Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn NămChương 186: Hòa bình vĩnh cửu bao trùm nghĩa trang**
**CHƯƠNG 186: HÒA BÌNH VĨNH CỬU BAO TRÙM NGHĨA TRANG**
Sương mù của buổi sớm mai tại Vạn Cổ Nghĩa Trang chưa bao giờ tan hết. Nó giống như một tấm lụa trắng vĩnh hằng, quấn quýt quanh những tấm bia đá sứt mẻ, che giấu đi những bí mật nằm sâu dưới lớp đất vàng.
Sự ồn ào của đám người Thiên Lôi Các đã biến mất hoàn toàn, để lại một không gian tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng những hạt sương lăn tròn trên lá cỏ Bỉ Ngạn, rồi khẽ khàng rơi xuống đất. Cố Trường An cầm chiếc chổi tre già nua, từng bước chậm rãi tiến ra con đường mòn dẫn vào khu mộ chính. Mỗi bước chân của hắn đều nhẹ như tơ hồng, không làm xao động đến một hạt bụi trần.
Tiếng chổi sột soạt vang lên. *Xoạt… xoạt…*
Đó là âm thanh duy nhất phá vỡ bầu không khí đặc quánh của sự u tịch. Đối với Cố Trường An, đây không chỉ là quét rác, mà là một loại tu hành. Mỗi nhát chổi đưa đi, bụi bặm của nhân quả, sự tham lam của thế nhân và cả những oán niệm của những linh hồn không cam lòng đều bị quét sạch.
"Hệ thống, hôm nay có gì mới không?" Cố Trường An thầm hỏi trong đầu.
Trong tâm thức của hắn, một thanh âm già cỗi và hư ảo vang lên: [Ký chủ đã thủ mộ được mười vạn năm ba ngàn ngày. Quét dọn nghĩa trang mười vạn lần, tích lũy Đạo vận: 99.9%. Phần thưởng hàng ngày: Một giọt 'U Minh Vong Tuyền Thủy'.]
Cố Trường An thản nhiên thu lại phần thưởng vào không gian trữ vật. Những thứ mà tu tiên giới bên ngoài coi là chí bảo, ở chỗ hắn chẳng qua cũng chỉ như nước lã nấu trà. Hắn ngước mắt nhìn lên bầu trời, nơi những tia nắng nhạt nhòa đang cố gắng xuyên qua lớp sương mù dày đặc.
Sau trận chiến — nếu có thể gọi cái màn dọa nạt lúc trước là một trận chiến — tiếng tăm của Vạn Cổ Nghĩa Trang đã thực sự trở thành một nỗi kinh hoàng tuyệt đối. Lôi Viêm, vị thiên tài kiêu ngạo nhất của Thiên Lôi Các, đã thề rằng cả đời này sẽ không bao giờ đặt chân đến vùng đất cách nghĩa trang này trăm dặm. Tin tức về một "Lão quét rác" có thể nhìn thấu thiên cơ, một mình trấn áp các đạo pháp lôi đình thượng cổ, chắc hẳn đã bắt đầu lan truyền khắp giới tu chân.
Nhưng đó chính là điều Cố Trường An muốn. Một sự hòa bình được xây dựng trên sự sợ hãi. Người ta sợ cái chết, nên họ sợ nghĩa trang. Giờ đây, khi họ biết rằng trong nghĩa trang này còn có một sự tồn tại không thể chạm tới, sự hòa bình ấy sẽ trở nên vĩnh cửu.
Lão Hắc từ đâu chui ra, bốn chân ngắn tũn bò lạch bạch trên đá tảng. Nó vươn cái cổ dài ngoẵng, ngáp một cái thật dài, để lộ ra những chiếc răng trông có vẻ cùn mòn nhưng thực chất có thể cắn nát cả pháp bảo cấp địa.
"Cố小子 (Cố tiểu tử), ngươi vừa dọa sợ đám nhóc tỳ kia đến mức chúng mất cả mật mật. Ta cá là từ giờ, ngay cả một con quạ của Thiên Lôi Các cũng không dám bay qua đây để đại tiện nữa." Lão Hắc mỉa mai, đôi mắt rùa láo liên nhìn quanh.
Cố Trường An không ngừng nhát chổi: "Ít nhất thì từ nay ta sẽ có thêm thời gian để ngủ trưa. Lão Hắc, ngươi không thấy nơi này yên tĩnh hơn rất nhiều sao?"
Lão Hắc khịt mũi: "Yên tĩnh? Hừ, yên tĩnh đến mức sắp mốc meo rồi. Nhưng ta thích. Những cái xác ở đây cũng thích. Đêm qua ta nghe thấy lão già Kiếm Tiên ở ngôi mộ số chín vạn sáu ngàn phàn nàn rằng tiếng sấm của đám Thiên Lôi Các làm lão mất ngủ."
