Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 184: Những thiếu niên thiên tài lại tìm đến khiêu khích**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 20:25:20 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 184: NHỮNG THIẾU NIÊN THIÊN TÀI LẠI TÌM ĐẾN KHIÊU KHÍCH**

Sương mù ở U Minh Cấm Địa trước sau như một, vĩnh viễn mang theo cái lạnh lẽo thấu xương và mùi vị của thời gian mục nát.

Nơi đây, ánh mặt trời dường như là một thứ xa xỉ. Những tia sáng yếu ớt nỗ lực xuyên qua lớp mây mù xám xịt, đổ xuống những tán thông già khô khốc, tạo nên những cái bóng loang lổ như những cánh tay quỷ vươn ra từ lòng đất.

Lâm Thanh Diệp đứng trước cổng nghĩa trang, trong tay cầm một cây chổi tre trông có vẻ tầm thường. Nhưng nếu nhìn kỹ, mỗi lần nàng đưa chổi quét đi lớp lá rụng, không khí xung quanh lại dao động theo một tiết tấu kỳ lạ. Những đường quét ấy không chỉ làm sạch mặt đất, mà dường như còn đang gột rửa cả những tia tử khí nồng nặc đang quẩn quanh.

Sau mấy năm tu luyện dưới sự chỉ điểm của Cố Trường An, khí chất của nàng đã có sự thay đổi long trời lở đất. Không còn vẻ yếu đuối của một vị công chúa mất nước, giờ đây nàng giống như một lưỡi kiếm cổ trong vỏ bọc gỗ đơn sơ, thâm trầm và nội liễm.

"Sư tôn, trà đã pha xong rồi." Lâm Thanh Diệp khẽ giọng nói hướng về phía túp lều tranh.

"Để đó đi."

Một giọng nói lười biếng truyền ra. Cố Trường An chậm rãi bước ra khỏi lều, vươn vai một cái. Hắn mặc một bộ áo bào xám đơn giản, tóc búi sơ sài bằng một thanh trúc, dáng vẻ hệt như một gã lười không có chí tiến thủ.

Hắn ngồi xuống chiếc ghế bành cũ, nâng chén trà nóng, cảm nhận hơi ấm lan tỏa. Ánh mắt hắn lướt qua những ngôi mộ phía xa, trong lòng bình thản lạ thường. Mười vạn năm trôi qua, đối với hắn, niềm vui lớn nhất chính là sự tĩnh lặng này.

"Hừ, lại có ruồi bọ tìm đến rồi." Lão Hắc đang nằm phủ phục dưới gốc cây bỉ ngạn, bỗng dưng hếch cái mũi đen thui lên, giọng đầy chán ghét. "Cứ cách vài năm lại có một đám tự cho mình là thiên tài, đầu óc toàn bã đậu, chạy đến đây làm loạn giấc ngủ của ta."

Cố Trường An nhấp một ngụm trà, nhàn nhạt nói: "Hồng trần cuồn cuộn, kẻ cầu danh, người cầu lợi. Nghĩa trang của chúng ta trong mắt thế gian chính là một cái kho báu không chủ. Sự ngu ngốc là một vòng lặp, chúng ta nên quen dần thì hơn."

Lâm Thanh Diệp cũng cảm nhận được. Cách đó vài dặm, một luồng kiếm khí nóng nảy và vài đạo hào quang lấp lánh đang lao nhanh về phía này.

Không đầy một khắc sau, tiếng xé gió vang lên. Bốn năm bóng người đáp xuống ngay trước cổng vào Vạn Cổ Nghĩa Trang.

Dẫn đầu là một nam tử trẻ tuổi, khoảng chừng đôi mươi, mặc trường bào màu lam nhạt có thêu họa tiết lôi điện rực rỡ. Khuôn mặt hắn tuấn lãng nhưng mang theo sự kiêu ngạo không che giấu, đôi mắt láo liên nhìn quanh với vẻ khinh khỉnh. Đây là Lôi Vận, Thiên tài của Thiên Lôi Các – một tông môn vừa mới trỗi dậy mạnh mẽ trong nghìn năm gần đây.

