Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 67: Truy tìm kẻ trốn mộ**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 18:55:48 | Lượt xem: 1

Gió đêm rít lên từng hồi qua những khe đá hẹp của Vạn Cổ Nghĩa Trang, mang theo cái lạnh thấu xương của âm ti phủ xuống vạn vật. Sương mù dày đặc như những dải lụa trắng vắt vẻo trên các đầu bia mộ xám xịt, tạo nên một không gian u uất và tĩnh lặng đến nghẹt thở.

Cố Trường An cầm chiếc Trần Hiêu Chổi trong tay, chậm rãi bước đi trên con đường mòn phủ đầy lá khô và tro tàn. Tiếng chổi quét trên nền đất khô khốc vang lên đều đặn: *Xoẹt… xoẹt… xoẹt…*

Trong cái tĩnh lặng ấy, âm thanh này giống như nhịp tim của tử thần đang đếm ngược thời gian.

"Lão Hắc, đừng giả chết nữa. Ra việc rồi."

Từ bên dưới gốc cây tùng già cỗi đã khô héo mười vạn năm, một bóng đen to lớn, lù lù rục rịch chuyển động. Một con hắc cẩu lông lá xơ xác, đôi mắt vàng đục ngầu đầy vẻ ngái ngủ ngáp một cái dài, nhe ra hàm răng sắc lẹm nhưng đầy vẻ lười biếng.

"Trường An小子 (Tiểu tử), ngươi lại lên cơn gì thế? Nửa đêm không ngủ, đi quét cái thứ gì? Kẻ kia trốn thì đã trốn rồi, hắn chẳng qua là một gã Đại Thừa kỳ tàn phế từ kỷ nguyên trước, ra ngoài cũng chỉ sống thêm được mấy hơi thở, việc gì phải khổ công?" Lão Hắc lầm bầm, giọng nói khàn đặc như hai miếng sắt rỉ cọ vào nhau.

Cố Trường An dừng chổi, bóng lưng hắn cô độc dưới ánh trăng mờ đục. Hắn không quay đầu lại, nhàn nhạt đáp:

"Đại Thừa kỳ hay Phàm nhân không quan trọng. Quan trọng là hắn đã phá hỏng quy tắc của ta. Ta nhận nhiệm vụ canh giữ nơi này mười vạn năm, kẻ vào ta không quản, nhưng kẻ đã nằm xuống, nếu không có sự cho phép của ta mà dám tự tiện đứng lên… đó là sỉ nhục đối với cái chổi này."

Hắn nâng U Minh Đăng lên cao. Ngọn lửa xanh biếc bên trong lồng đèn bỗng chốc bùng cháy dữ dội, chuyển sang màu tím sậm đầy điềm gở. Ánh sáng của đèn chiếu đến đâu, sương mù xung quanh tan biến đến đó, để lộ ra những dấu chân nhạt nhòa, bốc lên làn khói đen kịt của tử khí ngay trước ngôi mộ số 9527.

Dấu chân ấy không hướng về phía cổng chính, mà lại xuyên qua vách đá âm hồn, hướng thẳng về phía "Vong Xuyên Khê" – một dòng suối nhỏ chảy ngầm bên dưới nghĩa trang, thông ra thế giới bên ngoài.

"Ồ? Hắn muốn mượn thuỷ lộ để tẩy sạch tử khí trên người sao?" Lão Hắc vểnh tai lên, vẻ mặt bắt đầu nghiêm túc một chút. "Mạc Vô Danh này năm xưa cũng là một kẻ tàn nhẫn, tu luyện 'Huyết Linh Chú', xem ra hắn đã tìm được một kẽ hở trong trận pháp trấn mộ sau lần chấn động mười năm trước."

Cố Trường An nhíu mày. Hắn tiến đến trước ngôi mộ đã nứt toác, nhìn sâu vào hố huyệt đen ngòm. Thiên Mộ Trường Sinh Khảo trong thức hải bỗng nhiên lật mở, trang giấy hiện lên hình ảnh một gã trung niên mặt mày hốc hác, đôi mắt rực lửa thù hận đang lẩn khuất giữa dòng nước lạnh lẽo.

"Nguyên thần trốn thoát, nhục thân phân huỷ… Hắn dám dùng phương thức tự bạo tu vi để đổi lấy một tia linh hồn trốn đi." Cố Trường An lẩm bẩm. "Hành động cực đoan như vậy, hẳn là có kẻ bên ngoài tiếp ứng."

