Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 69: Nhận được \”Luân Hồi Nhãn\”**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 18:57:24 | Lượt xem: 1

Tiết trời ở Vạn Cổ Nghĩa Trang quanh năm vẫn vậy, luôn bị bao phủ bởi một lớp sương mù xám xịt, lờ mờ như những sợi tơ u minh không bao giờ tan biến. Nhưng sáng nay, cái lạnh có chút khác thường. Đó là cái lạnh buốt thấu vào linh hồn, loại cảm giác chỉ xuất hiện khi một thực thể có nhân quả cực lớn sắp sửa tan biến hoàn toàn vào cát bụi.

Cố Trường An đứng bên cạnh một hố huyệt mới đào, đôi bàn tay gầy gũi nhưng vững chãi đang nắm chặt cán của chiếc xẻng gỗ cũ kỹ. Dưới hố là một cỗ quan tài bằng gỗ tử đàn đen nhánh, bên trong nằm đó một lão giả tóc trắng xóa, bộ y phục rách nát không che nổi những vết thương đã khô máu nhưng vẫn toát ra kiếm ý khủng khiếp.

Đó là Vô Danh Kiếm Quỷ, một lão quái vật của kiếm đạo từ ba ngàn năm trước, kẻ đã từng một mình một kiếm chặn đứng vạn quân tại biên thùy, nhưng cuối cùng cũng không thắng nổi sự bào mòn của tuế nguyệt và vết thương lòng từ thuở thiếu thời. Lão đã bò đến cổng nghĩa trang vào ba ngày trước, hơi thở thoi thóp, chỉ để lại một lời khẩn cầu cuối cùng: "Lão hủ chỉ muốn nằm cạnh gốc liễu kia, nghe tiếng gió thổi, không muốn vương vấn bụi trần nữa."

"Ầm."

Một xẻng đất cuối cùng rơi xuống, lấp đầy khe hở của nấm mộ.

Cố Trường An thở hắt ra một hơi, cầm chiếc chổi tre bên cạnh lên, bắt đầu quét dọn những vụn đất thừa xung quanh mộ phần. Hắn quét rất chậm, từng nhịp chổi như đang vuốt ve linh hồn của người nằm dưới kia. Với hắn, mỗi lần chôn cất là một lần thực hiện nghi lễ giao tiếp với cái chết, một loại tu hành mà thế gian không ai thấu hiểu.

Ngay khi nhát chổi cuối cùng dừng lại, một âm thanh thanh thúy, mang theo dư vị cổ xưa vang lên trong thức hải của hắn:

[Keng! Ký chủ đã hoàn thành việc chôn cất 'Vô Danh Kiếm Quỷ', tiễn đưa một đời Kiếm Thần về nơi an nghỉ. Đánh giá hoàn thành: Hoàn mỹ.]

[Phần thưởng: Nhận được một nghìn năm thọ nguyên, mười vạn điểm Đạo vận.]

[Phần thưởng đặc biệt: Đạt được thần thông thiên nhãn – Luân Hồi Nhãn!]

Oanh!

Một luồng khí tức nóng bỏng đột ngột nổ tung trong đại não Cố Trường An. Hắn cảm thấy hai con ngươi mình như bị nhúng vào dung nham nóng hổi, sau đó lại rơi vào hầm băng nghìn năm. Cơn đau nhức khiến hắn phải nhắm nghiền mắt lại.

Bên cạnh hắn, Lão Hắc – con rùa đen to bằng chiếc bàn đang nằm sưởi nắng trên một phiến đá, bỗng nhiên rụt cổ lại, đôi mắt hí nhìn chằm chằm vào Cố Trường An, lẩm bẩm: "Tên nhóc này… lại đột phá cái gì rồi sao? Khí tức này, sao lại có chút giống đám gia hỏa ngồi trên vầng trăng máu tại Cửu U thế nhỉ?"