"Đây là Vạn Cổ Cấm Địa trong truyền thuyết sao? Chỉ thấy âm khí nặng nề, cũng chẳng thấy có gì ghê gớm." Một thiếu nữ mặc y phục lộng lẫy đi bên cạnh lên tiếng, giọng nói nũng nịu nhưng tràn đầy vẻ coi thường. "Lôi huynh, xem ra lời đồn về người canh mộ thần bí cũng chỉ là thổi phồng mà thôi."

Lôi Vận cười lạnh, ánh mắt hắn rơi vào Lâm Thanh Diệp đang đứng quét rác, sau đó liếc qua Cố Trường An đang nằm trên ghế bành.

"Tông môn nói nơi này là tử địa, không được xâm phạm. Nhưng theo ta thấy, chẳng qua là các bậc trưởng lão đã già rồi, nhát gan quá mức." Lôi Vận tiến lên một bước, cao giọng nói: "Này, tiểu nha đầu kia! Bảo chủ nhân của ngươi ra đây. Ta nghe nói trong Vạn Cổ Anh Linh Mộ chôn cất vô số danh kiếm cổ, hôm nay ta đến đây để xin một vài thanh, giúp các tiền nhân quá cố được phát huy uy danh một lần nữa."

Lâm Thanh Diệp ngừng tay chổi, đôi mắt tĩnh lặng như nước giếng cổ nhìn Lôi Vận: "Nghĩa trang là nơi yên nghỉ, không có thần binh để 'xin', chỉ có quan tài để 'tặng'. Các vị nếu muốn viếng hương, hãy để vũ khí xuống, đi vào bằng sự thành tâm. Nếu muốn quật mộ tìm bảo, mời quay đầu, bằng không… đừng trách ta không nhắc trước."

"Ha ha ha!" Nhóm thiếu niên phía sau Lôi Vận cười rộ lên.

"Một đứa con gái quét rác mà cũng dám ăn nói ngông cuồng như vậy sao?" Một gã thiếu niên to lớn bước ra, khí thế đạt tới Kim Đan kỳ trung kỳ, áp chế mạnh mẽ. "Ngươi có biết Lôi sư huynh của ta là ai không? Ngài ấy là thiên tài trăm năm có một của Thiên Lôi Các, ba mươi tuổi đã đạt tới Kim Đan đỉnh phong! Ngay cả tông chủ các ngươi thấy cũng phải nể vài phần, ngươi lấy cái gì để ngăn?"

Lôi Vận khoanh tay, vẻ mặt ngạo nghễ: "Ta không muốn bắt nạt nữ nhân. Bảo lão già đang nằm kia đứng dậy tiếp khách. Cái nghĩa trang này tồn tại quá lâu rồi, tài nguyên bên trong để cho người chết hưởng dùng thật sự là quá lãng phí."

Lão Hắc nghe đến đây, khẽ hé một con mắt, lẩm bẩm: "Lão già? Hắn gọi ngươi là lão già kìa Trường An. Ha ha, xem ra thuật che giấu của ngươi tốt quá, nhìn thế nào cũng ra một gã phế vật sắp xuống lỗ."

Cố Trường An vẫn nhắm mắt dưỡng thần, môi khẽ nhếch: "Hắn nói cũng không sai, ta xác thực là một lão già giữ mộ. Thanh Diệp, xử lý đi, đừng để bọn họ làm bẩn sàn nhà ngươi vừa quét."

"Tuân mệnh."

Lâm Thanh Diệp tiến lên một bước. Cây chổi tre trong tay nàng khẽ chạm xuống mặt đất.

"Oanh!"

Một luồng khí kình vô hình nhưng nặng nề như núi Thái Sơn bỗng chốc bùng nổ. Mặt đất xung quanh nàng không hề nứt vỡ, nhưng những đám sương mù dày đặc vốn đang bao phủ lối vào bỗng dưng bị quét sạch sành sanh, để lộ ra con đường đá cổ kính, u buồn.

Lôi Vận nheo mắt lại, trong lòng thoáng chút kinh ngạc: "Trúc Cơ đỉnh phong? Không, khí thế này… có chút kỳ lạ. Nhưng vẫn chỉ là một đứa quét rác!"

