ĐẾ LÂM CHUNG**

Trời thu ở U Minh Cấm Địa không có lá vàng rơi, chỉ có sương mù dày đặc và mùi tử khí nhàn nhạt bao phủ khắp những tán cây bỉ ngạn đỏ rực như máu. Gió lạnh rít qua những khe đá, tạo nên thanh âm u uẩn như tiếng than khóc của vạn cổ linh hồn.

Cố Trường An mặc một bộ đạo bào xám tro đã bạc màu, tay cầm chiếc chổi tre già, chậm rãi quét đi những lớp bụi mỏng bám trên phiến đá dẫn vào nghĩa trang. Mỗi nhát chổi của hắn đều mang theo một nhịp điệu kỳ lạ, dường như hòa cùng nhịp thở của đại địa, thanh tịnh và trầm ổn đến đáng sợ.

Mười vạn năm.

Hắn đã ở đây mười vạn năm. Những ngọn núi bên ngoài đã sụp xuống thành thung lũng, những con sông lớn đã cạn khô rồi lại tràn đầy, bao nhiêu triều đại hưng thịnh rồi lại lụi tàn như tro bụi, nhưng Cố Trường An vẫn ở đây. Hắn như một pho tượng đá hóa thân thành người, vĩnh hằng mà lặng lẽ.

Dưới gốc cây héo úa gần cổng mộ, một con rùa đen lớn chừng cái thúng đang rụt cổ vào trong mai, đôi mắt nhỏ lờ đờ nhìn theo bóng lưng của Cố Trường An. Đó là Lão Hắc. Nó đã sống ở đây còn lâu hơn cả khi Cố Trường An tiếp nhận nhiệm vụ thủ mộ này.

"Cố tiểu tử, quét làm gì cho mệt? Gió một lát lại thổi bụi tới thôi." Lão Hắc ngáp một cái, giọng nói ồm ồm như tiếng hai tảng đá cọ vào nhau.

Cố Trường An không dừng tay, thản nhiên đáp: "Quét bụi trên mộ là để người chết được an lòng. Quét bụi trong tâm là để bản thân không bị tuế nguyệt ăn mòn. Lão Hắc, ngươi nằm đó mười vạn năm rồi, mai cũng sắp mọc rêu xanh rồi kìa."

Lão Hắc hừ lạnh một tiếng: "Ta là đang tu luyện 'Bất Động Như Sơn Quyết', ngươi thì hiểu cái gì. Mà này, hôm nay có hơi thở không tầm thường đang tiến tới vùng cấm địa. Khí vận kia… tuy mạnh nhưng đã hóa thành một màu xám xịt của tro tàn. Xem ra, ngươi lại sắp có khách rồi."

Cố Trường An ngừng chổi, ngẩng đầu nhìn về phía chân trời xa xăm. Ở hướng Đông Nam, một luồng tử khí màu vàng nhạt đang leo lắt trôi dạt giữa không trung, giống như ngọn đèn dầu trước gió, tùy lúc có thể tắt lịm.

"Hoàng long khí tán loạn, nhân quả đứt đoạn. Là người của vương triều Đại Lương sao?" Cố Trường An lẩm bẩm.

Hắn nhớ lại cách đây khoảng tám trăm năm, vương triều Đại Lương hưng khởi từ đống đổ nát của một thời đại loạn lạc. Lúc ấy, linh khí thiên địa bắt đầu bước vào giai đoạn suy kiệt cực nhanh, nhưng vị khai quốc hoàng đế kia vẫn bằng vào đại nghị lực mà quét sạch bát hoang, lập nên nghiệp lớn.

Hóa ra, cũng đã tám trăm năm trôi qua.

Bên ngoài cửa ngõ dẫn vào U Minh Cấm Địa, một đoàn người đang lảo đảo bước đi giữa làn sương độc. Dẫn đầu là một lão giả mặc hoàng bào rách nát, đôi mắt mờ đục nhưng vẫn giữ được khí chất uy nghiêm của kẻ ngồi trên cao nhìn xuống chúng sinh. Ông ta được phò tá bởi ba vị lão tướng mặc giáp trụ đầy vết sẹo và một vị nội quan lưng đã còng rạp.

Họ không cưỡi linh thú, không ngự kiếm phi hành. Không phải họ không muốn, mà là vì pháp tắc của vùng nghĩa trang này cực kỳ khắc nghiệt. Kẻ nào dám thi triển tu vi cao cấp tại đây đều sẽ bị tử khí xâm nhập phế bỏ kinh mạch.