Cố Trường An không nghe thấy tiếng Lão Hắc. Lúc này, trước mắt hắn là một mảng hỗn độn của đen và trắng. Khi hắn từ từ mở mắt ra, thế giới quan của hắn đã hoàn toàn đảo lộn.

Vạn Cổ Nghĩa Trang trong mắt hắn giờ đây không còn là những nấm mộ đất lạnh lẽo. Mỗi ngôi mộ đều tỏa ra những luồng khí tức khác nhau. Có những sợi tơ màu đỏ tượng trưng cho sát lục, màu vàng cho công đức, và những sợi dây màu đen quấn quýt lấy nhau – đó là nhân quả chưa tan.

"Đây là… Luân Hồi Nhãn?"

Cố Trường An thầm kinh hãi. Hắn cúi đầu nhìn xuống ngôi mộ của Vô Danh Kiếm Quỷ vừa chôn.

Ánh mắt hắn xuyên thấu qua lớp đất đá, xuyên qua lớp gỗ quan tài dầy cộp. Hắn không nhìn thấy thi thể lão giả, mà nhìn thấy một dòng chảy thời gian đang cuộn xoáy.

Trong dòng chảy đó, hắn thấy một thiếu niên cầm một cành liễu, nghèo khổ nhưng đôi mắt sáng rực ý chí. Hắn thấy thiếu niên ấy từng bước trở thành đệ nhất kiếm khách, thấy người con gái mà lão yêu thương nhất gục chết trong vòng tay lão dưới cơn mưa tên… Mọi thăng trầm, khổ đau, vinh quang của một đời người đều bị thu gọn lại thành một vài khung ảnh phù hoa.

Nhưng quan trọng nhất, ở cuối dòng chảy đó, Cố Trường An thấy một luồng linh quang yếu ớt đang chầm chậm bay lên từ đỉnh đầu cái xác, sau đó len lỏi vào hư không, hướng về phía một điểm sáng mờ mịt ở tận cùng chân trời.

"Đó là hồn phách sao? Không, đó là chân linh. Hóa ra, ngay cả ở thế giới này, sau khi chết đi, con người vẫn còn một lối thoát khác." Cố Trường An lẩm bẩm.

"Này, tên tiểu tử, mắt ngươi làm sao vậy?" Tiếng của Lão Hắc cắt ngang dòng suy nghĩ của hắn.

Cố Trường An quay đầu lại nhìn Lão Hắc. Chỉ một cái liếc mắt, hắn suýt chút nữa đánh rơi chiếc chổi.

Dưới cái nhìn của Luân Hồi Nhãn, con rùa đen trước mặt không phải là một con rùa bình thường. Thân hình nó bao trùm bởi một luồng sương mù dày đặc đến mức đáng sợ, lấp ló hình ảnh của một vị thần thú khổng lồ có khả năng đội trời đạp đất. Nhưng kỳ lạ nhất là, xung quanh Lão Hắc có vô số những sợi dây xích màu bạc, khóa chặt từng thốn xương thịt của nó với mảnh đất nghĩa trang này.

"Thì ra, ngươi cũng là một tù nhân của thời gian sao?" Cố Trường An khẽ thở dài.

Lão Hắc giật nảy mình, đôi mắt vốn lười biếng bỗng nhiên trở nên sắc lạnh: "Ngươi nói cái gì? Ngươi thấy cái gì?"

Cố Trường An chớp mắt, thu lại nhãn thuật, đôi mắt hắn trở lại vẻ bình lặng, sâu thẳm như giếng cổ: "Không có gì, ta chỉ thấy hôm nay cái đầu rùa của ngươi hơi bóng hơn bình thường thôi."

Lão Hắc khịt mũi, lại nằm xuống: "Xì, làm ta hết hồn. Tu vi của ngươi càng lúc càng quỷ dị, nếu không phải ta biết ngươi đã ở đây mười vạn năm, ta còn tưởng ngươi là phân thân của lão thiên gia xuống đây vi hành."