Hắn phất tay, một đạo lôi điện tím biếc từ trong tay áo lao ra, hóa thành một con lôi xà hung tợn vồ lấy Lâm Thanh Diệp. "Để ta dạy ngươi biết, thiên tài và sâu kiến khác nhau như thế nào!"

Lâm Thanh Diệp không hề né tránh. Nàng xoay nhẹ cán chổi, một động tác đơn giản như đang hất bụi.

"Xoẹt!"

Cây chổi tre mỏng manh ấy khi va chạm với đạo lôi điện Kim Đan kỳ lại phát ra âm thanh như thép nguội rèn vào nước. Đạo lôi điện vốn cực kỳ hung bạo kia bỗng dưng như gặp phải khắc tinh, bị một lực lượng âm nhu hóa giải hoàn toàn, sau đó ngược lại bắn thẳng về phía Lôi Vận.

Lôi Vận biến sắc, vội vàng thi triển thân pháp né tránh. Đạo lôi điện bắn sượt qua vai hắn, đánh nát một khối đá lớn phía sau, tiếng nổ vang rền.

"Ngươi… ngươi tu luyện công pháp gì?" Lôi Vận gầm lên, sự kiêu ngạo trong hắn bắt đầu chuyển hóa thành sự phẫn nộ bị sỉ nhục.

Lâm Thanh Diệp bình thản nói: "Quét Trần Pháp. Quét sạch bụi bặm, cũng quét sạch rác rưởi."

"Khốn kiếp! Chết đi!" Lôi Vận không còn giữ vẻ phong độ nữa. Hắn vỗ vào túi trữ vật, một thanh trường kiếm toàn thân mang theo lôi quang rực rỡ hiện ra – Thiên Lôi Kiếm, một thanh linh bảo hạ phẩm cực kỳ lợi hại.

Kiếm khí ngang dọc, lôi đình gào thét. Những thiếu niên đi cùng cũng đồng loạt ra tay, pháp bảo đủ màu sắc oanh kích về phía cổng nghĩa trang.

Bên trong, Lão Hắc ngáp dài một cái: "Trường An, ngươi nhìn xem, vòng lặp lại bắt đầu rồi. Đám trẻ này bao nhiêu vạn năm qua vẫn thế, cứ nghĩ cầm thêm một món bảo khí là có thể nghịch thiên. Chúng không biết rằng, cái người đang nằm đây chỉ cần một ý niệm là có thể biến chúng thành phân bón cho hoa Bỉ Ngạn."

Cố Trường An vẫn chưa mở mắt, nhưng ngón tay hắn khẽ gõ lên nhịp ghế bành: "Chúng nó không biết kính sợ là gì. Thế gian này, người biết kính sợ mới sống lâu được. Để cho Thanh Diệp dùng bọn chúng luyện tay chút đi, nàng ấy cần thực chiến với đám 'thiên tài' này để hiểu rằng, thiên tài cũng chỉ là người thường trước mặt luân hồi."

Trận chiến nổ ra dữ dội. Lôi Vận cùng ba bốn đồng môn bao vây Lâm Thanh Diệp. Kiếm quang chớp nhoáng, nổ vang không dứt.

Nhưng điều khiến đám thiếu niên Thiên Lôi Các càng đánh càng lạnh sống lưng là, Lâm Thanh Diệp chưa từng di chuyển khỏi vị trí đứng của mình quá ba bước. Nàng vẫn dùng cây chổi tre ấy, nhẹ nhàng vung vẩy, lúc thì gạt kiếm, lúc thì chắn lôi, phong thái nhàn nhã đến mức đáng sợ.

"Tại sao? Tại sao tu vi của nàng ta chỉ là Trúc Cơ mà lại có thể đối đầu với ba tên Kim Đan?" Thiếu nữ mặc y phục lộng lẫy kia kinh hãi kêu lên, thanh pháp bảo trâm cài của nàng đã bị đánh mẻ một miếng lớn.

Nàng không biết rằng, công pháp mà Lâm Thanh Diệp luyện là được Cố Trường An rút ra từ ký ức của một vị "Vạn Cổ Đao Tiên" chôn trong mộ thứ ba mươi ba. Tuy chỉ là những chiêu thức cơ bản, nhưng nó mang theo ý vị của Đạo, siêu thoát khỏi mọi cảnh giới phàm trần.

