Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 73: Các đại đế quốc sụp đổ**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 19:00:27 | Lượt xem: 1

Tiết trời vào thu, sương mù trên đỉnh Minh Hà bắt đầu dày đặc, che phủ đi những rặng thông già cỗi bao quanh Vạn Cổ Nghĩa Trang. Tiếng chổi tre đều đặn “xào xạc, xào xạc” vang lên trên những phiến đá xanh rêu, thanh âm ấy khô khốc nhưng lại mang một nhịp điệu lạ lùng, như thể nó đang đập cùng một nhịp tim với mặt đất già nua dưới chân.

Cố Trường An mặc một bộ đạo bào xám cũ kỹ, tay cầm cán chổi tre đã bóng loáng vết mòn của thời gian. Mỗi nhát chổi quét qua đều mang theo một luồng khí tức huyền diệu, nhẹ nhàng tẩy đi lớp bụi trần ai vương trên những tấm bia đá không chữ.

Ở phía xa, trong căn lều cỏ đơn sơ, một làn khói trà xanh nhạt bốc lên. Lão Hắc – con hắc quy có mai đen như mực, lúc này đang lười biếng thu chân vào mai, chỉ để lộ hai cái mắt nhỏ đếch thèm nhìn đời, thỉnh thoảng lại phát ra tiếng ngáy nhẹ như sấm rền.

“Sư tôn, tin tức từ phía Nam truyền tới rồi.”

Lâm Thanh Diệp bước tới từ lối nhỏ nối liền với Ngoại Nghĩa Trang. Nàng hôm nay mặc một bộ võ phục gọn gàng, nhưng chân váy lại vướng đầy bụi đất và sương gió của kẻ vừa vượt hàng vạn dặm đường dài. Khuôn mặt vốn dĩ kiên định của nàng lúc này lộ rõ vẻ chấn động, đôi môi khẽ mím lại như thể những gì sắp nói ra là một gánh nặng nghìn cân.

Cố Trường An không dừng tay, cán chổi vẫn chuyển động nhịp nhàng: “Nói đi. Lại là chuyện tranh giành một vài mảnh linh mạch khô kiệt, hay là kẻ nào lại xưng vương xưng đế?”

Lâm Thanh Diệp hít một hơi sâu, giọng hơi run rẩy: “Không phải tranh giành bình thường nữa. Đại Càn Đế Quốc… sụp đổ rồi. Kinh đô Thần Ninh bị thiêu rụi trong ba ngày ba đêm, Long mạch gãy đoạn, mười ba vị hoàng tử tương tàn, thủ cấp treo đầy trên cổng thành. Không chỉ có Đại Càn, cả Bắc Khương và Nam Ly cũng đang tan rã. Khắp nơi là khói lửa, tu sĩ và phàm nhân đều như kiến cỏ trong chảo nóng.”

Nhát chổi của Cố Trường An khựng lại trong thoáng chốc. Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt bình thản như mặt hồ không gợn sóng, nhìn về phía chân trời xa xôi, nơi linh khí vốn dĩ vàng óng của một thời đại thịnh trị giờ đây chỉ còn là một mảnh xám xịt, tràn ngập oán khí và tử khí.

“Đại Càn sao…” Cố Trường An lẩm bẩm.

Hắn nhớ lại khoảng ba nghìn năm trước, vị hoàng đế khai quốc của Đại Càn là một thiếu niên đầy hoài bão, từng quỳ trước cổng nghĩa trang này suốt bảy ngày đêm chỉ để cầu xin một quyển “Bình Thiên Kiếm Pháp” đã thất truyền. Khi ấy, Cố Trường An chỉ nhìn hắn một cái, thấy chút duyên phận nên đã ném ra một bản chép tay của một vị kiếm khách ẩn cư trong mộ. Không ngờ từ đó, một đế quốc sừng sững ra đời, trấn giữ Trung Châu hàng mấy thiên niên kỷ.

Nay, hoàng đồ bá nghiệp ấy cuối cùng cũng chỉ là một nắm tro tàn.

