Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 148: Cửu U Thần Chủ trở lại với hình thái hoàn chỉnh**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 19:59:58 | Lượt xem: 1

CHƯƠNG 148: CỬU U LÂM THẾ, THÔN PHẠI THIÊN ĐẠO

Trời, nứt rồi.

Đó không phải là một cách nói ẩn dụ, mà là một sự thật trần trụi đang phơi bày trước mắt hàng triệu sinh linh trong Thánh Di Khư Giới. Bầu trời xanh thẳm vốn dĩ là biểu tượng của sự che chở, giờ đây lại giống như một tấm gương cũ kỹ bị một bàn tay vô hình đập nát. Những vết nứt đen ngòm, sâu hoắm bắt đầu lan rộng từ đỉnh vòm trời, rỉ ra những dòng chất lỏng đỏ sẫm như máu, đặc quánh và mang theo mùi hôi thối của sự mục nát.

Tại Vạn Cổ Nghĩa Trang, không khí vốn đã tĩnh lặng nay lại càng trở nên đè nén đến mức nghẹt thở.

Cố Trường An đứng trước túp lều cỏ, tay vẫn cầm chiếc chổi Trần Hiêu cũ kỹ. Hắn không nhìn vào những vết nứt trên trời, mà nhìn xuống chén trà xanh trên mặt bàn đá. Mặt nước trong chén đang rung rinh, những lá trà xoay tròn, tạo thành một đồ hình hỗn loạn.

"Lão Hắc, đừng trốn nữa. Có chui sâu xuống đất thì cũng chẳng thoát được đâu." Cố Trường An bình thản nói, giọng nói của hắn như một sợi dây đàn thanh mảnh nhưng dẻo dai, xuyên qua tiếng sấm rền vang giữa không trung.

Dưới gốc cây cổ thụ già nua, một cái mai rùa đen sì, to lớn như một phiến đá khổng lồ run rẩy dữ dội. Lão Hắc thò cái đầu nhăn nheo ra, đôi mắt ti hí tràn đầy vẻ kinh hoàng, lắp bắp:
"Cố… Cố tiểu tử… Xong rồi, lần này xong thật rồi! Lão phu sống qua ba kỷ nguyên, chưa bao giờ thấy khí tức này. Đó không phải là thiên tai, đó là Thiên Đạo đang khóc! Nó đang bị ăn thịt! Ngươi hiểu không? Có kẻ đang ăn thịt ông trời!"

Cố Trường An trầm mặc. Hắn tất nhiên cảm nhận được.

Mười vạn năm qua, hắn canh giữ nghĩa trang này, mỗi ngày đều giao tiếp với tử khí và đạo vận của những kẻ đã khuất. Hắn hiểu rõ quy luật của sự sống và cái chết hơn bất kỳ ai. Nhưng lúc này, quy luật ấy đang bị bẻ gãy.

Ở phía chân trời xa xôi, một luồng hắc khí vô biên vô tận từ dưới lòng đất cuộn trào lên, giống như một con rồng đen khổng lồ muốn nuốt chửng cả thế gian. Trong làn hắc khí ấy, một bóng người dần dần hiện rõ.

Đó là một nam tử mặc trường bào đen tuyền, tà áo tung bay nhưng không theo chiều gió, mà như đang tự chuyển động theo quy luật của riêng nó. Khuôn mặt hắn trẻ trung nhưng đôi mắt lại chứa đựng sự già cỗi của hàng triệu vạn năm. Trong đôi mắt ấy, người ta không thấy con ngươi, chỉ thấy hai vòng xoáy u tối, nơi mà ánh sáng, linh khí, và cả thời gian đều bị hút vào không một dấu vết.

Cửu U Thần Chủ.

Nhưng lúc này, gọi hắn là Thần Chủ có lẽ đã là một sự sỉ nhục. Hắn là hiện thân của sự kết thúc.