"Kết trận! Thiên Lôi Phạt Thế!" Lôi Vận quát lớn, khuôn mặt vặn vẹo vì không cam lòng.

Bốn người bọn họ lập tức đứng vào vị trí, linh lực liên kết, một đồ hình lôi điện khổng lồ hình thành trên không trung. Đây là sát chiêu mạnh nhất của đám hậu bối Thiên Lôi Các khi đi ra ngoài, đủ sức giết chết một cường giả Kim Đan hậu kỳ trong chớp mắt.

Luồng uy áp này làm rung động những hàng cây khô xung quanh, thậm chí một vài ngôi mộ nhỏ ở rìa ngoài cũng khẽ rung lên vì chấn động.

Cố Trường An cuối cùng cũng mở mắt.

Một tia sáng lạnh lẽo như vạn năm băng giá lóe lên trong mắt hắn.

"Ta nói rồi, người chết cần sự yên tĩnh." Giọng hắn không lớn, nhưng truyền vào tai đám Lôi Vận lại như sấm nổ ngang trời, làm linh lực trong cơ thể bọn chúng đồng loạt trì trệ.

Cố Trường An cầm lấy nắp chén trà, tiện tay ném nhẹ ra ngoài.

Cái nắp chén bằng gốm thô, dưới tác động của một lực lượng không ai giải thích nổi, bỗng nhiên xoay tròn trên không trung. Nó không mang theo hỏa diễm rực rỡ, không có lôi điện kinh thiên, chỉ đơn giản là một vòng xoáy xé toác không gian.

"Vút!"

Thiên Lôi Phạt Thế Trận vừa mới hình thành, còn chưa kịp phát uy đã bị cái nắp chén xuyên qua trung tâm như xuyên qua một tờ giấy mỏng. "Oành" một tiếng, toàn bộ đại trận sụp đổ, lôi điện phản phệ khiến bốn kẻ Thiên Lôi Các đồng loạt phun máu, bay ngược ra sau như những con diều đứt dây.

Lôi Vận ngã sóng soài dưới đất, thanh Thiên Lôi Kiếm gãy làm đôi, hắn kinh hoàng nhìn gã đàn ông vẫn đang ngồi nhàn nhã trên ghế bành kia.

"Ngươi… ngươi là hạng người phương nào? Tiên nhân sao?" Lôi Vận run rẩy hỏi. Một cái nắp chén… chỉ bằng một cái nắp chén trà rẻ tiền mà phế đi toàn bộ sức mạnh của bốn vị thiên tài?

Cố Trường An đứng dậy, bước từng bước chậm rãi đến cổng nghĩa trang. Mỗi bước chân của hắn dường như dẫm lên nhịp tim của đám thiếu niên, khiến bọn chúng cảm thấy nghẹt thở, linh hồn như muốn thoát xác.

"Ta đã bảo là không muốn bị làm phiền." Cố Trường An đứng bên cạnh Lâm Thanh Diệp, đưa tay nhận lại cây chổi tre của nàng.

Hắn nhìn đám thiếu niên đang nằm dưới đất bằng ánh mắt không vui cũng chẳng buồn, giống như một vị thần nhìn những sinh vật phù du.

"Thiên Lôi Các à… Ta nhớ mười vạn năm trước, có một gã cũng họ Lôi, cũng dùng loại lôi điện tím biếc này. Hắn tự xưng là Lôi Tổ, quét ngang bát hoang. Cuối cùng vì kiêu ngạo mà bị Thiên Đạo chém cho tan xác. Cái xác nát bét của hắn là do ta đích thân thu nhặt và chôn cất ở hố số chín phía sau kia."

Cố Trường An chỉ tay về một ngôi mộ cô đơn khuất sâu trong màn sương: "Tổ tông của các ngươi còn nằm đó, mà các ngươi lại đến đây đòi quật mộ? Các ngươi nói xem, đó là dũng cảm hay là ngu ngốc cực độ?"

Lôi Vận nghe đến tên "Lôi Tổ" thì mặt cắt không còn một giọt máu. Đó là vị thủy tổ khai tông lập phái của Thiên Lôi Các, vốn dĩ sử sách nói ngài đã phi thăng tiên giới, tại sao lại… nằm ở cái nơi rách nát này?