“Pháp Thoái Kỷ sắp tới đỉnh điểm rồi.” Cố Trường An thở dài, tiếng thở dài nhẹ như gió thoảng nhưng khiến cỏ cây xung quanh đều rủ đầu. “Linh khí khô cạn, những thứ dựa vào linh khí để tồn tại như đế quốc, tông môn, quyền lực… tất cả sẽ vỡ vụn khi nền móng biến mất. Chúng ta coi đó là thảm họa, nhưng với thiên địa, đó chỉ là một hơi thở ra vào.”

Lâm Thanh Diệp cúi đầu: “Thanh Huyền Đạo Nhân gửi thư, lão nói quân đoàn phản loạn đang tiến về phía này. Họ nghe đồn trong Vạn Cổ Nghĩa Trang còn tàng trữ linh thạch vạn năm và bất tử dược của các đời đế vương đã nằm xuống. Sư tôn, Ngoại Nghĩa Trang hiện đang đón nhận hàng vạn dân tị nạn, nếu quân đội tràn đến…”

“Họ không tới được đâu.” Cố Trường An nhàn nhạt nói, lại tiếp tục công việc quét tản mác lá khô. “Kẻ nào còn mạng để bò tới cổng nghĩa trang, nghĩa là nhân quả của họ chưa dứt. Kẻ nào mang lòng tham quật mộ, tự nhiên sẽ bị hơi lạnh của người chết chôn vùi.”

Vừa dứt lời, từ phía con đường mòn đi vào nghĩa trang vang lên tiếng vó ngựa dồn dập, nhưng tiếng vó ngựa ấy lại mang theo vẻ lảo đảo, suy kiệt.

Một toán người ngựa hiện ra trong tầm mắt. Dẫn đầu là một vị lão giả mặc chiến giáp rách nát, trên người cắm tới bảy tám mũi tên đen kịt tà khí. Ông ta ôm lấy cổ ngựa, hơi thở đứt quãng, máu chảy dài trên sườn ngựa nhuộm đỏ cả một dải đường đá. Theo sau ông ta chỉ còn vỏn vẹn mấy chục tàn binh, ai nấy đều mang vẻ tuyệt vọng đến cùng cực.

Thanh Huyền Đạo Nhân từ trong bóng tối hiện thân, lão cầm chiếc cờ thăng bằng rách rưới, vẻ mặt phức tạp nhìn toán người kia: “Cố lão đệ, là người của Đại Càn. Kẻ dẫn đầu là Định Quốc Công – Vân Chiến, người đã dùng một thân tu vi Hóa Thần để chặn hậu cho dòng dõi cuối cùng của hoàng gia chạy trốn.”

Đoàn người dừng lại trước cổng đá cao ngất của nghĩa trang. Vân Chiến lão tướng quân run rẩy ngã xuống khỏi lưng ngựa, ông ta quỳ rạp dưới đất, hướng về phía bóng dáng gầy gò đang cầm chổi trong sân mà dập đầu.

“Hậu bối Vân Chiến… cầu xin Tiền bối thu nhận.” Giọng lão khàn đục, mang theo tiếng gió rít trong phổi. “Đại Càn đã mất, quốc tộ đã tận. Lão phu không cầu sống, chỉ cầu Tiền bối cho một mảnh đất nhỏ… để hoàng tôn cuối cùng của vương triều có chỗ náu thân, cũng cầu Tiền bối… sau khi lão phu chết, hãy chôn lão phu quay mặt về phía Nam, để lão phu được nhìn lại quê hương lần cuối.”

Phía sau lão, một đứa trẻ tầm sáu bảy tuổi, mặt mũi lấm lem bùn đất nhưng đôi mắt vẫn toát lên vẻ cao quý của dòng dõi hoàng tộc, đang run rẩy ôm lấy thanh bảo kiếm bị gãy mất một nửa.

Cố Trường An dừng chổi, xoay người lại. Ánh mắt hắn lướt qua vị lão tướng sắp chết, lướt qua đứa trẻ tội nghiệp, rồi dừng lại ở tầng tử khí nồng đậm đang cuộn xoáy phía sau họ.

“Nghĩa trang là nơi dành cho người chết. Người sống vào đây, phải cắt đứt mọi duyên phận trần thế.” Cố Trường An bình thản nói. “Nếu các ngươi bước qua cổng này, hoàng vương danh phận không còn, cừu hận huyết hải cũng phải xóa bỏ. Các ngươi có làm được không?”