Cố Trường An không đáp lại lời trêu chọc của Lão Hắc. Hắn cần phải làm quen với sức mạnh mới này. Luân Hồi Nhãn không chỉ cho phép hắn nhìn thấy quá khứ của người chết, mà còn cảm nhận được "tử kiếp" trên người những kẻ đang sống.

Hắn phóng tầm mắt ra phía xa, hướng về phía con đường mòn dẫn vào cấm địa. Từ sâu trong sương mù, hắn nhìn thấy một luồng tử khí đen ngòm đang cuồn cuộn kéo tới.

Một kẻ nào đó đang mang theo một cái chết vô cùng thảm khốc đang tiến gần nghĩa trang.

Hắn lặng lẽ bước về phía túp lều rách của mình, đặt cây chổi xuống, thắp lên một nén hương xanh. Khói hương bay lờ lững, không bị gió thổi tản, mà tự động kết thành một chữ: "Hung".

"Mười vạn năm qua, ta tiễn đưa bao nhiêu anh linh, nhận được bao nhiêu bí pháp. Nhưng đây là lần đầu tiên ta cảm thấy bồn chồn." Cố Trường An nhấp một ngụm trà nguội, đôi mắt lần nữa hiện lên những vòng xoáy của luân hồi.

Hắn đưa tay vào túi áo, chạm vào mảnh vỡ đen mà hắn đã nhặt được hôm trước. Dưới sự quan sát của Luân Hồi Nhãn, mảnh vỡ này bỗng nhiên phát ra tiếng gào thét của vạn quỷ, hàng triệu hình ảnh về một trận chiến diệt thế sượt qua tâm trí hắn.

Mảnh vỡ này không phải là một vật chất bình thường, nó là một mẩu xương tay của một thực thể đã từng gần chạm đến cấp độ "Vĩnh Hằng", nhưng lại bị xé nát bởi chính quy luật luân hồi.

"Đến rồi sao?"

Cố Trường An đứng dậy.

Ở cuối con đường, một bóng người lảo đảo xuất hiện. Đó là một nam tử trung niên, mặc đạo bào của Thanh Vân Tông – một đại tông môn hùng mạnh bậc nhất hiện nay. Nhưng lúc này, đạo bào của hắn đã bị máu nhuộm đen, một cánh tay của hắn đã mất, vết thương bị ăn mòn bởi tà khí xanh biếc.

Nam tử đó đang cõng trên lưng một cỗ quan tài bằng đá rất nhỏ.

Dưới mắt Luân Hồi Nhãn của Cố Trường An, phía sau lưng nam tử đó là một vùng tăm tối không có lối thoát, nhưng trong cỗ quan tài đá nhỏ kia lại rực rỡ một đạo tiên quang tinh khiết đến mức nghẹt thở.

"Tiền… tiền bối…" Nam tử kia gục xuống ngay trước cổng nghĩa trang, hai tay vẫn bấu chặt vào sợi dây thừng buộc quan tài, đôi mắt mờ đục nhìn về phía Cố Trường An. "Xin hãy… xin hãy giữ lấy nàng… không được để 'chúng' cướp mất…"

Cố Trường An không vội vã chạy ra. Hắn đứng đó, trong bóng râm của lán cỏ, nhìn chằm chằm vào nam tử đang hấp hối. Luân Hồi Nhãn nói cho hắn biết, trong vòng mười nhịp thở nữa, nam tử này sẽ chết.

Chín.

Tám.

Bảy…

Hắn nhìn thấy linh hồn của nam tử đã bắt đầu tách rời khỏi thân thể, lộ ra vô số vết rạn nứt do bị tà thuật công kích.

"Duyên phận hay là tai họa?" Cố Trường An thở dài. Hắn cầm lấy cây chổi tre, từng bước tiến lại gần.

