Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 40: Đột phá Luyện Hư, thọ nguyên tăng thêm trăm vạn năm**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 18:19:10 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 40: ĐỘT PHÁ LUYỆN HƯ, THỌ NGUYÊN TĂNG THÊM TRĂM VẠN NĂM**

Đêm ở Vạn Cổ Anh Linh Mộ chưa bao giờ thực sự là bóng tối đơn thuần. Sương mù xám xịt bao phủ khắp các gò đất cao thấp, len lỏi qua từng khe đá của những tấm bia không chữ. Từ sâu trong lòng đất, những sợi tử khí màu tím sẫm uốn lượn như linh xà, âm thầm trôi dạt về phía gian lều cỏ rách nát ở trung tâm nghĩa trang.

Cố Trường An ngồi xếp bằng trên một bệ đá mòn nhẵn, đôi mắt nhắm nghiền. Chiếc *Trần Hiêu Chổi* đặt ngang đầu gối, tỏa ra một tầng hào quang mờ nhạt, ngăn cách hắn với sự âm hàn của u minh địa giới.

Đã mười vạn năm.

Từ một đệ tử ngoại môn tầm thường của một tông môn vốn đã tan biến vào dòng chảy thời gian, hắn đã thủ hộ nơi này mười vạn năm. Những người cùng thời với hắn, những thiên tài kinh diễm nhất, những yêu nghiệt trấn áp một thời đại, nay đều đã xanh cỏ, thậm chí nhiều kẻ trong số đó đang nằm ngay dưới chân hắn, hóa thành những nắm đất vàng.

Chỉ có hắn là vẫn còn đây.

"Phù…"

Cố Trường An thở ra một ngụm khí đục, tâm niệm khẽ động. Trong thức hải, một bảng bảng thông báo vàng kim cổ kính từ từ hiện ra:

【 Tên: Cố Trường An 】
【 Tu vi: Hóa Thần viên mãn 】
【 Công pháp: Cửu U Trường Sinh Quyết (Tầng thứ 5 – Đỉnh phong) 】
【 Thọ nguyên: 125.600 năm / Không giới hạn (Thủ mộ trạng thái) 】
【 Đạo vận tích lũy: 99.99% 】

"Cuối cùng cũng đến lúc này rồi sao?" Cố Trường An lầm bầm, trong ánh mắt thoáng qua một tia thăng trầm của tuế nguyệt.

Hắn không vội vàng đột phá. Theo đúng phong cách "cẩu đạo" mười vạn năm nay, trước khi làm bất cứ việc gì có nguy cơ kinh động đến thiên cơ, hắn đều phải chuẩn bị kỹ lưỡng.

Hắn vung tay lên, mấy chục cán cờ trận màu đen nhánh từ trong tay áo bay ra, chuẩn xác cắm vào các vị trí bát quái xung quanh lều cỏ.

"Thiên Lăng Tàn Tự Trận, khởi!"
"Bát Hoang Quy Nguyên Trận, khởi!"
"Cửu Thủ Quy Tàng Trận, khởi!"

Ba tầng đại trận tuyệt sát cấp bậc đỉnh cao được kích hoạt. Không phải để phòng thủ kẻ thù, mà là để che giấu khí tức. Trong mắt người ngoài, nơi này vẫn chỉ là một nghĩa trang hoang lạnh, tử khí tràn lan, không có chút dao động linh lực nào. Nhưng thực chất, bên trong trận pháp, không gian đã bắt đầu vặn xoắn, linh khí bị nén lại đến mức hóa thành chất lỏng.

Lúc này, Lão Hắc – con hắc quy vốn đang ngủ say dưới gốc cây khô, khẽ hé một con mắt nhìn về phía lều cỏ, lầm bầm trong lòng: *"Tiểu tử này vẫn cẩn thận như vậy. Đột phá Luyện Hư thôi mà làm như sắp đối đầu với Tiên Đế không bằng. Cơ mà… đạo vận trên người hắn thực sự là quá nồng đậm."*

Cố Trường An nhắm mắt, vận hành *Cửu U Trường Sinh Quyết*.

Khác với các công pháp chính thống lấy linh khí trời đất làm gốc, công pháp của hắn lấy tử khí làm dẫn, lấy tuế nguyệt làm tâm. Mười vạn năm qua, hắn quét dọn hàng triệu ngôi mộ, mỗi một nhát chổi đều mang theo một phần "đạo" của người quá cố.

Vạn Cổ Anh Linh Mộ rung chuyển nhẹ. Một luồng uy áp cổ xưa từ bốn phương tám hướng tụ hội về phía Cố Trường An.