Xung quanh hắn, những sợi xích vàng nhạt của Thiên Đạo – thứ quy tắc ràng buộc vạn vật – đang quấn lấy hắn, cố gắng kiềm tỏa. Nhưng mỗi khi một sợi xích chạm vào da thịt hắn, chúng lại bị nhuộm đen rồi vỡ tan thành những mảnh vụn đạo tắc.

Cửu U đưa tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy một tia sấm sét màu tím đang giáng xuống. Tia sét đại diện cho ý chí trừng phạt của trời đất, nhưng trong tay hắn, nó lại ngoan ngoãn như một con rắn nhỏ, rồi dần dần bị hút sạch năng lượng, hóa thành một làn khói trắng.

Hắn hé môi, thanh âm vang lên như từ cõi u minh vọng về, truyền khắp mọi ngõ ngách của thế giới:
"Cái Thiên Đạo mục nát này, vị ngọt thật khiến người ta hoài niệm. Mười vạn năm, ta chờ đợi khoảnh khắc này đã mười vạn năm."

Mỗi lời hắn thốt ra, một mảnh trời lại sụp xuống. Khắp nơi trong Thánh Di Khư Giới, các vị Thái thượng trưởng lão của những đại tông môn, những lão quái vật bế quan hàng nghìn năm đồng loạt phun máu đạo cơ, ánh mắt tràn đầy tuyệt vọng. Họ cảm nhận được linh khí trong cơ thể đang trôi dạt, cảm nhận được "đạo" mà họ hằng tôn thờ đang tan rã.

Cửu U hít vào một hơi thật sâu. Ngay lập tức, hàng vạn dặm mây đen bị hắn nuốt vào bụng. Những dòng máu trên trời bắt đầu đổ dồn về phía hắn, bị hắn hấp thụ qua từng lỗ chân hồn.

Tu vi của hắn bắt đầu leo thang một cách điên cuồng.
Chuẩn Đế… Đế Cảnh… Tiên Cảnh…
Hắn không vượt qua các cảnh giới, mà hắn đang định nghĩa lại các cảnh giới.

"Thiên Đạo là của ta. Thế giới này, từ nay về sau, sinh hay tử đều do ta quyết định."

Hắn bước tới một bước. Chỉ một bước, nhưng khoảng cách hàng vạn dặm dường như không tồn tại. Một nhịp thở sau, Cửu U đã đứng trên bầu trời của U Minh Cấm Địa, ngay phía trên Vạn Cổ Nghĩa Trang.

Ánh mắt u tối của hắn cúi xuống, khóa chặt lấy bóng người gầy gò đang đứng cầm chổi dưới đất.

"Mười vạn năm trước, kẻ tiền nhiệm của ngươi đã dùng chính tính mạng để phong ấn ta. Mười vạn năm qua, ngươi dùng cái nghĩa trang này để mài mòn ý chí của ta. Nhưng xem ra, ngươi cũng chỉ là một quân cờ tội nghiệp của cái Thiên Đạo già nua kia mà thôi."

Sức ép từ trên cao đổ xuống khiến hàng vạn ngôi mộ cổ rung chuyển. Những linh hồn anh linh bên dưới bắt đầu gào thét, những trận pháp trấn giữ từ thuở khai thiên lập địa bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt li ti.

Lão Hắc sợ đến mức bốn chân co quắp, không dám phát ra một tiếng động nhỏ nào.

Cố Trường An vẫn lặng lẽ quét một nhát chổi. Sột soạt. Tiếng chổi tre cọ xát trên nền đất cát, dù nhỏ bé nhưng lại lạ lùng thay, nó giữ cho một vùng không gian nhỏ xung quanh túp lều không bị uy áp của Cửu U bóp nát.

Hắn ngước đầu lên, đôi mắt bình lặng như mặt hồ nước mùa thu, nhìn thẳng vào thực thể đáng sợ nhất kỷ nguyên:
"Thần Chủ, trà ta vừa mới pha, còn chưa kịp uống. Ngươi làm ồn quá, bụi bay vào chén của ta rồi."

Một sự im lặng đến đáng sợ bao trùm.