"Bệ hạ… chúng ta sắp tới nơi rồi." Vị nội quan giọng run rẩy, đôi môi thâm tím vì nhiễm lạnh.

Lương Vũ Đế khẽ ho khan, mỗi tiếng ho đều mang theo những búng máu đen đặc. Ông ta nhìn vào bóng tối thẳm sâu phía trước, nơi ẩn hiện những ngôi mộ đá cổ xưa khổng lồ, giọng thào thào: "Trẫm nắm giữ vạn lý giang sơn, thống trị ức triệu dân chúng… rốt cuộc, cũng chỉ cầu được một chỗ nằm yên bình mà thôi. Không biết vị Tiền bối canh mộ kia, có bằng lòng thu nhận lão phu già nua này không."

"Bệ hạ tuyệt đối đừng nói vậy! Ngài là chân mệnh thiên tử…" Một vị lão tướng quỳ sụp xuống, lệ già tuôn chảy.

"Thiên tử?" Lương Vũ Đế cười khổ, nụ cười đầy cay đắng. "Thiên đạo đã chết, linh khí đã cạn. Ở thời đại này, Thiên tử cũng chỉ là một phàm nhân sống lâu hơn một chút mà thôi. Các ngươi xem, dưới chân trẫm không phải là vàng bạc, mà là lá khô của vạn cổ đấy thôi."

Sau hơn một canh giờ chật vật, đoàn người cuối cùng cũng đứng trước cổng đá rêu phong của Vạn Cổ Nghĩa Trang.

Giữa làn sương mù, một bóng dáng thanh gầy đang cầm chổi đứng đó. Người thanh niên ấy thoạt nhìn chỉ chừng hai mươi tuổi, gương mặt bình thản như nước hồ thu, đôi mắt thâm thúy chứa đựng cả một bầu trời tuế nguyệt. Hắn đứng đó, nhưng dường như không thuộc về thế giới này, mà hòa tan vào từng viên gạch, ngọn cỏ của khu nghĩa trang.

Cố Trường An nhìn đoàn người tàn tạ, ánh mắt dừng lại trên người Lương Vũ Đế. Hắn không cúi đầu, không chào hỏi, chỉ nhàn nhạt nói:

"Người sống không vào chốn u minh. Người chết không mang nợ trần gian. Chư vị đến đây, là muốn đưa tiễn hay muốn ở lại?"

Ba vị lão tướng lập tức rút kiếm, sát khí bùng lên: "Gỗ mục! Ngươi dám ăn nói vô lễ với Bệ hạ!"

"Lui xuống!" Lương Vũ Đế quát khẽ, vẫy tay bảo thuộc hạ thu kiếm. Ông ta tiến lên phía trước hai bước, khó khăn cúi đầu, làm một cái đại lễ của người vãn bối gặp bậc tiền nhân. "Vãn bối Lương Thiên Long, cầu kiến Vạn Cổ Thủ Mộ Nhân."

Ba vị tướng quân sững sờ. Hoàng đế của họ, vị vua uy chấn phương Nam suốt tám thế kỷ, chưa từng cúi đầu trước bất kỳ vị Tiên nhân hay Đại năng nào, nay lại cung kính trước một thanh niên cầm chổi.

Cố Trường An lặng yên nhìn Lương Vũ Đế. Trong đôi mắt của hắn, không nhìn thấy ngai vàng, không nhìn thấy công trạng, chỉ nhìn thấy một ngọn lửa sinh mệnh đang lụi tàn.

"Lương Thiên Long… ngươi trị vì tám trăm linh ba năm, trừ bỏ bạo chúa, ổn định cương thổ, lại gặp đúng lúc linh khí cạn kiệt mà vẫn bảo vệ được bách tính không bị yêu ma quấy nhiễu. Có thể nói là một đời anh minh." Cố Trường An bình thản nói ra lai lịch của đối phương như thể đang đọc một cuốn sách mở sẵn.

Lương Vũ Đế kinh hãi, lưng áo lạnh toát. Ông ta biết vị Thủ Mộ Nhân này thần bí, nhưng không ngờ lại đáng sợ đến thế.

"Vãn bối chỉ làm tròn bổn phận." Lương Vũ Đế cung kính đáp. "Nay khí số đã tận, trẫm không muốn sau khi chết phải nằm trong lăng tẩm huy hoàng nhưng bị những kẻ tham lam quật mộ tìm báu vật. Nghe danh Vạn Cổ Nghĩa Trang là nơi nhân quả không phạm, yên tĩnh tuyệt đối, nên mặt dày đến đây cầu một mảnh đất nhỏ."

