Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 53: Ngũ đại tông môn vây hãm nghĩa trang**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 18:32:45 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 53: NGŨ ĐẠI TÔNG MÔN VÂY HÃM NGHĨA TRANG**

Minh Hà dậy sóng.

Dòng sông vốn đục ngầu, tĩnh lặng nghìn năm chảy quanh Vạn Cổ Nghĩa Trang lúc này đang sôi sục như nước đổ vào vạc dầu. Sương mù dày đặc vốn bao phủ lối vào bỗng bị một luồng áp lực vô hình từ trên cao ép xuống, tản ra hai phía, để lộ ra cảnh tượng điêu tàn nhưng đầy thần bí của vùng cấm địa.

Từ chân trời phía Đông, một luồng tử khí nghẹt thở kéo dài vạn dặm, che khuất cả ánh nắng ban mai. Đó là "U Minh Huyết Thuyền" của Huyết Ma Điện. Con thuyền khổng lồ được ghép từ xương cốt của những con yêu thú thái cổ, tỏa ra ánh huyết quang lồng lộng, khiến mặt nước Minh Hà nhuốm một màu đỏ sẫm tanh tưởi.

Ở phía Tây, từng tòa cung điện bay lơ lửng giữa mây trắng, phát ra âm thanh đại đạo trầm hùng. Vô Cực Tông, tông môn đứng đầu Ngũ Nhạc, đã mang theo "Vô Cực Tiên Cung" trấn phái đến đây. Trên đỉnh cung điện, những bóng người sừng sững như thần tượng, mỗi nhịp thở đều khiến không gian xung quanh vặn vẹo.

Phía Nam và Bắc, cùng với các hướng lân cận, cờ xí rợp trời của Thanh Vân Môn, Kiếm Ý Điện và Thần Thú Giáp Tộc cũng đồng loạt hiện diện. Năm đại tông môn, năm thế lực thống trị Thánh Di Khư Giới hiện tại, đã đạt thành một thỏa thuận ngầm sau khi những đệ tử tinh anh của họ bị mất tích hoặc chết thảm dưới chân Vạn Cổ Nghĩa Trang vào những ngày trước đó.

Hàng vạn tu sĩ, từ Luyện Khí cho đến Nguyên Anh, dàn trận kín kẽ như nước chảy không lọt. Áp lực của hàng vạn người cộng hưởng lại tạo thành một cơn bão linh lực khủng khiếp, ép tới mức cỏ bỉ ngạn hai bên bờ Minh Hà đều rạp xuống, khô héo trong chớp mắt.

"Vạn Cổ Nghĩa Trang, vốn là nơi an nghỉ của tiền nhân, nay lại trở thành sào huyệt của tà ma ngoại đạo, sát hại đệ tử chính tông. Lão phu, Vô Cực Tông Trưởng lão – Huyền Nh Nhất, hôm nay phụng mệnh tông chủ, đến đây để rửa nhục cho tông môn, thu hồi di vật của tổ tiên!"

Một giọng nói già nua nhưng tràn đầy uy nghiêm vang dội khắp thiên địa. Theo sau tiếng nói ấy, một lão giả mặc trường bào trắng thêu hoa văn mây tía bước ra từ Vô Cực Tiên Cung. Ánh mắt lão như hai vầng thái dương nhỏ, chiếu rọi xuyên qua lớp sương mù dày đặc của nghĩa trang.

Đây là một cường giả Hóa Thần kỳ!

Tại Thánh Di Khư Giới, Hóa Thần chính là tồn tại đứng ở đỉnh tháp, mỗi một vị đều là lão quái vật sống hàng ngàn năm, là rường cột trấn giữ khí vận của cả một đại tông môn. Hôm nay, không chỉ có Huyền Nhất, mà từ phía Huyết Ma Điện, một bóng người quấn trong sương máu cũng bước ra, hơi thở không hề kém cạnh.

