Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 50: Thiên kiếp giáng xuống nghĩa trang**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 18:27:48 | Lượt xem: 1

Chương 50: Thiên Kiếp kinh hồn, vạn mộ chia lôi

Dấu chân của Vân Dao đã bị màn sương xám xịt của U Minh cấm địa nuốt chửng hoàn toàn. Tiếng chổi tre của Cố Trường An lại một lần nữa vang lên, đều đặn như nhịp đập của chính nghĩa trang này. Hắn quét rất chậm, mỗi nhát chổi đều mang theo một loại đạo vận huyền ảo, gạt đi những vương vấn hồng trần mà vị đệ tử Thái Huyền Tông kia vừa vô tình để lại.

Lão Hắc, con hắc quy to lớn có lớp mai dày như một tấm bia đá, vẫn chậm chạp bò phía sau chân hắn. Nó hít hà hơi đất, đột nhiên dừng phắt lại, cái cổ rụt rè ngước lên nhìn bầu trời. Đôi mắt già nua của nó hiện lên một tia bất an cực độ.

"Cố tiểu tử, không ổn rồi." Lão Hắc khàn giọng nói, giọng nói như tiếng đá mài vào nhau. "Lần này hình như… lão già Thiên Đạo kia thực sự nổi giận."

Cố Trường An ngừng chổi. Hắn cũng cảm nhận được.

Bầu trời vốn dĩ mờ ảo quanh năm của nghĩa trang giờ đây đang bắt đầu cô đặc lại. Những tầng mây xám xịt cuộn xoáy, chuyển dần sang màu tím sậm, rồi cuối cùng là một màu đen kịt như mực đặc. Không có tiếng sấm chớp nổ vang ngay lập tức, mà là một sự im lặng áp bức đến nghẹt thở.

Đây không phải là thiên tai bình thường, cũng không phải là loại lôi kiếp mà các tu sĩ khi đột phá Kim Đan hay Nguyên Anh phải gánh chịu.

"Hư Vô Tịch Diệt Kiếp." Cố Trường An khẽ thở dài, thanh âm bình thản đến lạ thường. "Ta đã sống ở đây quá lâu, tu vi tuy vẫn luôn áp chế ở cảnh giới không cao, nhưng thọ nguyên lại vượt quá quy tắc của mảnh thế giới này. Thiên đạo không cho phép một kẻ đứng ngoài luân hồi mãi mãi."

"Mười vạn năm!" Lão Hắc kêu lên, bốn cái chân ngắn cũn cuống quýt đào hố để chui vào. "Ngươi trốn được mười vạn năm đã là kỳ tích rồi! Nhưng lần này là Tịch Diệt Kiếp, nó không đánh chết ngươi thì sẽ không tan đâu. Chạy mau, chúng ta xuống Minh Hà trốn đi!"

"Chạy?" Cố Trường An mỉm cười nhạt, ánh mắt lướt qua hàng vạn ngôi mộ xung quanh. "Nghĩa trang này là nhà của ta. Ta đi rồi, ai quét dọn cho họ?"

Hắn thu chiếc chổi tre lại, cài vào sau lưng, rồi chậm rãi bước đến giữa quảng trường đá vỡ trước khu vực "Vạn Cổ Anh Linh Mộ". Hắn không lấy ra bất kỳ thần binh nào, cũng không bày biện những trận pháp phòng ngự lộng lẫy mà các tông môn thường dùng. Hắn chỉ đơn giản là thắp lên ba nén nhang, cắm vào cái lư đồng hoen rỉ nằm cô độc giữa gió lạnh.

*Ầm!!!*

Một tiếng nổ chấn động vạn dặm đột ngột phát ra từ đỉnh đầu. Một tia sét màu tím đen, to bằng cả một tòa nhà, xé toạc màn đêm lao thẳng xuống túp lều cỏ.

Cố Trường An đứng đó, bóng dáng gầy gò của hắn so với tia lôi điện kia chẳng khác nào con kiến so với con voi. Thế nhưng, khi tia sét chỉ còn cách đỉnh đầu hắn trượng, hắn đột nhiên giơ bàn tay gầy gò ra, lòng bàn tay hướng lên trời.

