Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn NămChương 159: Cố Trường An hóa thân thành lão già bán trà**
Chương 159: Cố Trường An hóa thân thành lão già bán trà
Sương mù ở U Minh Cấm Địa chưa bao giờ tan hẳn. Nó như một tấm màn lụa xám xịt, vĩnh hằng bao phủ lấy những nấm mồ cô quạnh và những rặng liễu rủ lá im lìm. Trong cái tĩnh lặng tuyệt đối của Vạn Cổ Nghĩa Trang, tiếng chổi tre quét trên lá rụng của Cố Trường An vẫn vang lên đều đặn, nhịp nhàng như nhịp thở của chính vùng đất này.
“Mười một vạn năm bốn trăm lẻ một năm…”
Cố Trường An thu chổi, khẽ thở ra một hơi. Trên tay hắn là một túi trà nhỏ vừa nhận được từ phần thưởng của Hệ thống. Luân Hồi Trà.
Lá trà không có màu xanh bình thường mà là một màu tím sẫm xen lẫn những sợi gân vàng kim, thoang thoảng mùi hương của đất ẩm sau mưa và một chút vị chát của thời gian. Mỗi lá trà đều cong lại như một mảnh ký ức bị thời gian bóp méo.
Lão Hắc, con hắc quy to lớn vốn đang nằm rạp dưới gốc cổ thụ để ngủ bù, bỗng nhiên hếch mũi, cái đầu rùa già nua vươn ra khỏi mai, đôi mắt nhỏ ti hí sáng quắc lên.
“Cái mùi này… Cố小子 (Cố tiểu tử), ngươi lại đào được thứ gì từ dưới mộ lên đấy? Mùi hương này khiến lão tổ ta thấy có chút rùng mình, hình như là hương vị của sự tái sinh?”
Cố Trường An không quay đầu lại, thản nhiên đáp: “Đây là Luân Hồi Trà, mỗi ngụm uống vào có thể nếm được dư vị của một kiếp người. Ngươi da dày thịt béo, uống vào cũng chỉ là lãng phí.”
Lão Hắc hừ một tiếng, lầm bầm: “Keo kiệt. Một kẻ thủ mộ như ngươi, mỗi ngày chỉ đối mặt với đám người chết không biết nói, nay lại có trà ngon mà không cho ta nếm. Ngươi định để nó mốc lên sao?”
Cố Trường An nhìn ra phía cổng nghĩa trang, nơi sương mù đang cuộn xoáy. Thế giới bên ngoài đang trong thời kỳ “Pháp Thoái”, linh khí ngày càng cạn kiệt, nhưng lòng người lại càng trở nên hung hiểm hơn. Các tông môn tranh giành chút tài nguyên cuối cùng, máu đổ thành sông, nhân gian lầm than. Với hắn, người đứng ngoài cuộc mà nhìn vạn năm đổi dời, lòng đột nhiên nảy sinh một ý nghĩ kỳ lạ.
“Ngồi mãi trong nghĩa trang cũng chán. Hôm nay, ta muốn ra ngoài đổi chút khẩu vị.”
Lão Hắc trợn mắt: “Ngươi định đi đâu? Rời khỏi đây, Thiên Đạo Chi Nhãn sẽ nhận ra hơi thở của ngươi ngay lập tức. Mười một vạn năm ẩn nhẫn của ngươi định vứt cho chó ăn sao?”
Cố Trường An mỉm cười, đôi mắt thâm trầm như chứa cả ngân hà: “Ta không đi xa. Chỉ là muốn tìm một nơi nhìn xem hồng trần cuộn chảy thôi.”
Dứt lời, thân ảnh Cố Trường An nhạt dần rồi biến mất. Khi hắn xuất hiện trở lại, hắn đã đứng ở ranh giới giữa U Minh Cấm Địa và quan đạo dẫn về phía nam.
Ở đây, sương mù cấm địa đã loãng đi rất nhiều, ánh mặt trời le lói chiếu xuống con đường đất bụi bặm. Bên cạnh một gốc liễu già đã khô héo quá nửa, Cố Trường An vung tay nhẹ một cái. Một quán trà nhỏ xập xệ với mái tranh và vài bộ bàn ghế gỗ mộc mạc hiện ra như thể nó đã ở đó từ hàng trăm năm trước.
