Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 17: Thu hoạch từ những ngôi mộ hoang**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 18:00:44 | Lượt xem: 1

Sương sớm ở Vạn Cổ Nghĩa Trang bao giờ cũng mang theo cái lạnh thấu vào tận tủy cốt. Đó không phải là cái lạnh của thời tiết, mà là sự tích tụ của mười vạn năm tử khí, đặc quánh và lạnh lẽo như nước dưới âm hà.

Cố Trường An bước đi trên con đường mòn nhỏ dẫn vào sâu trong cấm địa. Sau lưng hắn, Lâm Thanh Diệp vẫn lặng lẽ ôm hai vò rượu, đôi mắt chưa hết bàng hoàng sau khi chứng kiến thiên tài của Linh Tiêu Thánh Địa bị sư tôn mình đánh phế chỉ bằng một hơi thở. Nàng nhìn tấm lưng hơi còng của Cố Trường An, cảm giác người đàn ông này giống như một hố đen thâm thúy, có thể nuốt chửng mọi ánh sáng của tu tiên giới mà không để lại một gợn sóng.

“Thanh Diệp, đừng ngẩn người ra đó. Đi theo ta đến khu mộ phía Đông Bắc. Nơi đó cỏ dại mọc quá đầu người rồi, nếu không dọn dẹp, những linh hồn cũ sẽ giận dỗi đấy.”

Tiếng nói của Cố Trường An bình thản, dường như việc phế đi một Thánh tử cũng chẳng quan trọng bằng việc nhổ mấy gốc cỏ dại.

Khu mộ phía Đông Bắc là một trong những nơi hoang vắng nhất của Vạn Cổ Nghĩa Trang. Khác với những lăng mộ tráng lệ của các vị Đế quân hay Kiếm Tiên ở khu trung tâm, nơi đây chỉ toàn là những gò đất nhấp nhô, không có văn bia, không có danh tính. Người ta gọi đó là “Mộ hoang”. Nhưng Cố Trường An biết, trong nghĩa trang này, không có ngôi mộ nào là vô danh. Mỗi cái xác nằm xuống đây, đều từng là một huyền thoại trong một kỷ nguyên nào đó đã bị cát bụi thời gian vùi lấp.

Dưới chân họ, lớp lá khô dày cộp phát ra những tiếng kêu răng rắc. Không gian đặc quánh sương mù, thỉnh thoảng có những đốm lân tinh xanh lét bay lờ đờ, đó là tàn hồn của những tu sĩ không chịu tan biến, vất vưởng qua vạn năm.

Cố Trường An dừng lại trước một ngôi mộ nhỏ, nằm khuất sau một gốc cổ thụ khô héo. Ngôi mộ này sụt lún một nửa, cỏ bỉ ngạn màu đỏ thẫm mọc vây quanh như những sợi chỉ máu.

Hắn cầm cây *Trần Hiêu Chổi*, nhẹ nhàng quét qua. Một động tác cực kỳ đơn giản, nhưng nếu có đại năng của giới tu hành ở đây, chắc chắn sẽ phải kinh hãi đến mức hồn bay phách tán. Mỗi nhát chổi quét qua, dường như có một loại quy tắc vô hình được thiết lập, lau sạch mọi nhân quả hỗn loạn, bình định những tà niệm đang rình rập trong bóng tối.

[Teng! Ký chủ thực hiện quét dọn Mộ Vô Danh số 9527. Độ hoàn thành: 100%.]
[Hệ thống Thiên Mộ Trường Sinh Khảo ghi nhận: Tích lũy Đạo vận tăng nhẹ. Thọ nguyên gia tăng: 300 năm.]
[Phần thưởng bổ sung: Kích hoạt ký ức tàn dư của người quá cố.]

Cố Trường An thở dài một hơi. Lại thêm ba trăm năm tuổi thọ. Đối với hắn, con số này chỉ là một giọt nước giữa đại dương, nhưng cái mà hắn quan tâm là phần ký ức tàn dư kia.