Vân Chiến rơi nước mắt, gật đầu lia lịa: “Chỉ cầu bình an, không cầu phục quốc!”

Cố Trường An khẽ phất tay. Cây chổi tre trong tay hắn quét ra một đường vòng cung trên không trung, một dải thần quang mờ ảo màu u minh từ mặt đất vọt lên, hóa thành một bức màn ánh sáng bao bọc lấy toán người. Những mũi tên tà khí trên người Vân Chiến bị lực lượng này ép ra ngoài, vết thương khép lại một cách thần kỳ bằng tốc độ mắt thường có thể thấy được, nhưng tu vi Hóa Thần của lão cũng theo đó mà tiêu biến, trở thành một phàm nhân già yếu bình thường.

“Thanh Diệp, đưa họ vào Ngoại Nghĩa Trang, sắp xếp một nếp nhà mái lá. Từ nay, không có Đại Càn vương tôn, chỉ có những người canh mộ.”

“Tuân lệnh Sư tôn.”

Khi đoàn người đi khuất, không khí xung quanh dường như càng trở nên trầm mặc hơn. Lão Hắc lúc này mới ngáp dài một cái, thò đầu ra hỏi: “Cố tiểu tử, ngươi lại mềm lòng rồi. Cứ cái đà này, cái nghĩa trang này sắp thành cái chợ rồi đấy.”

Cố Trường An ngồi xuống bên cạnh bàn trà, nâng chén trà đã nguội lạnh lên: “Không phải mềm lòng. Là quy luật thôi. Mỗi khi một vương triều sụp đổ, sẽ luôn có một ít hạt giống được gieo xuống vùng đất này. Mười vạn năm qua, ta đã thấy bao nhiêu quốc gia hưng thịnh rồi diệt vong? Có lẽ là nghìn cái, cũng có lẽ là vạn cái.”

Hắn nhìn xuống bàn tay mình, ở đó có một đốm sáng nhỏ màu vàng kim đang lẩn khuất – đó chính là “Khí vận hoàng đồ” của Đại Càn vừa tan rã. Một phần nhỏ của nó đã bị thu hút vào nghĩa trang khi vị Định Quốc Công dập đầu quy thuận.

*【Thông báo: Chôn cất (hoặc thu nhận tàn dư) một Đế quốc hưng thịnh nghìn năm. Phần thưởng: Mười vạn năm Đạo Vận, bản đồ tàn khuyết của Thái Cổ Ma Khe, tu vi tăng tiến: Bước vào cảnh giới Luyện Hư tầng thứ bảy.】*

Một luồng linh lực mênh mông như biển cả đột ngột bộc phát trong đan điền của Cố Trường An, nhưng ngay lập tức bị công pháp “Thủ Mộ Nhân Kinh” trấn áp lại, không để thoát ra ngoài lấy một tia hào quang. Tu vi của hắn tăng lên, nhưng dung mạo và khí chất lại càng thêm bình phàm, giống như một thân cây khô giữa rừng già, không có gì nổi bật nhưng rễ đã ăn sâu vào lõi đất.

Những ngày tiếp theo, thế giới bên ngoài rung chuyển dữ dội hơn bao giờ hết. Các đại vương triều như những tòa lầu cao xây trên cát, sụp đổ dây chuyền. Linh khí mỏng manh đến mức những cao thủ Kim Đan bắt đầu cảm thấy khó thở, những lão quái vật Nguyên Anh phải dùng đến phương pháp bế quan giả chết để giữ lấy chút hơi tàn.

Mỗi ngày, trước cổng Vạn Cổ Nghĩa Trang lại xuất hiện thêm những gương mặt mới. Có kẻ là công chúa một nước giờ đây thân tàn ma dại, có kẻ là đệ tử thiên tài của đại tông môn vừa bị diệt môn, lại có cả những tên thổ phỉ muốn vào đây tìm nơi lánh nạn.

Cố Trường An đều cho họ cơ hội, nhưng quy tắc của hắn chưa bao giờ thay đổi: Chỉ cần bước vào đây, quá khứ coi như chết sạch.

Ngoại Nghĩa Trang dần dần mở rộng, từ vài ba túp lều ban đầu đã biến thành một ngôi làng, rồi một thị trấn nhỏ tĩnh mịch. Người dân ở đây không đánh nhau, không tu luyện những công pháp tranh đoạt, mà hằng ngày cùng nhau dọn dẹp, trồng hoa Bỉ Ngạn, hoặc ngồi nghe Thanh Huyền Đạo Nhân kể chuyện đời xưa.

