Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 151: Cố Trường An đối đầu Cửu U trên không trung**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 20:01:49 | Lượt xem: 1

Chương 151: Một nhát chổi quét sạch cửu trùng thiên

U Minh cấm địa, nơi vốn dĩ chìm trong sự tĩnh lặng vĩnh hằng của cái chết, nay lại rung chuyển bởi những luồng khí tức hủy diệt. Bầu trời vốn mang màu xám xịt của tử khí giờ đây bị xé toạc thành một cái khe nứt khổng lồ, đỏ thẫm như một con mắt rỉ máu của thượng đế.

Từ trong khe nứt ấy, hắc khí cuồn cuộn đổ xuống như thác lũ, mang theo tiếng gào thét của vạn ác linh. Đó không phải là tử khí thuần túy của nghĩa trang, mà là "Diệt Thế Ma Khí" của Cửu U – kẻ đang muốn đem cả thế gian này biến thành một mảnh hoang tàn để nuôi dưỡng ma thân của mình.

Cố Trường An đứng đó, trên đỉnh một ngọn đồi nhỏ đầy cỏ dại, tay trái xách theo cây U Minh Đăng leo lét ánh xanh, tay phải nắm chặt cán của chiếc chổi trúc đã mòn vẹt. Gió lớn thổi tung vạt áo bào xám cũ kỹ của hắn, nhưng người hắn vẫn vững như bàn thạch, không mảy may lay động trước uy áp có thể nghiền nát một vị Hóa Thần đại năng trong nháy mắt.

"Mười vạn năm trước, ngươi đã bị phong ấn dưới đáy vực sâu này. Mười vạn năm sau, tại sao cứ phải ngoan cố bò lên làm gì?"

Giọng nói của Cố Trường An không lớn, nhưng nó xuyên thấu qua tiếng sấm sét, vang vọng khắp bầu trời, bình thản đến mức đáng sợ.

"Cố Trường An!" Một tiếng gầm kinh thiên động địa phát ra từ trong khe nứt. Hắc khí tụ lại, hình thành nên một khuôn mặt khổng lồ che lấp cả mặt trời. Đôi mắt của nó như hai hố đen sâu thẳm, chứa đựng sự hận thù của vô số kỷ nguyên. "Ngươi chỉ là một kẻ canh mả hèn mọn, mượn nhờ hơi ấm của xác chết để sống sót qua ngày! Ngươi lấy tư cách gì ngăn cản bản tọa bước lên con đường nghịch thiên cải mệnh?"

Cửu U Thần Chủ cười lạnh, tiếng cười chấn động đến mức những dãy núi phía xa bắt đầu sụp đổ. Một bàn tay ma khổng lồ từ trên mây đen thò xuống, mỗi ngón tay như một đỉnh núi, phủ đầy những phù văn đỏ thẫm. Nó chộp thẳng về phía Vạn Cổ Nghĩa Trang, ý đồ muốn bốc cháy toàn bộ khu mộ phần này lên.

Ánh mắt Cố Trường An lạnh lẽo. Hắn khẽ thở dài: "Nghĩa trang là nơi nghỉ ngơi. Ngươi ồn ào quá."

Hắn bước lên một bước.

Chỉ một bước chân, nhưng dưới chân hắn không phải là đất đá, mà là không trung. Từng gợn sóng hư không lan tỏa, nâng đỡ bước chân của hắn đi thẳng lên trời cao.

Cửu U thấy vậy, bàn tay ma đột ngột đổi hướng, mang theo quy tắc "Thôn Phệ" nghiền ép về phía Cố Trường An. Không gian xung quanh hắn bắt đầu vỡ vụn, hóa thành những mảnh gương lấp lánh rồi bị hút vào lòng bàn tay đen kịt kia. Đây là lực lượng cấp độ Tiên, vượt ra ngoài sự hiểu biết của tu sĩ nhân gian. Một khi bị dính vào, linh hồn sẽ bị nghiền nát, vĩnh viễn không được luân hồi.

Nhưng Cố Trường An chỉ nhẹ nhàng đưa chiếc chổi trúc lên.

Hắn không múa kiếm, cũng chẳng kết ấn. Hắn chỉ làm một động tác vô cùng quen thuộc mà hắn đã lặp đi lặp lại suốt mười vạn năm qua: Quét rác.

"Tẩy Trần!"

Xoẹt!

Một đường vòng cung màu trắng bạc hiện ra giữa không trung. Nhát chổi này nhìn qua vô cùng chậm chạp, nhưng lại mang theo một loại đạo vận huyền bí vô phương diễn tả. Đó là sức mạnh của Tuế Nguyệt tích lũy qua mười vạn năm, là hơi thở của thời gian đã bị Cố Trường An thuần hóa thành một loại kiếm ý tuyệt đối.

