Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 81: Dưới lòng nghĩa trang: Tiếng gầm của Thần Ma**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 19:06:17 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 81: DƯỚI LÒNG NGHĨA TRANG: TIẾNG GẦM CỦA THẦN MA**

Đêm ở Vạn Cổ Nghĩa Trang chưa bao giờ là sự tĩnh lặng tuyệt đối.

Gió rít qua những khe đá của các ngôi mộ cổ, tạo thành những âm thanh nức nở như tiếng than vãn của những linh hồn bị lãng quên. Sương mù màu xám tro, đậm đặc và mang theo mùi vị của thời gian, quấn quýt lấy chân những hàng bia đá đổ nát.

Cố Trường An ngồi xếp bằng trên một tảng đá xanh nhẵn nhụi trước gian nhà cỏ. Trước mặt hắn, một nén hương dài đang cháy dở, khói hương không bay thẳng lên mà cuộn tròn lại thành hình những con rồng nhỏ, lượn lờ xung quanh chiếc *U Minh Đăng*. Chiếc đèn dầu cũ kỹ tỏa ra ánh sáng xanh leo lét, là thứ ánh sáng duy nhất dẫn lối cho những u hồn đi lạc trong cấm địa này.

Đột nhiên, nén hương vốn đang cháy đều đặn bỗng khựng lại, rồi "phựt" một tiếng, đứt đoạn làm đôi.

Ánh mắt Cố Trường An vốn đang lim dim chợt mở bừng. Một tia sáng vàng nhạt, mang theo hơi thở của tuế nguyệt, thoáng qua trong đồng tử hắn.

*Ầm…*

Một chấn động cực nhẹ từ sâu dưới lòng đất truyền lên. Nó không giống như một trận động đất thông thường làm rung chuyển núi non, mà giống như nhịp tim của một con quái vật khổng lồ vừa lỡ nhịp. Một luồng tử khí nồng nặc hơn thường lệ từ các khe đất phun trào ra, khiến cỏ bỉ ngạn xung quanh héo rũ trong tích tắc.

"Lại đến rồi sao?" Cố Trường An lầm bẩm, giọng nói bình thản nhưng chứa đựng sự cảnh giác thâm sâu.

Phía dưới gốc cây già héo cạnh đó, Lão Hắc — con rùa đen to bằng chiếc mâm lớn — vốn đang thu mình trong mai để ngủ, bỗng dưng thò đầu ra. Đôi mắt ti hí của nó láo liên nhìn xung quanh, cái mũi đen bóng khịt khịt vào không khí.

"Cố tiểu tử, phong ấn ở phía Tây Nam… lỏng rồi." Lão Hắc truyền âm, giọng nói khàn khàn như hai miếng đá cọ vào nhau. "Lần này không phải tiểu nháo như mấy ngàn năm trước đâu. Có vẻ như mấy thứ không sạch sẽ bên dưới đã ngửi thấy mùi vị của Pháp Thoái Kỷ. Chúng nó biết Thiên Đạo đang yếu đi."

Cố Trường An đứng dậy, cầm lấy cây *Trần Hiêu Chổi* tựa bên vách nhà. Hắn không vội vàng lao đi, mà trước tiên đưa tay kết ấn, một vòng tròn bát quái mờ ảo hiện ra dưới chân, lan tỏa rộng ra bán kính mười trượng, bao bọc lấy gian nhà nhỏ. Đây là "Thập Phương Tuyệt Diệt Trận" phiên bản thu nhỏ mà hắn đã cải tiến qua mười vạn năm — thứ có thể ngăn cách mọi dò xét từ bên ngoài, kể cả là thần thức của Tiên Đế cũng khó lòng xuyên thấu.

Lúc này, từ trong gian buồng bên cạnh, Lâm Thanh Diệp bước ra. Nàng khoác một chiếc áo bào màu lam nhạt, sắc mặt hơi tái đi. Dù đã ở đây được một thời gian và có tu vi không tệ, nhưng áp lực từ dưới lòng đất vừa rồi vẫn khiến kinh mạch của nàng tê dại.

"Sư tôn, vừa rồi là…"

Cố Trường An giơ tay ra hiệu cho nàng im lặng: "Vào trong phòng, thắp ba nén hương cho 'Trấn Linh Bài', ngồi xếp bằng định tâm. Dù có nghe thấy tiếng ai gọi tên, tuyệt đối không được mở mắt, cũng không được đáp lời."

Lâm Thanh Diệp nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc hiếm hoi của sư tôn, trái tim khẽ thắt lại. Nàng hiểu rằng, thứ đang diễn ra dưới lòng nghĩa trang này vượt xa tầm hiểu biết của nàng. Nàng cúi đầu hành lễ rồi vội vàng lùi vào trong, thực hiện theo lời dặn.