Hắn ngồi bệt xuống đất, lấy ra ba nén hương từ trong tay áo, châm lửa rồi cắm vào bát hương bằng đá vỡ trước mộ. Làn khói xanh từ từ cuộn lên, tạo thành những hình thù kỳ dị trong không trung.

“Thắp hương – Vấn Đạo.”

Hơi thở của Cố Trường An trở nên mờ ảo. Lâm Thanh Diệp đứng bên cạnh cảm thấy xung quanh mình dường như thay đổi. Nàng không còn thấy nghĩa trang lạnh lẽo nữa, mà thấy mình đang đứng giữa một chiến trường rực lửa.

Trong làn sương mù của khói hương, một bóng người vạm vỡ hiện ra. Người đó không có mặt, chỉ có một thân ảnh hào hùng khoác trên mình bộ giáp nát, tay cầm một mảnh sắt rỉ, đứng trước hàng vạn thiên binh vạn mã. Người đó hét lớn một tiếng, mảnh sắt trong tay vung lên, một đường ánh sáng rực rỡ cắt đôi bầu trời, xé nát cả cõi hư không.

Đó là một ký ức từ thời kỳ Thái Cổ, khi các thần linh còn đi lại trên mặt đất.

Chiến tranh, tàn sát, và cuối cùng là sự sụp đổ. Mảnh sắt kia trong một lần đối đầu với một vị Ma Thần đã vỡ tan thành nhiều mảnh. Một mảnh rơi xuống trần gian, mang theo nỗi uất hận và ý chí không cam lòng của chủ nhân.

Ảo ảnh tan biến. Cố Trường An mở mắt, trước mặt hắn, đống cỏ bỉ ngạn bỗng dưng rẽ sang hai bên, lộ ra một mẩu kim loại dài chừng một gang tay, xỉn màu, trông chẳng khác gì một miếng đồng vụn mà những kẻ thu gom phế liệu vẫn thường ném đi.

Nhưng khi Cố Trường An chạm tay vào, mẩu kim loại đó bỗng rung động mãnh liệt. Một tiếng ngâm nhỏ bé nhưng trầm hùng phát ra, tựa như tiếng rồng gầm từ đáy sâu thăm thẳm.

“Mảnh vỡ của Thần khí – Hoàn Vũ Thương?” Cố Trường An nheo mắt lại.

Lâm Thanh Diệp thốt lên: “Thần khí? Sư tôn, đó là mảnh vỡ của món binh khí đã biến mất mười vạn năm trước trong trận chiến Diệt Thế sao? Nghe nói đó là khí vật trấn áp khí vận của Thái Cổ Nhân Tộc!”

Cố Trường An lật qua lật lại mảnh vỡ, khẽ cười: “Hào quang rực rỡ một thời, cuối cùng cũng chỉ là một khối sắt vụn nằm trong mộ hoang. Nếu không có kẻ giữ mộ như ta dọn cỏ, nó có lẽ sẽ bị chôn vùi mãi mãi dưới lớp đất vàng này.”

Mảnh vỡ này, đối với bất kỳ đại tông môn nào ngoài kia, đều là báu vật có thể gây ra một cuộc huyết chiến kéo dài hàng thế kỷ. Chỉ cần rèn lại vào binh khí bình thường, nó cũng đủ để biến một thanh kiếm thường thành thần binh trảm yêu trừ ma. Thế nhưng, Cố Trường An chỉ thản nhiên ném nó vào cái túi rách treo bên hông, như thể vừa nhặt được một viên sỏi đẹp mắt.

“Sư tôn, người không định… khôi phục nó sao?” Lâm Thanh Diệp rụt rè hỏi. Nàng cảm thấy xót xa cho một món bảo vật huyền thoại.