Bản thân hắn cũng biến hóa. Mái tóc đen buộc gọn thành búi bạc phơ, lưng hơi khom, mặc một bộ áo vải thô màu tro, đôi bàn tay gầy gũi nhưng sạch sẽ. Hắn treo lên một tấm biển nhỏ, trên đó viết ba chữ đơn giản bằng mực tàu: “Quán Trà Lão Cố”.
Bếp lò bùng cháy, tiếng nước reo sùng sục. Cố Trường An thả ba lá Luân Hồi Trà vào ấm đất nung. Một mùi hương thanh tao nhưng vô cùng thâm trầm bắt đầu lan tỏa ra mặt đường.
…
Lúc này, trên quan đạo, một đoàn người đang hớt hải chạy tới.
Dẫn đầu là ba nam hai nữ, quần áo gấm vóc vốn sang trọng nay đã rách nát, loang lổ vết máu. Những tu sĩ trẻ tuổi này nét mặt tràn đầy vẻ kinh hoàng, thỉnh thoảng lại ngoái đầu nhìn lại phía sau như thể có tử thần đang đuổi bám.
“Nhanh lên! Vào được phạm vi U Minh Cấm Địa, đám tặc nhân kia chắc chắn không dám đuổi theo nữa!” Một thanh niên có tu vi cao nhất, khoảng Kim Đan sơ kỳ, vừa thở dốc vừa hét lên cổ vũ đồng bạn.
Đó là đệ tử của Ngân Nguyệt Tông, một tiểu tông môn đang bị kẻ thù truy sát diệt môn.
“Sư huynh, muội không chạy nổi nữa rồi… linh lực của muội cạn kiệt rồi.” Một cô gái nhỏ tuổi nhất ngã quỵ xuống, mặt cắt không còn giọt máu.
Họ dừng lại ngay trước gốc liễu già, cách quán trà của Cố Trường An chỉ vài bước chân. Mùi trà thơm lừng bỗng nhiên xộc vào mũi họ, một cảm giác thư thái lạ kỳ quét qua tâm hồn đang căng như dây đàn, khiến cơn đau đớn và sợ hãi dường như vơi bớt một nửa.
“Hương trà thật kỳ lạ… Ở nơi hẻo lánh thế này lại có quán trà sao?” Vị sư huynh kinh ngạc nhìn về phía lão già đang lẳng lặng rót trà kia.
Cố Trường An không ngước mắt lên, chỉ khẽ nói, giọng khàn khàn nhưng vang vọng: “Khách phương xa đến, mệt mỏi rồi thì ngồi xuống uống chén trà đi. Ở đây, gió lớn cũng không lọt tới, tặc nhân cũng không bước qua được.”
Bọn trẻ Ngân Nguyệt Tông nhìn nhau. Ở cái nơi được mệnh danh là cửa ngõ dẫn vào cái chết này, sự xuất hiện của một lão già bán trà thực sự quỷ dị. Nhưng lúc này họ đã đường cùng, sau lưng là đám truy sát của Ma tu sắp đuổi tới.
“Đa tạ tiền bối.” Vị sư huynh cắn răng, dìu sư muội vào quán trà.
Họ vừa ngồi xuống, Cố Trường An đã đặt năm chén trà bốc khói nghi ngút trước mặt họ. Nước trà màu hổ phách, sóng sánh những vòng tròn kỳ ảo.
“Mời.”
Cô gái nhỏ không nhịn được, đưa tay nâng chén uống một ngụm lớn. Vừa uống xong, nàng liền đờ người ra, đôi mắt vốn đầy vẻ sợ hãi bỗng trở nên ngây dại. Trong đầu nàng hiện lên vô số hình ảnh: Nàng thấy mình khi còn nhỏ chạy trên cánh đồng hoa, thấy cảnh tông môn thịnh vượng, rồi lại thấy cảnh mình già đi, chết đi và lại được sinh ra trong một gia đình bình thường.
Một ngụm trà, nếm trải trăm năm nhân quả.
“Linh… linh lực của muội đang khôi phục!” Nàng bừng tỉnh, thốt lên kinh ngạc. Không chỉ linh lực khôi phục, mà ngay cả vết thương trên người cũng đang khép miệng với tốc độ mắt thường có thể thấy được.
Các đệ tử khác thấy vậy cũng vội vàng uống. Ai nấy đều chìm vào trạng thái định cảnh kỳ lạ.
Nhưng đúng lúc đó, tiếng ngựa hí vang và những luồng khí tức đen kịt tràn tới.
Mười mấy gã Ma tu cưỡi những con quái thú dữ tợn dừng lại ngay trước quán trà. Kẻ dẫn đầu là một gã trung niên mặt sẹo, tu vi Kim Đan hậu kỳ, khí thế hung hãn vô cùng.
