Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 182: Lão Hắc Quy tái sinh thành một con chó đen nhỏ**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 20:23:14 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 182: LÃO HẮC QUY TÁI SINH THÀNH MỘT CON CHÓ ĐEN NHỎ**

Sương mù tím bao phủ Vạn Cổ Nghĩa Trang bắt đầu loãng dần khi những tia nắng đầu tiên của kỷ nguyên Thái Sơ len lỏi qua tầng mây dày. Không gian tĩnh mịch đến mức người ta có thể nghe thấy tiếng một chiếc lá khô rụng xuống mặt đất bám đầy rêu phong.

Cố Trường An như thường lệ, vận một bộ đạo bào xám giản dị, tay cầm *Trần Hiêu Chổi*, chậm rãi quét dọn con đường mòn dẫn vào khu trung tâm của nghĩa trang. Mỗi nhát chổi của hắn không chỉ xua đi bụi bặm, mà còn như đang vuốt ve những vết sẹo của thời gian khắc trên nền đá lạnh lẽo.

Tuy nhiên, sáng nay, vẻ mặt của vị "Mộ Tiên" vốn đã đạt đến cảnh giới "tâm lặng như nước" lại lộ ra một chút kỳ quái, thỉnh thoảng hắn lại ngoái đầu nhìn về phía gốc cổ thụ già ở phía Tây nghĩa trang.

Chỗ đó vốn là nơi cư ngụ của Lão Hắc – con hắc quy cổ xưa đã cùng hắn trải qua hàng vạn năm năm tháng cô độc. Thế nhưng lúc này, cái mai rùa khổng lồ, cứng hơn cả thần thiết, vốn vẫn nằm đó như một gò đất nhỏ nay đã biến mất. Thay vào đó là một khối kén bằng đá xám xịt, bao phủ bởi những văn tự luân hồi u uẩn, đang không ngừng co bóp như một trái tim đang đập.

"Mười vạn năm lười biếng, cuối cùng lão cũng chịu động đậy rồi sao?" Cố Trường An dừng chổi, lẩm bẩm một mình.

Hắn nhớ lại cách đây không lâu, khi kỷ nguyên cũ sụp đổ, Lão Hắc Quy đã đem toàn bộ tinh huyết tích lũy suốt vạn cổ để giúp hắn trấn áp Thái Cổ Ma Khe. Sau trận chiến đó, lão rùa già yếu ớt đến mức không nhấc nổi cái đầu, chỉ kịp thốt lên một câu: "Lão tử muốn đi ngủ một giấc… lần này tỉnh lại, chắc chắn sẽ oai phong lẫm liệt, rúng động cửu thiên."

Cố Trường An mỉm cười nhẹ. Hắn biết Lão Hắc đang trải qua một cuộc "Luân Hồi Hóa Thân". Đây là bí thuật mà lão đã tìm thấy trong một ngôi mộ cổ của viễn cổ Thần Thú. Nếu thành công, lão có thể thoát khỏi lớp mai rùa nặng nề, đạt được tư chất của chân chính tổ tiên linh thú, thậm chí có thể chạm tới ngưỡng cửa của Tiên Đế cảnh.

*Răng rắc!*

Một tiếng động giòn tan vang lên phá vỡ sự yên lặng của nghĩa trang.

Ánh mắt Cố Trường An ngưng tụ. Hắn buông chổi, chắp tay sau lưng, chậm rãi bước tới gần khối kén đá. Luân Hồi Nhãn của hắn mở ra, xuyên qua lớp sương mù và lớp đá dày đặc để quan sát sinh mệnh lực đang bùng nổ bên trong.

"Hửm? Luồng sinh mệnh lực này… sao có vẻ hơi nhỏ nhắn so với dự đoán?" Cố Trường An hơi nhướn mày.

Lớp đá xám bắt đầu nứt ra những đường dài. Từ bên trong, một luồng tử khí nồng đậm hòa quyện với linh khí tinh thuần nhất của kỷ nguyên mới phun trào ra ngoài. Theo lý thường, với tu vi mười vạn năm của Lão Hắc, sau khi phá kén hẳn phải là một đầu Huyền Vũ uy chấn bát hoang, hoặc chí ít cũng là một vị cường giả hóa hình cao lớn, khí thế bức người.

Thế nhưng, khi mảng đá cuối cùng rơi xuống, một bóng đen nhỏ bé, ướt nhẹp từ bên trong văng ra, lăn vài vòng trên thảm cỏ Bỉ Ngạn rồi dừng lại ngay dưới chân Cố Trường An.

Hiện trường rơi vào một sự im lặng chết chóc.