"Chúng vị đạo hữu, ngủ lâu như vậy cũng mỏi rồi. Hôm nay mượn linh vị của các vị một chút, cùng ta tiếp đãi vị 'khách quý' này."

Hắn vừa dứt lời, "Thiên Mộ Trường Sinh Khảo" trong cơ thể vận chuyển mãnh liệt. Một luồng khí tức huyền bí từ gan bàn chân hắn lan tỏa ra mặt đất, như một làn sóng nước vô hình chạm đến từng ngôi mộ trong nghĩa trang.

Ngay lập tức, một cảnh tượng kinh tâm động phách diễn ra.

Từ ngôi mộ của vị Kiếm Tiên mười vạn năm trước, một đạo kiếm ý vô hình vút lên trời cao.
Từ mộ của tuyệt thế Ma Nữ, một đóa hoa bỉ ngạn màu đen khổng lồ nở rộ giữa không trung.
Từ một ngôi mộ vô danh góc phía Đông, một luồng tử khí nồng đậm bốc lên, hình thành một lá chắn mờ ảo.

Tia sét màu tím đen kia đánh vào lá chắn, liền bị chia tách ra thành hàng nghìn, hàng vạn tia chớp nhỏ hơn. Những tia chớp này không biến mất mà theo sự chỉ dẫn của Cố Trường An, chúng len lỏi vào từng khe hở của các ngôi mộ.

Nghĩa trang vạn cổ, lúc này giống như một miếng bọt biển khổng lồ, điên cuồng hấp thụ năng lượng của thiên kiếp.

Lão Hắc thò đầu ra từ hố đất, trợn mắt nhìn: "Ngươi… ngươi dám dùng thi khí của mười vạn cường giả để tán lôi? Ngươi điên rồi! Nếu chấn động quá mức, những lão quái vật nằm dưới đó sẽ bật nắp quan tài sống dậy mất!"

Cố Trường An không trả lời. Hắn đang tập trung toàn bộ tâm trí vào việc điều phối. Mồ hôi thấm đẫm lưng áo lanh của hắn, nhưng đôi mắt vẫn thanh tĩnh như nước giếng sâu.

Thiên Đạo như cảm nhận được sự khiêu khích. Tầng mây phía trên xoay tròn dữ dội, một đạo lôi kiếp thứ hai giáng xuống. Lần này, nó mang theo hình dáng của một con rồng đen, gào thét như muốn nghiền nát cả mảnh đất này thành cát bụi.

"Trấn!"

Cố Trường An quát khẽ, đôi bàn chân hắn lún sâu vào nền đá.

Một ngôi mộ cổ đột ngột rung chuyển, nắp quan tài bằng đá thanh cương hé mở một khe nhỏ. Từ bên trong, một bàn tay khô héo nhưng mang theo uy áp khiến đất trời run rẩy vươn ra, chỉ nhẹ nhàng búng một cái vào hư không.

*Rắc!*

Con rồng lôi điện vỡ vụn.

Năng lượng cuồng bạo tỏa ra bốn phương tám hướng lại bị Cố Trường An dùng "Trần Hiêu Chổi" quét một vòng, dẫn dụ chúng xuống đất. Hắn không chống lại thiên kiếp, hắn đang dùng thiên kiếp để "tẩy tủy" cho những ngôi mộ này.

Dưới sự tác động của lôi hỏa thuần khiết, những tử khí ám muội bám trên các mộ phần suốt mười vạn năm qua bị thiêu rụi, thay vào đó là một loại sinh cơ kỳ dị bắt đầu nảy mầm. Những cỏ dại khô héo xung quanh nghĩa trang đột ngột vươn cao, hóa thành những loại linh dược tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt.

Bầu trời dường như bị hành động này làm cho tức giận đến cực điểm. Những đám mây màu mực thu nhỏ lại thành một vòng tròn rực cháy, giữa vòng tròn ấy, một con mắt khổng lồ bằng sấm sét dần dần hình thành.

Thiên Đạo Chi Nhãn.

Cái nhìn ấy xuyên qua lớp sương mù của cấm địa, khóa chặt lấy bóng người cô độc của Cố Trường An. Mọi sinh linh trong vòng bán kính ngàn dặm đều phủ phục xuống đất, run rẩy trước uy nghiêm của hóa thân quy tắc.