Cố Trường An cầm vò rượu, uống một ngụm rồi chậm rãi nói: “Khôi phục nó để làm gì? Để nó lại phát ra hào quang vạn trượng, thu hút kẻ thù từ khắp tám hoang bát đảo đến quấy nhiễu sự yên bình của ta sao? Thanh Diệp, con phải nhớ kỹ, trong thế giới này, cái gì càng sáng thì càng nhanh tắt. Cái gì càng mạnh mẽ thì càng nhanh bị bẻ gãy. Chỉ có sự mờ nhạt và im lặng mới có thể trường tồn.”

Hắn vung chổi, quét đi nốt những nhành cỏ cuối cùng xung quanh ngôi mộ vô danh.

“Hôm nay thu hoạch không tệ. Một mảnh sắt vụn này có thể dùng để làm một cái đầu cuốc mới. Cái cuốc cũ của ta đã rỉ lắm rồi, mấy hôm trước đào hố cho Diệp Lăng Thiên suýt chút nữa là gãy.”

Lâm Thanh Diệp nghe vậy mà lảo đảo, suýt ngã. Dùng mảnh vỡ của Thần khí Thái Cổ… để làm đầu cuốc đào mộ? Nếu chủ nhân của Hoàn Vũ Thương còn sống, chắc chắn sẽ từ dưới đất chui lên để bóp chết sư tôn mình mất.

Nhưng Cố Trường An không đùa. Hắn thực sự dẫn nàng quay về túp lều rách, nhóm lửa lò rèn nhỏ nằm khiêm nhường ở góc nghĩa trang.

Lửa cháy bập bùng, phản chiếu gương mặt già nua nhưng điềm tĩnh của Cố Trường An. Hắn cầm mảnh sắt vụn đặt lên đe, cầm búa bắt đầu gõ.

“Choang! Choang! Choang!”

Mỗi nhát búa nện xuống, không hề có khí thế ép người, không có tiên quang rực rỡ, nhưng kỳ lạ thay, từng nhát búa lại vang vọng đồng bộ với nhịp tim của cả vùng đất này. Mảnh sắt vốn cứng cỏi không gì phá nổi, vậy mà dưới những nhát búa bình phàm của Cố Trường An, nó bắt đầu mềm ra, uốn lượn theo ý muốn của hắn.

“Nặng quá thì không dùng được lâu, sắc quá thì dễ mẻ. Cuộc đời và việc đúc cuốc cũng giống nhau cả thôi.” Cố Trường An vừa làm vừa lẩm bẩm, giọng nói hòa vào tiếng búa thép.

Lâm Thanh Diệp đứng bên cạnh nhìn đến ngẩn ngơ. Nàng nhận ra một điều đáng sợ: Sư tôn không phải đang đập một mảnh sắt, mà hắn đang dùng “Đạo” để thuần phục nó. Khí tức của Thần khí vốn kiêu ngạo, uất hận, giờ đây đang dần trở nên hiền hòa, thu liễm tất cả vào bên trong.

Chỉ một lúc sau, một cái đầu cuốc thô kệch, màu xám tro, không có bất kỳ hoa văn hay linh khí dao động nào được hoàn thành. Nhìn nó, chẳng ai nghĩ đây là thứ từng có thể chém đứt bầu trời.

“Xong rồi. Thêm cán bằng gỗ Tầm Tiên ngoài vườn là ta lại có một bộ dụng cụ tốt.” Cố Trường An mỉm cười hài lòng, lau mồ hôi trên trán.

Hắn lại quay ra nhìn Lâm Thanh Diệp: “Nghiền rượu ra cho ta. Mảnh sắt kia còn thừa một chút mạt sắt, con đừng phí phạm, hòa vào rượu rồi uống đi. Nó sẽ giúp con tôi luyện gân cốt, gột rửa tạp chất trong linh căn. Nhưng nhớ, đừng có ra ngoài khoe khoang kẻo lại rước họa vào thân.”

