Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn NămChương 8: Đừng làm phiền người chết ngủ ngon**
Chương 8: Đừng làm phiền người chết ngủ ngon
Sương mù ở U Minh Cấm Địa không giống sương mù ở thế gian. Nó đặc quánh, mang theo vị rỉ sét của máu tươi đã khô cạn mười vạn năm và cái lạnh lẽo thấu vào tận cốt tủy của những linh hồn không thể siêu thoát.
Lâm Thanh Diệp quỳ trên nền đất xám xịt, đôi bàn tay mảnh khảnh bám chặt vào cán chổi tre rách nát mà Cố Trường An vừa ném cho. Máu từ vết thương trên vai nàng vẫn âm thầm rỉ ra, thấm qua lớp y phục rách rưới, nhỏ xuống mặt đất. Kỳ lạ thay, giọt máu vừa chạm đất đã ngay lập tức bị một làn khói đen mỏng manh nuốt chửng, không để lại lấy một dấu vết.
Nàng run rẩy nhìn về phía lán cỏ. Ở đó, Cố Trường An đang thong dong rót một chén trà. Khói trà bốc lên, hương thơm thanh khiết của nó đối lập hoàn toàn với tử khí xung quanh, tạo thành một vùng không gian nhỏ bé nhưng tĩnh lặng đến kỳ lạ.
“Tiền bối… xin ngài cứu mạng. Quân truy sát của vương triều Đại Chu sắp đến rồi. Chúng có bí bảo dò tìm khí huyết, nô tỳ không thể trốn thoát lâu hơn được nữa.” Giọng nói của nàng lạc đi vì sợ hãi và kiệt sức.
Cố Trường An không ngẩng đầu lên, hắn chỉ nhẹ nhàng thổi váng trà trên mặt chén, thản nhiên đáp:
“Cứu người là một chuyện rất phiền phức. Nhân quả của một vương triều nặng lắm, ta già rồi, xương cốt yếu ớt, không gánh nổi.”
Lâm Thanh Diệp nghẹn ngào, nàng dập đầu xuống nền đá lạnh lẽo: “Chỉ cần ngài cho con trú ẩn trong lán cỏ, hoặc dùng trận pháp che giấu linh lực cho con thôi… Con nguyện làm trâu làm ngựa cho ngài cả đời!”
Cố Trường An lúc này mới chậm rãi đặt chén trà xuống. Ánh mắt hắn bình thản như mặt hồ không chút gợn sóng, nhìn thẳng vào nàng. Ánh mắt ấy không chứa đựng sát ý, cũng chẳng có sự thương hại, chỉ có một sự lạnh lẽo tuyệt đối của kẻ đã đứng bên ngoài dòng chảy thời gian quá lâu.
“Cô biết tại sao mười vạn năm qua, những người nằm trong những ngôi mộ kia đều ngủ rất ngon không?”
Lâm Thanh Diệp ngẩn ra, không hiểu ý tứ trong lời nói của hắn.
“Bởi vì họ không còn nói chuyện, không còn tranh đoạt, và quan trọng nhất… họ không bao giờ cầu xin.” Cố Trường An đứng dậy, cầm lấy cây chổi khác dựng bên vách, quét đi một vài mảnh lá rụng vừa bay vào hiên. “Người sống là loài sinh vật ồn ào nhất. Cô mang theo sự ồn ào của thế giới bên ngoài vào đây, vốn dĩ đã làm phiền họ rồi.”
“Nhưng con…”
“Muốn sống sao?” Cố Trường An ngắt lời, ngón tay hắn chỉ về phía bãi đất trống ở khu vực mộ phía Đông, nơi có những hố đất mới đào dở dang, sâu hoắm và tối tăm. “Ở đây ta không cứu người sống. Ta chỉ thu nhận người chết. Nếu cô thực sự muốn trốn, cách tốt nhất không phải là che giấu linh lực, mà là che giấu sự sống.”
Hắn liếc nhìn về phía cửa ngõ nghĩa trang. Ở nơi xa xăm ấy, những luồng hào quang mạnh mẽ đang xé toạc màn sương, tiếng gầm thét của những phi hành yêu thú đã bắt đầu vang vọng. Đám truy sát của Đại Chu đã đến bìa cấm địa.
“Ta cho cô hai lựa chọn.” Giọng Cố Trường An đều đều. “Một là cầm chổi ra cổng, đối diện với những kẻ đang tìm cô. Hai là… tự mình chọn lấy một cái hố đằng kia, nằm xuống, đắp đất lên. Khi nào quân truy sát đi khỏi, nếu cô chưa chết ngạt hoặc bị tử khí ăn mòn, thì coi như cô mạng lớn.”