Lão Hắc nghe vậy, cái đuôi cụt ngủn vẩy vẩy: "Có kẻ dám dòm ngó nghĩa trang này sao? Gan cũng lớn thật."

"Hắc đạo đang trỗi dậy, linh khí thiên địa đại biến. Bọn chúng nghĩ rằng nghĩa trang là một kho tàng bí pháp." Cố Trường An lạnh lùng cười một tiếng. "Nhưng chúng không biết rằng, nơi này không phải là kho tàng, mà là một chiếc lồng giam vĩnh cửu. Kẻ thoát ra ngoài, chỉ mang theo tai ương mà thôi."

Hắn nhắm mắt lại, tay trái bắt một đạo pháp quyết kỳ lạ. "Nhân Quả Thuật — Truy Hồn Định Mệnh!"

Một sợi chỉ mỏng manh màu đỏ xám hiện lên từ hư không, một đầu nối vào huyệt mộ, đầu kia kéo dài vô tận vào bóng tối sâu thẳm ngoài cấm địa. Cố Trường An bước một bước chân lên, thân hình bỗng chốc trở nên mờ ảo.

Hắn không ra khỏi nghĩa trang bằng thực thể. Là một kẻ theo "Cẩu đạo" chuẩn mực, hắn thừa biết thế gian bên ngoài nguy hiểm ra sao. Hắn mười vạn năm không bước chân ra ngoài, làm sao có thể vì một gã trốn mộ mà phá lệ?

Trong không gian, một đạo phân thân làm từ tử khí tinh thuần của nghĩa trang ngưng tụ, mang theo ý chí của Cố Trường An và sức mạnh của U Minh Đăng, hoá thành một tia ô quang lao vút đi theo sợi chỉ đỏ.

Cùng lúc đó, cách Vạn Cổ Nghĩa Trang hơn ba trăm dặm về phía Đông Bắc.

Tại một thung lũng hẻo lánh tên là Lạc Hồn Pha, sương mù đỏ sậm bao trùm. Một đám tu sĩ mặc hắc bào, quanh thân quấn quýt ma khí đang đứng chờ đợi bên một trận pháp tế đàn cổ quái. Kẻ cầm đầu là một lão già mắt chũng sâu, tay cầm quyền trượng đầu lâu, hơi thở đã đạt đến ngưỡng Hợp Thể kỳ đỉnh phong.

"Trưởng lão, tế đàn đã khởi động. Linh cảm cho thấy 'Mồi nhử' đã trốn ra được khỏi vùng cấm." Một gã ma tu quỳ xuống báo cáo.

Lão già hắc bào nở một nụ cười vặn vẹo: "Tốt lắm. Mạc Vô Danh là người duy nhất nắm giữ 'Bất Tử Bí Quyển' của Thiên Ma giáo thời thượng cổ. Chỉ cần đưa được nguyên thần của hắn về, tông chủ sẽ có cách khiến hắn nhả ra bí pháp trường sinh. Vạn Cổ Nghĩa Trang kia dù có thần bí đến đâu, cuối cùng cũng chỉ là một đống đất đá cũ kỹ."

Bỗng nhiên, mặt nước trong chiếc lu đồng giữa tế đàn sủi bọt sùng sục. Một luồng khói xám bạc bay lên, lờ mờ hình thành một khuôn mặt người đầy đau đớn và hoảng loạn.

"Cứu… cứu ta… Hắn đến… hắn đang đến!" Giọng nói của Mạc Vô Danh vang lên trong không trung, run rẩy và đầy rẫy sự kinh hoàng tột độ.

Lão già hắc bào biến sắc, vội vàng vung quyền trượng: "Mạc Vô Danh! Bình tĩnh lại! Ngươi đã ra khỏi cấm địa, nơi này có vạn dặm trận pháp ngăn cách, kẻ nào có thể đuổi đến đây?"

"Ngươi không hiểu… Người quét rác đó… hắn không phải là người!"

Tiếng hét của Mạc Vô Danh chưa dứt, thì bầu trời phía trên Lạc Hồn Pha bỗng nhiên tối sầm lại. Đám mây xám xịt từ đâu kéo tới, cuồn cuộn như sóng thần, che khuất cả ánh sao.