Kiếm ý của Kiếm Tiên vạn năm trước hóa thành một thanh kiếm nhỏ màu bạc chui vào mi tâm hắn.
Ma khí của Ma Nữ tuyệt thế hóa thành một đóa sen đen che phủ đỉnh đầu.
Dược hương của Dược Thần hóa thành một luồng thanh khí gột rửa kinh mạch.

Những "vị khách" nằm dưới mộ, dường như cảm nhận được người quản gia của mình đang bước tới một ngưỡng cửa mới, tất cả đồng loạt hiến tế ra một phần tàn dư lực lượng của họ để trợ lực.

"Luyện Hư… phá cho ta!"

Cố Trường An khẽ quát một tiếng. Trong đầu hắn như có một tiếng nổ lớn "Oanh" vang lên.

Thế giới trong mắt hắn bỗng chốc biến đổi. Hắn thấy mình không còn ngồi trong lều cỏ, mà đang đứng giữa một dòng sông thời gian dài vô tận. Phía sau là quá khứ tối tăm mịt mù, phía trước là tương lai đầy rẫy sương mù. Luyện Hư cảnh, là từ thực nhập hư, luyện hóa hư không làm bản thể, từ nay về sau, thân xác không còn bị ràng buộc bởi vật chất bình thường, mà có thể tan vào thiên địa, vạn pháp bất xâm.

Nguyên Anh trong đan điền hắn vốn dĩ chỉ bằng nắm tay, nay đột ngột vỡ ra, hóa thành vô số đốm sáng li ti lặn vào từng tế bào, từng lỗ chân lông. Linh hồn của hắn không ngừng giãn nở, bao phủ lấy toàn bộ nghĩa trang, rồi lan rộng ra hàng vạn dặm.

Hắn thấy được một con kiến đang nỗ lực tha mồi, thấy được một vị tu sĩ già đang thở hắt ra hơi cuối cùng trong một hang động xa xôi, thấy được sự hưng suy của một vương triều phàm trần cách đó mười vạn dặm.

Bỗng nhiên, trên bầu trời u minh vốn không có mây, những tầng mây đen kịt từ đâu kéo đến, lôi điện tím đậm cuồn cuộn bên trong như những con rồng khổng lồ đang giận dữ. Thiên Đạo dường như đã cảm nhận được một sinh linh đang phá vỡ quy luật, chuẩn bị giáng xuống lôi kiếp hủy diệt.

Nhưng ngay lúc đó, *Cửu Thủ Quy Tàng Trận* của Cố Trường An phát huy tác dụng. Khí tức của hắn đột ngột biến mất khỏi thế gian này, hoàn toàn hòa nhập vào hơi thở của những ngôi mộ cổ.

Đám mây đen mất đi mục tiêu, lởn vởn hồi lâu rồi hậm hực tan đi.

Trong lều cỏ, hào quang dần thu liễm. Cố Trường An mở mắt, đôi đồng tử vốn đen nhánh giờ đây ẩn hiện một vòng tròn luân hồi xám trắng, tĩnh lặng đến mức đáng sợ.

Bảng thông báo hệ thống liên tục nháy sáng, hiện lên những dòng chữ khiến bất cứ vị Tiên nhân nào nhìn thấy cũng phải phát điên:

【 Chúc mừng ký chủ đột phá cảnh giới Luyện Hư (Tầng 1). 】
【 Nhận được phần thưởng: Thái Sơ Tiên Thể (Tiểu thành). 】
【 Nhận được phần thưởng: Linh hồn tiến hóa cấp bậc 'U Minh Chủ'. 】
【 Nhận được phần thưởng đặc biệt: Thọ nguyên gia tăng 1.000.000 năm! 】

Cố Trường An nhìn vào con số "một triệu" phía sau hàng thọ nguyên, tim hắn dù đã tĩnh lặng như nước mặt hồ cũng không nhịn được mà đập nhanh một nhịp.

Một triệu năm.

Mười vạn năm trước đó đối với hắn đã như một giấc mộng dài. Nay thọ nguyên tăng thêm gấp mười lần, điều đó có nghĩa là hắn có thể bình thản nhìn mười kỷ nguyên hưng thịnh rồi lụi tàn, chứng kiến vạn vật hóa cát bụi mà mình vẫn trường tồn.

Trường sinh thực sự, chẳng lẽ chính là sự cô độc kéo dài vạn kiếp sao?

