Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 200: Mộ Trung Tiên: Thủ hộ vạn cổ, nhân gian trường an**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 20:35:57 | Lượt xem: 2

**Chương 200: Mộ Trung Tiên: Thủ hộ vạn cổ, nhân gian trường an**

Tiết trời của Vạn Cổ Nghĩa Trang vĩnh viễn là một màu xám bạc liêu trai, nửa hư nửa thực. Sương mù không tan, giống như những dải lụa mềm mại dệt nên từ hơi thở của mười vạn linh hồn đang say ngủ dưới lòng đất lạnh. Ở nơi đây, thời gian không chảy trôi thành dòng, mà nó đọng lại, cô đặc như lớp rêu xanh bám trên những bia đá đã mòn vẹt dấu chữ.

Cố Trường An tỉnh dậy trên chiếc ghế bành cũ kỹ bằng gỗ vân đào. Chiếc ghế này đã cùng hắn trải qua ba mươi ngàn năm, mỗi lần hắn cử động, tiếng "két loét" lại vang lên, chậm rãi và khô khốc như tiếng xương cốt của chính lão già này. Hắn khẽ vươn vai, một vài chiếc lá rụng trên ngực rơi xuống đất, bị những sợi tử khí thoảng qua cuốn đi mất hút.

“Lão Hắc, đừng giả chết nữa. Đến giờ ăn rồi.”

Cố Trường An cất giọng khàn khàn, phá tan sự tĩnh lặng đặc quánh của không gian.

Từ đống lá khô lộn xộn dưới gốc cây hòe già nghìn năm, một cái đầu chó đen tuyền thò ra. Nó ngáp một cái dài đến tận mang tai, để lộ hàm răng trắng nhởn nhưng ánh mắt lại già nua hơn cả vạn cổ đại năng. Lão Hắc lắc lắc bộ lông dính đầy bụi bẩn, lạch bạch bò đến bên chân Cố Trường An, dùng cái đầu to tướng húc nhẹ vào bắp chân hắn. Nó không sủa, chỉ phát ra tiếng gừ gừ trong cổ họng, một thói quen mà chỉ có những kẻ sống quá lâu, đến mức lười nói chuyện, mới thấu hiểu được nhau.

Cố Trường An đứng dậy, thân hình gầy gò khoác chiếc áo bào màu tro xám giản đơn. Hắn cầm lấy *Trần Hiêu Chổi* tựa vào góc lán. Đây là thứ vũ khí duy nhất của hắn sau mười vạn năm — một cây chổi tre già, cán cầm nhẵn thín vì dấu tay, nhưng mỗi sợi tre trên đó đều mang theo sức mạnh có thể quét sạch tinh thần nhân quả, quét đi mọi bụi bặm của thiên địa.

Hôm nay là một ngày đặc biệt. Đối với người khác, đó chỉ là một ngày bình thường trong hàng triệu ngày đã qua. Nhưng với hệ thống trong đầu Cố Trường An, con số mười vạn năm đã chính thức khép lại, nhường chỗ cho một kỷ nguyên mới.

Hắn lững thững bước ra khỏi túp lều, bắt đầu nhát chổi đầu tiên của ngày mới.

"Xoạch… xoạch…"

Tiếng chổi lê trên nền đá đều đặn như nhịp đập con tim của nghĩa trang. Mỗi bước đi của hắn, sương mù lại tự động dạt ra hai bên như nghênh đón quân vương trở lại. Nhưng Cố Trường An nào có quan tâm mình là quân vương hay nô bộc, hắn chỉ biết nếu không quét, đám bỉ ngạn kia sẽ mọc lấn sang cả mộ phần của vị Kiếm Tiên mười vạn năm trước.

“Lão Kiếm à, hôm qua có một kẻ dùng kiếm ở bên ngoài hét lớn đòi ‘Chấn hưng kiếm đạo’, ta nghe mà nhức cả tai.” Cố Trường An vừa quét bụi trên một ngôi mộ không bia, vừa lẩm bẩm. “Hắn còn chẳng bằng một phần mười cái vẻ ngạo mạn của ngươi ngày xưa. Để hôm nào hắn có chết, ta nhặt xác vào đây, cho nằm cạnh ngươi mà nghe ngươi giáo huấn.”

Dưới đất sâu, dường như có một tia kiếm ý mỏng manh dao động như đang tán đồng, rồi lại nhanh chóng lặn mất.

