Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn NămChương 146: \”Ta là gốc rễ của nơi này, không thể rời đi\”**
CHƯƠNG 146: TA LÀ GỐC RỄ CỦA NƠI NÀY, KHÔNG THỂ RỜI ĐI
Tiếng sấm rền của thiên kiếp phi thăng dường như vẫn còn vương vất đâu đó trên tầng mây cao vạn dặm, nhưng ở Vạn Cổ Nghĩa Trang, không khí đã sớm trở lại vẻ tịch mịch vốn có.
Sau khi bóng dáng của Lâm Thanh Diệp tan biến hoàn toàn vào trong cánh cửa thiên giới, thế gian dường như vừa trải qua một cơn đại biến động, nhưng đối với Cố Trường An, đó chỉ là một trang nhật ký vừa lật qua. Hắn cúi đầu nhìn vết mực trên thẻ tre đã khô hẳn. Dòng chữ *"Gió lặng"* nằm cô độc ở cuối trang, tựa như một dấu chấm hết cho đoạn duyên phận giữa thầy và trò dài đằng đẵng mười mấy ngàn năm.
Hắn nhẹ nhàng khép cuộn thẻ tre lại, đặt vào góc túp lều rách.
"Lão Cố, ngươi nhìn cái gì mà nhập tâm thế? Sợ con bé đó lên trên kia bị người ta ức hiếp à?"
Lão Hắc từ dưới bóng cây hoa bỉ ngạn lừ đừ bò ra. Thân hình rùa đen của lão lúc này thu nhỏ chỉ bằng cái mâm đồng, đôi mắt ti hí chứa đựng sự thấu hiểu thế thái nhân tình. Lão vừa gặm một mẩu dược thảo xanh rì vừa lẩm bẩm: "Nó mang theo mười vạn năm khí vận của nghĩa trang này để phi thăng, nếu không đập tan nát cái Thiên đình mục nát kia thì cũng coi như phụ sự bồi dưỡng của ngươi rồi."
Cố Trường An không nhìn lão, tay hắn nâng niu hạt mầm vừa mới nảy lên một lá mầm xanh biếc. Thứ màu xanh non nớt ấy trong một nghĩa trang tràn ngập tử khí như thế này trông cực kỳ lạc lõng, thậm chí có chút quỷ dị.
"Nó có con đường của nó. Ta không lo cho nó," Cố Trường An nhạt giọng đáp, "Ta chỉ đang nghĩ, cái mầm này bao lâu mới lớn thành đại thụ. Liệu lúc nó tỏa bóng mát che khuất toàn bộ dãy mộ này, ta có còn ngồi đây quét rác hay không?"
Lão Hắc khựng lại, động tác gặm cỏ ngưng bặt. Lão thở dài một hơi, tử khí từ lỗ mũi phun ra như hai vệt khói: "Hỏi nhảm nhí. Ngươi không ngồi đây thì ai ngồi? Thiên Đạo chết cũng không để ngươi đi đâu."
Đúng lúc này, từ phía xa chân trời, một luồng kim quang chói mắt xé rách sương mù dày đặc của U Minh Cấm Địa, lao thẳng về hướng cổng gỗ của nghĩa trang.
Luồng kim quang kia mang theo khí tức uy nghiêm, chính đại quang minh đến cực điểm, hoàn toàn trái ngược với vẻ âm u, lạnh lẽo nơi đây. Khi luồng sáng dừng lại trước cổng, nó hiện ra thành một nam tử trung niên mặc trường bào thêu hình mặt trời rực rỡ, trên trán có một đạo phù văn hình thiên nhãn đang khép hờ.
Hắn là sứ giả của Thiên Đạo – Thủ Diễn Tiên Nhân.
Thủ Diễn đứng trước cổng nghĩa trang, nhíu mày nhìn cảnh tượng xập xệ trước mắt. Hắn không bước vào, dường như sợ tử khí nơi này làm bẩn đôi hài vân tiên của mình. Hắn cất giọng, âm thanh vang dội như chuông đồng:
"Cố Trường An, Thiên hạ đã rõ. Lâm Thanh Diệp có thể phi thăng, tất cả là nhờ công chỉ điểm của ngươi. Thiên Đạo niệm tình ngươi trấn thủ cấm địa mười vạn năm có công, lại có đức độ bồi dưỡng nhân tài, nay đặc biệt giáng xuống thánh dụ: Miễn đi án phạt canh giữ, ban cho ngươi Tiên tịch, thọ ngang trời đất, lập tức cùng ta hồi cung nhận chức."
Cố Trường An vẫn ngồi trên ghế bành, chiếc chổi Trần Hiêu dựa vào chân. Hắn thậm chí còn không thèm ngẩng đầu nhìn vị sứ giả đang lơ lửng giữa không trung.
"Mệt quá. Không đi đâu."