Đó là Huyết Hà Ma Quân – kẻ mà nhắc đến tên thôi cũng đủ khiến trẻ con các vương triều phàm trần ngừng khóc.

Cả thảy năm vị cường giả Hóa Thần xuất hiện, đứng ở năm vị trí mấu chốt, hình thành một thế trận phong tỏa thiên cơ hoàn mỹ.

Sát khí ngút ngàn, nhưng bên trong nghĩa trang, câu trả lời duy nhất lại là tiếng… sột soạt.

*Sột… soạt… sột… soạt…*

Cố Trường An cầm cây chổi Trần Hiêu, vẫn chậm rãi quét những chiếc lá khô rụng trên lối mòn dẫn vào khu mộ vô danh. Hắn mặc một bộ áo vải thô đã sờn cũ, dáng vẻ bình thản như một lão nông đang dọn dẹp sân vườn vào buổi sớm, hoàn toàn ngó lơ những bóng người khổng lồ trên bầu trời.

"Tiền bối…"

Lâm Thanh Diệp đứng bên cạnh lán cỏ, đôi bàn tay nhỏ bé nắm chặt lấy vạt áo, khuôn mặt tái nhợt vì áp lực kinh người từ phía Minh Hà dội tới. Dù nàng đã được Cố Trường An truyền cho một ít tu vi "nhặt được" và linh khí ở nghĩa trang giúp nàng đạt tới Trúc Cơ đỉnh phong, nhưng đối diện với quân đoàn của Ngũ đại tông môn và năm vị Hóa Thần lão tổ, nàng cảm thấy mình giống như một con thuyền lá trước cơn sóng thần.

"Uống trà đi."

Cố Trường An không ngẩng đầu lên, chỉ khẽ phẩy tay một cái. Một đạo kình lực nhu hòa bao bọc lấy Lâm Thanh Diệp, che chắn cho nàng khỏi toàn bộ uy áp từ bên ngoài. Nàng bỗng cảm thấy hô hấp thông thuận, tâm tình đang run rẩy cũng kỳ lạ thay mà bình tĩnh lại.

Lão Hắc – con rùa đen to bằng cái thớt – đang rụt cổ vào trong mai, chỉ thò ra hai con mắt hí nhìn lên trời, lẩm bẩm: "Trường An à, lần này hình như chơi hơi lớn rồi. Ngũ đại tông môn đấy, lại còn có cả pháp bảo trấn tông. Hay là chúng ta… đào hố trốn xuống dưới mộ mấy nghìn năm rồi lên?"

Cố Trường An dừng chổi, liếc nhìn lão Hắc một cái, điềm nhiên nói: "Đất ở đây để chôn người chết, người sống tranh chỗ với người chết làm gì? Huống hồ, lão Hắc ngươi sống lâu như vậy, còn sợ mấy tên tiểu bối này sao?"

Lão Hắc kêu lên oai oái: "Tiểu bối cái gì? Bọn họ là Hóa Thần đấy! Một ngón tay của bọn họ cũng đủ biến ta thành món canh rùa! Ngươi nhìn cái gương chiếu yêu kia đi, đó là Vô Cực Kính, có thể soi thấu nhân quả, phá vỡ ảo trận. Ngươi mà không ra tay, lát nữa bọn chúng quật mộ lên là xong đời tất cả!"

Bên ngoài Minh Hà, Huyền Nhất Trưởng lão nhíu mày khi nhìn thấy bóng người gầy gò đang quét rác bên trong sương mù. Dù dùng đến thần nhãn, lão cũng chỉ thấy đó là một phàm nhân bình thường không có một chút linh lực nào. Nhưng chính cái sự bình thường đó giữa vùng cấm địa chết chóc này mới là điều bất thường nhất.

"Kẻ dưới kia! Ngươi là người giữ mộ?" Huyền Nhất quát lớn, âm thanh kèm theo linh áp trực chỉ tâm trí Cố Trường An.