Bàn tay ma khổng lồ của Cửu U vừa chạm vào đường vòng cung trắng bạc kia, đột nhiên đứng khựng lại. Ngay sau đó, những phù văn đỏ thẫm trên đó bắt đầu mờ nhạt đi, lớp vảy ma đạo cứng rắn bắt đầu hóa thành tro bụi, tựa như rác rưởi gặp phải luồng gió lớn.

"Cái gì?!" Cửu U kinh hãi thét lên.

Nhát chổi của Cố Trường An không hề dừng lại. Hắn tiếp tục bước đi trên không trung, mỗi bước đi là một lần vung chổi. Hư không vỡ nát trước đó, qua nhát chổi của hắn liền trở nên bằng phẳng, trong trẻo như cũ. Hắc khí của ma đạo bị quét đi một cách sạch sẽ, để lộ ra bầu trời vốn có của nó.

"Ngươi muốn nuốt chửng linh hồn của họ?" Cố Trường An đứng đối diện với khuôn mặt khổng lồ trên mây đen, chỉ cách vài dặm. "Nhưng ngươi không biết rằng, những người nằm dưới kia, mỗi một vị đều là một thời đại. Ngươi muốn ăn một thời đại, cũng phải hỏi xem chiếc chổi của ta có đồng ý hay không."

"Ngông cuồng! Bản tọa là bất tử bất diệt!"

Cửu U phẫn nộ cùng cực. Hắc khí đột ngột co rút lại, hiện ra hình thể thực sự của một nam tử cao lớn, vận ma bào đen tuyền, trên đầu đội vương miện xương cốt. Hắn cầm trong tay một thanh trường thương được rèn từ xương của Chân Tiên, tỏa ra khí tức xé rách vạn vật.

"Ma Pháp: Cửu Thiên Diệt Lạc!"

Cửu U đâm ra một thương. Mũi thương điểm tới đâu, không gian nơi đó hóa thành đầm lầy chết chóc. Hàng vạn bóng ma hung tợn hiện ra từ mũi thương, lao về phía Cố Trường An với tiếng rít gào thảm thiết.

Cố Trường An nhìn những bóng ma kia, ánh mắt không có lấy một tia sợ hãi, chỉ có sự thương cảm sâu sắc. Hắn giơ cao cây U Minh Đăng trong tay trái.

"Lửa đuốc mịt mờ, soi đường dẫn lối."

Ánh lửa xanh nhạt từ cây đèn đột nhiên bùng cháy mạnh mẽ, hóa thành một vòng tròn bảo hộ màu xanh biếc bao quanh lấy hắn. Những bóng ma của Cửu U khi lao vào vòng sáng này, vẻ mặt hung ác đột nhiên biến mất, thay vào đó là sự giải thoát. Họ mỉm cười, cúi đầu chào Cố Trường An rồi tan biến vào hư không, hóa thành những đốm sáng thuần khiết.

Đây không phải là giết chóc, đây là độ hóa.

"U Minh Đăng… Ngươi thế mà lại luyện hóa được thần vật của Minh Giới?" Sắc mặt Cửu U trở nên cực kỳ khó coi. "Nhưng dù có đèn, ngươi cũng chỉ là một tên canh mộ! Chết đi!"

Thanh xương thương mang theo sức mạnh tàn bạo nhất đâm thẳng vào ngực Cố Trường An. Cửu U tin rằng, ở khoảng cách gần như thế này, không một kẻ nào ở giới này có thể sống sót.

Nhưng ngay giây phút mũi thương chạm vào áo bào của Cố Trường An, một âm thanh trầm đục vang lên như tiếng chuông cổ kéo dài vạn năm.

Sau lưng Cố Trường An, mười vạn ngôi mộ trong nghĩa trang đồng loạt rung chuyển. Một luồng Đạo vận khổng lồ từ mặt đất xông thẳng lên trời, hội tụ vào thân hình nhỏ bé của hắn. Một bóng hình hư ảo khổng lồ hiện ra phía sau Cố Trường An, mặc áo choàng xám, cầm chổi trúc, uy nghiêm như một vị thần cai quản cái chết và sự sống.

Cố Trường An đưa tay ra, không dùng chổi, mà dùng hai ngón tay kẹp chặt lấy mũi thương của Chân Tiên.

Keng!

Toàn bộ thế giới như ngừng lại trong giây lát.