Hắn đứng trước mặt nam tử đó ngay lúc hơi thở cuối cùng của lão tắt lịm. Một đạo linh hồn hư ảo run rẩy thoát ra, nhưng vừa định bay đi thì bị Luân Hồi Nhãn của Cố Trường An thu hút.

Cố Trường An vung chổi một cái nhẹ nhàng, nhàn nhạt nói: "Dừng lại."

Sức mạnh của Luân Hồi Nhãn tác động, khiến thời gian xung quanh hồn phách đó như đông cứng lại. Cố Trường An nhìn thấu vào ký ức của nam tử này.

Hóa ra, cỗ quan tài đá kia chứa đựng một linh nhi được sinh ra từ tinh hoa của một khóm Tiên Sen vạn năm, là vật mà các đại tông môn và ma tộc đang thèm khát để tinh luyện ra "Trường Sinh Đan". Thanh Vân Tông vì bảo vệ linh nhi này mà bị diệt môn trong một đêm. Nam tử này là đại trưởng lão, đã hy sinh cả nguyên thần để mang bí mật này đến nơi an toàn nhất thế giới: Vạn Cổ Nghĩa Trang.

"Muốn ta bảo vệ kẻ khác? Đây là trái với tôn chỉ 'Cẩu đạo' của ta." Cố Trường An lẩm bẩm.

Hắn định quay đầu bước đi, để mặc cái xác và cỗ quan tài cho sương mù che khuất.

Thế nhưng, vào khoảnh khắc đó, cỗ quan tài đá khẽ rung chuyển. Một bàn tay nhỏ xíu, trắng nõn như ngọc đẩy nắp quan tài ra một khe nhỏ. Một đôi mắt tròn xoe, mang theo sự thuần khiết tuyệt đối nhìn thẳng vào Cố Trường An.

Ánh mắt ấy không chứa đựng sự sợ hãi, mà là sự tò mò vô hạn đối với thế giới này.

Luân Hồi Nhãn của Cố Trường An đột ngột kích phát một viễn cảnh khác: Hắn thấy đứa bé này nếu bị bắt đi, sẽ bị ném vào lò luyện đan, kêu gào trong đau đớn mười năm ròng rã, cuối cùng biến thành một viên đan dược đen sì bị một vị ma tôn nuốt chửng.

Và khi vị ma tôn kia đạt được trường sinh, hắn sẽ mang quân đến san phẳng Vạn Cổ Nghĩa Trang để tìm kiếm phần thân thể còn thiếu.

Nghĩa là, nếu hôm nay hắn không cứu đứa bé này, tương lai nghĩa trang của hắn sẽ bị quật lên.

"Chậc, đúng là rắc rối."

Cố Trường An gãi đầu, nhấc đôi mắt Luân Hồi lên nhìn về phía trời cao. Ở đó, hàng trăm đạo độn quang mạnh mẽ đang xé tan mây mù, đuổi theo sát nút.

"Mười vạn năm yên ổn, chẳng lẽ hôm nay lại phải ra tay?"

Lão Hắc từ xa hét lên: "Tiểu tử! Đừng có dại dột mà lo chuyện bao đồng! Đóng cổng nghĩa trang lại! Bật đại trận che giấu lên ngay!"

Cố Trường An không nghe lời Lão Hắc. Hắn chậm rãi cúi xuống, nhặt sợi dây thừng trên tay cái xác vừa chết.

"Lão Hắc, ngươi nói xem, nếu ta chôn một người chưa chết, thì hệ thống sẽ tính thế nào?"

Lão Hắc ngẩn ra: "Cái gì? Ngươi định chôn sống đứa bé kia à? Ngươi độc ác vậy sao?"

"Không." Cố Trường An mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi trong mười vạn năm qua. "Ta định chôn cất 'Nhân Quả' của nàng. Chỉ cần ở trong ngôi mộ của ta, Thiên Đạo cũng đừng hòng tìm ra nàng."

