Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn NămChương 173: Chôn cất một vị Thần ngoại lai**
Tiếng chổi tre quét trên mặt đất khô khốc của Vạn Cổ Tiên Chu vẫn đều đặn như nhịp đập của thời gian, "xoẹt… xoẹt…". Giữa hư không tĩnh lặng, âm thanh ấy không hề nhỏ bé, mà ngược lại, nó giống như một loại thanh âm tối cổ, xóa sạch mọi tạp niệm của thế gian.
Cố Trường An hơi khom lưng, chiếc áo bào xám cũ kỹ thấm đẫm mùi tử khí và hương trầm lâu năm. Hắn trông chẳng khác gì một lão bộc tầm thường, nếu không muốn nói là một người phu quét dọn sắp xuống lỗ. Thế nhưng, đôi bàn tay gầy gộc đang cầm cán chổi kia lại vững chãi lạ thường, dẫu có bão tố tinh không quét qua cũng chẳng thể khiến nó run rẩy dù chỉ một phân.
Bên cạnh hắn, một cái thúng gỗ cũ kỹ đang lơ lửng, bên trong là những đốm sáng xanh mờ ảo – đó là tàn hồn của đám cường giả Thần Khuyết Cung vừa bị chôn vùi. Lâm Thanh Diệp đã làm rất tốt việc dọn dẹp hiện trường, nàng xách chiếc thúng đi gom từng mẩu vụn vặt nhất của nhân quả. Đối với nàng, mỗi một mẩu linh hồn này đều là một bài học về sự hủy diệt, nhưng với sư tôn của nàng, đó đơn giản chỉ là… rác.
"Sư tôn, tàn hồn của chín vị trưởng lão và ba vị thánh tử đã thu thập xong." Lâm Thanh Diệp cung kính đứng sau lưng hắn, hơi cúi đầu.
Cố Trường An dừng chổi, không quay đầu lại, mắt hắn hướng về phía góc phía Tây của nghĩa trang – nơi vốn dĩ luôn bị bao phủ bởi một tầng sương mù dày đặc nhất. Hôm nay, tầng sương đó không màu đen, mà lại ẩn hiện một tia sắc tím kim loại rợn người.
"Còn một 'con cá lớn' nữa." Cố Trường An trầm giọng nói, thanh âm trầm thấp mà đầy uy lực, "Thứ đó không phải thuộc về giới này. Thanh Diệp, ngươi lùi ra sau, đừng để thần tính của nó làm ô nhiễm đạo cơ của ngươi."
Lâm Thanh Diệp rùng mình, lập tức tuân mệnh lùi xa nghìn trượng. Ngay khoảnh khắc nàng vừa đứng vững, một tiếng nổ trầm đục từ sâu dưới lòng đất Vạn Cổ Tiên Chu vang lên. Mặt đất rạn nứt, nhưng kỳ lạ thay, không có một hạt bụi nào bay lên. Từ trong khe nứt ấy, một luồng áp lực kinh thiên động địa tràn ra, khiến những linh hồn đại năng đang ngủ yên trong các ngôi mộ xung quanh cũng phải khẽ lay động.
Một thi thể khổng lồ, dài tới gần hai trăm trượng, dần dần từ hư không lộ diện.
Đó không phải là người, cũng không phải yêu. Thi thể ấy có hình dáng giống như một vị thần trong thần thoại tiền cổ, mình người nhưng da thịt lại cấu thành từ một loại pha lê màu tím đậm, trong suốt đến mức có thể nhìn thấy những dòng chảy tinh quang lấp lánh bên trong thay cho máu đỏ. Trên đầu thi thể có mười hai chiếc sừng dài uốn lượn như vương miện, mỗi chiếc sừng đều khắc đầy những văn tự của một nền văn minh đã tắt hẳn từ triệu năm trước.
"Thần… thực sự là Thần…" Lâm Thanh Diệp đứng xa xa, đồng tử co rút lại. Cảm giác ấy thật đáng sợ, chỉ nhìn vào cái xác đó thôi mà nàng cảm thấy linh hồn mình như muốn bị hút vào những vì tinh tú bên trong cơ thể nó.
Cố Trường An lại chẳng hề nao núng. Hắn ném chiếc chổi sang một bên, chậm rãi tiến lại gần.
"Kẻ lang thang từ Tinh Hệ Vĩnh Hằng sao? Bị Thiên Đạo cũ ruồng bỏ, phiêu dạt trong khe nứt thời không đến mức thịt nát xương tan, cuối cùng lại trôi dạt đến cửa nhà ta." Cố Trường An lẩm bẩm, bàn tay nhẹ nhàng chạm vào lớp da pha lê lạnh lẽo của vị thần. "Ngươi chết lâu rồi, nhưng cái chấp niệm muốn quay về quê hương vẫn mạnh mẽ thế này. Thật là… gây phiền phức cho người làm nghề mai táng như ta."