Cố Trường An chậm rãi đặt chổi sang một bên, cầm lên một bình trà gốm cũ kỹ, nhấp một ngụm rồi mới ngẩng lên nhìn trời. Đôi mắt hắn phẳng lặng như mặt nước giếng cổ, không có một gợn sóng sợ hãi.

"Nghĩa trang mười vạn năm, khách đã ngủ say. Các vị đem binh đao tới đây, làm ồn đến người quá cố, không sợ vận rủi quấn thân sao?"

"Hừ! Giả thần giả quỷ!" Huyết Hà Ma Quân cười lạnh, tiếng cười như tiếng móng tay cào vào gỗ mục. "Bản tọa không tin một kẻ coi giữ nghĩa trang lại có thể giết được sứ giả của ta. Giao ra bí pháp trường sinh và tất cả bảo vật di tản vào đây từ kỷ nguyên trước, bản tọa sẽ cho ngươi một cái chết toàn thây, nếu không… ta sẽ luyện hồn phách ngươi trong Huyết Trì vạn năm!"

Cố Trường An khẽ thở dài: "Bí pháp trường sinh ư? Trường sinh của ta là do quét rác mà có. Các vị có muốn vào đây quét rác cùng ta mười vạn năm không? Nếu có lòng, ta sẽ chuẩn bị sẵn quan tài cho từng người. Năm vị Hóa Thần… vị trí cũng khá đẹp đấy, ta sẽ chọn cho mỗi người một khu đất phong thủy."

Lời nói này không lớn, nhưng lại truyền thấu qua mọi tầng pháp trận, vang vọng vào tai tất cả mọi người hiện diện.

Không gian bỗng chốc im bặt.

Hàng vạn tu sĩ trợn tròn mắt. Một kẻ coi mộ, dám nói trước mặt năm vị Hóa Thần lão tổ rằng sẽ "chuẩn bị quan tài" cho họ? Đây là kiêu ngạo đến điên rồ, hay thực sự có bản lĩnh kinh thiên?

"To gan!"

Một vị cường giả Nguyên Anh của Thanh Vân Môn muốn lập công, liền bước ra khỏi trận doanh, dẫm trên một phi kiếm ánh sáng xanh lục, lao thẳng qua Minh Hà.

"Một tên quét rác mà cũng dám nhục mạ lão tổ! Chết đi!"

Vị Nguyên Anh này tên là Vân Phi, tay bắt ấn quyết, một đóa hoa sen bằng thanh khí khổng lồ hiện ra giữa không trung, ép thẳng xuống lán cỏ của Cố Trường An. Áp lực của một vị Nguyên Anh tu sĩ cũng đủ để san phẳng một ngọn núi nhỏ.

Cố Trường An vẫn ngồi đó, tay cầm chén trà. Khi đóa sen thanh khí chỉ còn cách đỉnh đầu hắn mười trượng, hắn khẽ thổi nhẹ vào chén trà nóng trên tay.

*Phù…*

Một luồng khói trà trắng nhạt nhẽo bốc lên.

Nhưng ngay khi luồng khói ấy chạm vào đóa hoa sen khổng lồ, một cảnh tượng rùng rợn xảy ra. Đóa hoa sen kiên cố được cấu thành từ linh lực thuần khiết bỗng nhiên như bị thời gian ăn mòn, tan rã trong nháy mắt.

Chưa dừng lại ở đó, luồng khói trà kia nhẹ nhàng quấn lấy vân phi.

"Cái… cái gì?" Vân Phi hét lên thảm khốc.

Trong ánh mắt kinh hoàng của vạn người, thân hình một vị tu sĩ Nguyên Anh kỳ vốn có tuổi thọ hàng nghìn năm, bỗng nhiên bắt đầu héo rũ. Da dẻ lão nhăn nheo, tóc rụng sạch, ngay cả Nguyên Anh trong đan điền cũng biến thành màu đen sạm rồi vỡ nát.