Cố Trường An lắc đầu: "Nghĩa trang của ta không chôn phàm nhân, chỉ chôn những kẻ có 'nhân quả' lớn hoặc cường giả tu sĩ đã từng vang danh một thời. Ngài là Hoàng đế, nhưng trong mắt Thiên đạo mạt pháp hiện nay, ngài cũng chẳng khác gì cỏ rác bên đường. Tại sao ta phải nhận ngài?"

Lời nói thẳng thừng của Cố Trường An như những nhát dao đâm vào lòng kiêu hãnh của đoàn người Đại Lương. Vị nội quan định nói gì đó, nhưng Lương Vũ Đế đã ra hiệu im lặng.

Ông ta run rẩy lấy từ trong ngực áo ra một thỏi vàng bình thường, rất nhỏ, bên trên còn dính vài vết bùn đất.

"Tiền bối, vãn bối biết người không thiếu linh thạch, không cần thần binh. Thỏi vàng này là thỏi tiền lương đầu tiên trẫm nhận được khi còn là một binh sĩ nhỏ bé ở biên thùy năm xưa. Trẫm giữ nó tám trăm năm, mỗi khi muốn sa đọa vào vinh hoa đều lấy nó ra để nhớ về thuở ban đầu. Trẫm mang nó theo, chỉ mong đổi lấy một chỗ nằm… không cần phong thủy bảo địa, chỉ cần bên cạnh một nhành hoa dại là đủ."

Không khí rơi vào tĩnh lặng.

Lão Hắc từ đằng xa hé mắt ra nhìn, thầm nghĩ: "Tiểu tử này lại muốn khảo nghiệm nhân quả đây."

Cố Trường An nhìn thỏi vàng cũ kỹ kia, một lát sau, hắn đưa tay đón lấy. Thỏi vàng chạm vào lòng bàn tay hắn, phát ra một tiếng "tang" nhẹ nhàng của vận mệnh.

"Thu được một thỏi vàng phàm trần, tiễn đưa một thời đại đã mất." Cố Trường An thu chổi lại, quay người bước vào trong nghĩa trang. "Đi theo ta."

Lương Vũ Đế thở phào nhẹ nhõm, thân hình lảo đảo nhưng ánh mắt đã ánh lên một chút thỏa mãn. Ông ta quay lại nhìn những tùy tùng trung thành của mình, giọng trầm xuống: "Các ngươi trở về đi. Hãy phò tá thái tử, dặn nó đừng tìm cách đột phá Tiên cảnh nữa, hãy làm một vị vua bình thường, chăm lo cho người dân sống qua mùa đông mạt pháp này."

"Bệ hạ!" Ba vị tướng quân bật khóc, quỳ rạp xuống đất không chịu đứng lên.

Lương Vũ Đế không quay đầu lại, ông đi theo bóng dáng xám tro kia, bước vào lãnh địa của cái chết.

Cố Trường An dẫn Lương Vũ Đế đi sâu vào khu nghĩa trang. Ở đây, có những ngôi mộ cao hàng trượng tỏa ra hào quang nhạt nhẽo của bảo vật, cũng có những ngôi mộ thấp bé chẳng có tên tuổi.

Hắn dừng lại ở một góc phía Tây Bắc, nơi có một ngọn đồi nhỏ trông ra dòng Minh Hà chảy u uất. Bên cạnh có một cây liễu già trụi lá, nhưng cành lá vẫn giữ được một nét thanh tao nhất định.

"Nơi này phong thủy không tệ. Đứng đây có thể nghe được tiếng sóng Minh Hà, thanh lọc oán khí trần gian. Ngài thấy sao?" Cố Trường An chỉ tay xuống mảnh đất dưới gốc liễu.

Lương Vũ Đế gật đầu lia lịa: "Rất tốt… rất tốt. Đa tạ Tiền bối."

Cố Trường An cầm chiếc chổi, không thấy hắn đào bới, chỉ thấy hắn khẽ vung chổi quét một cái. Đất đá tự động rẽ ra, tạo thành một huyệt mộ vừa vặn một người nằm. Một mùi hương thanh khiết từ dưới đất bốc lên, khiến tâm hồn kẻ sắp chết bỗng chốc trở nên nhẹ bẫng.

Lương Vũ Đế cảm nhận được sức lực cuối cùng của mình đang rời đi. Ông ta chậm rãi nằm xuống huyệt mộ, tay vẫn nắm chặt lấy tà áo hoàng bào rách nát.