Lão Hắc từ đâu bò ra, một con rùa đen nhỏ bằng bàn tay, trên mai khắc đầy những phù văn thần bí. Nó ngáp một cái dài, giọng nói ồm ồm như người già: "Cố小子 (thằng nhóc họ Cố), con hàng này 'cứng' lắm đấy. Nó là Tinh Vân Chủ của Đệ Tam Tinh Hệ từ kỷ nguyên trước. Đừng có đào bừa, cẩn thận nó nổ tung cái nghĩa trang này của ngươi bây giờ."
Cố Trường An không liếc nhìn Lão Hắc, chỉ nhẹ giọng: "Vào nghĩa trang của ta, là rồng phải cuộn lại, là thần phải nằm xuống. Lão Hắc, chuẩn bị 'U Minh Định Thần Hương', hôm nay ta phải dùng xẻng bằng xương chân Ma Thần mới đào được hố cho hắn."
Hắn bước đến một góc cây tùng già, lấy ra một chiếc xẻng trông rất thô sơ, nhưng khi nó vừa xuất hiện, không khí xung quanh lập tức đặc quánh lại. Đây là báu vật hắn nhận được sau khi chôn cất một vị Ma Vương cấp đỉnh phong từ vạn năm trước – Vô Tận Ma Cốt Xẻng.
"Bắt đầu thôi."
Cố Trường An bắt đầu đào. Mỗi một nhát xẻng cắm xuống, mặt đất của Vạn Cổ Tiên Chu lại vang lên tiếng kêu rền rĩ. Hắn đào không nhanh, động tác vô cùng quy luật, mang theo một loại đạo vận kỳ lạ. Hố mộ dành cho một vị thần không thể đào theo cách thông thường. Nó phải rộng như biển, sâu như vực thẳm nhân quả.
Thời gian trên nghĩa trang dường như ngừng trôi. Lâm Thanh Diệp quan sát sư tôn, nàng thấy mồ hôi trên trán hắn rịn ra. Đây là lần đầu tiên sau hàng ngàn năm, nàng thấy sư tôn phải dốc sức như vậy. Xung quanh hố mộ, những đóa hoa Bỉ Ngạn vốn đỏ rực bỗng chốc chuyển sang màu tím bạc, hưởng ứng theo linh năng phát ra từ thi thể Tinh Vân Chủ.
Sau đúng ba canh giờ, một cái hố khổng lồ, đen ngòm như miệng một con quái vật cổ đại đã hoàn thành.
Cố Trường An đứng bên mép hố, hơi thở hơi dồn dập. Hắn lấy ra ba nén hương U Minh, đốt lên. Khói hương không bay lên trời mà chui xuống đất, tạo thành một chiếc võng khói khổng lồ. Hắn vung tay, đạo lực trong người bùng nổ, ép thi thể của vị thần kia rơi vào trong hố.
"Ầm!"
Mặt đất rung chuyển dữ dội. Những sợi xích nhân quả màu đen từ bốn phương tám hướng của nghĩa trang hiện ra, trói chặt lấy vị thần tinh tú kia, kéo hắn xuống độ sâu vĩnh hằng.
"Quy trình cuối cùng: Vấn Đạo Thắp Hương." Cố Trường An nhắm mắt lại, một tay đặt lên ngực, một tay chỉ thẳng xuống mộ.
Trong tích tắc, đầu óc Cố Trường An như bùng nổ. Hệ thống "Thiên Mộ Trường Sinh Khảo" vốn dĩ luôn im lặng giờ đây rung lên bần bật như gặp phải một mồi ngon tuyệt thế.
Một dòng ký ức như thác lũ đổ về.
Cố Trường An thấy mình không còn đứng trên nghĩa trang, mà đứng giữa một đại dương tinh tú bát ngát. Tại đó, những mặt trời xanh biếc và những hố đen khổng lồ là nô bộc của một vị vương giả. Tinh Vân Chủ đứng trên đỉnh cao của nền văn minh, vung tay một cái là tạo ra một ngân hà, búng tay một cái là hủy diệt vạn dặm sinh linh.