Cửu U hơi nheo mắt lại. Hắn không ngờ rằng sau khi mình đã nuốt chửng Thiên Đạo, đạt đến hình thái hoàn chỉnh, mà cái tên "người quét rác" này vẫn có thể dùng thái độ đó để nói chuyện.

"Bụi?" Cửu U bật cười, tiếng cười làm chấn động cả sơn hà. "Cố Trường An, ngươi có biết mình đang đối mặt với cái gì không? Ta hiện tại là Trời. Ta là Đạo. Một cái chổi tre, làm sao quét được ý chí của ta?"

Cố Trường An buông cán chổi ra, nó không rơi xuống đất mà lơ lửng bên cạnh hắn. Hắn thong thả ngồi xuống ghế đá, bưng chén trà lên, thổi nhẹ làn khói trắng:
"Trên đời này không có gì là không quét được. Nếu một nhát không xong, thì quét hai nhát. Nếu mười vạn năm không đủ, thì quét thêm mười vạn năm nữa."

Hắn nhấp một ngụm trà, vị đắng chát lan tỏa đầu lưỡi, sau đó là một chút dư vị ngọt thanh. Hắn gật đầu hài lòng, rồi tiếp tục:
"Ngươi nói ngươi nuốt chửng Thiên Đạo? Thật ra, ngươi chỉ là nuốt phải một cái bẫy thôi. Thiên Đạo vốn đã mục nát, nó là một đống xác chết khổng lồ được bao bọc bởi ánh sáng hoàng kim. Ngươi nuốt nó, nghĩa là ngươi tự biến mình thành một nấm mồ lớn nhất thế gian này."

Ánh mắt Cửu U chợt biến đổi. Trong khoảnh khắc đó, hắn cảm nhận được trong cơ thể mình – nơi đang chứa đựng sức mạnh vô biên của Thiên Đạo – đột nhiên xuất hiện những luồng tử khí nồng đậm. Đó không phải là tử khí bình thường, mà là thứ tử khí tích lũy qua mười vạn năm của Vạn Cổ Nghĩa Trang, thứ mà hằng ngày Cố Trường An vẫn thường "quét" vào các khe hở của hư không.

"Ngươi… ngươi đã làm gì?" Cửu U gầm lên, giọng nói bắt đầu có sự rạn nứt.

Cố Trường An đứng dậy, tay cầm lấy chiếc đèn U Minh Đăng đang treo lủng lẳng trước cửa lều. Ánh đèn màu xanh biếc le lói trong màn đêm của tận thế.

"Ngươi muốn làm chủ sự sống và cái chết? Vậy thì để ta dạy ngươi một quy tắc cuối cùng của nghĩa trang này: Người chết thì phải nằm yên trong quan tài. Kẻ muốn sống lâu nhất, chính là kẻ biết chờ đợi cho đến khi đối thủ của mình tự tan biến."

Cố Trường An bước ra khỏi mái hiên của túp lều. Đây là lần đầu tiên sau mười vạn năm, bước chân của hắn vượt qua ranh giới của vòng tròn bảo vệ vô hình.

Dưới chân hắn, hoa bỉ ngạn nở rộ rực rỡ, mỗi đóa hoa như một ngọn lửa nhỏ dẫn đường. Mười vạn ngôi mộ xung quanh bỗng chốc phát ra những đạo hào quang rực rỡ. Những vị cường giả đã nằm xuống, những anh linh đã khuất bóng, dường như cảm nhận được tiếng gọi của người giữ mộ, đồng loạt truyền đi những luồng đạo vận cuối cùng.

Cửu U cảm thấy cơ thể mình đang nặng trĩu. Hắc khí xung quanh hắn bắt đầu bị xám xịt lại, những mảnh Thiên Đạo mà hắn vừa nuốt chửng đang biến thành những sợi dây xích tử vong, quấn chặt lấy linh hồn hắn.

"Ta là Cửu U! Ta là bất diệt!" Cửu U điên cuồng gào thét, hắn tung ra một quyền.