“Đám chuột nhắt Ngân Nguyệt Tông, chạy đi đâu cho thoát!” Hắn cười gằn, nhưng rồi tầm mắt dừng lại trên người lão già đang đứng sau quầy trà.
Hắn nhíu mày. Lão già này nhìn không ra tu vi, tựa như một phàm nhân bình thường, nhưng lại có vẻ gì đó quá đỗi hài hòa với vạn vật xung quanh. Hơn nữa, mùi hương từ ấm trà kia khiến trái tim sắt đá của hắn run lên một cái.
“Lão già, ngươi là ai? Dám chứa chấp phạm nhân của Hắc Ma Giáo ta?” Gã mặt sẹo vung vạt áo, một luồng ma khí đen kịt hóa thành hình đầu lâu bay thẳng về phía quán trà.
Các đệ tử Ngân Nguyệt Tông kinh hãi bật dậy: “Tiền bối, cẩn thận!”
Cố Trường An vẫn điềm nhiên, tay cầm một mảnh khăn vải trắng lau chén trà. Khi luồng ma khí đầu lâu bay đến cách mái gianh quán trà ba thước, một sự việc không thể tin nổi đã xảy ra.
Một cơn gió nhẹ thoảng qua. Cơn gió ấy mang theo mùi của lá trà Luân Hồi và sự tĩnh mịch của nghĩa trang. Luồng ma khí dữ tợn bỗng nhiên bị thổi tan thành những làn khói bụi vô hại, lặng lẽ rơi xuống đất, thậm chí còn hóa thành phân bón cho đám cỏ khô xung quanh.
Cố Trường An ngẩng đầu lên, ánh mắt đục ngầu đột nhiên trở nên sâu thẳm vô cùng, khiến gã mặt sẹo như cảm thấy linh hồn mình đang bị hút vào một vực thẳm đen kịch.
“Quán nhỏ chỉ bán trà cho người muốn sống, không đón kẻ tìm đường chết,” Cố Trường An bình thản nói. “Trong trà có đạo, trong mộ có nhà. Nếu các ngươi muốn vào quán, ta sẽ chuẩn bị sẵn vài vị trí dưới lòng đất kia.”
Gã mặt sẹo rùng mình, da đầu tê dại. Hắn cảm nhận được một luồng áp lực vô hình cực kỳ khủng khiếp đang ép lên vai mình. Luồng áp lực này không phải là tu vi áp chế thông thường, mà là hơi thở của sự diệt vong vĩnh hằng.
Dưới chân hắn, mặt đất bỗng trở nên mềm nhũn và lạnh lẽo lạ kỳ. Hắn nhìn xuống, thấy mười mấy ngôi mộ nhỏ vô hình dường như đang hiện ra quanh vó ngựa của đám Ma tu, như thể chỉ cần một cái nháy mắt nữa thôi, hắn sẽ nằm dưới đó.
“Lui… lui lại!” Gã mặt sẹo hét lớn, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên mặt. Hắn cảm nhận được sát khí từ quán trà này, tuy nhạt như gió nhưng lại không thể chống đỡ nổi.
Đám Ma tu thấy thủ lĩnh của mình kinh sợ như vậy, cũng vội vàng thúc ngựa lùi lại hơn mười trượng, không dám tiến thêm nửa bước.
Cố Trường An không thèm liếc nhìn bọn chúng lần thứ hai. Hắn quay sang nhìn năm đệ tử Ngân Nguyệt Tông đang há hốc mồm kinh ngạc kia.
“Trà đã uống xong, các ngươi có thể đi được rồi. Sau cơn mưa này, trời sẽ lại sáng.”
Vị sư huynh của Ngân Nguyệt Tông bừng tỉnh, vội vàng quỳ xuống lạy dài: “Đa tạ tiền bối cứu mạng! Không biết quý tính đại danh của tiền bối để chúng con về tông môn phụng thờ?”
Cố Trường An xua xua tay, nụ cười ẩn chứa sự tiêu sái: “Tên của ta sớm đã bị bụi thời gian chôn vùi rồi. Nếu muốn cảm ơn, thì sau này khi các ngươi thọ chung chính tẩm, bảo hậu nhân tìm cho ta một chỗ thật yên tĩnh ở mạn bắc kia mà chôn là được.”