Lâm Thanh Diệp run rẩy bưng chén rượu chứa mạt mỏng của Thần khí. Đây chính là đại cơ duyên! Một tu sĩ ngoài kia có lẽ phải tu luyện cả đời, hoặc vào sinh ra tử trong các bí cảnh mới có được một phần nghìn cơ duyên này. Còn ở đây, sư tôn nàng xem nó như là “thứ thừa thãi” vứt cho đệ tử uống.

Nàng nhấp một ngụm nhỏ, lập tức một dòng năng lượng như núi lửa phun trào cuộn chảy trong cơ thể. Nàng cảm thấy xương cốt mình vang lên những tiếng giòn giã, các huyệt đạo bế tắc bấy lâu nay bỗng chốc được khai thông một cách mạnh mẽ.

Trong khi Lâm Thanh Diệp đang ngồi xếp bằng để tiêu hóa dược lực, Cố Trường An đã lại vác cây cuốc mới ra cổng nghĩa trang.

Ngoài kia, trời đã sáng rõ. Tuy nhiên, sự yên bình của nghĩa trang bị phá vỡ bởi một luồng áp lực mạnh mẽ từ phương xa truyền đến.

Tiếng chuông ngân vang vọng từ hư không, mây đen cuồn cuộn kéo đến phủ kín cả vùng trời U Minh Cấm Địa. Một chiếc phi thuyền khổng lồ, dát vàng nạm ngọc, rực rỡ lộng lẫy hiện ra giữa tầng mây. Trên phi thuyền, những lá cờ thêu chữ “Linh Tiêu” bay phấp phới trong gió.

Một giọng nói âm vang như sấm truyền xuống:
“Kẻ nào dám thương tổn đệ tử của Linh Tiêu Thánh Địa ta? Bước ra đây nhận tội!”

Cố Trường An dừng bước chân, tay chống cán cuốc mới làm xong, mắt nheo lại nhìn lên bầu trời.

“Lại đến rồi.” Hắn lầm bầm với vẻ mặt ngán ngẩm. “Sao thiên hạ này không để cho người chết và người giữ mộ được nghỉ ngơi dù chỉ một ngày nhỉ?”

Con chó đen – Lão Hắc – từ trong bụi cỏ lững thững đi ra, ngáp một cái thật dài, để lộ hàm răng trắng ởn. Nó liếc nhìn chiếc phi thuyền hoành tráng kia, rồi lại nhìn cái cuốc trên tay Cố Trường An, trong mắt lộ ra một tia mỉa mai.

“Trường An à, cái phi thuyền đó trông khá nhiều gỗ tốt đấy. Hay là đập nó ra để lấy gỗ đun nước pha trà?”

Cố Trường An gõ cây cuốc xuống đất, khiến mặt đất rung rinh một cách vô hình, làm tiêu tán đi toàn bộ áp lực của người vừa mới lên tiếng kia.

“Đừng có nghịch ngợm, Lão Hắc. Ta đã bảo rồi, sống ở đây thì phải biết tiết kiệm nhân quả. Để xem chúng muốn gì, nếu chỉ là muốn đón người về thì ta cho chúng đem xác của Diệp Lăng Thiên đi. Còn nếu muốn quật mộ…”

Ánh mắt Cố Trường An bỗng trở nên thâm trầm lạ thường, cây chổi dựng bên cạnh dường như cũng phát ra một tiếng kêu khe khẽ của sự hưng phấn.

“…Thì mảnh vỡ Thần khí vừa rèn này, cũng nên thử độ sắc một chút.”

Giữa bầu trời rực rỡ ánh hào quang của Thánh địa, và cái nghèo nàn, hoang sơ của nghĩa trang, hình ảnh lão già vác cuốc đứng đơn độc bỗng hiện lên với một sức nặng không thể tả xiết.