Chỉ trong ba nhịp thở, một vị Nguyên Anh cường giả đã hóa thành tro bụi, ngay cả tiếng kêu cứu cuối cùng cũng không kịp thốt ra hoàn chỉnh. Một làn gió nhẹ thổi qua, tro bụi tan biến vào hư không, rụng xuống mặt nước Minh Hà.

Cả bãi chiến trường vắng lặng như tờ.

Năm vị cường giả Hóa Thần nheo mắt lại, trong lòng dâng lên một cơn ớn lạnh chưa từng có.

"Đó không phải là linh lực…" Huyền Nhất Trưởng lão run giọng, "Đó là… Tuế Nguyệt Khí! Hắn khống chế được thời gian!"

Tuế nguyệt, là loại sức mạnh cấm kỵ nhất. Tu sĩ tu hành là để nghịch thiên cải mệnh, tranh giành thời gian với ông trời. Nhưng trước mặt kẻ này, thời gian mười vạn năm dường như chỉ là một hơi thổi nhẹ.

Cố Trường An đặt chén trà xuống, nhàn nhạt nói: "Hắn chưa đủ tư cách để ta chọn đất. Chỉ là rác rưởi, gió thổi liền tan. Còn các vị… ai muốn vào trước?"

"Đừng hoảng loạn!" Huyết Hà Ma Quân nghiến răng, sát khí xung thiên. "Hắn chỉ là mượn dùng sức mạnh của nghĩa trang này thôi! Mười vạn năm tích lũy tử khí mới có được chút uy lực đó. Ngũ tông nghe lệnh, khai mở Vạn Tiên Trấn Ma Trận! Chúng ta không cần vào trong, dùng trận pháp mài chết hắn!"

Lệnh truyền xuống, hàng vạn tu sĩ bắt đầu vận chuyển linh lực. Ngũ đại pháp bảo trấn tông bay vút lên trời cao, liên kết với nhau thành một đồ hình bát quái khổng lồ bao trùm cả vùng vạn dặm quanh nghĩa trang. Ánh sáng vàng rực, máu huyết, kiếm khí… đủ loại năng lượng đan xen, hóa thành những sợi xích thần xích khổng lồ khóa chặt không gian của Vạn Cổ Nghĩa Trang lại.

Mặt đất nghĩa trang bắt đầu rung chuyển.

"Cẩu đạo của ta là không muốn tranh đoạt, không muốn rắc rối." Cố Trường An đứng dậy, cầm lấy cây chổi. "Nhưng các ngươi lại muốn dỡ nhà của ta, quấy rầy giấc ngủ của bạn bè ta. Như vậy… thật là không nể mặt rồi."

Cố Trường An chậm rãi đi về phía bức tường đá cổ kính bao quanh nghĩa trang. Mỗi bước chân của hắn chạm đất, một đạo gợn sóng màu đen lại lan tỏa ra.

Phía sau hắn, mười vạn ngôi mộ bắt đầu phát ra những tiếng kêu rền rĩ trầm thấp. Khí lạnh thấu xương từ dưới lòng đất bốc lên, khiến trận pháp đang vây khốn bỗng nhiên rung chuyển dữ dội.

Lâm Thanh Diệp nhìn bóng lưng sư tôn, nàng bỗng nhận thấy bóng lưng ấy cao lớn hơn bao giờ hết. Không phải là một lão giả gầy gò, mà là một vị vương giả đang cai trị vương quốc của bóng tối và cái chết.

"Thanh Diệp, nhìn cho kỹ." Cố Trường An khẽ nói. "Tu tiên, không phải là để bay cao hơn người khác, mà là để khi ngươi đứng ở nơi thấp nhất, không ai có thể lay chuyển được chân tâm của ngươi."