Mấy người trẻ tuổi không hiểu ẩn ý trong lời hắn, chỉ cảm thấy vị tiền bối này thực sự là một bậc cao nhân lánh đời, tính tình có chút cổ quái. Họ cúi đầu lạy tạ một lần nữa rồi theo lối mòn hướng về phía sâu trong U Minh Cấm Địa chạy đi. Lạ lùng thay, đám Ma tu đứng ngoài kia như bị trúng định thân pháp, chỉ có thể trố mắt nhìn mà không thể nhấc nổi chân tay.
Khi bóng dáng đám trẻ đã mất hút, đám Ma tu mới cảm thấy áp lực tan biến. Gã mặt sẹo nhìn quán trà với ánh mắt căm hận nhưng sợ hãi tột cùng: “Lão tặc! Ngươi rốt cuộc là ai? Ngươi có biết đụng đến Hắc Ma Giáo sẽ có kết cục…”
Hắn chưa kịp nói hết câu, Cố Trường An đã cầm lấy chiếc chổi tre đặt ở góc lán, lẳng lặng đi ra quét dọn những vết chân ngựa lộn xộn trước cửa quán.
*Xoạt… xoạt…*
Cái chổi quét qua đâu, không gian ở đó bỗng nhiên trở nên vặn vẹo. Gã mặt sẹo hoảng hốt phát hiện ra, mười mấy tên lâu la đi theo mình bỗng nhiên già đi với tốc độ đáng sợ. Tóc chúng rụng sạch, da nhăn nheo, khí tức suy giảm, rồi ngã gục xuống thành tro bụi ngay trên lưng ngựa.
Nhất thế thanh tĩnh, nhất chiêu tẩy trần.
Gã mặt sẹo trợn trừng mắt nhìn cơ thể mình cũng đang hóa thành cát bụi. Hắn rống lên một tiếng tuyệt vọng nhưng âm thanh cũng bị tiếng gió và tiếng chổi tre nuốt chửng.
Chỉ trong vài hơi thở, cả đoàn Ma tu hơn mười người biến mất không một dấu vết, như thể họ chưa từng tồn tại trên đời này. Ngựa của bọn chúng cũng tan biến vào sương mù.
Cố Trường An đứng lại, nhìn con đường lại trở nên trống trải và sạch sẽ.
“Nhân sinh như trà, lúc mới vào miệng thì chát, uống xong thì ngọt, cuối cùng lại trở về hư không,” hắn lẩm bẩm một mình.
“Khặc khặc, sát tâm của ngươi vẫn còn nặng lắm, Cố tiểu tử.” Một giọng nói khàn khàn vang lên từ sau gốc liễu.
Lão Hắc từ trong sương mù bò ra, cái mũi đen kịt vẫn không ngừng hít hà mùi Luân Hồi Trà còn sót lại trong không khí.
“Giết bọn chúng không phải vì ta muốn giết, mà là vì chúng quá ồn ào. Trong phạm vi quán trà của ta, không được phép có sự ồn ào của kẻ sắp chết,” Cố Trường An thu chổi, lại ngồi xuống ghế, rót cho mình một chén trà cuối cùng.
“Ngươi mở quán trà ở đây, không sợ làm phiền đến giấc ngủ của mười vạn lão quái vật trong mộ sao?” Lão Hắc vươn cổ, một ngụm húp trọn bát trà thừa trên bàn.
Cố Trường An nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần khuất sau những dãy núi xa xôi: “Ngược lại, họ thích lắm đấy. Đã mười vạn năm rồi không ai quét rác cho họ kỹ như ta. Ngửi chút mùi vị nhân gian từ đằng xa cũng là một loại thèm khát của người đã khuất.”
Hắn bỗng nhiên cười, nụ cười nhẹ nhõm vô cùng: “Lão Hắc, ngươi có thấy không? Phía trước có khách mới đến rồi.”
Lão Hắc liếc mắt nhìn lại. Từ phía cuối con đường, một bóng dáng già nua, áo bào rách nát, bước đi run rẩy đang dần tiến lại gần. Đó là một lão tu sĩ đã bước nửa chân vào quan tài, khí tức đã hoàn toàn héo úa, sinh mệnh hỏa diễm chỉ còn như ngọn đèn trước gió.
Hóa Thần kỳ đỉnh phong. Đây là một cường giả cái thế sắp hết thọ nguyên của một thời đại trước.
Lão tu sĩ nhìn thấy quán trà, đôi mắt mệt mỏi chợt lóe lên một chút tia sáng kỳ lạ. Lão đi đến trước mặt Cố Trường An, không nói không rằng, chậm rãi quỳ xuống hành một đại lễ.