Hắn thấy vị thần ấy cô độc thế nào khi nhìn cả chủng tộc của mình bị một loại virus thần bí của hư không ăn mòn. Hắn thấy vị thần ấy gào thét trong bất lực khi Thiên Đạo của Tinh Hệ Vĩnh Hằng sụp đổ, biến mọi thứ thành tro bụi. Cuối cùng, chỉ còn một mình hắn mang theo tàn tích của cả một thế giới, lang thang trong hư không mười triệu năm, linh hồn mòn mỏi, cơ thể rệu rã, chỉ cầu mong tìm thấy một mảnh đất để nằm xuống mà không bị hư không cắn nát.
"Hóa ra… ngươi chỉ là muốn được ngủ yên." Cố Trường An thở dài, trong lòng gợn lên một chút đồng cảm của kẻ đồng hành cùng tuế nguyệt. "Yên nghỉ đi. Nơi này của ta, trời xanh không dám nhìn vào, đất vàng không dám phản bội. Ta cho ngươi sự yên tĩnh tuyệt đối."
Cố Trường An vung tay lấp đất. Mỗi nắm đất rơi xuống, những ký ức rực rỡ kia lại mờ nhạt đi một chút, thay vào đó là sự trầm mặc của đất mẹ.
Khi nắm đất cuối cùng phủ kín miệng hố, một tấm bia đá trống trơn hiện ra. Cố Trường An dùng ngón tay làm bút, rồng bay phượng múa khắc lên bốn chữ:
"TINH KHÔNG CHI CHỦ"
Vừa dứt chữ cuối cùng, một đạo kim quang từ dưới mộ phần bắn thẳng vào giữa trán Cố Trường An.
[Đinh! Chôn cất thành công sinh mệnh cấp Thần ngoại lai: Tinh Vân Chủ.]
[Bạn nhận được phần thưởng: Tinh Thần Chi Lực (Nghịch thiên cấp).]
[Ghi chú: Thân thể bạn sẽ được rèn luyện bởi ánh sáng của mười vạn vì sao, huyệt đạo mở ra Tinh Đồ, tu vi tăng tiến 3000 năm.]
[Nhận được bảo vật: Tinh Tú Luân Hồi Kính (Tổ khí).]
Cơ thể Cố Trường An lập tức bùng nổ một loại hào quang bạc trắng rực rỡ đến mức ngay cả sương mù của Vạn Cổ Tiên Chu cũng bị đẩy lùi. Lâm Thanh Diệp kinh hoàng thấy sư tôn của mình như biến thành một vầng mặt trời bạc.
Bên trong cơ thể Cố Trường An, mười vạn tám nghìn lỗ chân lông đồng loạt mở ra, hấp thụ lấy nguồn năng lượng tinh tú thuần khiết nhất. Những vết sẹo vô hình của thời gian mười vạn năm dường như được xoa dịu. Các huyệt đạo trong cơ thể hắn không còn là những điểm lưu chuyển linh khí bình thường, mà bắt đầu định hình thành những tinh hệ thu nhỏ.
Một cảm giác quyền năng vô hạn tràn ngập tâm trí hắn. Bây giờ, chỉ cần một ý niệm, hắn có thể mượn sức mạnh của các vì sao thực sự bên ngoài tinh không để giáng xuống một đòn hủy diệt. Nhưng rất nhanh, Cố Trường An nén tất cả xuống.
Hắn hít vào một hơi thật sâu, hào quang thu liễm hoàn toàn vào bên trong cơ thể. Gương mặt hắn trông có vẻ trẻ ra vài tuổi, mái tóc trắng cũng ẩn hiện vài sợi đen tuyền, nhưng ánh mắt vẫn là sự trầm mặc nhìn thấu hồng trần.
"Sư tôn… người?" Lâm Thanh Diệp dè dặt bước lại gần. Nàng cảm thấy sư tôn bây giờ đứng đó, nhưng dường như lại không thuộc về không gian này. Hắn giống như một cái bóng của vũ trụ vĩnh hằng đậu lại trên mặt đất.
"Không có gì, chỉ là tăng chút tu vi thôi." Cố Trường An bình thản trả lời, cúi xuống nhặt lại chiếc chổi tre đã ném sang một bên ban nãy.
Lão Hắc bò đến gần tấm bia mới, dùng mai rùa cọ cọ vào bia đá, tặc lưỡi: "Chà chà, lần này trúng lớn rồi nha. Tinh Thần Chi Lực… cái này có thể giúp ngươi che giấu nhân quả khỏi Thiên Đạo Chi Nhãn dễ dàng hơn nhiều. Nhưng mà tiểu tử, cái gương đó…"
Cố Trường An xòe bàn tay trái ra, một chiếc gương nhỏ bằng đồng nhưng mặt gương không phản chiếu hình ảnh mà phản chiếu cả một dải ngân hà đang xoay chuyển hiện ra. Tinh Tú Luân Hồi Kính.