Cú đấm ấy chứa đựng sức mạnh phá hủy cả một thiên hà, nhưng khi nó chạm đến trước mặt Cố Trường An, hắn chỉ đơn giản là nhấc chiếc chổi Trần Hiêu lên, quét ngang một nhát.

Một dải lụa xám nhạt hiện ra, mềm mại nhưng kiên định vô cùng.

"Tẩy Trần." Cố Trường An khẽ thầm thì.

Nhát chổi này không mang theo sát khí, nó chỉ mang theo thời gian. Mười vạn năm tuế nguyệt được cô đọng trong một động tác đơn giản. Cú đấm của Cửu U khi đi qua dải lụa xám ấy, dường như bị trải qua hàng triệu năm mài mòn, đến khi chạm vào vạt áo của Cố Trường An thì chỉ còn là một cơn gió nhẹ, chỉ đủ để làm lay động sợi dây buộc tóc của hắn.

Cửu U sững sờ. Hắn chưa bao giờ thấy loại công pháp nào như vậy. Không phải tiên thuật, không phải ma công, nó là… "Quy luật".

"Thủ mộ mười vạn năm, ta học được một điều: Mọi thứ vĩ đại đều sẽ tàn lụi, chỉ có tro bụi là ở lại mãi mãi." Cố Trường An bình thản tiến thêm một bước.

Mỗi bước đi của hắn, uy áp của Cửu U lại giảm xuống một phần. Bầu trời vốn đã nứt vỡ nay bắt đầu rơi rụng những mảng đen kịt.

Cửu U cảm thấy nỗi sợ hãi thực sự lần đầu tiên xuất hiện. Hắn đã nuốt chửng Thiên Đạo, hắn tưởng mình đã là kẻ mạnh nhất, nhưng hắn nhận ra mình vừa nuốt vào một bãi chiến trường vĩnh hằng mà Cố Trường An đã chuẩn bị sẵn mười vạn năm qua.

Trong cơ thể hắn, những tiếng tụng kinh của mười vạn anh linh vang lên, chấn động thần hồn.

"Ngươi không thể thắng được ta!" Cửu U điên cuồng kết ấn, muốn dùng toàn bộ sức mạnh của thế giới để nghiền nát nghĩa trang.

Nhưng Cố Trường An đã không còn cho hắn cơ hội. Hắn đưa tay lên, nhẹ nhàng thổi tắt ngọn đèn U Minh Đăng trên tay.

Phựt.

Ánh sáng tắt ngóm. Bóng tối hoàn toàn bao trùm lấy không gian.

Nhưng trong bóng tối ấy, giọng nói của Cố Trường An lại rõ ràng hơn bao giờ hết:
"Cửu U, ngươi đã ở trong mộ mười vạn năm. Nay hình thái đã hoàn chỉnh, cũng đến lúc… thực sự nhập quan rồi."

Dưới lòng nghĩa trang, một âm thanh trầm đục vang lên. Mặt đất nứt ra, một chiếc quan tài bằng đá cổ xưa, to lớn đến mức che khuất cả mặt trăng, từ từ nhô lên từ dưới Thái Cổ Ma Khe. Trên nắp quan tài không có chạm khắc hoa văn cầu kỳ, chỉ có duy nhất một chữ "An".

Hào quang từ mười vạn ngôi mộ đổ dồn vào chiếc quan tài đá, tạo thành một sức hút kinh hoàng.

Cửu U hét lên thảm thiết. Thân thể vốn dĩ uy nghi, cường đại sau khi nuốt chửng Thiên Đạo nay lại như một quả bóng bị xì hơi, từng mảnh máu thịt, từng luồng hắc khí bị kéo mạnh về phía miệng quan tài đang dần mở ra.

"Không! Ta không phục! Ta là chủ tể của kỷ nguyên mới!"

"Ngươi không phải là chủ tể." Cố Trường An nhìn chiếc quan tài đang từ từ khép lại, hút trọn cả Cửu U và những mảnh Thiên Đạo vỡ nát vào bên trong. "Ngươi chỉ là một vị khách lạc đường, và ta… là người dẫn đường cuối cùng của ngươi."