Cố Trường An cúi xuống, nheo mắt nhìn cái "linh vật" vừa mới tái sinh kia.

Đó không phải là một con rùa, cũng chẳng phải một vị tiên nhân hay thần thú oai phong nào cả. Nằm dưới đất là một chú chó đen nhỏ xíu, lông lá loăn xoăn, bốn cái chân ngắn ngủn đang run rẩy vì lạnh, cái đuôi cụt ngủn thi thoảng lại co giật một cái.

Điều kỳ lạ duy nhất là đôi mắt của nó. Đôi mắt ấy không hề có vẻ ngây thơ của động vật sơ sinh, mà là một sự già đời, kinh ngạc và… tuyệt vọng đến cùng cực.

"Gâu?"

Một tiếng kêu thanh mảnh thoát ra từ cổ họng của sinh vật nhỏ bé.

Ngay sau tiếng kêu đó, con chó đen nhỏ dường như bị sét đánh ngang tai, nó lập tức dùng hai chân trước che kín mặt, cả thân hình nhỏ bé cuộn tròn lại thành một cục than đen, run bần bật.

Cố Trường An ngẩn người mất vài giây, sau đó, tiếng cười của hắn – thứ vốn dĩ rất hiếm khi xuất hiện suốt mười vạn năm qua – bắt đầu vang vọng khắp nghĩa trang.

"Ha ha ha! Lão Hắc, đây là 'oai phong lẫm liệt' mà lão nói đó sao? Luân hồi mười vạn năm, lão từ rùa đen lại luân hồi thành chó đen? Thật sự là không đổi được cái gốc màu đen nhỉ!"

Con chó nhỏ nghe thấy tiếng cười của Cố Trường An thì lập tức bật dậy. Nó đứng trên bốn cái chân run rẩy, nhe bộ răng sữa nhỏ xíu ra, định thần lại và bắt đầu… truyền âm trong tâm trí Cố Trường An. Một giọng nói già nua, khàn đặc quen thuộc nhưng lúc này lại pha lẫn sự phẫn nộ cùng cực vang lên:

"Cố Trường An! Ngươi im miệng cho lão tử! Thiên đạo trêu ngươi! Nhất định là thiên đạo của kỷ nguyên mới này có vấn đề! Lão tử rõ ràng là cảm nhận được long khí, rõ ràng là muốn hóa thân thành Chân Long cơ mà! Tại sao… tại sao lại thành cái thứ tứ chi ngắn ngủn này?"

Cố Trường An cố nén cười, ngồi xổm xuống, đưa tay định xoa đầu con chó nhỏ: "Lão Hắc, bình tĩnh một chút. Chó đen cũng tốt mà. Người ta thường nói chó đen có thể trừ tà, trấn quỷ. Ngươi ở đây thủ hộ nghĩa trang, cái hình dạng này quả thật rất chuyên nghiệp."

"Cút! Đừng có chạm vào lão tử bằng cái bàn tay dính bụi đó!" Lão Hắc (giờ đã là Đại Hắc) định né tránh, nhưng cái thân xác mới này dường như vẫn chưa thích nghi được. Kết quả là nó tự dẫm vào chân mình và ngã nhào một cái "oạch" trên cỏ.

Nó nằm vật ra, bốn chân chổng lên trời, nhìn lên tán cây cổ thụ với ánh mắt hoài nghi nhân sinh.

"Ta đường đường là Hắc Quy Đế Thọ, sống qua mười vạn năm tuế nguyệt, từng ăn đồ cúng của Ma Thần, từng uống nước rửa chân của Tiên Nữ… Vậy mà giờ đây, ta lại trở thành một con chó giữ cửa? Cố Trường An, ngươi giết ta đi, cho ta vào quan tài nằm đi!"

Cố Trường An bật cười, xách cổ con chó nhỏ lên. Đúng là "Đại Hắc", nặng hơn vẻ ngoài một chút, toàn thân tỏa ra một mùi hương kỳ lạ giữa tử khí và linh hoa.

"Thôi được rồi, lão đừng có diễn kịch nữa. Ta đã dùng Luân Hồi Nhãn xem qua, tư chất của cái xác này không hề tầm thường. Đây không phải chó thường, mà là 'Thái Cổ Minh Khuyển' – một giống loài đã tuyệt chủng từ kỷ nguyên trước. Khứu giác của ngươi giờ đây có thể ngửi thấy cả nhân quả, đôi mắt có thể nhìn xuyên âm dương. Xét về khả năng canh giữ nghĩa trang, nó mạnh hơn cái xác rùa lười biếng kia gấp trăm lần."