Cuộc sống “Cẩu đạo” mười vạn năm của Cố Trường An, một lần nữa lại gặp phải thử thách. Nhưng có lẽ đối với hắn, đây chỉ là một tình tiết nhỏ nhặt giữa những lần quét tước hàng ngày. Bởi vì hắn biết rõ một chân lý mà kẻ mạnh bên ngoài thường hay quên:

Chỉ những kẻ sống đủ lâu mới biết rằng, kẻ thắng không phải là kẻ mạnh nhất, mà là kẻ cuối cùng còn cầm được chổi quét mộ cho tất cả những người khác.

Bên trên, phi thuyền bắt đầu hạ xuống. Một vị trưởng lão râu tóc bạc phơ, thân mặc đạo bào thêu hình nhật nguyệt, dẫn đầu một toán đệ tử bước xuống. Khí thế của hắn ở cấp độ Hóa Thần đỉnh phong, áp đảo vạn vật.

“Lão phu là Hình Luật trưởng lão của Linh Tiêu Thánh Địa – Vân Thông. Kẻ gác cổng kia, nói! Diệp Lăng Thiên đang ở đâu? Tại sao hắn truyền tin về nói bị một tà ma trong nghĩa trang hãm hại?”

Cố Trường An chống cuốc, ung dung chỉ về hướng hố đá nơi Diệp Lăng Thiên đang nằm:

“Hắn ở đó. Các người nên đem hắn về nhanh đi, chỗ của ta không chứa chấp kẻ còn thở lâu như vậy.”

Vân Thông trưởng lão liếc mắt nhìn thấy Diệp Lăng Thiên, mặt lập tức biến sắc. Đệ tử thiên tài nhất nghìn năm qua của thánh địa, nay tu vi toàn phế, gân cốt nát nhừ, chẳng khác gì một phế vật.

“Gan to tày trời! Ngươi là một kẻ phàm nhân hèn mọn, dám phế đệ tử của ta? Ta thấy khu nghĩa trang này chứa quá nhiều âm hồn tà ác, hôm nay Linh Tiêu Thánh Địa ta sẽ san phẳng nơi này để trừ hại cho dân!”

Dứt lời, Vân Thông vung tay lên, một món pháp bảo hình cái bát vàng bay ra, phóng đại đến hàng nghìn trượng, tỏa ra hỏa diễm thiêu đốt cả sương mù bao quanh.

Cố Trường An thở dài. Hắn cầm cây cuốc mới rèn, hướng về phía cái bát vàng kia mà vung nhẹ một cái.

“Cái bát này… chắc đựng được khá nhiều tro cốt đây.”

Một đường cung màu xám tro, mộc mạc không tì vết, lặng lẽ bay vút lên cao. Không có tiếng nổ lớn, không có ánh sáng lóe mắt. Khi đường cung ấy chạm vào bát vàng của Hóa Thần đại năng, mọi thứ bỗng dừng lại.

Trong ánh mắt kinh hoàng của Vân Thông và đám đệ tử, món pháp bảo cấp bậc Địa giai thượng phẩm kia, cứ thế mà bị cắt làm đôi như một miếng đậu phụ. Không chỉ có bát vàng, mà ngay cả linh lực của bầu trời cũng bị chém đứt thành một khoảng trống không màu.

“Hết rồi, mất một cái bát rồi.” Cố Trường An lẩm bẩm, giọng nói vang vọng giữa sự tĩnh lặng chết chóc.

Lâm Thanh Diệp lúc này vừa tiêu hóa xong rượu mạt sắt, bước ra ngoài chứng kiến cảnh tượng đó. Nàng bàng hoàng nhận ra, cái cuốc mà sư tôn vừa tùy tiện gõ vài nhát, thật sự có khả năng nghịch chuyển càn khôn.

Khu mộ hoang phía Đông Bắc có lẽ vẫn im lìm, nhưng tu tiên giới kể từ giây phút này, bắt đầu rung chuyển bởi một kẻ “giữ mộ” không ai biết tên.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8