Cố Trường An dừng lại trước một ngôi mộ không bia, chỉ có một nhành hoa dại đang chớm nở. Hắn đặt chiếc chổi sang bên, ngồi xuống một phiến đá lạnh lẽo.
"Bọn họ đều đã đi rồi. Hòa bình này… thực sự quý giá."
Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận luồng khí tử vong và sinh mệnh giao hòa trong không trung. Ở cái nơi mà người ta gọi là tận cùng của sự sống, Cố Trường An lại tìm thấy sự trường tồn. Thế giới ngoài kia có thể đang sụp đổ, các triều đại có thể đổi thay, những vị thần có thể ngã xuống, nhưng nghĩa trang này vẫn vậy.
Bất chợt, một bóng dáng nhỏ nhắn bước tới. Lâm Thanh Diệp hôm nay khoác trên mình bộ võ phục gọn gàng hơn. Khuôn mặt nàng vẫn còn nét xanh xao của một người vừa trải qua cơn chấn động tâm linh lớn, nhưng ánh mắt đã thêm phần kiên định.
"Sư tôn." Nàng cung kính hành lễ.
Cố Trường An mở mắt: "Mọi thứ đã sắp xếp xong chưa?"
"Dạ, những vết tích do đám tu sĩ để lại ở ngoài cổng đã được con xóa sạch. Trận pháp 'U Minh Mê Tung' cũng đã được gia cố lại theo lời dặn của người." Lâm Thanh Diệp do dự một chút rồi nói tiếp: "Nhưng sư tôn… thế giới bên ngoài hẳn sẽ không để yên. Một nơi như nghĩa trang này, dù có đáng sợ đến đâu, vẫn là một miếng mồi ngon cho những lão quái vật sắp cạn thọ nguyên. Họ sẽ không sợ cái chết bằng việc… không thể sống tiếp."
Cố Trường An khẽ mỉm cười. Nàng nhìn nhận vấn đề rất sắc sảo.
"Đúng vậy. Sự hòa bình hiện tại chỉ là lớp vảy trên bề mặt. Những kẻ sắp chết thường là những kẻ điên rồ nhất. Chính vì thế, ta mới bảo con chuẩn bị."
Hắn đưa tay vào không trung, rút ra một mảnh gỗ mục nát, nhưng kỳ lạ là trên mảnh gỗ đó lại tỏa ra một mùi hương thanh khiết, đối nghịch hoàn toàn với vẻ ngoài của nó.
"Đây là 'Khô Mộc Phùng Xuân Lệnh'. Khi con đến Long Huyết Giang, hãy thả nó xuống dòng nước. Nó sẽ dẫn con tìm đến vị cố nhân kia. Nhớ lấy, bất kể thấy gì, nghe thấy gì, tuyệt đối không được dùng linh lực để phản kháng. Ở đó, sinh mạng là thứ rẻ rúng nhất, nhưng lòng thành mới là thứ giúp con sống sót."
Lâm Thanh Diệp nhận lấy mảnh gỗ, đôi tay nàng khẽ run lên khi cảm nhận được một luồng sức mạnh cổ xưa chảy tràn vào huyết mạch. Nàng hiểu rằng, đây là nhiệm vụ đầu tiên, cũng là sự thử thách lớn nhất mà sư tôn dành cho nàng.
"Thanh Diệp hiểu rồi. Con sẽ không làm người thất vọng."
"Đi đi." Cố Trường An phất tay. "Trước khi mặt trời lặn vào lòng sông, con phải rời khỏi phạm vi vạn dặm của cấm địa."
Lâm Thanh Diệp cúi lạy ba lạy, sau đó hóa thành một luồng ánh sáng xanh, biến mất vào màn sương mù phía Đông.
Lúc này, nghĩa trang chỉ còn lại Cố Trường An và Lão Hắc. Sự hòa bình giờ đây đã thực sự trở lại theo đúng nghĩa đen của nó. Không có tiếng quát tháo, không có tiếng sấm chớp, cũng không còn bóng dáng đệ tử.
Cố Trường An cầm lại chiếc chổi. Hắn đi đến một khu vực đặc biệt—nơi chôn cất các "Linh hồn chiến thần". Những ngôi mộ ở đây không phải làm từ đá bình thường, mà là từ huyền thiết vạn năm.
Hắn thắp một nén nhang trên một ngôi mộ lớn nhất, nơi ghi ba chữ nhạt nhòa: *Hủy Diệt Giả*.