Nói xong, hắn vung chổi.

Lần này, không phải là tiếng sột soạt bình thường. Một luồng uy áp từ Luân Hồi Nhãn phun trào, biến không gian xung quanh cổng nghĩa trang trở nên hư ảo.

Cái xác của vị trưởng lão Thanh Vân Tông nhanh chóng được chui vào một hố đất vừa xuất hiện. Quan tài đá của đứa bé được Cố Trường An đặt ngay bên dưới gốc cây Bỉ Ngạn cổ thụ, nơi giao hòa giữa sinh và tử mạnh mẽ nhất.

"Thuần phong, hóa sát. Luân hồi che đậy, nhân quả xóa tan."

Theo tiếng quát khẽ của hắn, ngôi mộ vừa mới lập bỗng nhiên biến mất khỏi thực tại. Ngay cả đứa bé bên trong cũng như tan vào hư không, không còn để lại một chút khí tức nào.

Vừa lúc đó, mười mấy vị tu sĩ cưỡi kiếm hạ xuống cổng nghĩa trang. Người dẫn đầu là một lão giả mặc trường bào hỏa hồng, tu vi đã đạt đến Hóa Thần đỉnh phong, đôi mắt láo liên đầy sát khí.

"Người đâu? Khí tức đến đây là biến mất?" Lão giả quát lớn, rồi nhìn thấy Cố Trường An đang lụi cụi quét lá cách đó không xa. "Này, lão quét rác! Có thấy một nam tử mang theo quan tài đá đi qua đây không?"

Cố Trường An không ngẩng đầu lên, giọng nói khàn khàn: "Ở đây chỉ có người chết, không có người đi qua. Nếu các vị muốn vào tìm, ta có thể đào sẵn vài cái hố trước."

"Hỗn xược!" Một tên đệ tử trẻ tuổi định lao lên, nhưng bị lão giả ngăn lại.

Lão giả nheo mắt nhìn vào sâu trong nghĩa trang. Trong mắt lão, đây là một vùng tử địa đáng sợ, linh giác của lão liên tục báo động nguy hiểm. Hơn nữa, nhìn cái lão già quét rác này bình thường không thể bình thường hơn, nhưng lại có cái gì đó khiến lão cảm thấy lạnh gáy.

Lão giả lấy ra một tấm la bàn truy tung, kim đồng hồ cứ quay tít mù mờ, không chỉ hướng nào.

"Kỳ quái, chẳng lẽ hắn dùng bí pháp độn thổ đi mất rồi?" Lão giả nghiến răng. "Nhưng quanh đây chỉ có cái nghĩa trang này. Nếu hắn trốn vào đây…"

"Tiền bối." Cố Trường An bất ngờ ngẩng đầu lên.

Vào khoảnh khắc lão giả đối diện với ánh mắt của Cố Trường An, toàn thân lão như đóng băng.

Dưới sức mạnh của Luân Hồi Nhãn (đã được ẩn giấu), lão giả cảm thấy mình như đang đứng trước một vực thẳm vô tận. Lão thấy được kiếp trước mình là một con lợn bị mổ thịt, thấy được kiếp này mình sắp bị một ngọn lửa đen thiêu chết vào ba ngày sau vì luyện công sai lầm…

Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán vị cao thủ Hóa Thần.

"Chúng… chúng ta đi!" Lão giả đột ngột quay lưng, giọng run rẩy.

"Sư thúc? Tại sao phải đi? Chúng ta chưa soát hết mà!"

"Ta bảo đi là đi! Muốn chết thì ở lại!" Lão giả gần như thét lên, phóng kiếm bỏ chạy như thể đang bị ác quỷ truy đuổi.

Đám đệ tử ngơ ngác nhìn nhau rồi cũng vội vã bám theo.

Nghĩa trang trở lại vẻ tĩnh mịch vốn có.