Trong mắt họ, người thanh niên quét rác mỗi sáng trong Nội Nghĩa Trang là một vị thần linh, là kẻ duy nhất giữ vững được sự bình yên giữa một thế giới đang gào thét vì đau đớn.

Một buổi hoàng hôn, Cố Trường An đang ngồi hớt cỏ dại trên mộ một vị Ma Tôn đời trước. Bỗng nhiên, từ dưới lòng đất truyền tới một rung động cực nhẹ, thanh âm của vị Ma Tôn kia vang lên trong thức hải của hắn:

“Tiểu tử… thế giới ngoài kia nát rồi phải không? Ta ngửi thấy mùi của máu tươi vạn năm hiếm thấy, mùi của sự tuyệt vọng thực sự.”

Cố Trường An điềm nhiên đáp: “Chỉ là một vòng tuần hoàn thôi. Một kỷ nguyên kết thúc, một kỷ nguyên mới sẽ bắt đầu từ đống tro tàn.”

“Ngươi vẫn cứ cái tính cách chết tiệt đó.” Vị Ma Tôn cười lạnh. “Nhưng hãy cẩn thận. Khi các quốc gia sụp đổ, tất cả linh lực bị phân tán sẽ tạo nên một đợt ‘Hồi Quang Phản Chiếu’. Những kẻ ẩn giấu trong bóng tối, những lão quái vật sợ chết sẽ điên cuồng tấn công vào các cấm địa để tìm cách kéo dài mạng sống. Nghĩa trang của ngươi… sẽ là miếng mồi ngon nhất.”

Cố Trường An không trả lời, hắn cầm cây kéo sắt cắt đứt một nhánh cỏ bám trên bia mộ. Ánh mắt hắn nhìn về phía con đường dẫn vào nghĩa trang, nơi sương mù đang cuồn cuộn đổi màu sang sắc đỏ của máu.

Ở phía cuối con đường, hàng trăm đạo độn quang rực rỡ nhưng mang theo hơi thở cuồng bạo đang bay tới. Đó là liên minh của các vị hoàng tổ của các vương triều sụp đổ, những kẻ đang cầm cự bằng chút sức tàn, nuôi hy vọng đột nhập vào nghĩa trang để tìm “Tiên lộ”.

Họ bay qua những cánh đồng hoang vắng, qua những ngôi làng bị thiêu rụi, rồi dừng lại trước ranh giới của Vạn Cổ Nghĩa Trang.

Dẫn đầu là Thái Thượng Hoàng của Bắc Khương, một lão già da bọc xương, đôi mắt rực lên ngọn lửa điên cuồng: “Thủ mộ nhân! Giao ra Thọ Nguyên Đan và bí pháp trường sinh của vạn cổ tiên hiền, bằng không ta sẽ san phẳng cái nghĩa địa này!”

Tiếng quát rung động cả bầu trời, làm rung chuyển màng nhĩ của những cư dân ở Ngoại Nghĩa Trang.

Lâm Thanh Diệp và những người mới đến đều xanh mặt. Đó là sức mạnh của các vị Hợp Thể cảnh, thậm chí có cả bán bước Đại Thừa. Đối với thế giới lúc này, họ chính là những thần linh cuối cùng đang giãy dụa.

Cố Trường An chậm rãi đứng dậy từ ngôi mộ cũ. Hắn quét sạch bụi trên áo, quay sang bảo Lão Hắc: “Lão Hắc, đừng ngủ nữa. Ra trông cửa đi.”

Lão Hắc ngáp một cái dài, chậm chạp bò ra khỏi lều: “Lần nào cũng vậy, cứ đến lúc ngon giấc là lại có kẻ tìm chết. Này tiểu tử, lần này để ta dùng chiêu ‘Thiên Địa Một Hợp’ nhé?”

“Tùy ngươi, đừng làm hỏng hoa Bỉ Ngạn là được.”

Cố Trường An nói xong, lại cúi đầu xuống tiếp tục cắt cỏ dại.