Đi được một đoạn, Cố Trường An dừng lại trước một ngôi mộ được chăm sóc kỹ lưỡng nhất. Xung quanh mộ trồng đầy hoa tuyết liên, sắc trắng tinh khôi đối lập hoàn toàn với màu tử khí ảm đạm xung quanh. Đó là nơi yên nghỉ của Lâm Thanh Diệp.

Nàng đã đi rồi.

Mười vạn năm, hắn nhìn nàng từ một tiểu công chúa mất nước, thành một nữ cường nhân chấn nhiếp bát hoang, rồi cuối cùng nàng cũng không chống lại được sự tàn phá của quy luật sinh tử. Trước lúc lâm chung, nàng từ chối mọi linh dược trường sinh mà các đại tông môn dâng hiến, chỉ bò đến cổng nghĩa trang, quỳ lạy hắn ba lạy, rồi nhẹ nhàng nói:

“Sư tôn, Thanh Diệp mệt rồi. Người cho con một hố đất nhỏ, để con được mãi mãi nghe tiếng chổi của người, có được không?”

Hồi tưởng đến đây, tay Cố Trường An khựng lại một chút. Ánh mắt hắn vốn tĩnh lặng như mặt hồ đóng băng, bỗng gợn lên một tia sóng nhẹ. Hắn đặt chổi xuống, cúi người nhổ đi một nhành cỏ dại vừa nhú lên bên cạnh bia mộ nàng.

“Tiên tử, hoàng đế, hay dân đen… cuối cùng cũng chỉ cần một nắm đất che thân.” Hắn khẽ thở dài. “Ngươi nói xem Lão Hắc, sống lâu như ta có gì tốt? Phải nhìn từng người mình quen biết lần lượt thành tro bụi. Đến cuối cùng, chỉ còn một lão già và một con chó đen ngồi trông đống đất cũ.”

Lão Hắc không đáp, nó nằm phục xuống bên cạnh mộ Lâm Thanh Diệp, đôi mắt lim dim như đang chìm vào những ký ức xưa cũ khi nàng còn thường xuyên lén chia cho nó đùi gà tiên cầm.

Bỗng nhiên, từ xa có tiếng chuông đồng vang lên, trầm hùng và ngân vang xuyên qua các lớp đại trận của Vạn Cổ Cấm Địa. Một luồng hào quang rực rỡ từ chân trời phía Đông phóng tới, dừng lại ở ranh giới của nghĩa trang.

Đó là một nhóm tu sĩ trẻ tuổi, khoác trên mình những bộ pháp bào thêu hình mặt trời rực rỡ — người của Đại Nhật Tiên Tông, một thế lực mới nổi của kỷ nguyên này. Kẻ cầm đầu là một thanh niên anh tuấn, tu vi đã đạt tới Hóa Thần đỉnh phong, khí thế bừng bừng. Hắn đứng trước cổng cấm địa, cung kính cúi chào nhưng giọng nói lại mang theo vẻ không thể chối từ:

“Hậu bối Minh Triết, đại diện cho ngũ đại tiên môn, cầu kiến Thủ Mộ Tiền Bối! Nay thiên hạ đại loạn, yêu ma tàn phá nhân gian, chúng con nghe danh Vạn Cổ Anh Linh Mộ chứa đựng pháp bảo của chư thần kỷ nguyên trước. Cầu xin tiền bối mở cửa mộ phần, cho chúng con mượn binh khí để cứu độ chúng sinh!”

Cố Trường An nghe thấy những lời đó, nhưng hắn vẫn lẳng lặng quét rác. Bước chân hắn chậm rãi, đều đặn, không hề có ý định dừng lại hay trả lời.

Lão Hắc bỗng nhấc đầu lên, nhe răng về phía cổng, phát ra tiếng gầm gừ đe dọa.

“Lão Hắc, đừng nóng.” Cố Trường An thản nhiên nói. “Kẻ nào cũng nói vì chúng sinh, nhưng cuối cùng chỉ là vì cái danh của chính họ mà thôi.”

Đám tu sĩ bên ngoài thấy bên trong không có động tĩnh, bắt đầu có chút sốt ruột. Một tên đệ tử trẻ tuổi đứng sau Minh Triết cau mày:

“Sư huynh, nghe đồn lão giữ mộ ở đây chỉ là một phàm nhân sống thọ, nhờ linh khí trong mộ bồi bổ mà thôi. Cần gì phải khách khí? Chúng ta xông vào lấy thần binh cứu đời, chẳng lẽ tổ tiên lại trách tội sao?”