Lâm Thanh Diệp trố mắt nhìn những hố đất sâu hoắm kia. Đào hố chôn mình? Đây là loại cách cứu mạng gì chứ? Tử khí ở nghĩa trang này nồng nặc đến mức ngay cả tu sĩ Trúc Cơ như nàng cũng thấy nghẹt thở, nếu nằm sâu dưới đất, không có linh khí che chở, khác nào tự sát?
Nhưng tiếng thú gầm ngày một gần hơn. Nàng nhìn thấy thấp thoáng những bóng người mặc giáp vàng lấp lánh đang dừng lại ở giới hạn cuối cùng của sương mù nhân quả. Chúng không dám xông bừa vào, nhưng rõ ràng đang dùng pháp bảo để tìm kiếm.
“Trần hiêu (bụi trần) không dính thân, tử khí che nhân quả.” Cố Trường An buông một câu bâng quơ rồi quay người đi vào trong lán, đóng chặt cửa tre lại. “Đừng làm phiền người chết ngủ ngon. Nếu chúng xông vào đây mà thấy cô còn thở, chúng sẽ quật cả cái nghĩa trang này lên. Khi đó, không cần chúng ra tay, chính ta sẽ là người chôn cô thật sự.”
Lâm Thanh Diệp nghiến răng. Sự sống sót và nỗi sợ hãi tột cùng dâng lên. Nàng nhìn những hố đất, rồi nhìn cây chổi trong tay. Một tia điên cuồng lóe lên trong mắt công chúa một nước. Nàng lê bước chân nặng nề đến khu mộ phía Đông, nhảy xuống một hố đất vừa khít với thân hình mình.
Nàng dùng đôi bàn tay trần, bới những nắm đất xám xịt, khô khốc đổ lên người. Tử khí lập tức tràn vào các lỗ chân lông, lạnh thấu xương, đau đớn như bị hàng ngàn mũi kim châm vào đại huyệt. Nàng cố gắng thu liễm nhịp thở, dùng bí pháp rùa đen của hoàng tộc để hạ thấp nhịp tim đến mức tối thiểu.
Lớp đất cuối cùng lấp kín mặt nàng. Bóng tối bao trùm. Sự tĩnh lặng đáng sợ của nghĩa trang giờ đây bao vây lấy nàng. Nàng có thể nghe thấy tiếng tim mình đập cực chậm: Thình… thịch… thình… thịch…
Phía trên mặt đất, sương mù bỗng dưng dao động mạnh.
Ba đạo độn quang mạnh mẽ hạ xuống ngay trước hàng rào gỗ mục nát của nghĩa trang. Ba gã tu sĩ mặc kim giáp, khí tức đạt đến cấp độ Kim Đan viên mãn, vẻ mặt đầy kiêu ngạo nhưng ánh mắt vẫn ẩn chứa sự kiêng dè nhìn về phía tấm bảng gỗ rách nát ghi chữ “Vạn Cổ Anh Linh Mộ”.
“Thống lĩnh, khí huyết của ả tiện tì kia biến mất ngay tại đây.” Một gã tu sĩ cầm trong tay một cái la bàn bằng huyết ngọc, lông mày nhíu chặt.
Vị thống lĩnh cầm đầu, một trung niên nam tử có vết sẹo dài trên mặt, hừ lạnh một tiếng: “U Minh Cấm Địa? Hừ, xem ra nàng ta đã quẫn trí đến mức tìm đường chết. Ai mà chẳng biết vào nơi này mười người thì chín kẻ không thấy xác?”
“Nhưng thưa Thống lĩnh, Nhị hoàng tử có lệnh, sống phải thấy người, chết phải thấy xác. Trong tay nàng ta có mảnh Di Khư chìa khóa, chuyện này liên quan đến vận nước của vương triều chúng ta.”
Gã Thống lĩnh liếc nhìn vào trong. Hắn thấy một lán cỏ đơn sơ và một bóng người già nua đang lững thững cầm chổi quét lá ở phía xa, hoàn toàn phớt lờ sự hiện diện của những đại cao thủ Kim Đan kỳ.
“Thủ Mộ Nhân?” Gã Thống lĩnh nheo mắt, lên tiếng hét lớn: “Lão già kia! Có thấy một nữ tử trọng thương chạy vào đây không?”
Tiếng hét mang theo linh lực, khiến sương mù xung quanh rung chuyển, lá khô trên mặt đất bay lộn xộn.
