Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn NămChương 141: Những kẻ sống sót bắt đầu nảy sinh lòng tham**
Sương mù ở U Minh Cấm Địa trước nay vốn mang một sắc xám lạnh lẽo, u tịch, như thể hơi thở của những người đã khuất đọng lại từ mười vạn năm qua. Thế nhưng, trong những ngày này, cái tĩnh lặng vốn có của Vạn Cổ Nghĩa Trang đã bị khuấy động bởi những hơi thở gấp gáp và hỗn loạn của kẻ sống.
Sau trận đại biến bên ngoài tu tiên giới, không ít tu sĩ của các tông môn tàn lụi đã lần theo những lời đồn đại cổ xưa, liều mạng đâm đầu vào vùng đất chết này để tìm đường sống. Cố Trường An, với sự khoan dung hiếm hoi sau mười vạn năm đơn độc, đã cho phép một nhóm người tạm trú ở khu vực "Ngoại vi nghĩa trang" – một dải đất hẹp nằm giữa ranh giới sương mù và những hàng mộ phần đầu tiên.
Ở đó, có người của Thanh Hà tông, có tán tu, lại có cả một vài thành viên vương tộc sa cơ lỡ vận. Những ngày đầu, bọn họ phủ phục dưới đất, dập đầu cảm tạ ân đức của "Vị tiền bối bí ẩn", coi nghĩa trang này là thánh địa cứu mạng. Nhưng, lòng người giống như nước chảy, ban đầu trong vắt, sau lại dễ dàng bị bùn đất làm đục ngầu.
Sáng sớm, Cố Trường An cầm chiếc chổi Trần Hiêu, chậm rãi bước ra khỏi lán cỏ.
Hắn đi qua hàng rào kết giới ẩn hiện, đôi mắt nhạt nhòa nhìn về phía khu lán trại tạm bợ của nhóm người tị nạn. Ở đó, mùi khói lửa quyện với mùi linh dược cấp thấp tạo nên một thứ hỗn hợp khó chịu.
Lão Hắc nằm trên một tảng đá phẳng, hai cái tai to vểnh lên, lười biếng mở một con mắt ra nói:
– Chủ nhân, đám chuột nhắt đó hình như bắt đầu quên mất nơi này là nghĩa trang, chứ không phải là chợ phiên rồi. Sáng nay, ta thấy có mấy tên lẻn lại gần khu mộ của Linh Ảnh Đạo Nhân, còn định thử chạm vào bia đá nữa.
Cố Trường An dừng nhát chổi, một chiếc lá khô bị hất tung lên rồi tan biến vào hư không. Hắn khàn giọng đáp:
– Khi người ta sắp chết đói, họ sẽ cầu xin một hạt gạo. Khi đã có một bát cơm, họ sẽ muốn một bàn tiệc. Nhân tính mười vạn năm trước như vậy, mười vạn năm sau vẫn chẳng khá hơn.
Tại khu ngoại vi, một bầu không khí áp bức đang lan tỏa.
Thanh Hỏa Chân Nhân – một lão giả vốn có tu vi Kim Đan kỳ nhưng hiện tại chân nguyên đã hư hao quá nửa do thương thế – đang ngồi giữa vòng vây của hơn mười vị tu sĩ khác. Lão nhìn chằm chằm vào sâu trong làn sương mù, nơi bóng dáng Cố Trường An đang nhấp nhô theo nhịp quét rác.
– Các vị, chúng ta ở đây đã nửa tháng rồi. – Thanh Hỏa hạ thấp giọng, ánh mắt lóe lên tia tàn nhẫn. – Vị "Thủ mộ nhân" kia trông thì có vẻ thần bí, nhưng nhìn kỹ lại xem, hắn hằng ngày chỉ đi quét lá, không thấy dùng linh lực, cũng không thấy luyện công. Ngay cả cái chổi kia cũng chỉ là gỗ cũ mục.
Một tán tu trung niên bên cạnh lo ngại đáp:
– Nhưng tiền bối, hắn có thể sống giữa nơi quỷ dị này mà không bị tử khí ăn mòn, chắc chắn là có chỗ dựa. Ngài đừng quên trận pháp kinh thiên mấy ngày trước đã đánh đuổi quân đoàn tà ma…
– Hừ! – Thanh Hỏa hừ lạnh một tiếng, cắt ngang. – Trận pháp đó chắc chắn là của tổ tiên lưu lại, hắn chẳng qua chỉ là kẻ nắm giữ chìa khóa điều khiển mà thôi. Các ngươi có thấy khu rừng đằng sau túp lều kia không? Linh khí kết thành sương, quả dại trên cây cũng mang theo Đạo vận. Chúng ta là kẻ sống, tại sao phải ngồi đây gặm linh thạch vụn, trong khi một kẻ phàm trần lại được hưởng thụ tiên cảnh?