Lão Hắc bò đến cạnh Cố Trường An, nhìn chăm chằm vào hắn: "Ngươi vừa làm cái gì vậy? Lão gia hỏa Hóa Thần kia sao lại sợ đến mất mật thế?"

Cố Trường An thu lại Luân Hồi Nhãn, cảm thấy mắt mình hơi khô khốc. Hắn dùng nước trà thấm lên mí mắt, nhẹ nhàng nói: "Ta chẳng làm gì cả, ta chỉ cho lão thấy một chút sự thật về cuộc đời lão thôi."

Hắn đi tới gốc cây Bỉ Ngạn, nhẹ nhàng gõ vào phiến đá trống không: "Ra ngoài đi, tiểu nha đầu. Ở trong đó tối lắm."

Đất đá xào xạc, không gian dao động, cỗ quan tài đá nhỏ lần nữa hiện hình. Đứa bé bên trong chầm chậm bò ra, đứng trên thảm hoa bỉ ngạn đỏ rực, ngước mắt nhìn Cố Trường An.

Nàng không nói chuyện được, chỉ biết nắm lấy gấu áo rách của hắn, rồi nhìn về phía cái xác của vị trưởng lão vừa được chôn cất, đôi mắt rưng rưng.

Cố Trường An vỗ nhẹ lên đầu nàng: "Lão đã đi nghỉ rồi. Từ hôm nay, ngươi sẽ ở đây quét lá với ta. Nghĩa trang này mười vạn năm không có thêm người sống, giờ có thêm ngươi… có lẽ cũng không đến nỗi tệ."

Lão Hắc há hốc mồm: "Ngươi… ngươi thật sự định nuôi một tiểu hài tử trong cái xó chết chóc này sao?"

Cố Trường An nhìn vào sâu trong nghĩa trang, nơi mười vạn ngôi mộ đang trầm mặc. Nhờ có Luân Hồi Nhãn, hắn thấy linh hồn của những cường giả cổ xưa đang thức tỉnh, dường như họ cũng đang tò mò nhìn về phía sinh linh bé nhỏ này.

"Sinh tử liền kề, đó mới là đạo của trời đất." Cố Trường An nhàn nhạt nói. "Luân Hồi Nhãn của ta bảo rằng, nàng chính là nhân tố duy nhất khiến ta có thể bước ra khỏi nơi này mà không bị Thiên Đạo cắn trả sau mười vạn năm."

Hắn nhấc cây chổi tre lên, đưa cho đứa bé một cây chổi nhỏ hơn mà hắn vừa biến hóa ra từ một cành bỉ ngạn.

"Quét đi. Quét sạch những dấu vết của nhân gian bám trên người ngươi. Từ giờ, ngươi là đệ tử quét rác của Vạn Cổ Nghĩa Trang."

Dưới ánh hoàng hôn vàng vọt hắt xuống mảnh đất đầy tử khí, một già một trẻ bắt đầu nhịp chổi sột soạt đều đặn.

Tiếng chổi hôm nay, nghe có vẻ vui tai hơn mọi ngày.

Cố Trường An nhắm mắt lại, tận hưởng nghìn năm thọ nguyên vừa nhận được đang hòa tan vào từng tế bào. Hắn biết, kể từ giây phút nhận được Luân Hồi Nhãn, cuộc sống "Cẩu" của hắn đã bước sang một trang mới, một trang mà hắn không còn chỉ nhìn thấy cái chết, mà còn bắt đầu thấy được những hạt mầm của sự sống nảy nở ngay trong lòng mộ phần.

"Luân hồi không phải là kết thúc, mà là một sự bắt đầu khác. Chỉ là, chúng ta cần một người đủ kiên nhẫn để trông coi nó mà thôi."

Hắn lẩm bẩm, rồi cùng đứa bé khuất dần sau màn sương xám của nghĩa trang vạn cổ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8