Cố Trường An dừng chổi. Hắn chậm rãi quay đầu lại, vành nón lá che khuất nửa khuôn mặt. Hắn không trả lời, chỉ lẳng lặng chỉ cây chổi vào đống lá hắn vừa vất vả quét thành đống, nay lại bị tiếng hét kia làm tan tác.
“Ta hỏi ngươi có thấy người không?” Gã Thống lĩnh mất kiên nhẫn, bàn tay đặt lên chuôi kiếm.
Cố Trường An thở dài một tiếng, giọng nói khàn khàn vang lên giữa không gian tịch mịch:
“Thế gian này mỗi ngày có bao nhiêu người chết, người của các ngươi là vị nào? Nếu chết rồi, thì nộp mười viên linh thạch hạ phẩm, ta sẽ tìm cho một chỗ nằm tốt. Nếu chưa chết… thì cút.”
Cả ba gã tu sĩ Kim Đan đều sững người. Ở vương triều Đại Chu, kẻ nào thấy họ mà chẳng phải quỳ lạy? Một lão già quét mộ già nua, không chút linh lực dao động, lại dám bảo họ “cút”?
“Lão già muốn chết!” Một tên cấp dưới thịnh nộ, định bước chân vào qua hàng rào.
“Dừng lại!” Gã Thống lĩnh đột ngột giơ tay ngăn cản. Mồ hôi lạnh chảy dài trên trán hắn.
Hắn vừa nhận thấy một điều cực kỳ khủng khiếp. Khi gã thuộc hạ định bước chân vào, sương mù xung quanh những ngôi mộ bỗng nhiên cuộn trào, hóa thành những hình thù vặn vẹo của các loại yêu ma, quỷ quái cổ xưa. Một áp lực vô hình từ sâu trong nghĩa trang tràn ra, khiến nội đan trong người hắn run rẩy, như thể nếu bước vào một bước nữa, linh hồn hắn sẽ bị nghiền nát ngay lập tức.
Hơn nữa, lão già kia… Lão đứng đó, trông thì bình thường, nhưng dưới chân lão không hề có bóng. Dù dưới ánh sáng lờ mờ của sương mù, vạn vật đều có bóng, nhưng lão thì không.
Gã Thống lĩnh hít một hơi thật sâu, chắp tay, giọng điệu thay đổi 180 độ: “Tiền bối xin xá tội. Chúng ta chỉ là người làm nhiệm vụ, vô ý mạo phạm linh địa. Nếu ả nữ tử kia không có ở đây, chúng ta xin phép rời đi ngay.”
Cố Trường An lại cúi đầu, tiếp tục công việc quét lá dở dang. “Ở đây không có người các ngươi cần. Chỉ có người chết đang ngủ. Các ngươi hét lớn như vậy, nếu đánh thức vị nào dưới đó dậy đòi tâm sự, ta không ngăn được đâu.”
Gã Thống lĩnh không nói hai lời, lập tức lùi lại, ra hiệu cho hai thuộc hạ: “Đi!”
“Thống lĩnh, chẳng lẽ chúng ta cứ thế bỏ qua?”
“Câm miệng! Ngươi muốn chết thì cứ vào. Nơi đó… không phải nơi chúng ta có thể chạm đến. Trở về báo cáo với điện hạ, nói rằng Lâm Thanh Diệp đã xông vào Vạn Cổ Nghĩa Trang và mất tích, khả năng cao là đã bị tử khí đồng hóa.”
Ba luồng sáng vội vã rời đi như chạy trốn khỏi ôn thần.
Nghĩa trang lại trở lại vẻ tĩnh mịch vốn có của nó.
Cố Trường An đứng giữa đống lá khô, nhìn theo hướng ba kẻ kia biến mất, khóe miệng khẽ nhếch lên một độ cong lạnh nhạt. Hắn lại nhìn về phía khu mộ phía Đông. Ở đó, một gò đất nhỏ khẽ rung chuyển.
Một bàn tay dính đầy bùn đất đột ngột đâm xuyên qua lớp đất xám, quờ quạng trong không trung. Sau đó là đầu, là vai của Lâm Thanh Diệp trồi lên. Nàng thở hổn hển, gương mặt tái nhợt không còn chút máu, cả người lạnh đến mức da thịt bắt đầu chuyển sang màu tím xanh.
Nàng run rẩy bò lên từ hố đất, ngã gục ngay bên cạnh miệng hố, nôn ra một ngụm máu đen đặc – đó chính là tử khí đã xâm nhập vào phổi nàng.
Cố Trường An đi tới, cây chổi tre khẽ chạm vào trán nàng. Một luồng hơi ấm nhỏ nhoi, thanh khiết truyền vào, giúp nàng giữ lại tia thần trí cuối cùng.