Lão Hắc nghe vậy, hai cái tai nhỏ cụp xuống, lẩm bẩm truyền âm: "Thái Cổ Minh Khuyển thì vẫn là chó! Ngươi nhìn cái đuôi này đi, tại sao nó cứ thích vẫy thế này? Ta không điều khiển được nó!"

Nhìn cái đuôi ngắn ngủn đang không ngừng ngoáy tít vì bản năng của loài chó, Cố Trường An lại được một trận cười đau bụng. Hắn đưa Lão Hắc về phía túp lều tranh, đặt nó lên một cái nệm rơm khô.

"Dù sao thì kỷ nguyên mới cũng vừa bắt đầu, chúng ta cần một sự khởi đầu mới. Lão Hắc Quy đã chết ở kỷ nguyên cũ rồi. Từ hôm nay, ngươi tên là Đại Hắc."

"Tên gì mà phàm tục thế? Lão tử không đồng ý!"

"Phản đối vô hiệu." Cố Trường An thản nhiên rót một chén trà, "Muốn ăn thịt nướng không?"

Cái đuôi của con chó đen nhỏ bỗng nhiên khựng lại, rồi vẫy nhanh hơn cả lúc nãy. Một cái lưỡi hồng nhỏ thò ra, liếm liếm môi một cách vô thức.

"Hừ… Ta là vì giữ thể diện cho ngươi thôi đấy. Mang thịt lên đây, phải là thịt của yêu thú cấp cao!"

Đúng lúc này, từ bên ngoài sương mù, một luồng ánh sáng xanh nhẹ nhàng bay vào. Lâm Thanh Diệp – đệ tử của Cố Trường An, hiện giờ đã là một nữ cường nhân khí chất lạnh lùng, dung mạo thoát tục – bước vào nghĩa trang. Trên tay nàng cầm một giỏ linh quả và một vài tin tức từ tu tiên giới bên ngoài.

"Sư tôn, đệ tử tới vấn an ngài."

Lâm Thanh Diệp vừa bước tới gần túp lều, ánh mắt bỗng chững lại. Nàng nhìn thấy trên tay Cố Trường An đang ôm một cục đen thùi lùi.

"Sư tôn… đây là?"

Cố Trường An tủm tỉm cười: "Đây là linh vật ta mới nhặt được ở góc nghĩa trang. Thấy nó có duyên với đạo môn ta, nên nhận về giữ cửa."

Lâm Thanh Diệp cúi xuống nhìn. Đôi mắt nàng vốn luôn lạnh nhạt, nay bỗng sáng lên một tia kỳ dị. Phụ nữ, dù có là Tiên hay Ma, dường như đều khó cưỡng lại vẻ đáng yêu của những sinh vật nhỏ bé.

"Oa, đáng yêu quá…" Nàng đưa tay ra, định vuốt ve lớp lông loăn xoăn của Đại Hắc.

Lão Hắc trong tâm trí thét gào: "Tiểu nha đầu! Ta là sư thúc của ngươi! Ngươi dám dùng cái tay đó… hửm? Tay nàng ấy thơm quá… Không được! Ta là cường giả vạn năm!"

Tuy nhiên, cơ thể của con chó nhỏ lại rất trung thực. Trước sự vuốt ve dịu dàng và ấm áp của Lâm Thanh Diệp, Đại Hắc bỗng dưng lim dim mắt, phát ra tiếng "khẹc khẹc" đầy hưởng thụ trong cổ họng, cái đầu nhỏ còn chủ động dụi vào lòng bàn tay nàng.

Cố Trường An nhìn cảnh tượng đó, trong lòng không khỏi cảm thán. Luân hồi đúng là một thứ đáng sợ, nó có thể biến một lão quái vật lầy lội, bướng bỉnh thành một con vật chỉ biết hưởng thụ sự vuốt ve của một cô gái trẻ.

"Thanh Diệp, con thấy nó thế nào?" Cố Trường An hỏi.

"Sư tôn, con thấy con chó này có vẻ rất thông minh, nhưng hình như ánh mắt của nó hơi… thiếu đòn một chút." Thanh Diệp nhận xét trung thực.

Lão Hắc nghe xong suýt chút nữa phun ra một ngụm máu chó. Nó tức giận gầm gừ, nhưng âm thanh phát ra chỉ là "ẳng ẳng" nghe cực kỳ tội nghiệp.

"Đúng là có hơi thiếu đòn." Cố Trường An gật đầu tán đồng, "Nên từ nay, việc huấn luyện nó cứ giao cho con. Nếu nó lười biếng không chịu canh cổng, con cứ dùng pháp lực 'giáo huấn' một chút, không cần nể mặt ta."