"Cái này để cho Thanh Diệp đi." Cố Trường An thản nhiên nói, đưa gương cho đồ đệ đang ngơ ngác. "Nó có chứa một phần phòng ngự của Tinh Vân Chủ. Sau này ra ngoài thế giới, nếu gặp mấy lão quái vật Hóa Thần hay Hợp Thể, chỉ cần mở gương ra, dù là đòn tấn công của Tiên Đế cũng có thể chuyển dời được một hai phần."
Lâm Thanh Diệp run rẩy đón lấy báu vật: "Sư tôn, báu vật quý giá như vậy… đệ tử không dám…"
"Cầm lấy." Cố Trường An giọng nói mang theo một chút uy nghiêm không thể chối từ. "Ngươi là 'đôi mắt' của ta nhìn ra bên ngoài. Ngươi chết, ta sẽ mất rất nhiều tin tức. Coi như đây là thù lao quét rác của ngươi mười năm qua đi."
Lâm Thanh Diệp cay sống mũi, quỳ thụp xuống: "Đệ tử tạ ơn Sư tôn ban thưởng!"
Cố Trường An gật đầu, xoay người tiếp tục quét dọn những đốm lửa linh hồn còn sót lại trong thúng của nàng. Đối với hắn, nhận được Tinh Thần Chi Lực chỉ là khiến con đường "trường sinh" trở nên vững chắc hơn một chút, còn cuộc sống của một người canh mộ vẫn cứ phải tiếp tục.
"Sống lâu để làm gì nếu không thể nhìn thấu sự yên nghỉ của vạn vật?" Hắn tự hỏi chính mình.
Chiều hôm ấy, nghĩa trang Vạn Cổ lại trở về với vẻ tĩnh lặng thường nhật. Những ngôi mộ đá vẫn im lìm dưới ráng chiều tà. Chỉ có bia đá của "Tinh Không Chi Chủ" là thỉnh thoảng lại lấp lánh một tia sáng bạc, như muốn cảm ơn người đàn ông đã cho nó một chốn về cuối cùng giữa cõi hư vô lạnh lẽo.
Cố Trường An ngồi trước túp lều cỏ, rót một chén trà, khói bốc nghi ngút. Hắn nhìn lên bầu trời đen kịt của vùng cấm địa, nơi mà ánh sao vốn dĩ không bao giờ xuyên thấu được. Nhưng bây giờ, trong đôi mắt hắn, mỗi khi hắn chớp mắt, dường như có cả một bầu trời sao đang âm thầm vận chuyển theo nhịp thở của mình.
"Lão Hắc, ngươi nói xem, mười vạn năm tới, liệu có vị Thần nào mạnh hơn tên này đến đây không?"
Lão Hắc rúc đầu vào mai, giọng ngái ngủ: "Cứ theo cái đà ngươi quét dọn nhân quả thế này, e là chẳng mấy chốc mà cả cái vũ trụ này đều muốn vào nghĩa trang của ngươi trú ẩn đâu."
Cố Trường An cười nhạt, nhấp một ngụm trà. "Vậy thì tốt. Ta thích sự yên tĩnh. Người sống thì ồn ào quá, chỉ có người chết mới thực sự biết lắng nghe."
Dưới bóng tối của Tiên Chu, tiếng chổi lại vang lên. "Xoẹt… xoẹt…". Quét sạch một thời đại, chôn cất một vị thần, và rồi… tiếp tục chờ đợi vị khách tiếp theo của định mệnh. Đó là con đường của Cố Trường An – kẻ đứng giữa ranh giới của sự sống vĩnh hằng và cái chết tĩnh mịch.
Trong thâm tâm hắn hiểu rằng, sau ngày hôm nay, khi Tinh Thần Chi Lực hoàn toàn dung hợp, hắn sẽ không còn là "người quét rác" bình thường nữa. Hắn là điểm đến cuối cùng của vạn vật, là Tiên trong mộ, là vầng thái dương lặn giữa vực thẳm sâu nhất.
Nhưng dẫu vậy, sáng mai, hắn vẫn sẽ thức dậy lúc bình minh, thắp một nén nhang cho những linh hồn già cỗi, rồi thản nhiên cầm lấy cây chổi tre của mình. Bởi vì, dù có mạnh mẽ đến đâu, sự kiên trì của một người canh mộ chính là sự khinh thường lớn nhất đối với dòng chảy nghiệt ngã của thời gian.
"Chương 173… chôn một vị thần… nhận được mười vạn tinh thần… mệt thật đấy." Cố Trường An lầm bầm, tựa lưng vào ghế tre, chìm vào giấc ngủ ngắn giữa những tiếng thầm thì của người chết.