Ở phía cổng, hàng trăm cường giả đỉnh tiêm đồng loạt phát động tấn công. Những pháp bảo cường đại nhất, những chiêu thức tốn hao cả thọ nguyên nghìn năm giáng xuống như mưa rào. Ánh sáng bao phủ cả một vùng trời, mạnh đến mức tưởng như có thể nghiền nát cả hòn đảo nhỏ này.

Tuy nhiên, khi những đòn tấn công ấy vừa chạm vào lớp sương mù bao quanh nghĩa trang, tất cả đều đột nhiên im bặt.

Một tiếng “ùm” nhẹ tênh vang lên, giống như một hòn đá nhỏ rơi xuống giếng sâu.

Toàn bộ sức mạnh khủng khiếp kia bị sương mù hấp thụ sạch sẽ. Từ trong làn khói, một cái mai rùa khổng lồ hư ảo hiện ra, che phủ toàn bộ trời đất. Một hơi thở thượng cổ, trầm hùng và nặng nề tới mức có thể trấn áp cả thời không tràn ra ngoài.

Những vị cường giả đứng đầu thế gian kia, trong nháy mắt cảm thấy mình giống như những con kiến nhỏ bé đang cố gắng lay chuyển một ngọn núi thánh. Tu vi của họ, sức mạnh của họ, thậm chí cả ý chí sinh tồn của họ đều bị đóng băng.

“Thứ gì thế này… Đây không phải là sức mạnh của nhân gian!” Thái Thượng Hoàng Bắc Khương hét lên đầy sợ hãi.

Nhưng không ai trả lời lão. Lão Hắc chỉ khẽ khịt mũi một cái, một cơn gió tử khí từ trong nghĩa trang thổi ra, quét qua đám cường giả kia.

Những vị hoàng tổ từng một thời oai trấn bát hoang, lúc này giống như những chiếc lá khô bị cuốn vào lốc xoáy. Cơ thể họ tan biến thành tro bụi, linh hồn bị hút vào trong những ngôi mộ đá đang chờ sẵn.

Không có chiến đấu long trời lở đất, không có thi triển pháp thuật rực rỡ. Chỉ đơn giản là dọn dẹp một vài mảnh rác không mời mà tới.

Bên trong nghĩa trang, Cố Trường An vẫn lặng lẽ quét nốt đám lá vừa rụng xuống. Hắn không nhìn ra ngoài lấy một lần.

Với hắn, sự sụp đổ của một đế quốc hay sự cái chết của một đám cường giả đều có ý nghĩa như nhau. Đó là sự thanh lọc.

Sau trận chiến ngắn ngủi ấy, sự yên tĩnh vốn có quay trở lại. Những cư dân ở Ngoại Nghĩa Trang kinh ngạc nhìn bầu trời đã trong xanh trở lại, rồi họ lại cúi đầu tiếp tục công việc của mình. Họ hiểu rằng, chừng nào người thanh niên quét rác kia còn cầm chổi, thế giới này vẫn chưa đến ngày tận thế.

Đêm hôm đó, Cố Trường An thắp một ngọn đèn dầu nhỏ, ngồi bên hiên nhà gỗ nhìn ra xa. Những quốc gia xa xôi vẫn đang cháy, những vương triều vẫn đang tan rã, nhưng ở góc nhỏ này, vạn vật vẫn trường tồn.

Lâm Thanh Diệp bước đến, nhẹ nhàng rót cho hắn một chén trà ấm.

“Sư tôn, thế giới cũ đã thực sự kết thúc rồi.”

Cố Trường An nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị đắng tan dần trên đầu lưỡi, nhẹ giọng đáp:

“Ừ. Thế giới mới sẽ mọc lên từ đây. Chúng ta chỉ cần làm tốt việc của mình – quét đi những tàn dư, và chờ đợi những người khách tiếp theo tìm về nơi nghỉ chân cuối cùng.”

Dưới ánh đèn, bóng của hắn đổ dài trên những bia mộ cổ, lặng lẽ và trường thọ như chính dòng chảy của thời gian.

Các đại đế quốc sụp đổ, chỉ có Vạn Cổ Nghĩa Trang vẫn tĩnh lặng như thuở ban đầu, đứng ngoài vòng luân hồi, chứng kiến tất cả sự huy hoàng và lụn bại của nhân gian.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8