"Mười vạn năm canh mộ, ta học được một điều." Cố Trường An nhìn thẳng vào mắt Cửu U, giọng nói lạnh thấu xương. "Đó là bất luận ngươi mạnh đến đâu, cuối cùng cũng chỉ cần một nắm đất để chôn vùi. Ngươi không thuộc về nơi này, Cửu U."

Hắn nhẹ nhàng xoay cổ tay.

Rắc!

Thanh xương thương vốn là bảo vật trấn thế của ma đạo, dưới hai ngón tay của Cố Trường An, cứ thế gãy vụn thành từng mảnh nhỏ.

Cửu U há hốc mồm, đồng tử co rụt lại vì sợ hãi. Hắn cảm thấy một lực lượng nhân quả đáng sợ đang từ thanh thương truyền vào cơ thể mình, bắt đầu tước đoạt đi tu vi và sinh mạng mà hắn hằng tự hào.

"Không! Điều này không thể nào! Ngươi chỉ là một phàm nhân… Tại sao lực lượng nhân quả lại mạnh đến thế?"

"Vì ta không chỉ canh giữ xác chết." Cố Trường An bước tới, chiếc chổi trúc lại vung lên một lần nữa. "Ta canh giữ cả sự yên nghỉ của nhân gian."

Lần này, chiếc chổi phát ra ánh sáng vàng rực rỡ, che lấp cả mặt trăng và những vì sao. Một nhát quét, quét qua ngực Cửu U.

Phập!

Cửu U Thần Chủ, kẻ vừa mới thoát ra khỏi phong ấn với tham vọng bá chủ, giờ đây thân hình bị chia làm hai nửa. Không có máu chảy ra, chỉ có ma khí vô tận đang tan rã.

"Ngươi… Ngươi không phải canh mộ… Ngươi chính là ngôi mộ… Toàn bộ nghĩa trang này chính là ngươi!" Cửu U trước khi tan biến hoàn toàn, đột nhiên hiểu ra một điều gì đó kinh khủng. Hắn cười một cách thê lương và điên cuồng: "Cố Trường An, ngươi tưởng mình thắng sao? Thiên Đạo sẽ không cho phép một kẻ như ngươi tồn tại! Ngươi càng mạnh, thiên kiếp sẽ càng tàn khốc!"

"Đó là chuyện của sau này." Cố Trường An bình thản đáp.

Hắn phất tay một cái, nhát chổi cuối cùng quét đi những mảnh vỡ linh hồn cuối cùng của Cửu U vào sâu trong kẽ nứt không gian. Sau đó, hắn đưa tay lên trời, lẩm bẩm:

"Khép lại đi."

Vết nứt đỏ thẫm trên bầu trời, dưới ý chí của hắn, bắt đầu khép dần lại. Hắc khí biến mất hoàn toàn, trả lại một bầu trời đêm đầy sao lấp lánh và thanh tịnh.

Trận chiến kết thúc nhanh chóng và lặng lẽ đến mức những tu sĩ ở xa vạn dặm cũng không biết vừa có một hồi kiếp nạn suýt chút nữa đã diệt thế bị một người quét rác dập tắt.

Cố Trường An từ trên không trung hạ xuống. Gót chân hắn chạm đất, những ngọn cỏ vốn bị ép rạp bởi uy áp nay lập tức xanh tươi trở lại, hoa bỉ ngạn nở rộ dọc theo những lối đi nhỏ.

Lão Hắc từ bụi cỏ bên cạnh lết ra, nhìn Cố Trường An bằng ánh mắt kỳ quái: "Tiểu tử, ngươi lần này chơi hơi lớn rồi đấy. Khí tức của nhát chổi vừa nãy, e là đã kinh động đến mấy lão già ở thượng giới."

Cố Trường An không trả lời, hắn lại cầm lấy cây chổi trúc, cúi xuống quét đi một lớp tro bụi đen còn sót lại trên bia mộ của một vị kiếm tiên nào đó.

"Động đến thì động đến đi. Dù sao thì, sớm muộn gì họ cũng sẽ nằm vào đây thôi."

Hắn lẩm bẩm, âm thanh hòa tan vào gió đêm. Nghĩa trang lại trở về vẻ yên tĩnh vốn có của mười vạn năm qua. Cố Trường An xách đèn, bóng dáng cô độc bước về phía túp lều rách ở bìa rừng, bên tai vẫn văng vẳng tiếng chổi tre quét đều đều trên lá rụng.

Sóng gió của thế giới có thể dữ dội ngoài kia, nhưng ở nơi này, thời gian dường như đã ngừng trôi dưới gót chân của một vị thần trong mộ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8