"Này, lão bạn già." Cố Trường An lẩm bẩm, làn khói nhang bay vòng vèo trong không gian không gió. "Ngươi ngủ ở đây cũng đã sáu vạn năm rồi. Thế giới ngoài kia chẳng có gì hay ho cả. Bọn hậu bối bây giờ chỉ biết đến sức mạnh hình thức, chẳng ai còn hiểu được chân lý của việc cầm kiếm để bảo vệ cái gì cả."
Từ dưới lòng đất, dường như có một tiếng thở dài trầm đục vang lên, rồi lại biến mất nhanh chóng.
Lão Hắc bò đến cạnh hắn, ngồi xổm xuống như một ông già: "Ngươi lại nói chuyện với người chết. Cố tiểu tử, ngươi có bao giờ cảm thấy mình cũng là một phần của những ngôi mộ này không?"
Cố Trường An dừng nhát chổi, nhìn xuống bàn tay mình. Da dẻ hắn vẫn trắng trẻo, mịn màng như một thiếu niên mười tám tuổi, nhưng ánh mắt thì đã mục nát từ lâu.
"Ta là người canh mộ. Người canh mộ và ngôi mộ vốn dĩ không thể tách rời. Chỉ khi nào ngôi mộ cuối cùng được quét sạch bụi, ta mới thực sự là mình."
Hắn đứng dậy, hướng mắt về phía xa. Ở nơi đó, bên ngoài ranh giới của nghĩa trang, vạn vật vẫn đang tranh đấu. Những cuộc chiến tranh giành lãnh thổ, những âm mưu chiếm đoạt công pháp vẫn diễn ra từng giờ, từng phút. Máu vẫn chảy, và những linh hồn mới vẫn đang lần lượt sinh ra, rồi lại già đi.
Nhưng trong phạm vi này, nơi bước chân Cố Trường An đi qua, chỉ có một màu xám xịt của sự yên bình. Đó là một sự im lặng tôn nghiêm. Những vị cường giả trong mộ, họ đã từng hô phong hoán vũ, đã từng là những kẻ đứng trên đỉnh cao thế giới. Giờ đây, họ nằm đây, che chở cho nhau dưới sự bảo hộ của một người thanh niên trẻ tuổi nhưng mang trong mình tâm hồn của một kẻ thù xưa.
Trong mười vạn năm qua, đã có bao nhiêu "hoàng đế" đến đây cầu xin sự bất tử? Bao nhiêu "thánh nữ" đến đây để tìm kiếm linh dược chữa trị cho linh hồn đã vỡ vụn? Tất cả đều đã trở thành một phần của lớp đất dưới chân hắn.
Hòa bình vĩnh cửu.
Đó là món quà mà Cố Trường An dành tặng cho người chết, cũng là lời nguyền mà hắn dành cho người sống. Ai dám phá vỡ sự yên tĩnh này, kẻ đó sẽ phải đối mặt với nỗi sợ lớn nhất của nhân loại: sự quên lãng.
Buổi chiều dần buông xuống. Ánh hoàng hôn như máu nhuộm đỏ cả một góc trời phía Tây. Cố Trường An đã quét xong khu vực chính. Hắn thu chổi, quay lưng bước về phía túp lều rách nát của mình.
Ở phía sau hắn, hàng vạn ngôi mộ như đang khẽ rúng động, như đang tri ân kẻ duy nhất nhớ đến sự hiện diện của họ trên cõi đời này.
"Ngày mai…" Cố Trường An dừng lại trước cửa lều, "Lại là một ngày quét lá."
Lão Hắc nhìn bóng lưng hắn, rồi lại nhìn ra phía chân trời nơi Lâm Thanh Diệp vừa đi. Nó biết, thế cân bằng này sẽ không kéo dài mãi mãi. Nhưng ít nhất trong lúc này, tại Vạn Cổ Nghĩa Trang này, không có ai mạnh hơn sự im lặng của Cố Trường An.
Và đó chính là hòa bình chân chính nhất của một "Cẩu đạo" đỉnh cao. Chẳng cần xuất kiếm, chẳng cần khoe khoang, chỉ cần một nhát chổi quét qua, thiên hạ đều phải nghiêng mình kính sợ.
Đêm dần xuống. Trăng treo đầu cành liễu già nơi góc mộ. Không gian đặc quánh hơi lạnh của tử khí nhưng lại có cái gì đó vô cùng thuần khiết. Một kỷ nguyên sắp kết thúc, một kỷ nguyên mới sắp bắt đầu, nhưng với người thủ mộ, thời gian chỉ là một con số vô nghĩa trên những phiến đá lạnh lẽo.
Hòa bình vĩnh cửu bao trùm lên tất cả. Sự tĩnh lặng này, có lẽ còn đáng sợ hơn cả bất kỳ trận cuồng phong bão tố nào mà tu tiên giới từng được chứng kiến.