Thủ Diễn Tiên Nhân sững người. Hắn tu hành ngàn năm, gặp qua vô số cường giả khao khát phi thăng đến mức tẩu hỏa nhập ma, nhưng chưa từng gặp kẻ nào từ chối Tiên tịch một cách hời hợt như thế này.
"Cố Trường An! Ngươi có biết mình đang nói gì không? Ngươi đã ở đây mười vạn năm! Mười vạn năm bầu bạn với xác chết, chịu đựng âm phong quấy nhiễu, thọ nguyên bị mài mòn trong tử khí. Thiên hạ này có kẻ nào điên hơn ngươi không?" Thủ Diễn cao giọng, trong lời nói có chút tức giận xen lẫn kinh ngạc, "Thiên Đạo ban ơn, là cho ngươi cơ hội thoát khỏi cái lồng giam chết chóc này. Theo ta đi, ngươi sẽ không còn là lão giữ mộ thấp kém, mà là Vạn Cổ Trường Sinh Tiên Đế!"
Cố Trường An khẽ cười, nụ cười ẩn chứa sự mỉa mai dành cho kẻ chẳng biết gì về sự đời. Hắn đứng dậy, chậm rãi cầm lấy chiếc chổi. Mỗi nhát chổi quét qua lớp lá rụng và tro tàn, một luồng gợn sóng nhân quả vô hình lại lan tỏa.
"Lồng giam?" Cố Trường An thong thả nói, ánh mắt nhìn ra mười vạn ngôi mộ đang chìm trong sương khói, "Với các ngươi, đây là mộ huyệt. Với ta, đây là nguồn cội."
Hắn bước từng bước về phía cổng gỗ, đôi giày vải sờn cũ dẫm trên nền đất lạnh lẽo. Thủ Diễn Tiên Nhân theo bản năng lùi lại một bước, cảm nhận được một áp lực kinh khủng phát ra từ người đàn ông tưởng chừng như không có chút tu vi này.
"Ngươi nghĩ ta là người trông giữ cái lồng này sao?" Cố Trường An dừng lại trước ranh giới của nghĩa trang, thanh âm trầm xuống như tiếng vang từ vực thẳm, "Ngươi sai rồi. Ta không phải người giữ lồng, ta là cái lồng. Mười vạn năm trước, ta thề trước sư tôn, chân không rời nghĩa trang nửa bước, không phải vì ta bị phạt, mà vì ta chính là gốc rễ của nơi này."
Lão Hắc từ phía sau tiếp lời, giọng mỉa mai: "Này tiểu tử mặt trời, về nói với chủ nhân ngươi, nếu lão Cố bước ra khỏi đây một bước, Thái Cổ Ma Khe bên dưới sẽ lập tức mở ra. Mười vạn anh linh bị kìm nén mười vạn năm sẽ trực tiếp nuốt chửng cái Thiên đình của các ngươi đấy. Lúc đó, không phải là phong thần, mà là phong diệt."
Sắc mặt Thủ Diễn đại biến. Hắn nhìn xuống dưới chân Cố Trường An, bỗng nhiên rùng mình. Dưới con mắt thiên nhãn đang khép hờ của hắn, hắn thấy những sợi dây xích màu đen khổng lồ, đặc quánh như oán hận và nhân quả, quấn chặt lấy cổ chân Cố Trường An, xuyên thấu vào tận cốt tủy, nối liền hắn với mảnh đất nghĩa trang già cỗi này.
Cố Trường An không phải đang sống lâu, mà hắn đang dùng chính sinh mệnh và thần hồn của mình để làm một tấm bùa phong ấn sống.
"Mười vạn năm…" Thủ Diễn lắp bắp, "Ngươi… ngươi vì trấn áp thứ bên dưới mà hy sinh sự tự do, hy sinh cả con đường trường sinh thực sự của mình sao?"
Cố Trường An lắc đầu: "Trường sinh thực sự là gì? Là ngồi trên cao nhìn vạn vật sinh diệt như cỏ rác? Hay là ngồi đây, nhìn một hạt mầm nảy lá, nhìn một đệ tử thành tài, nhìn một lão rùa ăn cỏ?"
Hắn vươn tay, những đầu ngón tay chạm vào khoảng không ngoài cổng nghĩa trang. Một tiếng "xì" khô khốc vang lên, lớp da thịt nơi ngón tay hắn ngay lập tức khô héo, biến thành một màu xám tro của tử khí. Hắn rút tay lại, da thịt lại nhanh chóng hồi phục nhờ vào đạo vận bên trong nghĩa trang.
"Ngươi thấy đấy, ta đi không được. Ta hít thở tử khí mà sống, ta tắm bằng nước Minh Hà mà trường tồn. Thế giới bên ngoài kia rực rỡ thật đấy, nhưng nó quá nhẹ. Nó không chứa nổi nhân quả mười vạn năm trên người ta."