Nói đoạn, Cố Trường An đưa tay ra phía trước, cầm lấy chiếc lồng đèn cũ kỹ – U Minh Đăng đang treo trên cọc gỗ bên cạnh. Hắn không dùng bật lửa, chỉ nhẹ nhàng búng ngón tay một cái.

*Phựt!*

Một ngọn lửa màu xanh lục cháy bùng lên trong đèn.

Ngay khoảnh khắc ngọn lửa ấy thắp sáng, bầu trời tối đen do Ngũ đại tông môn tạo ra bỗng nhiên bị rạch ngang một đường. Ánh sáng xanh lục nhạt nhẽo ấy xuyên thấu qua mọi trận pháp, chiếu thẳng lên mặt của hàng vạn tu sĩ bên ngoài.

"A! Mắt của ta!"

"Hồn phách của ta đang tan biến!"

Tiếng gào thét thảm thiết vang lên từ phía quân đoàn Ngũ tông. Những tu sĩ có tu vi thấp bên dưới Kim Đan, chỉ cần chạm phải ánh sáng từ U Minh Đăng liền thấy thần hồn chấn động, ý chí lâm vào cõi u minh không lối thoát.

Huyền Nhất Trưởng lão kinh hãi, lão cảm nhận được thọ nguyên của mình đang trôi tuột đi như nước chảy qua kẽ tay. Mỗi một giây bị ánh sáng xanh kia chiếu vào, lão như già đi thêm mười năm.

"Mau! Toàn lực tấn công! Phá hủy cái đèn đó cho ta!"

Năm vị Hóa Thần cùng lúc ra tay.

Huyền Nhất vung tay ra một đại thủ bằng ánh sáng, Huyết Hà Ma Quân phun ra một dòng sông máu, Kiếm Ý Điện Lão Tổ chém ra một đường kiếm ý cắt đôi hư không… Năm đạo công kích mạnh nhất Thánh Di Khư Giới lúc bấy giờ, đủ để tiêu diệt một vương quốc lớn trong tích tắc, đồng loạt giáng xuống vị trí của Cố Trường An.

*Bùm!!!*

Một tiếng nổ chấn thiên động địa.

Cả khu vực Minh Hà bị hơi ép thổi ngược lại, nước sông bắn cao hàng trăm trượng. Khói bụi và ánh sáng năng lượng hỗn loạn che khuất tầm nhìn.

"Hết rồi sao?" Một đệ tử trẻ tuổi của Thanh Vân Môn run rẩy hỏi.

"Hóa Thần lão tổ cùng lúc ra tay, dù là Tiên nhân hạ phàm cũng phải tan thành mây khói!" Một trưởng lão Nguyên Anh lau mồ hôi, giọng đầy tin tưởng.

Thế nhưng, khi khói bụi dần tan đi, tất cả những gì họ thấy là một màn che chắn mờ ảo màu đen.

Cố Trường An vẫn đứng đó, chân không rời nửa bước. Một tay hắn cầm đèn, tay kia cầm chổi. Điều khiến mọi người nghẹt thở là, trên mặt đất xung quanh hắn, mười vạn ngôi mộ dường như đang rung động dữ dội hơn.

Từ trong lòng đất, hàng ngàn, hàng vạn những bóng mờ nhạt nhẽo đang từ từ trồi lên. Có bóng người mặc giáp trụ cũ nát, có bóng người khoác áo bào tiên nhân, có kẻ mang theo tàn kiếm, kẻ cầm theo sách nát…

Đó là anh linh của mười vạn cường giả được chôn cất ở đây qua mười vạn năm!

Mỗi khi Cố Trường An quét một ngôi mộ, hắn đều để lại một sợi tơ nhân quả. Giờ đây, mười vạn năm nhân quả kết lại thành một biển người không có thực thể, nhưng sát khí mà họ tỏa ra còn khủng khiếp hơn cả hàng vạn tu sĩ ngoài kia cộng lại.