Hắn vươn tay ra, nhẹ nhàng bóp chặt không khí. Một mảng hư không bị hắn dễ dàng xé rách, để lộ ra khoảng không gian đen kịch của loạn lưu. Đột phá Luyện Hư, giờ đây hắn đã thực sự bước vào hàng ngũ cao thủ hàng đầu của thế giới này. Dù cho bên ngoài có là tông chủ đại phái hay thánh địa trưởng lão, gặp hắn cũng phải cúi đầu gọi một tiếng "Tiền bối".

Thế nhưng, Cố Trường An chỉ mỉm cười nhạt, ánh mắt lập tức lấy lại vẻ bình thường.

"Thọ nguyên nhiều cũng tốt, nhưng dọn dẹp vẫn phải dọn dẹp."

Hắn đứng dậy, bước ra khỏi lều cỏ. Tiếng sương đêm rơi trên lá cỏ bỉ ngạn nghe thật rõ ràng. Khí chất của hắn bây giờ trông như một người phàm hoàn toàn, không có chút tiên phong đạo cốt nào, lại càng giống một lão nhân quét rác lầm lỳ.

Lão Hắc bò đến bên chân, ngước đầu lên hít hít mũi, kinh ngạc nói:

– Ngươi… ngươi xong rồi? Sao chẳng thấy động tĩnh gì thế?

Cố Trường An cúi xuống, dùng tay vỗ vỗ lên cái mai rùa cứng ngắc của lão, thản nhiên đáp:

– Đột phá thôi mà, có gì mà phải rùm beng. Động tĩnh càng lớn, chết càng nhanh. Ngươi sống vạn năm rồi mà vẫn không hiểu đạo lý này sao?

Lão Hắc trợn mắt:

– Khá khen cho câu 'động tĩnh lớn chết càng nhanh'. Nhưng ta thấy hơi thở của ngươi bây giờ… như là hố đen vậy, chẳng cảm nhận được gì cả. Ngươi rốt cuộc sống thêm được bao lâu nữa?

Cố Trường An bước tới góc sân, cầm lấy chiếc chổi tre quen thuộc, ánh mắt hướng về phía chân trời xa xăm nơi ánh bình minh sắp ló dạng, khẽ nói:

– Cũng không bao lâu, thêm được trăm vạn năm thôi.

"Khụ khụ!" Lão Hắc suýt chút nữa sặc nước bọt mà chết, cái đầu rụt phắt vào trong mai, không muốn nói thêm lời nào nữa. Con mẹ nó, người ta tu luyện là để tranh giành từng giây từng phút thọ nguyên, tên này quét rác một cái liền tăng thêm cả triệu năm, nói ra chắc chắn sẽ bị thiên lôi đánh chết.

Cố Trường An không quan tâm đến sự kinh ngạc của con rùa già. Hắn bắt đầu nhịp chổi đầu tiên của một ngày mới.

"Lạt xạt… lạt xạt…"

Tiếng chổi tre ma sát với mặt đất tạo nên một nhịp điệu kỳ lạ, tựa như hơi thở của đại địa. Mỗi nhát chổi đi qua, bụi bặm nhân gian bị quét sạch, tử khí bị thu vào, nhường chỗ cho ánh ban mai mờ nhạt bao trùm nghĩa trang.

Ngay lúc này, từ phía xa ngoài U Minh Cấm Địa, một tia sáng màu đỏ sẫm đang lao về phía nghĩa trang với tốc độ kinh hồn. Khí tức của kẻ đó rối loạn, đầy rẫy mùi máu tanh và sự tuyệt vọng.

Cố Trường An dừng chổi, hơi nheo mắt nhìn về hướng đó.

Hắn nhận ra khí tức này. Là Thanh Vân Tông công pháp.

"Lại có khách sao?" Cố Trường An lầm bầm, trong lòng thoáng chút không vui vì sự yên tĩnh bị phá vỡ. "Vừa đột phá xong đã có việc làm, xem ra một triệu năm này của ta cũng không hề nhàn hạ."

Hắn cầm chổi, lặng lẽ đứng ở cửa cổng nghĩa trang, chờ đợi vị khách "giao hàng" xác chết tiếp theo, hoặc có lẽ là kẻ sắp sửa biến thành xác chết để hắn chôn cất.

Dưới ánh bình minh yếu ớt, bóng của người thủ mộ kéo dài trên những tấm bia đá, cô độc mà vĩnh hằng. Nghĩa trang mười vạn năm, giờ đây dường như cũng đang rùng mình đón chào một kỷ nguyên mới – kỷ nguyên của một "Mộ Trung Tiên" thực sự đã thức tỉnh.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8