Cố Trường An cầm chổi, xoay người đi ngược vào trong bóng tối của nghĩa trang. Bóng lưng hắn gầy gò, cô độc nhưng vững chãi như một ngọn núi cổ đại không thể lay chuyển.
"Về đi. Nói với Thiên Đạo, mười vạn năm qua ta quét rác quen rồi, không quen cầm ngọc tỷ. Đừng đem cái thứ gọi là 'ơn huệ' đó tới đây làm ô uế nơi an nghỉ của những tiền bối này."
Thủ Diễn Tiên Nhân đứng lặng người hồi lâu. Luồng kim quang quanh thân hắn dường như nhạt đi trước vẻ thâm trầm của tử khí nơi này. Hắn cuối cùng cũng cúi đầu, cung kính thi lễ một cái về phía bóng lưng của Cố Trường An – một lễ tiết vốn chỉ dành cho những vị đạo tổ khai thiên lập địa.
"Đã hiểu. Làm phiền tiền bối."
Luồng kim quang rời đi, để lại không gian sự yên tĩnh như chưa từng có ai ghé thăm.
Cố Trường An đi đến bên mộ của một vị Ma Đế, đưa tay nhổ một bụi cỏ dại đang mọc len lỏi giữa khe đá. Hắn ngồi phịch xuống bên bia đá không chữ, hơi thở nhẹ nhàng như hòa làm một với tiếng gió thổi qua khe núi.
"Lão Hắc," hắn chợt gọi.
"Gì?"
"Lâm Thanh Diệp khi đi… có để lại trà không?"
"Có, con bé đó để lại ba vò Thiên Diệp Tiên Trà tốt nhất, còn dặn ngươi đừng có mang đi tưới cây đấy."
Cố Trường An mỉm cười, đôi mắt già nua nhìn lên bầu trời đêm của U Minh Cấm Địa, nơi không bao giờ thấy được ánh sao nhưng lúc này lại hiện lên một bóng dáng nữ tử đang múa kiếm giữa mây ngàn.
Hắn khẽ khàng lẩm nhẩm: "Có trà, có mộ, có ngươi… thế giới này còn cần gì hơn?"
Mười vạn năm trước, sư tôn hắn khi sắp lâm chung đã nắm chặt lấy tay hắn, ánh mắt đục ngầu chứa đựng nỗi ưu tư về vận mệnh chúng sinh: *"Trường An, con có thể sống lâu hơn bất kỳ ai, nhưng con sẽ cô độc hơn bất kỳ ai. Con có hối hận không?"*
Khi đó, hắn mới chỉ là một tiểu tu sĩ tư chất bình thường, lặng lẽ gật đầu: *"Sống được là tốt rồi, sư tôn. Con sợ chết lắm, nên cứ để con ở đây, chôn hết cả thiên hạ này đi, lúc đó chắc con sẽ an toàn nhất."*
Lời nói đùa năm đó, hóa thành lời thề mười vạn năm.
Bụi trần phủ lên tà áo xám, Cố Trường An nhắm mắt lại. Một nhịp thở, mười năm trôi qua. Hai nhịp thở, một thời đại kết thúc.
Dưới chân hắn, trong bóng tối vĩnh hằng của Thái Cổ Ma Khe, những sinh vật cổ xưa nhất đang rên rỉ, nhưng chỉ cần nghe thấy tiếng sột soạt của nhát chổi Trần Hiêu trên mặt đất, tất cả đều im hơi lặng tiếng.
Bởi vì họ biết, kẻ đang quét rác phía trên không phải là một người canh mộ bình thường.
Hắn là người gác cổng của cõi chết, là người bảo hộ của cõi sống, và là kẻ duy nhất dám đứng giữa luân hồi mà nói một câu: "Bụi trần chưa sạch, ta không đi."
Đêm nay, gió ở Vạn Cổ Nghĩa Trang thổi rất êm. Một ngôi mộ cổ ở phía xa bỗng nhiên phát ra tiếng nứt vỡ nhè nhẹ, dường như có một vị cường giả nữa lại sắp kết thúc hành trình của linh hồn để hoàn toàn chìm vào giấc ngủ ngàn thu.
Cố Trường An không mở mắt, chỉ lẩm bẩm trong giấc ngủ chập chờn: "Đừng vội… sáng mai ta sẽ đến đào hố cho ngươi… nhớ chuẩn bị một ít ký ức hay ho để trả công quét dọn đấy…"
Trong sự im lìm tuyệt đối của nghĩa trang, hạt mầm xanh kia bỗng nhiên rung rinh, một giọt sương mai từ đâu đọng lại trên kẽ lá, trong suốt và thuần khiết, lấp lánh như nước mắt của một thời đại vừa khép lại, cũng là lời chào của một tương lai đang âm thầm sinh sôi dưới bóng bàn tay của người canh mộ trường sinh.