Dứt lời, tên đệ tử đó không đợi Minh Triết ngăn cản, rút ra một thanh kiếm lửa, chém mạnh vào sương mù.

“Phụp.”

Thanh kiếm lửa khi chạm vào màn sương xám xịt của nghĩa trang không hề bùng phát, mà ngược lại, ngọn lửa bị nuốt chửng ngay lập tức. Một đạo u minh chi khí bắn ngược ra, khiến tên đệ tử kia bay ngược lại mấy trượng, sắc mặt trắng bệch, toàn thân run rẩy như bị rơi vào hầm băng vạn năm.

“Im miệng!” Minh Triết quát lớn, nhưng trong lòng hắn cũng đầy vẻ kinh nghi.

Lúc này, Cố Trường An đã quét đến tận cổng. Hắn chống tay lên cán chổi, cách đám tu sĩ một lớp sương mờ nhưng họ lại cảm thấy như đang đối mặt với một vực thẳm không đáy, một áp lực vô hình khiến đầu gối họ run rẩy muốn quỳ sụp xuống.

“Người đã nằm xuống là để yên nghỉ.” Giọng Cố Trường An bình thản nhưng lại mang theo một sức nặng ngàn cân, khiến linh hồn của những kẻ đối diện như muốn vỡ vụn. “Các ngươi mượn binh khí của người chết để đi giết người sống, nhân quả đó, các ngươi gánh không nổi.”

“Tiền bối!” Minh Triết cố chịu đựng áp lực, lớn tiếng. “Thiên đạo đã thay đổi, nếu không có thần binh từ cổ đại, chúng sinh sẽ bị diệt vong! Ngài cứ ôm lấy đống xác chết này, có ích gì cho thế gian?”

Cố Trường An ngước mắt lên nhìn trời. Trên cao xanh thẳm kia, hắn nhìn thấy những con mắt của Thiên Đạo đang lờ mờ quan sát mình. Chúng thèm khát đạo vận trên người hắn, chúng chờ đợi hắn mắc sai lầm để giáng xuống thiên kiếp xóa sổ thực thể không thuộc về quy luật này.

Hắn cười nhẹ một tiếng, nụ cười hiếm hoi hiện trên khuôn mặt đầy nếp nhăn.

“Thế gian này vốn chẳng cần thần binh gì cả. Cái nó cần là con người biết trân trọng những gì đang có, thay vì quật mộ người xưa.”

Cố Trường An phất tay một cái.

Một cơn gió nhẹ từ trong nghĩa trang thổi ra. Không phải là gió lớn cuồng bạo, mà là một cơn gió mang theo hơi thở của tuế nguyệt mười vạn năm.

Chỉ trong một cái chớp mắt, đám tu sĩ của Đại Nhật Tiên Tông cảm thấy thời gian như lướt qua thân thể mình nhanh gấp triệu lần. Pháp bào của họ xỉn màu, thần binh trên tay họ rỉ sét, và tu vi hóa thần bừng bừng kia phút chốc bị áp chế xuống tận đáy lòng. Họ hoảng sợ, nhìn nhau thấy tóc mình đã bạc đi vài sợi.

“Trong vòng mười nhịp thở, nếu chưa biến mất khỏi tầm mắt ta, các ngươi sẽ trở thành một phần của bãi đất này.”

Cố Trường An xoay người đi vào trong.

Nhóm người Minh Triết nào còn dám nửa lời kêu ca? Họ hoảng hồn bạt vía, cuống cuồng dùng những pháp bảo cứu mạng cuối cùng để trốn khỏi vùng đất bị nguyền rủa này. Với họ, "Mộ Trung Tiên" giờ đây không còn là truyền thuyết, mà là cơn ác mộng chân thực nhất.

Sự tĩnh lặng quay trở lại với Vạn Cổ Nghĩa Trang.