“Kẻ hèn mọn Thanh Vân Đạo Nhân, thọ nguyên sắp tận, lang thang thiên địa chỉ mong tìm một chỗ an nghỉ bình yên. Ngửi thấy mùi hương trà này, biết có duyên với Mộ Tiên nhân, mạn phép xin một chén trà ấm để lên đường.”
Cố Trường An im lặng một lúc, rồi nhẹ nhàng nâng ấm rót đầy chén trà cuối cùng đưa cho lão.
“Một chén trà đổi lấy một kiếp bình yên. Thanh Vân, ngươi đi từ phương nào tới, thì cứ về phương đó. Ta sẽ giữ cho ngươi một góc đất bên cạnh dòng suối nhỏ trong nghĩa trang, được không?”
Thanh Vân Đạo Nhân rơi nước mắt, đôi tay run rẩy đón lấy chén trà, uống cạn trong một hơi.
Lão vừa đặt chén xuống, nụ cười trên mặt đã trở nên mãn nguyện vô cùng. Toàn thân lão bỗng phát ra những tia sáng trắng thanh khiết, rồi tan biến vào sương mù, hướng thẳng về phía trung tâm nghĩa trang mà bay tới.
Một ngôi mộ mới lặng lẽ hiện lên ở một góc hẻo lánh của Vạn Cổ Nghĩa Trang.
Cố Trường An thu chén trà, đứng dậy vỗ vỗ vạt áo.
“Thôi, kịch cũng đã hạ màn. Ngày đầu tiên làm ông chủ quán trà cũng không tệ lắm.”
Dứt lời, lán cỏ, bàn ghế và quán trà đều biến mất như một ảo ảnh. Chỉ còn lại gốc liễu già đã khô héo và làn gió lạnh lẽo thổi qua bãi đất trống.
Hắn lại quay về với thân phận Thủ Mộ Nhân, lại cầm lên chiếc Trần Hiêu Chổi quen thuộc. Bước chân hắn chậm rãi tiến vào sâu trong sương mù cấm địa.
Lão Hắc vừa đi vừa lẩm bầm: “Hết trà rồi à? Mai mở quán tiếp chứ? Ta thấy làm lão nhị quán trà cũng khá oai đấy.”
Cố Trường An không trả lời, tiếng chổi lại bắt đầu vang lên.
*Xoạt… xoạt…*
Thế giới ngoài kia vẫn tiếp tục xoay vần, kẻ sống vẫn đang tranh đoạt, người chết vẫn đang tìm đường về nhà. Còn hắn, vẫn là vị Tiên giữa những nấm mồ, canh giữ mười vạn năm tuế nguyệt và một chút tĩnh lặng của nhân sinh.
…
Đêm hôm đó, trong cõi u linh, có tiếng một lão quái vật từng xưng bá một phương thức tỉnh trong mộ: “Hương trà của thằng ranh con kia hôm nay ngon thật, tiếc là ta không còn lưỡi để nếm…”
“Câm miệng đi cái đồ đầu xương,” tiếng của một mỹ nhân ma nữ vang lên từ ngôi mộ bên cạnh. “Lo mà ngủ đi, ngày mai hắn lại quét rác ngang qua đấy, làm ồn hắn lại dẫm cho mấy phát bây giờ.”
Trong túp lều rách, Cố Trường An nằm trên ghế bành gỗ, nghe tiếng hệ thống thông báo trong đầu:
“Đinh! Hoàn thành sự kiện: Hóa thân phàm trần, tiễn đưa anh linh. Nhận được: Luân Hồi Nhãn cấp độ thăng cấp. Phần thưởng thêm: Một nắm hạt giống hoa Bỉ Ngạn từ U Minh giới.”
Cố Trường An mỉm cười, đôi mắt nhắm lại, chìm vào giấc ngủ yên bình nhất thế gian. Bên ngoài, những hạt tuyết đầu mùa bắt đầu rơi xuống những ngôi mộ xám, trắng xóa cả một trời cô quạnh. Một kỷ nguyên nữa, dường như cũng đang sắp sửa đi vào hồi kết để bắt đầu một khởi đầu mới.
Trường sinh chính là như vậy, là đứng nhìn người ta sinh ra rồi lại tự tay chôn họ xuống. Nhưng có sao đâu, ít nhất lúc đi, họ đã được uống một chén trà ngon.