Lòng tham giống như một loài cỏ dại, chỉ cần một mồi lửa là sẽ cháy rực khắp đồng cỏ tâm linh. Những tu sĩ xung quanh bắt đầu nhìn nhau, nhịp thở dần trở nên nặng nề.
Phải, bọn họ đã thấy. Mỗi ngày Cố Trường An đều pha trà từ nguồn suối Linh Tuyền mà bọn họ thèm khát đến đỏ mắt. Hắn vứt những quả Linh Tâm mà bên ngoài có thể gây ra một cuộc huyết chiến cho con hắc cẩu kia ăn như thức ăn thừa.
Sự chênh lệch đó giống như một nhát dao khứa vào lòng tự trọng và sự sinh tồn của bọn họ.
– Ý của Chân nhân là…? – Một nữ tu sĩ trẻ tuổi khẽ hỏi, tay nàng run run nắm chặt đốc kiếm.
– Chúng ta không cần làm gì quá đáng. – Thanh Hỏa cười gằn. – Chỉ là muốn hắn chia sẻ bí mật của nghĩa trang. Nếu hắn thức thời, đưa cho chúng ta ít đan dược thượng cổ trong mộ và chìa khóa trận pháp, chúng ta sẽ tôn hắn là minh chủ. Nếu hắn không chịu… hắc hắc, một lão già quét rác, dù có sống lâu đến đâu thì thân xác cũng đã mục ruỗng rồi.
Ở một góc khác, Lâm Thanh Diệp đang mài một thanh đoản kiếm đã sứt mẻ. Nàng nghe thấy tất cả. Đôi chân mày thanh tú của nàng nhíu chặt lại. Nàng là người duy nhất được Cố Trường An chỉ điểm vài chiêu thức cơ bản, nàng biết cái vẻ "phàm trần" của vị sư tôn quét rác kia đáng sợ đến mức nào.
Nàng đứng bật dậy, bước về phía nhóm người Thanh Hỏa, giọng nói đanh lại:
– Các người điên rồi sao? Tiền bối cứu mạng chúng ta, cho chúng ta nơi trú ẩn, giờ các người lại muốn lấy oán trả ơn?
Thanh Hỏa Chân Nhân liếc mắt nhìn nàng, đôi mắt đục ngầu tràn đầy khinh miệt:
– Nha đầu phiến diện, ngươi thì biết cái gì? Trong tu tiên giới này, chỉ có tài nguyên là thật, ơn nghĩa chỉ là thứ dành cho kẻ yếu. Hơn nữa, vị tiền bối kia của ngươi chắc gì đã là người? Biết đâu là một con cương thi nghìn năm hóa hình, đang nuôi nhốt chúng ta để chờ ngày ăn thịt thì sao?
– Ông…! – Lâm Thanh Diệp tức đến run người.
Nhưng nàng nhận ra, ánh mắt của những người xung quanh đã thay đổi. Không còn sự kính sợ, chỉ còn là những tia nhìn thèm khát và hung bạo. Bọn họ không còn nhìn nghĩa trang này như một chốn dung thân, mà nhìn nó như một kho tàng khổng lồ đang mở toang cửa nhưng lại bị một "lão già" chắn lối.
Trời dần về chiều, ánh hoàng hôn vương lên những ngôi mộ đá một sắc đỏ như máu.
Cố Trường An trở về lán cỏ, nhóm lửa nấu một ấm trà thô. Lão Hắc nằm phục bên cạnh, cái đuôi gõ nhịp "bộp bộp" lên nền đất:
– Tới rồi, tới rồi. Bọn họ đang cầm vũ khí tới kìa. Chủ nhân, ngài muốn ta cắn chết bọn họ, hay là để trận pháp biến bọn họ thành phân bón?
Cố Trường An rót trà ra bát, hơi nước bốc lên làm mờ đi khuôn mặt điềm tĩnh của hắn:
– Nghĩa trang cần sự yên tĩnh, nhưng đôi khi cũng cần vài tiếng kêu la để những linh hồn dưới kia biết rằng trần gian vẫn còn náo nhiệt lắm. Đừng ra tay quá sớm, hãy để họ tự bước vào "vùng quả báo".
Đúng lúc đó, hơn mười bóng người vượt qua hàng rào kết giới ngoại vi, hung hăng tiến về phía lán cỏ.