Ngay cả Lão Hắc cũng sợ hãi đến mức thụt hẳn đầu vào trong mai, không dám ho he nửa lời.

Cố Trường An nhìn thẳng vào con mắt ấy. Hắn nhớ lại mười vạn năm trước, khi hắn còn là một thiếu niên lóng ngóng cầm cây chổi lần đầu bước vào đây. Khi đó, sư phụ hắn đã nói: "Trường An, người đời nhìn mộ là cái chết, nhưng thủ mộ nhân chúng ta nhìn mộ là sự trường tồn. Chỉ cần còn người nhớ, họ chưa bao giờ chết."

Hắn bước lên một bước, tư thái không còn là một kẻ còng lưng quét rác, mà thẳng tắp như một cây trường thương vắt ngang trời đất.

"Ngươi muốn tiêu diệt ta vì ta sống quá lâu?" Cố Trường An khẽ hỏi. "Nhưng ngươi có biết, ta chính là sự ký ức của mảnh thế giới này. Nếu ta chết, mười vạn linh hồn kia sẽ thực sự tan biến, và quy tắc nhân quả mà ngươi hằng bảo vệ sẽ sụp đổ một nửa."

Thiên Đạo Chi Nhãn không trả lời, nó chỉ đáp lại bằng một cột ánh sáng màu trắng bạc tinh khiết nhất. Đó là "Chư Thần Hoàng Hôn", đòn chí mạng nhất của thiên kiếp.

Cố Trường An hít sâu một hơi. Hắn biết, dùng mộ phần để chia sẻ đã đến giới hạn. Nếu tiếp tục, các ngôi mộ sẽ vỡ vụn.

Hắn rút cây chổi tre ra.

"Một nhổi quét sạch bụi trần, hai nhổi quét sạch nhân quả."

Hắn múa một đường cơ bản, động tác giống hệt như lúc hắn quét lá rụng vào mỗi sáng sớm. Nhưng mỗi lần chổi quét qua, không gian xung quanh lại xuất hiện những đường nứt vỡ li ti.

Lá chắn vô hình của hắn lúc này không còn là khí tức của người chết nữa, mà là một vùng không gian "vô thực". Cột sáng thần thánh đánh vào vùng không gian đó, giống như đá ném xuống hồ sâu, chỉ tạo ra những gợn sóng lăn tăn rồi hoàn toàn bị nuốt chửng vào cõi hư vô.

Cố Trường An múa chổi ngày càng nhanh, mỗi động tác đều giản đơn nhưng hàm chứa chí lý đại đạo. Hắn không đánh trả Thiên Đạo, hắn đang "quét dọn" chính thiên kiếp.

Lôi điện biến thành những hạt bụi lấp lánh, rơi rụng xuống nghĩa trang.
Sự phẫn nộ của trời đất biến thành cơn mưa nhỏ rả rích, thấm sâu vào lòng đất cằn cỗi.

Sau ba mươi sáu nhát chổi, bầu trời đột ngột trở nên yên tĩnh một cách kỳ lạ.

Thiên Đạo Chi Nhãn nhìn chằm chằm Cố Trường An trong vài giây. Dường như nó nhận ra, kẻ này tuy tồn tại nhưng lại như không tồn tại. Hắn không tranh đoạt linh khí, không nhúng tay vào đại thế thế gian, hắn chỉ là một phần tử im lặng của chính nghĩa trang này.

Một đạo nhân quả kỳ lạ được hình thành.

Con mắt khổng lồ từ từ nhắm lại. Những đám mây đen kịt tản ra nhanh chóng như lúc chúng kéo đến. Một tia nắng mai xuyên qua sương mù, chiếu rọi lên vạt áo sờn cũ của Cố Trường An.

Nghĩa trang vạn cổ trở lại vẻ tĩnh mịch. Nhưng nếu nhìn kỹ, sẽ thấy mỗi phiến đá trên những ngôi mộ cổ đều trở nên sáng bóng hơn, ẩn chứa một sức mạnh kiên cố không gì phá vỡ nổi. Những cây hoa bỉ ngạn sau cơn mưa lôi điện đã nở rộ đỏ rực khắp lối đi, đẹp đẽ đến nao lòng nhưng cũng thê lương đến tận cùng.