Một luồng áp lực nặng nề vô hình hạ xuống, khiến toàn bộ tu sĩ ma đạo trong thung lũng cảm thấy lục phủ ngũ tạng như bị bóp nghẹt. Những gã tu vi thấp hơn Kim Đan kỳ ngay lập tức hộc máu, quỳ sụp xuống đất, mắt mũi rỉ máu tươi.

Từ trong tầng mây, một thanh âm bình thản nhưng mang theo uy nghiêm tuyệt đối của thiên địa vang lên:

"Nơi chết chóc là chốn bình yên duy nhất của ngươi. Tại sao lại chọn nơi ồn ào này để tan biến?"

Một bóng người mờ ảo hiện ra giữa không trung. Hắn mặc đạo bào xám đơn giản, một tay cầm lồng đèn xanh biếc, một tay cầm chiếc chổi tre bình thường đến mức không thể bình thường hơn.

Cố Trường An (phân thân) đứng đó, không có hào quang rực rỡ, không có tiên nhạc vây quanh, nhưng sự hiện diện của hắn khiến cho vạn pháp quanh đây đều đình trệ. Ma khí đang cuồn cuộn của đám tu sĩ kia, khi gặp phải tử khí từ người hắn toả ra, liền giống như gặp phải thiên địch, sợ hãi tan biến sạch sành sanh.

Lão già hắc bào kinh hãi, cảm nhận được một loại áp lực mà ngay cả khi đối diện với Đại Thừa kỳ tiền bối hắn cũng chưa từng thấy qua.

"Tiền bối là phương nào cao nhân? Chúng ta là người của Huyết Ma Tông, mong tiền bối nể mặt…"

Cố Trường An căn bản không thèm nhìn lão già ấy một cái. Hắn nhìn chằm chằm vào làn khói bạc đang run rẩy giữa tế đàn.

"Mạc Vô Danh, ngươi nợ nghĩa trang mười lăm năm canh giữ chưa hoàn thành. Trở về nằm tiếp, hoặc là… vĩnh viễn không thể siêu sinh."

"Đừng! Ta không về! Nơi đó quá lạnh lẽo, mười vạn năm qua ta đã đủ rồi!" Mạc Vô Danh điên cuồng gào thét, thúc giục nguyên thần muốn bỏ chạy.

Lão già hắc bào thấy vậy, nghiến răng quát lớn: "Mọi người ra tay! Hắn chỉ là một đạo phân thân! Giết hắn cho ta!"

Hàng trăm đạo pháp thuật, ma công đủ màu sắc rực rỡ từ khắp thung lũng bắn lên, nhắm thẳng vào Cố Trường An. Những tiếng nổ rầm trời vang lên, khiến không gian rung chuyển kịch liệt.

Tuy nhiên, giữa làn khói bụi mù mịt, bóng dáng xám xịt ấy vẫn đứng bất động. Cố Trường An khẽ thở dài một tiếng.

"Quét sạch bụi trần, trả lại thanh tịnh."

Hắn cầm chiếc chổi, nhẹ nhàng đưa ra một nhát quét ngang không trung.

*Xoẹt.*

Một âm thanh nghe rất bình thường, nhưng ngay sau đó, một dải lụa xám nhạt như tuế nguyệt trường hà lan toả ra. Những đạo pháp thuật hào hùng, những bảo vật rực rỡ, ngay khi chạm vào dải lụa ấy liền giống như đống tro tàn gặp gió, vỡ vụn và biến mất không để lại dấu vết.

Vạn pháp tịch diệt!

Tiếng kêu la thảm thiết vang lên khắp Lạc Hồn Pha. Những tu sĩ ma đạo kia, từ Hợp Thể kỳ cho đến Luyện Khí kỳ, chỉ trong một nhát chổi, tất cả đều thấy thọ nguyên của mình bị rút cạn với tốc độ kinh hoàng. Da dẻ họ nhăn nheo lại, tóc bạc trắng đi, cuối cùng hoá thành những bộ xương khô gục ngã trên đất.

Chỉ còn lại lão già hắc bào đang run rẩy, đôi mắt tràn ngập sự tuyệt vọng. Lão nhận ra mình đã chạm vào một thứ sự tồn tại vượt ngoài tầm hiểu biết của thế giới này.

Cố Trường An bước tới, đưa bàn tay hư ảo tóm lấy nguyên thần của Mạc Vô Danh. Hắn không nói thêm lời nào, chỉ nhìn lão già hắc bào một cái.