Thanh Hỏa Chân Nhân đi đầu, thanh kiếm trong tay lão rực lên ngọn lửa xanh lét. Lão dừng lại cách Cố Trường An mười bước, cố làm ra vẻ lễ độ nhưng giọng nói lại đầy mùi đe dọa:
– Tiền bối, chúng ta thương lượng một chút chứ?
Cố Trường An không ngẩng đầu, vẫn chậm rãi nhấp trà:
– Chân nhân có việc gì sao? Chẳng lẽ nơi ở hiện tại không đủ chỗ nằm? Nếu vậy, ta có thể đào thêm vài cái hố phía dưới đồi kia, vị trí phong thủy cũng khá tốt.
Lời nói của Cố Trường An khiến đám tu sĩ rùng mình, nhưng sự tham lam đã làm mờ mắt họ. Thanh Hỏa cười lớn:
– Ha ha! Tiền bối đừng giả ngây giả ngô. Nghĩa trang vạn cổ chứa đựng gia tài của vô số cường giả quá cố, ngài một mình chiếm giữ không thấy quá tham lam sao? Nay thế giới sụp đổ, đạo pháp khô kiệt, ngài nên mở cửa kho mộ, lấy công pháp và bảo dược ra để chúng ta cùng khôi phục vinh quang của tu tiên giới. Đây mới là đại nghĩa!
– Đại nghĩa? – Cố Trường An cuối cùng cũng ngẩng lên. Đôi mắt hắn phẳng lặng như mặt hồ nghìn năm không gợn sóng. – Người chết cần sự an nghỉ. Các người sống không lo sống, lại muốn đến tranh giành với kẻ chết. Ngươi cho rằng những thứ dưới kia dễ lấy thế sao?
– Hừ, kính rượu không uống muốn uống rượu phạt! – Một tên tu sĩ phía sau hét lên. – Lão già, mau giao ra chìa khóa trận pháp và bình Linh Tuyền, nếu không hôm nay nghĩa trang này sẽ có thêm một cái xác của ngươi đấy!
Hắn nói xong liền vung tay, một đạo sấm sét do linh lực ngưng tụ đánh thẳng về phía lán cỏ.
Lâm Thanh Diệp từ xa chạy lại, kinh hô:
– Tiền bối, cẩn thận!
Thế nhưng, đạo sấm sét kia khi bay đến cách Cố Trường An chưa đầy một thước bỗng nhiên như rơi vào vũng bùn, tốc độ chậm lại rồi dần dần tan biến vào không khí, chẳng để lại một dấu vết gì.
Không gian bỗng chốc trở nên đông cứng.
Cố Trường An thở dài, đặt bát trà xuống:
– Mười vạn năm qua, ta đã thấy vô số thiên tài, vô số đại năng quỳ trước cổng này cầu xin sự bất tử. Cuối cùng, họ đều nằm dưới chân ta. Các ngươi… ngay cả tư cách để làm khách hàng của ta cũng không có.
– Lên! Hắn chỉ là đang dùng huyễn thuật thôi! – Thanh Hỏa Chân Nhân gầm lên, thúc giục những kẻ khác.
Nhóm tu sĩ hét lên, vận dụng toàn bộ tu vi cuối cùng, đủ loại linh khí sắc màu rực rỡ lao thẳng về phía Cố Trường An.
Đúng lúc này, chiếc chổi Trần Hiêu đang dựa bên cột gỗ bỗng rung lên nhè nhẹ. Cố Trường An cầm lấy chổi, chỉ đơn giản là thực hiện một động tác quét ngang qua không trung.
*Xoẹt!*
Không có vụ nổ long trời lở đất, không có hào quang rực rỡ. Chỉ là một luồng gió xám quét qua.
Nhóm tu sĩ bỗng cảm thấy toàn thân nhẹ bẫng. Những đạo linh lực bọn họ phát ra bỗng dưng quay ngược lại, không phải để tấn công họ, mà là để… hút cạn sức sống của họ.
– Chuyện gì thế này? Tu vi của ta… tuổi thọ của ta! – Thanh Hỏa Chân Nhân kinh hoàng nhìn đôi bàn tay mình nhanh chóng trở nên khô héo, lớp da căng mịn của một tu sĩ Kim Đan phút chốc trở nên nhăn nheo như vỏ cây già.
Tóc bọn họ bạc trắng chỉ trong vài nhịp thở. Những người vừa mới rồi còn hùng hổ, nay lần lượt ngã khuỵu xuống đất, rên rỉ đau đớn. Bọn họ nhận ra, thời gian quanh mình đang trôi nhanh gấp nghìn lần bình thường.
Cố Trường An đứng dậy, tay cầm chổi, bước từng bước chậm rãi đến trước mặt Thanh Hỏa lúc này đã già khú đế, hơi thở thoi thóp.