Cố Trường An xách chổi, bước từng bước khoan thai về phía khu vực Tây Nam của nghĩa trang — nơi được gọi là "Thái Cổ Ma Khe".

Càng tiến sâu vào khu vực này, không khí càng trở nên đặc quánh và lạnh lẽo. Những bia mộ ở đây to lớn và cổ xưa hơn nhiều so với khu vực ngoại vi. Có những tấm bia cao tới ba trượng, trên khắc những ký tự hình giun dế mà tu tiên giới hiện nay đã không còn ai đọc được. Đó là mộ phần của những Ma thần và Thần tướng thời Thái Cổ, những kẻ mà cái chết cũng đủ để làm ô nhiễm cả một vùng đất rộng lớn.

*Gào!!!*

Một tiếng gầm thấp đục đột ngột vang lên từ hư không. Tiếng gầm ấy không đi qua tai mà đâm thẳng vào thức hải, như muốn xé toạc linh hồn của kẻ nghe thấy.

Cố Trường An dừng bước, mũi chân chạm nhẹ vào một đạo văn đang ẩn hiện trên mặt đất. Ngay lập tức, hàng ngàn luồng ánh sáng vàng rực rỡ từ dưới đất bốc lên, hình thành nên một lớp lưới dày đặc, đè ép tiếng gầm ấy xuống.

"Yên tĩnh một chút." Cố Trường An lạnh lùng thốt lên.

Hắn vung chổi, nhát chổi nhìn qua thì nhẹ nhàng nhưng lại mang theo quy luật của "Tẩy Trần". Một đạo gợn sóng vô hình lan ra, bụi bặm và ma khí nồng nặc đang bốc lên bị nhát chổi này quét sạch, ép ngược trở lại lòng đất.

Lúc này, một làn khói đen kịt tụ lại trên một ngôi mộ không bia, dần dần hình thành nên một khuôn mặt dữ tợn với đôi mắt đỏ ngầu.

"Mười vạn năm… Kẻ giữ mộ… ngươi định cầm chân chúng ta đến bao giờ?" Khuôn mặt ma quái rít lên, giọng nói vang vọng sự oán hận qua hằng hà sa số kỷ nguyên. "Thiên Đạo đã thối rữa, trật tự đang sụp đổ. Một khi Ma Khe mở ra, ngươi sẽ là kẻ đầu tiên bị nghiền nát!"

Cố Trường An bình thản nhìn khuôn mặt ấy, trong mắt hắn không có lấy một tia sợ hãi, chỉ có sự mệt mỏi thâm trầm.

"Mười vạn năm trước, kẻ nói câu này với ta là một vị Thiên Ma Tôn. Bây giờ, nắm xương tàn của hắn đang làm phân bón cho cây hoa trà đằng sau lán cỏ kia kìa."

Hắn bước tới gần khuôn mặt khói đen, đưa bàn tay gầy guộc ra. Trên các ngón tay, mười vòng tròn nhân quả nhỏ li ti xoay tròn.

"Ngươi chỉ là một tia tàn niệm còn sót lại của Cửu U thoát ra được. Muốn rung chuyển phong ấn này? Ngươi còn non lắm."

Khuôn mặt ma quái lộ vẻ hoảng sợ khi nhìn thấy những vòng tròn nhân quả trên tay Cố Trường An: "Ngươi… ngươi tu luyện thứ gì? Tại sao hơi thở của ngươi lại giống như luân hồi, nhưng lại vượt ra ngoài luân hồi?"

"Câu hỏi này, hãy mang xuống dưới mà hỏi chủ nhân của ngươi."

Cố Trường An đưa tay nhấn xuống.

*Bùng!*

Một tiếng nổ trầm đục vang lên trong lòng đất. Ánh sáng từ những ngôi mộ xung quanh bỗng chói lòa, những đạo linh hồn ẩn hiện từ trong các mộ phần — những vị anh linh năm xưa — đồng loạt phát ra uy áp để trấn áp kẻ thù chung.

Tiếng gầm thét bên dưới Ma Khe càng lúc càng dữ dội, như có vạn quân mã đang va đập vào cánh cửa sắt. Mặt đất nứt toác ra một khe hở dài, từ đó trào ra dung nham màu đen ngòm, mang theo hơi nóng của địa ngục.

Lão Hắc lúc này cũng đã bò tới, nó há miệng phun ra một viên nội đan màu xanh biếc. Viên nội đan bay lên không trung, tỏa ra ánh sáng thủy tính dịu nhẹ, bắt đầu vá lại những vết nứt trên mặt đất.

"Cố tiểu tử, phong ấn lõi đang bị mòn bởi ma huyết từ bên trong!" Lão Hắc hét lớn. "Mau dùng 'Thiên Mộ Thủ Hộ Quyết'!"