"Các ngươi thích trường sinh đến vậy sao?"

Hắn vẩy nhẹ cái chổi. Một nhúm bụi từ đầu chổi rơi xuống tế đàn. Ngay lập tức, toàn bộ tế đàn hoá thành một ngôi mộ bằng đá sần sùi, chôn vùi lão già hắc bào và tàn tích của ma tông ngay tại chỗ.

"Nếu đã thích, vậy thì nằm đây mà đợi trường sinh đi."

Lạc Hồn Pha trở lại yên tĩnh. Gió vẫn thổi, nhưng mùi máu tanh và ma khí đã hoàn toàn bị tử khí lành lạnh tẩy sạch.

Bên trong Vạn Cổ Nghĩa Trang.

Cố Trường An ngồi xếp bằng trong túp lều cỏ, hơi thở hơi dồn dập một chút. Việc điều khiển phân thân cách xa vạn dặm và thực hiện "Trần Hiêu Nhất Quét" tiêu tốn của hắn không ít đạo vận tích luỹ suốt một năm qua.

Hắn vẫy tay một cái, một tia sáng bạc bị kéo ra khỏi hư không, ném thẳng vào ngôi mộ số 9527. Ngay lập tức, lớp đất đá nứt toác bắt đầu tự động khép lại, những vết nứt thần kỳ liền lại như chưa từng có cuộc trốn chạy nào xảy ra.

Cố Trường An cầm bút mực, viết thêm lên bia mộ của Mạc Vô Danh một dòng chữ:

*"Gia tăng xiềng xích nhân quả. Thời hạn canh mộ cộng thêm ba vạn năm."*

Xong xuôi, hắn mệt mỏi tựa lưng vào cột lều, cầm chén trà sen đã nguội lạnh lên nhấp một ngụm.

Lão Hắc thò đầu vào, thấy vẻ mặt mệt mỏi của hắn liền cười hì hì: "Làm sao? Đã bảo là cứ kệ hắn đi không nghe. Bây giờ thì mệt chưa?"

"Có kẻ muốn phá vỡ sự yên tĩnh của người chết, ta không thể ngồi yên." Cố Trường An nhàn nhạt đáp. "Vả lại, chuyến này đi cũng không uổng công."

Hắn xoè bàn tay ra, bên trong là một mảnh vỡ màu đen, toát ra hơi thở cổ xưa và huyền bí. Đó là thứ mà hắn tiện tay thu hoạch được từ trên người lão già hắc bào – một mảnh chìa khoá bí ẩn.

"Mảnh chìa khoá này… dường như có liên quan đến khu mộ trung tâm." Cố Trường An trầm ngâm. "Lão Hắc, ngươi nói xem, mười vạn năm qua ta canh giữ vòng ngoài, liệu có phải bên trong cái trung tâm kia… thực sự có người chưa chết?"

Lão Hắc nghe đến đây, đôi mắt vàng đục bỗng co rụt lại, hiếm khi im lặng không tấu hài nữa. Nó rùng mình một cái, quay lưng đi thẳng ra ngoài sương mù, chỉ bỏ lại một câu:

"Đừng hỏi ta. Ngươi là người thủ mộ, ngươi tự biết. Ta chỉ là một con chó đen quét rác thôi."

Cố Trường An nhìn bóng lưng Lão Hắc, rồi nhìn về phía sâu thẳm của nghĩa trang, nơi mây mù dày đặc đến mức ánh sáng của U Minh Đăng cũng không thể xuyên qua.

Bí mật của mười vạn năm… dường như đang bắt đầu lay động.

Hắn thở dài, cầm cây chổi tre đứng dậy. Trời đã gần sáng, sương sớm bắt đầu đọng trên cỏ Bỉ Ngạn. Công việc quét dọn hàng ngày của hắn, bây giờ mới thực sự bắt đầu.

Cầu đạo trường sinh, thực chất chính là cầu một tâm thái bình an giữa vạn cổ biến dời. Kẻ muốn sống thì vội vã đi tìm cái chết, kẻ canh giữ cái chết lại trường tồn cùng tuế nguyệt.

"Người trong mộ yên giấc, người ngoài mộ tranh phong."

Cố Trường An khẽ lẩm bẩm, bóng dáng gầy gò của hắn dần chìm vào sương sớm, tiếp tục công việc đơn điệu nhưng vĩnh hằng của mình.

— Kết thúc chương 67 —

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8