Cố Trường An ngồi lại trên chiếc ghế bành, Lão Hắc lười biếng cuộn tròn dưới chân hắn. Lúc này, thanh âm của hệ thống bỗng vang lên, lần này không phải tiếng cơ khí khô khan, mà là một giọng nói ôn hòa lạ kỳ:

*[Nhiệm vụ mười vạn năm: Thủ hộ linh hồn đã hoàn thành.]*
*[Phần thưởng cuối cùng: Nhân gian vĩnh hằng đạo. Ký chủ đã trở thành chính Thiên Đạo của khu vực này, sinh tử không xâm, tuế nguyệt bất biến.]*
*[Thông báo: Hệ thống sẽ tự động giải trừ. Từ nay về sau, ngài là chính mình, không còn bị ràng buộc bởi bất kỳ điều gì.]*

Cố Trường An lắng nghe, khuôn mặt không chút biểu cảm, chẳng có sự vui sướng của kẻ đạt được thần thông tuyệt thế, cũng chẳng có sự nuối tiếc.

“Hết rồi sao?” Hắn lẩm bẩm.

Hệ thống không trả lời, nó lặng lẽ tan biến thành vô số hạt ánh sáng li ti, thấm sâu vào da thịt, xương cốt của hắn, và hòa quyện vào từng tấc đất của nghĩa trang.

Giờ đây, Cố Trường An không còn cần "trường sinh khảo", hắn chính là trường sinh. Hắn chính là người giữ cửa giữa hai bờ sinh tử. Nghĩa trang này chính là thân thể hắn, và mười vạn linh hồn kia chính là một phần tâm hồn của hắn.

Hắn nhắm mắt lại, một lần nữa cảm nhận sự vận hành của vũ trụ bên ngoài. Các vương triều đang trỗi dậy, những cuộc chiến tranh vô nghĩa vì linh mạch, những người yêu nhau thề thốt dưới trăng tròn… tất cả đều nhỏ bé và chóng vánh như bụi trần rơi trên mộ đá.

Hắn thấy những linh hồn trong mộ đang mỉm cười với mình. Vị Ma Nữ kia hình như vừa lướt qua, vạt áo hồng phấn vương chút hương hoa hồng nhạt. Vị Dược Thần ở góc phía Tây vẫn đang bận rộn chăm sóc mấy gốc rau trường sinh mà hắn hay lấy để nấu canh.

Cố Trường An bỗng thấy tâm mình chưa bao giờ yên bình đến thế. Mười vạn năm "cẩu", mười vạn năm ẩn nhẫn, mười vạn năm cô độc… tất cả đều chỉ để đổi lấy sự thanh thản này.

Bên ngoài, vạn trượng hồng trần hào hùng náo nhiệt.
Trong này, một chiếc chổi tre quét sạch bụi trần.

Trời đất có thể sụp đổ, các vì sao có thể tắt lịm, nhưng ở góc cấm địa này, vẫn sẽ có một lão già gầy gò ngồi trên ghế bành, một con chó đen nằm canh giấc ngủ của nhân gian.

Hắn lại cầm cây chổi lên, đi về phía cuối nghĩa trang, nơi có những ngôi mộ mới được hình thành từ cuộc chiến của kỷ nguyên trước.

“Nào, Lão Hắc. Làm nốt chỗ này rồi ta với ngươi vào nấu lẩu xương rồng. Hôm qua ta vừa nhặt được mấy quả linh sâm của tên nhóc kia để lại, nấu với lẩu chắc là ngọt lắm.”

Lão Hắc nghe thấy "ăn lẩu", đôi tai cụp xuống lập tức dựng đứng lên, vẫy đuôi rối rít.

Dưới ánh hoàng hôn vĩnh cửu, bóng của một người, một chó, và một cây chổi kéo dài trên mặt đất, xuyên qua những ngôi mộ, đi về phía vô tận.

Mười vạn năm qua đi, thế gian đã thay đổi quá nhiều tên gọi dành cho hắn. Có người gọi hắn là Kẻ Canh Cổng Địa Ngục, kẻ lại gọi là Mộ Trung Tiên, cũng có kẻ gọi là Hiện Thân Của Tử Thần.

Nhưng trong lòng hắn, hắn mãi mãi chỉ là một đệ tử ngoại môn của một tông môn đã mất tích từ lâu, tên là Cố Trường An.

"Trường An… Trường An…"

Tiếng lẩm bẩm tan vào gió. Nhân gian cần thái bình, linh hồn cần yên nghỉ, và hắn — chính là kẻ giữ gìn điều đó.

**KẾT THÚC.**

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8