"Không thể nào! Ngài gạt người! Thủy tổ đã sớm hóa tiên!" Một kẻ trong nhóm hét lên.

Cố Trường An thở dài, lắc đầu: "Sử sách thường chỉ chép những điều tốt đẹp. Mười vạn năm trôi qua, con người vẫn luôn lặp lại sai lầm của chính mình: tham lam những thứ không thuộc về mình, và quên đi sự kính sợ đối với tổ tông."

Hắn vung chổi một cái.

Một cơn lốc cát bụi bùng lên, nhưng kỳ lạ thay, nó không làm bẩn quần áo bọn họ, mà trực tiếp cuốn lấy bốn người Thiên Lôi Các tung lên không trung, ném thẳng ra khỏi phạm vi của U Minh Cấm Địa.

"Cút đi. Đừng để ta thấy các ngươi lần thứ hai. Lần sau nếu đến, ta sẽ không phiền khi đào thêm mấy cái hố nhỏ đâu."

Tiếng hét của đám thiên tài mờ nhạt dần trong không gian rồi tắt hẳn.

Nghĩa trang lại trở lại với vẻ tĩnh lặng vốn có của nó.

Lão Hắc từ bụi hoa bước ra, vươn cái cổ dài, nhếch môi cười: "Sao? Không giết chúng? Để chúng đi thế nào cũng sẽ dẫn thêm một đám già già hơn tới."

Cố Trường An trở lại ghế bành, ngồi xuống và nâng chén trà (bây giờ đã mất nắp) lên.

"Giết chúng chỉ tổ làm bẩn đất đai nơi này. Những kẻ trẻ tuổi này thường được nuông chiều, chưa thấy quan tài chưa đổ lệ. Để chúng về kể lại cho đám lão quái vật trong Thiên Lôi Các nghe. Nếu bọn lão quái vật đó còn chút khôn ngoan thì sẽ biết đường mà né nơi này ra. Còn nếu không…"

Cố Trường An nhìn vào sâu trong nghĩa trang, nơi mười vạn ngôi mộ vẫn đang âm thầm tỏa ra khí thế kinh người: "Ta mười vạn năm qua chưa từng sợ khách hàng quá đông. Nghĩa trang của ta, vẫn còn nhiều chỗ trống lắm."

Lâm Thanh Diệp bước đến, cầm lấy cái chén trên tay sư tôn để đi lấy cái nắp khác: "Sư tôn, người lại lãng phí một cái nắp chén hảo hạng rồi."

Cố Trường An cười khổ: "Tại tiện tay quá thôi. Lần sau ta sẽ dùng đá, tiết kiệm hơn chút."

Đêm xuống, sương mù lại kéo về. Cố Trường An lại nằm đó, Đại Hắc lại ngủ khì, Lâm Thanh Diệp lại lẳng lặng nhóm bếp nấu cháo.

Bên ngoài tu tiên giới, có lẽ sóng gió sắp nổi lên vì những lời kể của bốn vị thiên tài kia. Nhưng đối với Mộ Tiên Cố Trường An, đó chỉ là một gợn sóng nhỏ trong dòng sông thời gian dài vô tận.

"Nghìn năm một giấc mộng, mười vạn năm thủ mộ. Trần gian trăm vẻ ngu, hóa đất cũng là một."

Hắn lầm bầm một câu thơ chẳng ra đâu vào đâu, rồi chìm vào giấc ngủ giữa tiếng gió rì rào qua những mộ cổ hoang tàn. Trong bóng tối, một vài đốm lửa linh hồn từ những ngôi mộ lâu năm khẽ bùng lên, như đang gật đầu tán đồng với vị chủ nhân kỳ lạ của mình.

Vòng lặp của sự ngu ngốc vẫn chưa kết thúc, nhưng Vạn Cổ Nghĩa Trang này, mười vạn năm nay, chưa một ai có thể lay động được một phân.

Bởi vì kẻ đứng canh ở đây, chính là vị Tiên duy nhất trong nấm mồ nhân gian.


**Hết chương 184.**

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8