“Tỉnh?”
Lâm Thanh Diệp yếu ớt mở mắt, nhìn thấy khuôn mặt mờ ảo của Cố Trường An dưới nón lá. Nàng hổn hển: “Cảm… cảm ơn Tiền bối không giao con ra.”
“Ta không cứu cô. Ta chỉ bảo vệ sự yên tĩnh của nghĩa trang thôi.” Cố Trường An thu chổi lại. “Đào hố thì giỏi đấy, nhưng đắp đất chưa đủ kín. Nếu gã kia có nhãn thuật hoặc tâm cơ sâu hơn một chút, cô đã là cái xác thực sự rồi.”
Lâm Thanh Diệp gượng cười, nụ cười đầy cay đắng. Nàng vừa bước qua cửa tử, cái cảm giác bị đất đá đè nặng và tử khí gặm nhấm linh hồn là điều kinh hoàng nhất nàng từng trải qua. Nhưng cũng nhờ đó, nàng nhận ra một điều: Ở nơi này, mọi quy tắc của tu tiên giới đều vô dụng. Cường quyền, địa vị, sắc đẹp… tất cả đều không bằng một hố đất sâu.
“Lão Hắc, đừng giả vờ ngủ nữa.” Cố Trường An bỗng gọi.
Từ góc khuất của một ngôi mộ cổ gần đó, một con chó đen to lớn, lông lá xù xì, đôi mắt vàng khè chậm rãi bò ra. Nó ngáp một cái dài, lười biếng nhìn Lâm Thanh Diệp một cái rồi khịt mũi khinh bỉ.
“Uông! Tên tiểu tử nhà ngươi lại nhặt về một kẻ gây phiền phức. Nhìn xem, máu của nàng ta làm bẩn hết cỏ bỉ ngạn ta trồng rồi.” Con chó đen thế mà lại phát ra tiếng người, giọng ồm ồm như lão già sáu mươi.
Lâm Thanh Diệp kinh hãi. Một con chó biết nói? Hơn nữa, nàng cảm nhận được từ con chó này một áp lực không hề thua kém ba gã Kim Đan lúc nãy.
“Giao cho ngươi đấy.” Cố Trường An nói với Lão Hắc. “Dẫn nàng ta đến suối Minh Hà tắm rửa một chút cho sạch tử khí, nếu không đến sáng mai nàng ta sẽ biến thành Cương thi thật đấy. Sau đó dạy nàng ta cách quét lá. Mỗi ngày ba lần thắp hương ở khu vực phía Đông, thiếu một lần thì bảo nàng ta tự đào hố mới cho mình.”
“Gì chứ? Lão gia ta phải hầu hạ một nha đầu?” Lão Hắc lẩm bẩm, nhưng khi thấy ánh mắt bình thản của Cố Trường An, nó liền cụp đuôi lại. “Được rồi, được rồi. Nha đầu kia, đi theo lão gia.”
Lâm Thanh Diệp run rẩy đứng dậy, dập đầu thêm một lần nữa về phía Cố Trường An: “Đa tạ… Thủ Mộ nhân tiền bối.”
Cố Trường An không đáp, hắn quay trở lại lán cỏ, lại rót cho mình một chén trà mới. Với hắn, sự xuất hiện của Lâm Thanh Diệp chẳng qua chỉ là một gợn sóng nhỏ trong mười vạn năm thủ hộ dài đằng đẵng. Mảnh chìa khóa kia là gì, nàng là công chúa hay kẻ ăn mày, hắn không quan tâm.
Điều duy nhất hắn quan tâm là: Kỷ nguyên mới đang bắt đầu sinh sôi, và số lượng “khách hàng” có lẽ sẽ tăng lên trong thời gian tới.
“Mười vạn năm rồi… trà vẫn vị như cũ, chỉ có người uống trà là cứ đổi từ xác này sang xác khác.”
Hắn khẽ thở dài, nhấp một ngụm trà. Ngoài kia, sương mù lại kéo đến, che khuất những ngôi mộ vô danh. Trong màn đêm sâu thẳm của nghĩa trang, tiếng chổi quét rác lại đều đặn vang lên, xào xạc, xào xạc… như đang ru ngủ những anh linh vạn cổ dưới lòng đất sâu.
Đừng làm phiền người chết ngủ ngon. Đó là quy tắc duy nhất ở đây. Và những kẻ dám phá vỡ nó, dù là Thiên Đế hay Ma Thần, sớm muộn gì cũng sẽ được Cố Trường An tặng cho một hố đất thật đẹp.
[Hết Chương 8]