Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 93: Sự cô đơn của kẻ trường sinh**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 19:14:40 | Lượt xem: 1

**Chương 93: Sự cô đơn của kẻ trường sinh**

Thái Sơ Hư Vô Trận đã vận hành ổn định được bảy ngày.

Kể từ khoảnh khắc bát đại Thánh bảo cùng lúc chìm vào lòng đất, Vạn Cổ Nghĩa Trang đã thực sự biến mất khỏi bản đồ của cửu thiên thập địa. Từ bên ngoài nhìn vào, nơi đây chỉ là một vùng hư không hỗn loạn, đầy rẫy vết nứt không gian và những dòng thác tử khí dữ dội. Chỉ có kẻ đứng ở bên trong mới biết, đằng sau lớp bình phong che mắt thiên cơ ấy là một cõi tịnh thổ yên tĩnh đến lạ kỳ.

Đêm nay, trăng không sáng. Sương mù từ Minh Hà dâng lên, quánh đặc như sữa, bao phủ lấy những hàng bia mộ dài dằng dặc chạy tít tắp đến tận cuối chân trời.

Cố Trường An không ngủ. Đối với một người đã đạt đến trình độ như lão, ngủ hay thức thực tế không còn mang nhiều ý nghĩa về mặt sinh lý. Lão chỉ đang cố gắng níu giữ một thói quen của phàm nhân, để bản thân không bị hòa tan hoàn toàn vào sự tịch mịch vô tận của dòng thời gian.

"Lão Hắc, đừng giả chết nữa. Đêm nay khí trời lạnh, uống một chén chứ?"

Dưới gốc cây đại thụ già cỗi ở cổng vào nghĩa trang, một con hắc quy (rùa đen) khổng lồ lờ mờ lộ ra lớp mai đen nhánh như sắt nguội. Nó chậm chạp vươn cái cổ dài ra, đôi mắt lim dim nhìn về phía lão già đang lúi húi bên lò than nhỏ.

"Ngươi lại ngứa nghề đào mộ à?" Giọng nói của Lão Hắc khàn đặc, giống như tiếng đá cọ vào nhau. "Trận pháp vừa thành, lẽ ra ngươi nên bế quan vài nghìn năm để tiêu hóa Đạo vận, chứ không phải ở đây lãng phí linh tửu quý giá."

Cố Trường An không đáp, lão dùng chiếc kẹp sắt lật nhẹ những miếng than đỏ hồng. Trên bếp than, một bầu rượu bằng đất nung đang bắt đầu bốc hơi nghi ngút, hương thơm thanh khiết của dược liệu pha lẫn vị cay nồng nàn tỏa ra, xua tan bớt cái lạnh lẽo của tử khí xung quanh.

Đây là "Bách Diệp Trường Sinh Tửu", do đích thân lão ủ từ mười tám loại cỏ linh chi sinh trưởng trên nấm mộ của các vị đại năng và nước suối tinh khiết dẫn từ linh mạch sâu nhất dưới lòng đất. Loại rượu này, một giọt có thể khiến tu sĩ Trúc Cơ kéo dài thọ nguyên thêm mười năm, nhưng đối với Cố Trường An, nó chỉ là thứ nước uống giải sầu.

Lão rót một chén rượu đầy, đổ xuống mặt đất phía trước mặt, nơi có ba ngôi mộ vô danh nằm sát cạnh nhau. Ba bia mộ này đã mòn vẹt vì tuế nguyệt, không có lấy một chữ, ngay cả Cố Trường An cũng chẳng nhớ rõ chủ nhân của chúng là ai. Chỉ biết rằng, chúng là những người đầu tiên lão chôn cất khi mới tiếp quản nghĩa trang này mười vạn năm trước.

"Mười vạn năm…" Cố Trường An lẩm bẩm, thanh âm nhẹ hẫng như làn gió lướt qua ngọn cỏ. "Các ngươi nằm đây mười vạn năm, không nghe thấy tiếng gươm đao, không phải lo nghĩ về thiên kiếp, không cần tranh đoạt khí vận. Thực ra, kẻ đáng thương lại là ta."

Lão nâng chén rượu, chậm rãi uống một ngụm. