Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn NămChương 55: Trảm một cánh tay để răn đe**
Tiết trời đầu thu ở U Minh Cấm Địa mang theo cái se lạnh thấm vào tận xương tủy. Những dải sương mù xám xịt từ Minh Hà lững lờ trôi vào, bao phủ lấy hàng vạn ngôi mộ đá cũ kỹ, khiến không gian nơi đây càng thêm phần âm u, tĩnh mịch.
Tại gian nhà tranh bên rìa nghĩa trang, một làn khói bếp mỏng manh bay lên, tan biến giữa không trung. Cố Trường An đang ngồi trên một chiếc ghế tre thấp, tay cầm quạt nan lười biếng phẩy lửa cho ấm trà. Bên cạnh hắn, một con chó đen to lớn với bộ lông mượt mà như nhung đang nằm sấp, đôi tai thi thoảng lại vểnh lên nghe ngóng.
“Lão Hắc, ngươi nói xem, người đời tại sao cứ thích tìm đến chỗ chết như vậy?” Cố Trường An nhàn nhạt hỏi, đôi mắt hắn vẫn chăm chú nhìn vào ngọn lửa nhỏ.
Lão Hắc ngáp dài một cái, để lộ hàm răng trắng ởn: “Cơ duyên mà. Mười vạn năm trước cũng thế, mười vạn năm sau vẫn thế. Trong mắt kẻ sống, những ngôi mộ này là kho tàng; trong mắt kẻ chết, đây là nhà. Khác biệt chỉ là một nhịp thở mà thôi.”
Bỗng nhiên, một tiếng xé gió cực mạnh vang lên từ phía chân trời. Một vệt sáng vàng rực như mặt trời nhỏ lao tới, khí thế cuồn cuộn làm lay chuyển cả những ngọn cây khô héo trong vùng cấm địa. Vệt sáng ấy dừng lại phía sau vạch ranh giới mà Cố Trường An đã vạch ra bằng chổi tre ngày hôm trước.
Lâm Thanh Diệp từ trong nhà bước ra, tay cầm một giỏ cỏ thuốc vừa mới thu hái ở góc nghĩa trang. Nàng nhìn thấy vệt sáng ấy, sắc mặt liền trầm xuống, nhỏ giọng nói: “Sư tôn, lại có người đến. Khí tức này… là người của Đại La Kiếm Tông.”
Cố Trường An không ngẩng đầu, chỉ khẽ gật: “Cứ để hắn đứng đó. Nếu không qua vạch, ta lười quản.”
Kẻ vừa tới là một lão giả mặc trường bào thêu hình nhật nguyệt, lưng đeo một thanh cự kiếm rộng bản. Đây là Xích Dương Chân Nhân, một trong ngũ đại trưởng lão của Đại La Kiếm Tông, tu vi đã đạt đến Hóa Thần cảnh trung kỳ. Ở giới tu tiên bên ngoài, lão là một nhân vật hô phong hoán vũ, đi đến đâu cũng được vạn người cung kính.
Xích Dương Chân Nhân đứng trên không trung, ánh mắt sắc lẹm như kiếm quang nhìn chằm chằm vào vạch kẻ dưới mặt đất. Lão nhìn thấy thi thể của Kiếm Thiên Hành – một thiên tài kiêu ngạo của tông môn – lúc này đang cuộn tròn trong một đóa hoa bỉ ngạn khổng lồ, thần hồn bị trấn áp, thân xác bất động như một bức tượng.
“To gan!” Xích Dương Chân Nhân gầm lên, tiếng vang chấn động khiến linh khí xung quanh bùng nổ. “Kẻ nào dám nhục mạ đệ tử Đại La Kiếm Tông ta? Thủ Mộ Nhân, ra đây chịu chết!”
Âm thanh ấy như sấm truyền, lan tỏa khắp nghĩa trang, nhưng khi chạm đến những ngôi mộ cổ, nó liền bị một sức mạnh vô hình thôn tính, trở nên lặng lẽ vô âm.
Cố Trường An vẫn bình thản rót trà. Hắn nhẹ nhàng thổi hơi nóng, nhấp một ngụm, cảm nhận vị đắng tan dần nơi đầu lưỡi.
“Thanh Diệp, trà này hơi nồng, lần sau bớt lá lại một chút.”
Lâm Thanh Diệp khẽ cúi đầu: “Vâng, sư tôn.” Nàng nhìn vị cao nhân Hóa Thần đang giận dữ bên ngoài, rồi nhìn lại sư tôn đang nhàn nhã uống trà, trong lòng không khỏi nảy sinh một cảm giác hoang đường. Một vị Hóa Thần đại năng mà trong mắt sư tôn dường như chẳng bằng một chén trà đặc.
Xích Dương Chân Nhân thấy bên trong không ai đáp lời, cảm giác bị khinh miệt trỗi dậy mãnh liệt. Lão liếc nhìn vạch ranh giới tầm thường trên đất, cười lạnh một tiếng: “Một cái vạch của kẻ phàm nhân mà đòi ngăn cản lão phu? Phá cho ta!”
Lão đưa tay ra, một bàn tay khổng lồ bằng linh khí màu vàng rực lửa ngưng tụ giữa không trung, mang theo uy áp hủy thiên diệt địa vỗ xuống vạch ranh giới. Lão muốn dùng sức mạnh tuyệt đối để nghiền nát sự kiêu ngạo của kẻ giữ mộ này.
Thế nhưng, một cảnh tượng kỳ dị xảy ra.
Khi bàn tay linh khí chạm vào không trung phía trên vạch kẻ, nó đột nhiên như gặp phải một loại hòa tan kinh khủng. Toàn bộ linh lực của vị cường giả Hóa Thần cứ thế tiêu biến, không để lại một tiếng động, như một giọt nước rơi vào đại dương đen kịch.
Sắc mặt Xích Dương Chân Nhân biến đổi: “Trận pháp? Không, đây không phải trận pháp, đây là quy tắc!”
Lão rùng mình một cái, nhưng sự kiêu ngạo suốt ngàn năm tu luyện không cho phép lão lùi bước. Lão cho rằng đây chỉ là một loại cấm chế phản phệ bình thường. Xích Dương Chân Nhân gầm lên một tiếng, thanh cự kiếm phía sau lưng ra khỏi vỏ.
“Xích Dương Kiếm – Trảm Thiên!”
Thanh kiếm hóa thành một con hỏa long dài hàng trăm trượng, rống lên chấn thiên động địa, lao thẳng vào túp lều tranh của Cố Trường An. Đường kiếm này mang theo ý chí của lão, muốn san phẳng cả nghĩa trang thành bình địa.
Cố Trường An thở dài một tiếng.
“Đã nói là đừng làm ồn người chết ngủ rồi mà.”
Hắn vẫn ngồi nguyên trên ghế tre, tay phải không rời chén trà, chỉ có tay trái cầm lấy cái chổi tre dựa bên cạnh, tùy ý phẩy nhẹ một cái về phía trước.
Một động tác đơn giản đến mức không thể đơn giản hơn. Giống như một lão nông đang xua đuổi ruồi nhặng buổi trưa hè.
Thế nhưng, khi cán chổi chuyển động, toàn bộ không gian của nghĩa trang bỗng chốc đông cứng lại. Thời gian như ngừng trôi, gió ngừng thổi, sương mù ngừng bay. Chỉ có một tia khí tức nhạt màu xám quét ngang qua không trung.
*Rắc!*
Một tiếng động nhỏ vang lên, giống như tiếng cành khô gãy rụng.
Con hỏa long kiêu hùng do cự kiếm biến thành, trong nháy mắt bị cắt làm hai đoạn. Không có bộc phát, không có tiếng nổ, nó chỉ đơn thuần là bị tách ra khỏi dòng chảy tồn tại. Thanh cự kiếm cấp bậc Linh bảo trực tiếp vỡ vụn thành bột mịn, rắc xuống đất như hoa tuyết đen.
Và điều kinh khủng nhất vẫn chưa kết thúc.
Xích Dương Chân Nhân đang đứng trên cao bỗng trừng lớn mắt, đồng tử co rút lại thành kích thước bằng đầu kim. Lão không cảm thấy đau đớn ngay lập tức, mà chỉ thấy vai phải mình nhẹ hẫng.
“Cái gì…”
Lão nhìn xuống. Cánh tay phải của lão – cánh tay vừa điều khiển linh kiếm – đã biến mất. Vết thương phẳng lỳ như mặt gương, không có lấy một giọt máu chảy ra, bởi vì ngay cả mạch máu, thần kinh và quy tắc sống của vùng thịt đó đã bị một sức mạnh thần bí xóa sổ hoàn toàn.
Lúc này, một cơn đau buốt thấu tận tâm can mới ập đến.
“Aaaa!”
Xích Dương Chân Nhân thét lên thảm thiết, thân hình lão mất đà, ngã quỵ xuống ngay trước vạch ranh giới. Lão kinh hoàng nhìn cánh tay mình rơi rụng bên trong nghĩa trang, rồi trong nháy mắt, cánh tay ấy tan thành tro bụi, bị gió thổi sạch sành sanh.
“Ngươi… ngươi là ai?” Xích Dương Chân Nhân giọng run rẩy, mặt trắng bệch như tờ giấy. Lão cảm thấy linh hồn mình đang run rẩy dưới sự uy hiếp của một thực thể không thể gọi tên. Nhát chổi kia không phải là công kích, mà là một lời cảnh cáo. Nếu kẻ giữ mộ đó muốn, thứ rơi xuống không phải cánh tay lão, mà là cái đầu của lão.
Cố Trường An bấy giờ mới chậm rãi ngẩng đầu lên. Ánh mắt hắn bình thản như nước hồ thu, không có sát ý, không có hận thù, chỉ có một sự lãnh đạm vô cùng tận đối với nhân thế.
“Ngươi hỏi ta là ai?” Cố Trường An khẽ mỉm cười, giọng nói vang lên trong trẻo giữa sự tĩnh lặng đáng sợ. “Mười vạn năm trước, ta là đệ tử quét rác của một tông môn đã biến mất. Mười vạn năm sau, ta vẫn là một kẻ quét rác trong nghĩa trang này.”
Hắn đứng dậy, cầm lấy cây chổi tre bước về phía ranh giới. Mỗi bước đi của hắn tuy rất nhẹ, nhưng trong mắt Xích Dương Chân Nhân, đó là mỗi bước chân của một vị thần chết đang đi tới. Uy áp tỏa ra từ cơ thể Cố Trường An không nồng đậm, nhưng nó mênh mông như biển cả, cổ xưa như thiên địa sơ khai.
Cố Trường An dừng lại trước vạch kẻ, cúi xuống nhìn lão giả Hóa Thần đang run rẩy.
“Trảm ngươi một cánh tay là để nhắc nhở ngươi và những kẻ phía sau ngươi: Ở ngoài kia, ngươi là vạn tuế, là chân nhân, là tổ tông. Nhưng ở đây, ngươi chỉ là người sống đi lạc.”
Hắn đưa chổi quét đi những vụn sắt của thanh cự kiếm ban nãy.
“Mười vạn năm qua, ta chôn không dưới một ngàn vị Hóa Thần như ngươi. Nếu ngươi muốn trở thành người thứ một ngàn lẻ một, cứ việc bước qua vạch này thêm lần nữa.”
Xích Dương Chân Nhân run rẩy, lão cảm thấy da đầu mình tê dại. Một ngàn vị Hóa Thần? Trong lịch sử tu tiên giới mười vạn năm qua, có bao nhiêu vị Hóa Thần? Lời nói của thanh niên này nghe thì như điên rồ, nhưng khí thế ấy, năng lực “Trảm một cánh tay, đoạt một đời quy tắc” ấy, tuyệt đối không phải kẻ điên có thể làm được.
Lão cố nén đau đớn, cắn răng dập đầu một cái thật mạnh: “Tiền… tiền bối bớt giận! Là vãn bối có mắt không tròng, bị tham vọng che mờ tâm trí. Đa tạ tiền bối không giết!”
Cố Trường An khoát tay: “Cầm lấy đệ tử của ngươi rồi cút đi. Nói với tông môn của ngươi, vùng đất này không có tiên pháp, không có thần binh. Ở đây chỉ có sự bình yên của người quá cố. Nếu ai còn dám đến quấy nhiễu, ta không phiền mà biến nơi này thành mộ tập thể của Đại La Kiếm Tông đâu.”
Hắn đưa chổi nhẹ hất một cái. Đóa hoa bỉ ngạn đang bao bọc Kiếm Thiên Hành liền nhả ra, ném thân thể bán sống bán chết của hắn ra ngoài vạch ranh giới như ném một bao rác.
Xích Dương Chân Nhân không dám nói thêm một lời nào, lão dùng chút linh lực còn sót lại cuộn lấy Kiếm Thiên Hành, hóa thành một luồng ánh sáng tháo chạy thục mạng về phía chân trời, ngay cả cánh tay bị mất cũng không dám nhìn lại lần thứ hai.
Nghĩa trang trở lại với sự tĩnh lặng vốn có của nó.
Cố Trường An quay người trở về chỗ ngồi, sắc mặt vẫn không có gì thay đổi, dường như việc trảm một vị Hóa Thần trưởng lão đối với hắn chỉ là một việc vặt vãnh giống như nhổ cỏ dại.
Lâm Thanh Diệp đứng đó, lặng người nhìn theo hướng Xích Dương Chân Nhân biến mất, rồi lại nhìn sư tôn mình. Nàng run run hỏi: “Sư tôn, người cứ như vậy để họ đi sao? Nếu họ đem theo những kẻ mạnh hơn quay lại…”
Lão Hắc lúc này chồm dậy, nhe răng cười: “Thanh Diệp nha đầu, ngươi vẫn chưa hiểu. Sư tôn ngươi cố ý làm vậy đấy. Giết một kẻ thì sẽ có kẻ thứ hai đến vì tò mò. Nhưng để một kẻ đại năng sống sót trở về trong tình trạng tàn phế và sợ hãi, đó mới là sự răn đe đáng sợ nhất. Nỗi sợ hãi của kẻ mạnh sẽ lan truyền nhanh hơn bất kỳ lời cảnh báo nào.”
Cố Trường An nhìn lão chó đen, mỉm cười gật đầu: “Chỉ có ngươi là hiểu ta. Đánh giết quá nhiều sẽ tích tụ tử khí quá nặng, không tốt cho việc tu dưỡng tâm tính của ta. Quét dọn mười vạn năm, ta nhận ra rằng cách tốt nhất để kẻ khác không làm phiền mình là gieo vào lòng họ một hạt giống của sự tuyệt vọng.”
Hắn nhìn chén trà đã nguội lạnh, đổ nó đi rồi bắt đầu pha một ấm mới.
“Thế gian này vốn dĩ là một vở kịch lớn. Ta chỉ muốn làm người đứng trong cánh gà xem kịch mà thôi. Đáng tiếc, thỉnh thoảng vẫn có kẻ muốn kéo ta lên sân khấu.”
Đêm đó, dưới ánh trăng mờ ảo của U Minh Cấm Địa, một thiếu niên áo xám vẫn miệt mài quét lá khô bên dưới những ngôi mộ không tên. Tiếng chổi tre xào xạc vang lên đều đặn, hòa cùng tiếng nước chảy róc rách của Minh Hà, tạo nên một bản nhạc trường sinh bất tử.
Còn bên ngoài cấm địa, tin tức về một vị “Thủ Mộ Nhân” thần bí một nhát chổi trảm cánh tay Hóa Thần trưởng lão đang bắt đầu lan truyền với tốc độ chóng mặt, làm chấn động khắp các tông môn lớn nhỏ trong Thánh Di Khư Giới. Những kẻ từng có ý định xâm phạm nghĩa trang cổ bỗng cảm thấy sống lưng lạnh toát, âm thầm xóa bỏ kế hoạch trong đầu.
Trong mộ có tiên hay không, chẳng ai rõ. Nhưng họ biết chắc một điều: Phía trước vạch kẻ kia, có một vị tồn tại không thể trêu vào.
Cố Trường An ngồi tựa lưng vào tấm bia đá của một vị Cổ Đế vạn năm trước, mắt khép hờ, thì thầm: “Hôm nay đã vất vả rồi. Các vị, ngủ ngon nhé.”
Gió thoảng qua, những đóa bỉ ngạn đỏ rực rỡ dưới trăng như đang khẽ đung đưa, gửi lời chào tới người thủ hộ trung thành nhất của chúng suốt mười vạn năm qua.