"Tiền bối… người đã sống ở đây mười vạn năm, có bao giờ thấy hối hận vì không được chứng kiến sự hào hùng của thế giới bên ngoài không?" Lương Vũ Đế nhìn lên bầu trời mù mịt, hỏi khẽ.

Cố Trường An đứng bên trên, ánh mắt xa xăm: "Ngài thấy thế giới hào hùng, vì ngài là một phần của nó. Ta thấy thế giới như một màn kịch ngắn, người đến rồi đi, sân khấu lúc sáng lúc tối. Chứng kiến kẻ chết yên nghỉ, cũng là một loại vinh quang của sự sống."

Lương Vũ Đế khẽ mỉm cười, đôi mắt từ từ khép lại. Hơi thở cuối cùng thoát ra, tan biến vào làn sương mù của U Minh Cấm Địa. Một vị Hoàng đế lẫy lừng của một phương, cứ thế lặng lẽ kết thúc hành trình của mình dưới bàn tay của người canh mộ.

Cố Trường An vung chổi, đất cát phủ xuống, lấp đầy huyệt mộ. Hắn tiện tay lượm một tảng đá dẹt bên cạnh, ngón tay như dao khắc nhẹ lên mặt đá vài chữ:

*“Mộ Lương Thiên Long – Một người lính già của thời mạt pháp.”*

Ngay khi chữ cuối cùng hoàn thành, trong đầu Cố Trường An bỗng vang lên một âm thanh lạnh lẽo, mang theo ý vị viễn cổ:

【 Kiểm tra đo lường: Bạn đã hoàn thành việc mai táng cho một vị Hoàng đế nhân gian trong thời kỳ Pháp Thoái Kỷ. 】
【 Độ hoàn mỹ: Cực cao. 】
【 Nhân quả ghi lại: Vị vua cuối cùng giữ vững đạo nhân phàm. 】
【 Phần thưởng: 'Nhân Vương Thuật' – Tích lũy 300 năm tu vi tinh khiết. Nhận được một sợi 'Khí Vận Nhân Long'. 】
【 Đặc biệt: Thọ nguyên gia tăng thêm 5000 năm (Mặc dù thọ nguyên của bạn đã là vô tận). 】

Một dòng điện ấm nóng chảy từ dưới chân Cố Trường An lên tới tận đỉnh đầu. Cảnh giới tu vi vốn đã tĩnh lặng bấy lâu của hắn khẽ dao động một chút. Một sợi khí hoàng kim nhỏ như sợi tóc xuất hiện, lượn lờ xung quanh ngón tay hắn rồi chui vào trong cơ thể, ẩn giấu dưới tầng sâu nhất của thức hải.

Cố Trường An nhẹ nhàng thở ra một hơi. Tu vi với hắn lúc này chỉ là thứ yếu, cái quan trọng là những mẩu ký ức của Lương Vũ Đế đang chảy qua tâm trí hắn. Hắn thấy được sự tàn khốc của chiến trường, thấy được sự cô độc trên ngai vàng, thấy được nỗi đau khi phải nhìn thấy người thân dần già chết mà bản thân lực bất tòng tâm.

"Lại thêm một câu chuyện đời nữa…"

Cố Trường An đứng dậy, cầm lấy thỏi vàng nhỏ ban nãy Lương Vũ Đế đưa cho. Hắn đi đến chiếc kệ gỗ trong lều của mình, đặt thỏi vàng cạnh một chiếc trâm cài tóc bằng ngọc đã cũ và một mảnh kiếm gãy rỉ sét. Đây là "bảo tàng" của hắn – những món đồ nhỏ bé chứa đựng cả đời người của những kẻ nằm dưới mộ kia.

Lão Hắc từ ngoài bò vào, nhìn ngôi mộ mới lập dưới gốc liễu, tặc lưỡi: "Chà, tiểu tử này khí vận cũng khá. Nếu sinh ra sớm hơn mười vạn năm, chắc chắn có thể phi thăng Tiên giới, tiếc là sinh nhầm thời đại mạt pháp này."

"Sinh ra lúc nào không quan trọng, quan trọng là nằm ở đâu sau khi chết." Cố Trường An nhấp một ngụm trà xanh nguội lạnh, thản nhiên nói.

Lão Hắc cười khà khà: "Ngươi nói đúng. Ở bên ngoài bây giờ đang loạn cào cào cả lên vì linh khí cạn sạch. Nghe đâu đám trâu già ở Thái Huyền Tông và Vạn Ma Môn đang muốn điên rồi, bắt đầu đánh lẫn nhau để cướp đoạt vài mảnh linh thạch cuối cùng. Chẳng mấy chốc, những kẻ được gọi là 'Đại năng' đó cũng sẽ bò đến cầu xin ngươi cho một chỗ nằm mà thôi."