– Ta đã nói rồi, nơi này là nghĩa trang. – Giọng Cố Trường An đều đều, vang lên như tiếng chuông từ cõi u minh. – Vào đây rồi, dù sống hay chết, cũng đều phải tuân theo quy tắc của kẻ trông mộ. Các ngươi muốn tài nguyên của người chết? Được, vậy hãy trở thành người chết trước đã.
Lão Hắc từ đằng sau tiến lại, hếch cái mũi hôi hám vào mặt Thanh Hỏa, mỉa mai:
– Ban nãy kẻ nào nói chủ nhân ta là phàm nhân ấy nhỉ? Để ta xem, gan của ngươi có thể làm mồi cho lũ kiến quỷ dưới kia không.
Những kẻ đứng bên ngoài quan sát, bao gồm cả Lâm Thanh Diệp, hoàn toàn sững sờ. Bọn họ chỉ thấy một nhát chổi bình thường, vậy mà lại lấy đi hàng trăm năm thọ nguyên của một đám tu sĩ. Đây không phải là tu vi, đây là… pháp tắc của thời gian!
– Tiền… tiền bối… xin tha mạng… – Thanh Hỏa rặn ra từng chữ qua kẽ răng đã rụng gần hết.
Cố Trường An nhìn lão, trong mắt không có sự giận dữ, cũng không có sự thương hại. Đối với một người đã chứng kiến hằng hà sa số sự đổi thay, cái chết của vài kẻ tham lam chỉ giống như quét đi một chút bụi bặm vương trên mộ đá mà thôi.
– Ta cho các ngươi một cơ hội cuối cùng. – Cố Trường An vung tay, một luồng tử khí bao phủ lấy nhóm người. – Từ hôm nay, các ngươi không phải là khách tị nạn nữa. Các ngươi là "Lệ mộ phu" (kẻ làm thuê dưới mộ). Ban ngày đi đào hầm cho những khách hàng mới, ban đêm phải quỳ trước bia mộ sám hối. Khi nào tử khí trong người các ngươi hóa giải hết nhân quả này, các ngươi mới có thể đi luân hồi.
– Chết rồi… còn không được yên thân sao? – Một tu sĩ bật khóc tuyệt vọng.
– Sống đã tham lam, chết phải trả giá. – Cố Trường An xoay người, lại trở về vị trí cũ của mình.
Đêm đó, bên trong ngoại vi nghĩa trang không còn tiếng bàn mưu, không còn mùi khói lửa tham vọng. Chỉ có tiếng xẻng cuốc đào đất kẽo kẹt dưới màn đêm sương mù. Nhóm người Thanh Hỏa giờ đây lờ đờ như những thây ma sống, bị tử khí trói buộc, vĩnh viễn phải phục dịch cho sự tĩnh lặng của vạn cổ linh hồn.
Lâm Thanh Diệp đứng dưới gốc cây Bỉ Ngạn, nhìn bóng lưng gầy gò của Cố Trường An dưới ánh đèn dầu leo lét. Nàng chợt nhận ra, vị "Tiền bối" này không phải là không có cảm xúc, mà là cảm xúc của hắn đã hòa cùng với trời đất, cùng với quy luật sinh tử của cả thế giới này.
Cố Trường An thắp một nén nhang lên ngôi mộ của một vị vô danh tiên nhân, miệng lẩm bẩm:
– Lại làm phiền các vị rồi. Lần này có mấy kẻ tiểu nhân đến sám hối, chắc là các vị cũng đỡ buồn chán.
Gió lạnh thổi qua, khói hương cuộn tròn rồi bay đi mất.
Lòng tham đã bị chôn vùi dưới lớp sương mù dày đặc. Nghĩa trang vẫn là nghĩa trang, bình thản và uy nghiêm như nó vẫn thế suốt mười vạn năm qua. Chỉ có những kẻ sống sót là vừa học được một bài học cay đắng: Trong vùng đất của người chết, kẻ cầm chổi mới thực sự là thần linh.
Hắn nhìn ra phía chân trời, nơi bóng tối của đại kiếp bên ngoài vẫn đang cuồn cuộn. Một kỷ nguyên nữa lại sắp kết thúc, và danh sách khách hàng của hắn, dường như sắp sửa có thêm những cái tên "nặng ký" hơn nhiều.
Cố Trường An thở dài một tiếng, cầm chổi lên, lại bắt đầu quét đi những lớp bụi trần mới bám vào cửa mộ. Mỗi nhát chổi, dường như lại làm sạch một phần nhân quả của trần gian hỗn loạn ngoài kia.