Cố Trường An không hề nao núng. Hắn hít sâu một hơi, toàn thân đột ngột phát ra hào quang xám bạc. Đây chính là sức mạnh của *Cửu U Trường Sinh Quyết* đã đạt tới tầng thứ thâm sâu sau mười vạn năm tích lũy.

Hắn giơ cây chổi lên trời, giọng nói vang vọng khắp nghĩa trang, át cả tiếng gầm của ma thần:

"Lấy danh nghĩa Thủ Mộ Nhân, lệnh cho mười vạn anh linh, trấn giữ cửu u, quét sạch tà mị! Khép lại!"

Cây chổi trong tay hắn đột ngột hóa lớn thành một đạo thần quang dài vạn trượng, quét ngang qua bầu trời nghĩa trang rồi cắm mạnh xuống tâm điểm của Ma Khe.

Một luồng kình khí khủng bố nổ ra. Ma khí đang bốc lên bị đánh tan nát thành những mảnh nhỏ. Những khe nứt trên mặt đất dưới sức mạnh của nhát chổi này bắt đầu khép lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Tiếng gầm thét phía dưới từ cuồng nộ chuyển sang đau đớn, rồi dần dần lịm đi, trở thành tiếng rên rỉ u uất rồi biến mất hẳn.

Sự tĩnh lặng đáng sợ một lần nữa bao trùm lấy Vạn Cổ Nghĩa Trang.

Cố Trường An thu lại cây chổi, hơi thở của hắn vẫn đều đặn như chưa từng xảy ra cuộc chiến nào. Tuy nhiên, sắc mặt hắn có chút nhợt nhạt hơn trước. Việc điều động sức mạnh của toàn bộ nghĩa trang cùng một lúc tốn không ít tâm sức.

Hắn cúi xuống, nhặt một mảnh vỡ bia đá vừa bị chấn động làm rơi ra, khẽ thở dài: "Càng lúc càng khó khăn rồi. Cái phong ấn này đã tồn tại quá lâu, vốn dĩ nó được xây dựng trên nền tảng linh khí của kỷ nguyên trước. Bây giờ linh khí khô kiệt, phong ấn cũng không còn được 'nuôi dưỡng' như xưa nữa."

Lão Hắc thu lại nội đan, mệt mỏi nằm bẹp xuống đất, thở hổn hển: "May mà có ngươi ở đây. Nếu không, vừa rồi cái phân thân của Cửu U kia mà thoát ra được, tu tiên giới bên ngoài chắc chắn sẽ biến thành biển máu trong một đêm."

Cố Trường An nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những ánh sao đang mờ dần đi báo hiệu bình minh sắp đến.

"Bên ngoài biến thành biển máu hay không, ta không quan tâm. Nhưng chúng không được làm ồn đến giấc ngủ của những người ở đây."

Hắn lẳng lặng bước về phía gian nhà nhỏ. Khi đi ngang qua những ngôi mộ vừa mới rung chuyển, hắn không quên dừng lại, dùng tay trần vun lại đống đất bị xới lên, phủi sạch bụi trên các mặt bia. Với hắn, mỗi ngôi mộ không chỉ là một cái xác, mà là một nhân quả mà hắn phải bảo hộ.

Lâm Thanh Diệp đứng trong phòng, cảm nhận được áp lực đã biến mất, lúc này mới dám thở phào nhẹ nhõm. Khi nàng mở cửa bước ra, thấy sư tôn đang tỉ mẩn dùng tay không sửa sang lại một ngôi mộ nhỏ ở góc sân, bóng lưng của hắn cô độc và bình thản đến lạ kỳ dưới ánh ban mai yếu ớt.

Nàng đột nhiên cảm thấy, thế giới rộng lớn ngoài kia với những tranh giành quyền lực, những cuộc chiến vì bí tịch hay linh dược, bỗng trở nên nhỏ bé và vô nghĩa trước bóng lưng của người đàn ông này.

"Sư tôn, Ma Khe… đã yên rồi ạ?" Nàng tiến lại gần, khẽ hỏi.

Cố Trường An không ngẩng đầu lên, tay vẫn đang gạt những mẩu đá vụn: "Tạm thời thôi. Lần này chúng ta chỉ mới chặn đứng một cái lỗ hổng nhỏ. Kỷ nguyên này sắp tàn, Thiên Đạo muốn thu lại tất cả những gì nó đã ban phát. Nghĩa trang này là nơi tích tụ nhiều nhân quả và sức mạnh nhất, sớm muộn gì nó cũng sẽ giáng kiếp xuống đây."