"Các vị bạn già…" Cố Trường An khẽ vuốt ve cây chổi Trần Hiêu, ánh mắt thoáng chút hoài niệm. "Bọn họ muốn phá nhà của các vị, cướp đoạt sự yên tĩnh cuối cùng. Các vị thấy thế nào?"

*Gào!!!*

Một tiếng gầm từ mười vạn linh hồn vang dội, khiến cả lục địa Thánh Di Khư Giới như rung chuyển.

Huyền Nhất Trưởng lão sắc mặt xám như tro tàn: "Vạn cổ anh linh… Hắn thật sự kêu gọi được linh hồn của những người đó! Chạy! Mau chạy ngay lập tức!"

Nhưng đã muộn.

Cố Trường An nhẹ nhàng vung cây chổi về phía trước.

"Quét dọn một chút vậy."

Chỉ một động tác đơn giản như quét lá mùa thu, nhưng một luồng lốc xoáy tử khí mang theo sức mạnh của mười vạn anh linh quét ngang qua Minh Hà. Trận pháp Vạn Tiên Trấn Ma kiên cố nhất thiên hạ bỗng chốc rạn nứt như thủy tinh chạm phải đá tảng.

"Phanh! Phanh! Phanh!"

Ngũ đại pháp bảo trấn tông đồng loạt mất đi hào quang, rơi rụng xuống đất. Hàng vạn tu sĩ bị hất văng ra xa như những hạt cát trước cơn bão. Năm vị Hóa Thần lão tổ đồng loạt phun máu, thân hình bị đánh văng lùi lại vạn dặm, đâm sầm vào những ngọn núi xa xa.

Một nhát chổi, quét sạch ngũ đại tông môn!

Khi cơn bão tử khí qua đi, bầu trời lại trở về vẻ yên tĩnh vốn có. Minh Hà vẫn chảy, sương mù lại dần dần bao phủ. Những bóng linh hồn từ từ lặn xuống dưới mộ, nghĩa trang trở lại vẻ tịch mịch thường ngày.

Cố Trường An thu lại U Minh Đăng, tắt ngọn lửa xanh. Hắn quay đầu nhìn Lâm Thanh Diệp đang đứng ngây người như phỗng đá, rồi nhìn sang lão Hắc đang dần thò chân ra khỏi mai rùa.

"Trường An… ngươi… ngươi rốt cuộc là cảnh giới gì?" Lão Hắc lắp bắp, hai con mắt sắp rơi ra ngoài.

Cố Trường An khẽ cười, lại nhặt cây chổi lên: "Cảnh giới gì quan trọng sao? Sống lâu là được."

Hắn bước về phía một cái hố mới vừa được tạo ra do một đệ tử tông môn xui xẻo rơi xuống và chết ngay tại chỗ trong cuộc giao tranh vừa rồi.

"Lại phải làm việc rồi. Lão Hắc, đừng ngây ra đó nữa, lấy xẻng ra đây. Cái xác này tu vi Kim Đan, đặt ở góc phía Tây nam cạnh bụi cây bỉ ngạn kia đi, chỗ đó hợp với hắn."

Dưới ánh hoàng hôn vàng vọt, bóng của một người, một rùa và một cô gái nhỏ đổ dài trên mặt đất nghĩa trang.

Bên ngoài Minh Hà, quân đoàn Ngũ đại tông môn tan tác như chim vỡ tổ. Năm vị Hóa Thần cường giả sau khi gắng gượng đứng dậy, không ai bảo ai, đều nhìn về hướng nghĩa trang với ánh mắt đầy kinh hãi và tuyệt vọng. Họ biết, kể từ ngày hôm nay, Thánh Di Khư Giới đã có một vị chủ nhân thực sự, một kẻ không cần ngai vàng, chỉ cần một cây chổi và một cái nghĩa trang.

Mà vị chủ nhân đó, dường như chỉ muốn làm một kẻ quét rác tầm thường.

— Kết chương 53 —

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8