Cố Trường An nhìn ra màn đêm đang phủ xuống. Tiếng chổi quét rác lại vang lên đều đặn.

"Đến cũng tốt, đi cũng được. Nghĩa trang của ta tuy lớn, nhưng không chứa những kẻ tâm hồn bẩn thỉu. Nếu bọn chúng dám đến đây làm loạn, ta không ngại cho bọn chúng nếm thử cảm giác 'trường sinh' thực sự dưới hố đất đâu."

Một đêm nữa lại qua đi ở Vạn Cổ Nghĩa Trang.

Sáng hôm sau, Cố Trường An thức dậy khi sương còn chưa tan. Hắn ngạc nhiên nhận thấy trên ngôi mộ mới của Lương Vũ Đế, có một nhành hoa dại nhỏ bé đang đâm chồi từ kẽ đá. Đó là một bông hoa bỉ ngạn trắng tinh khôi, đứng lạc lõng giữa rừng bỉ ngạn đỏ rực xung quanh.

Bỉ ngạn trắng đại diện cho sự thuần khiết sau khi đã buông bỏ mọi đau khổ trần thế.

Cố Trường An mỉm cười, nụ cười hiếm hoi hiện trên gương mặt lạnh nhạt của hắn. Hắn cúi người nhổ sạch một vài cọng cỏ dại vừa mọc quanh ngôi mộ, tay vỗ nhẹ lên tấm bia đá:

"Lão hủ, ngài đã ngủ ngon rồi chứ?"

Không có tiếng trả lời, chỉ có tiếng gió lùa qua tán liễu và dòng Minh Hà vẫn chảy mải miết như dòng tuế nguyệt chưa bao giờ dừng lại.

Bên ngoài cấm địa, khói lửa chiến tranh giữa các đại tông môn lại bùng lên dữ dội hơn bao giờ hết. Thiên địa biến sắc, trời đất như đang sụp đổ. Nhưng trong vòng mười dặm của Vạn Cổ Nghĩa Trang, không khí vẫn tĩnh lặng một cách kỳ dị.

Kẻ nắm quyền hay kẻ nô lệ, thiên tài hay kẻ ngốc, rốt cuộc ai cũng đều hướng tới một điểm cuối như nhau. Và Cố Trường An, người nắm giữ chìa khóa của điểm cuối ấy, lại tiếp tục công việc tẻ nhạt của mình:

Xoạt… xoạt… xoạt…

Mỗi nhát chổi quét đi, là một ngày dài trôi qua. Mười vạn năm đã xong, mười vạn năm nữa… có lẽ cũng chỉ là một giấc chiêm bao mà thôi.

Cố Trường An lẩm nhẩm một bài ca dao cổ xưa không rõ ai đã sáng tác:

*"Sanh giả vi hành khách, tử giả vi quy nhân.*
*(Người sống là khách đi đường, kẻ chết là người về nhà.)*
*Thanh thiên hữu minh nguyệt, tùng hạ kỷ hồi trần.*
*(Trời xanh có trăng sáng, dưới gốc tùng bao lần bụi bay.)"*

Tiếng hát khàn khàn nhưng mang theo một sức mạnh trấn định kỳ lạ, len lỏi qua từng nấm mộ, xoa dịu những linh hồn đang trăn trở. Trong sương mù, Lão Hắc khẽ rụt cổ lại lần nữa, chìm vào giấc ngủ sâu. Nó biết, chừng nào Cố tiểu tử còn cầm chổi, thì thế giới này dù có sụp đổ, cái nghĩa trang này vẫn sẽ là tịnh thổ cuối cùng.

Cố Trường An dừng lại trước cổng chính, phóng tầm mắt ra xa. Hắn thấy khí vận hoàng kim của vương triều Đại Lương đang tan vỡ hẳn. Một thời đại huy hoàng chính thức khép màn.

"Tiếp theo, sẽ là vị lão hữu nào đây?"

Hắn xoay người, để lại một dấu chân mờ nhạt trên lớp bụi cũ, bước vào bóng tối bình yên của vạn cổ linh hồn. Một vị hoàng đế đã yên nghỉ, nhưng bánh xe của Pháp Thoái Kỷ vẫn đang nghiền nát tất cả những kẻ kiêu ngạo bên ngoài. Chẳng bao lâu nữa, nơi này sẽ bận rộn hơn rất nhiều.

Và Cố Trường An, hắn cần chuẩn bị thêm nhiều chỗ trống dưới những gốc cây kia.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8