Hắn đứng dậy, phủi phủi bụi trên tay, rồi nhìn Lâm Thanh Diệp: "Thanh Diệp, con phải nhanh chóng mạnh lên. Không phải để ra ngoài xưng bá phương nào, mà để trong những ngày biến động sắp tới, con ít nhất có thể giữ cho mình một cái mạng, không phải sớm vào đây tìm một chỗ nằm."

Lâm Thanh Diệp tâm thần run rẩy, nàng nghe ra được ý tứ trong lời nói của sư tôn. Đây không phải là lời cảnh cáo, mà là một dự báo về một tương lai tăm tối sắp phủ xuống toàn bộ đại lục.

"Đệ tử hiểu, đệ tử nhất định sẽ nỗ lực." Nàng kiên định đáp.

Cố Trường An gật đầu, rồi đi tới lán cỏ, nhấc ấm trà lên rót một chén trà lạnh.

"Lão Hắc, đừng giả chết nữa. Mau dậy ra khu vực Đông Bắc kiểm tra xem 'Địa Mạch' có bị dịch chuyển không. Nếu có, dùng mai của ngươi mà trấn áp lại cho ta."

Lão Hắc từ đằng xa kêu oai oái: "Lại là ta? Ngươi vừa mới đại hiển thần thông xong, không để lão gia ta nghỉ ngơi chút à?"

Cố Trường An liếc mắt nhìn nó một cái: "Nếu không đi, bữa tối hôm nay không có linh dược bồi bổ đâu."

Nghe thấy "linh dược", Lão Hắc ngay lập tức bật dậy như lò xo, cái chân ngắn ngủn chạy thoăn thoắt về phía Đông Bắc, không quên lầm bẩm rủa xả Cố Trường An là kẻ bóc lột sức lao động của động vật quý hiếm.

Cố Trường An uống cạn chén trà, cảm giác lạnh lẽo len lỏi qua cuống họng làm hắn tỉnh táo hơn.

Tiếng gầm của Thần Ma vừa rồi chỉ là khởi đầu. Hắn cảm nhận được, trong bóng tối sâu thẳm của vũ trụ, có những đôi mắt già nua và tà ác đang nhìn về phía mảnh đất này. Mười vạn năm yên ổn của hắn có lẽ sắp chấm dứt.

Nhưng hắn không sợ.

Hắn là Thủ Mộ Nhân. Hắn đã thấy vô số thời đại trỗi dậy rồi sụp đổ, thấy vô số anh hùng biến thành cát bụi. Thiên địa này có thể đổi thay, Thiên Đạo có thể sụp đổ, nhưng Vạn Cổ Nghĩa Trang phải được bình yên.

Bởi vì nếu ngay cả người chết cũng không được yên nghỉ, thì sự sống này còn có ý nghĩa gì nữa?

Hắn đứng dậy, lấy từ trong ngực áo ra một quyển sổ nhỏ bìa da đã sờn rách, dùng một mẩu than củi viết thêm vào trang cuối:

*"Năm thứ mười vạn linh một nghìn không trăm lẻ bảy. Ma Khe dao động lần thứ mười hai. Trấn áp thành công. Phong ấn suy yếu 3%. Cần chuẩn bị thêm mười tám loại trận pháp dự phòng. Nhân quả dính thân: không đáng kể."*

Viết xong, hắn cẩn thận cất quyển sổ vào chỗ cũ. Cẩu đạo chi thuật quan trọng nhất chính là sự chuẩn bị. Đối với Cố Trường An, nếu mười nhát kiếm có thể giải quyết vấn đề, hắn sẽ chuẩn bị sẵn một vạn nhát.

"Quét dọn thôi."

Cố Trường An cầm cây chổi, bắt đầu công việc hàng ngày của mình. Tiếng chổi tre xẹt xẹt trên mặt đất vang lên đều đặn, xóa đi những vết nứt, xóa đi dấu vết của trận chiến vừa qua, và xóa luôn cả nỗi lo âu đang phảng phất trong không gian.

Trong thế giới tu tiên đầy hỗn loạn này, đây có lẽ là âm thanh yên bình duy nhất còn tồn tại. Nhưng đằng sau sự yên bình ấy, là một sức mạnh đang tích tụ, chờ đợi ngày bùng nổ để chấn động toàn bộ vạn cổ thái không.

Mặt trời hoàn toàn ló rạng, chiếu sáng lên những bia mộ sừng sững. Vạn Cổ Nghĩa Trang lại hiện lên với vẻ thâm nghiêm và bí ẩn vốn có. Dưới lớp đất dày kia, Ma thần vẫn đang gầm thét trong thinh lặng, nhưng chừng nào cái bóng gầy guộc ấy còn đứng đây, chừng đó bóng tối sẽ không bao giờ có thể tràn ra ngoài ánh sáng.

Bởi vì, hắn là Mộ Trung Tiên.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8