Ầm!

Tiếng nắp quan tài đá đóng sập lại vang động cửu thiên thập địa. Ngay khoảnh khắc đó, những vết nứt trên bầu trời ngừng rỉ máu. Những mảng đen sụp đổ dần tan biến, thay vào đó là một ánh sáng mờ ảo, yếu ớt nhưng thanh khiết vô cùng.

Thế giới bỗng nhiên im lặng đến kỳ lạ.

Chiếc quan tài đá từ từ lặn sâu xuống mặt đất, biến mất dưới những lớp phù sa của thời gian.

Cố Trường An đứng lặng im giữa nghĩa trang. Chiếc chổi Trần Hiêu trong tay hắn bỗng chốc hóa thành tro bụi, tan biến vào hư không. Mười vạn năm tích lũy, mười vạn năm chuẩn bị, cuối cùng cũng đã tiêu hao sạch sẽ trong một nhát chổi và một lần thổi đèn.

Hắn loạng choạng lùi lại một bước, ngồi bệt xuống thảm cỏ. Khuôn mặt trẻ trung của hắn bỗng chốc hiện lên những nếp nhăn, mái tóc đen tuyền cũng xuất hiện những sợi bạc trắng xóa.

Cẩu đạo mười vạn năm, ẩn nhẫn mười vạn năm, cái giá phải trả để tiễn đưa một thực thể đã nuốt chửng Thiên Đạo là không hề nhỏ.

"Cố tiểu tử!" Lão Hắc vội vàng bò ra, thấy vẻ mặt tiều tụy của hắn, nó lo lắng đến mức muốn khóc. "Ngươi… ngươi đừng chết nhé! Ngươi chết rồi thì ai dọn dẹp cái đống lộn xộn này?"

Cố Trường An hít một hơi thật sâu, cảm nhận linh khí của thế giới mới đang bắt đầu hình thành từ trong tàn tro. Thiên Đạo cũ đã mất, một trật tự mới sẽ nảy sinh.

Hắn khẽ mỉm cười, giọng nói yếu ớt nhưng chứa đầy sự nhẹ nhõm:
"Yên tâm, ta là người trường sinh mà. Chỉ là hơi mệt chút thôi."

Hắn nhìn ra phía cổng nghĩa trang. Ở đó, những bông hoa bỉ ngạn cuối cùng cũng tàn héo, nhưng dưới lớp đất sỏi, những mầm non mới đang bắt đầu cựa mình.

Cửu U đã bị chôn cất, cùng với cái Thiên Đạo cũ kỹ kia. Nhưng Cố Trường An biết, đây chưa phải là kết thúc. Hắn đã chôn đi một kỷ nguyên, và bây giờ, hắn lại bắt đầu một hành trình mới – hành trình thủ hộ một thế giới không còn Thiên Đạo, hành trình của một "Mộ Trung Tiên" đúng nghĩa.

"Lão Hắc, chuẩn bị đi."

"Chuẩn bị gì?" Lão Hắc ngẩn ngơ.

Cố Trường An tựa lưng vào gốc cây già, mắt lim dim:
"Chuẩn bị đón những khách hàng mới. Kỷ nguyên mới bắt đầu, chắc chắn sẽ có nhiều kẻ tranh nhau chết sớm thôi…"

Tiếng cười khẽ của hắn tan vào trong gió. Trên trời cao, một ngôi sao mới bắt đầu lấp lánh, soi sáng con đường mịt mờ phía trước. Người thủ mộ vẫn ở đó, dù thân hình có chút già đi, nhưng cái tâm tính "Cẩu đạo" ấy, dường như lại càng trở nên thâm trầm và bất khả xâm phạm.

Đêm hôm đó, Vạn Cổ Nghĩa Trang lại trở về với sự tĩnh mịch vốn có. Chỉ khác là, trong sương mù, người ta dường như nghe thấy tiếng ngâm nga trầm thấp của một vị tiên nhân nào đó, đang tiễn đưa quá khứ và chào đón tương lai.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8