Lão Hắc trừng lớn mắt nhìn Cố Trường An: "Họ Cố kia! Ngươi đồ vô lương tâm! Ngươi đem ta bán cho con nhóc này sao? Mười vạn năm tình nghĩa của chúng ta đâu rồi?"

Cố Trường An làm như không nghe thấy, quay sang nói với Thanh Diệp: "Hôm nay thế giới bên ngoài có gì mới không?"

Thanh Diệp vừa vuốt lông Đại Hắc vừa báo cáo: "Thưa sư tôn, từ khi kỷ nguyên mới mở ra, các tông môn bắt đầu tranh giành địa bàn. Có tin đồn rằng ở phía Bắc, một đạo 'Tiên phủ' sắp xuất hiện. Nhiều thiên tài mới nổi đang kéo đến đó. Ngoài ra…" nàng hạ thấp giọng, "có người nói đã nhìn thấy một bóng dáng giống hệt vị Kiếm Tiên đã được chôn cất ở khu mộ số 9 của chúng ta mười vạn năm trước."

Ánh mắt Cố Trường An khẽ lay động: "Ồ? Chuyện này thú vị đấy. Kỷ nguyên mới thường có những sự trùng hợp nhân quả. Để xem họ là hậu duệ, hay thực sự là kẻ đã chết bò ra khỏi mồ."

Lão Hắc (Đại Hắc) lúc này cũng thôi vùng vẫy, tai nó vểnh lên nghe ngóng. Bản năng của một kẻ sống lâu mười vạn năm khiến nó nhạy cảm với mọi biến động.

"Sư tôn, chúng ta có cần cử người đi thăm dò không?" Thanh Diệp hỏi.

Cố Trường An lắc đầu, xách chổi lên chuẩn bị tiếp tục công việc: "Cẩu đạo của chúng ta là gì? Là 'người không đụng ta, ta không đụng người'. Thiên hạ cứ việc tranh đoạt, chúng ta chỉ việc quét rác và chờ đợi. Ai chết thì đưa vào đây, ai sống thì mặc kệ họ."

Hắn nhìn xuống con chó đen đang nằm hưởng thụ trong lòng Thanh Diệp, bồi thêm một câu: "Đại Hắc, từ mai bắt đầu công việc canh cổng. Nếu có kẻ nào chưa chết mà dám bén mảng vào phá rối sự yên nghỉ của các tiền bối, ngươi cứ việc cắn chúng cho ta. Răng chó của Thái Cổ Minh Khuyển, dù là Tiên nhân bị cắn cũng phải trúng độc nhân quả đấy."

Đại Hắc hậm hực truyền âm: "Ta biết rồi! Nhưng với cái chân ngắn thế này, ta chạy còn không xong, nói gì đến cắn?"

"Thế nên lão mới cần tập luyện." Cố Trường An cười ha hả, bóng dáng hắn dần chìm vào sương mù của nghĩa trang.

Buổi sáng hôm ấy, tại Vạn Cổ Nghĩa Trang, người ta có thể thấy một cảnh tượng kỳ lạ: Một nữ tu xinh đẹp tuyệt trần đang cầm một khúc xương linh thú, ném đi thật xa, rồi hô vang: "Đại Hắc, nhặt về đây!"

Và một bóng đen nhỏ bé, vừa chạy vừa lẩm bẩm những lời nguyền rủa bằng truyền âm, nhưng bốn cái chân lại hoạt động hết công suất để bắt lấy khúc xương kia.

Kỷ nguyên mới đã bắt đầu như thế. Những cường giả xưa cũ đã nằm xuống, những anh hùng mới đang trỗi dậy, nhưng tại nơi giao hòa giữa sự sống và cái chết này, vẫn có một người canh mộ tĩnh lặng quét lá, và một con chó đen nhỏ mang trong mình linh hồn mười vạn năm đang bắt đầu một cuộc sống "nhục nhã" nhưng tràn đầy sức sống mới.

Dưới gốc cây Bỉ Ngạn, những bông hoa đỏ thắm khẽ rung rinh trong gió. Một trang sách mới của vạn cổ đã mở ra, và dường như, nó thú vị hơn Cố Trường An tưởng tượng rất nhiều.

"Gâu!"

Tiếng kêu của Đại Hắc vang vọng, phá tan sự trầm mặc của những bia đá vô danh. Cuộc luân hồi hài hước này, hóa ra lại là gia vị tuyệt vời nhất cho sự trường sinh vô tận.


**[Hết Chương 182]**

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8