"Hết… hết rồi?" Lão Hắc run rẩy chui ra từ hố đất, lật ngửa cái mai rùa, miệng há hốc. "Cố tiểu tử, ngươi vừa mới… đánh hòa với Thiên Đạo?"

Cố Trường An hơi lảo đảo, hắn lấy cây chổi chống xuống đất để giữ thăng bằng. Khuôn mặt hắn tái nhợt đi thấy rõ, thọ nguyên tuy là vô tận, nhưng tinh thần lực tiêu hao lần này là cực lớn.

"Thiên Đạo không có tình cảm, nó chỉ tính toán." Cố Trường An ho nhẹ một tiếng. "Ta chứng minh cho nó thấy, giữ lại ta có lợi hơn là hủy diệt ta. Vậy thôi."

Hắn đưa tay lau vệt máu nhỏ nơi khóe miệng, rồi lại lững thững bước về phía lư hương. Ba nén nhang đã cháy hết, tro nhang tàn rụng xuống chân lư.

Hệ thống trong đầu hắn vang lên âm thanh lạnh lùng nhưng quen thuộc:
*[Ký chủ đã thành công ngăn chặn 'Tịch Diệt Thiên Kiếp', bảo hộ vạn cổ anh linh. Phần thưởng: Tu vi tinh tiến (đã ẩn giấu), nhận được thần thông 'Lôi Hỏa Hoán Sinh'. Độ kiên cố của nghĩa trang tăng lên cấp độ: Bất Diệt (Sơ cấp).]*

Cố Trường An chẳng thèm liếc mắt xem phần thưởng thần thông đó là gì. Với hắn, sống sót qua một ngày nữa chính là phần thưởng lớn nhất.

Hắn nhặt lại cái chổi, tiếp tục đi đến cuối dãy mộ phần đang bị lá rụng và bụi đất do thiên kiếp để lại làm bẩn.

"Tiểu tử, ngươi không nghỉ ngơi sao? Vừa rồi suýt nữa là mất mạng đấy!" Lão Hắc lồm cồm bò theo, giọng nói vừa có chút kính sợ, vừa có chút oán trách.

"Quét xong chỗ này đã." Cố Trường An bình thản đáp. "Hôm nay gió to, bụi nhiều quá. Người chết họ thích sạch sẽ, ta để bẩn thế này, tối đến họ lại báo mộng càu nhàu, nhức đầu lắm."

Lão Hắc im lặng. Nó nhìn cái bóng lưng gầy gò của Cố Trường An dưới nắng sớm mờ ảo của vùng cấm địa. Có những lúc, nó cảm thấy người thanh niên này không phải là người thủ mộ, mà chính hắn chính là một phần của vùng đất chết này. Hắn cô độc đến mức, dường như tiếng chổi tre kia chính là ngôn ngữ duy nhất mà hắn dùng để trò chuyện với cả thế giới.

Tiếng xào xạc lại vang lên.

*Xào xạc… xào xạc…*

Nghĩa trang vạn năm, một người, một rùa, giữa đống tro tàn của thiên kiếp, tiếp tục cuộc hành trình vô tận của mình. Bên ngoài, tu tiên giới có lẽ đang chấn động vì trận thiên kiếp kinh hồn vừa rồi, các đại đại môn phái có lẽ đang cử người đến tìm hiểu nguyên nhân của sự dị động tại U Minh cấm địa.

Nhưng tất cả những thứ đó, chẳng liên quan gì đến Cố Trường An. Hắn chỉ quan tâm đến nhát chổi tiếp theo, phải quét làm sao cho bụi không bay vào tấm bia đá của một vị lão hữu nằm dưới kia.

Sống dài hay sống ngắn, thực chất cũng chỉ là một giấc mộng. Với kẻ thủ mộ, mười vạn năm hay một cái chớp mắt, thực ra cũng chẳng khác gì nhau. Chỉ có sự tĩnh lặng sau cơn bão, mới là thứ chân thực nhất.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8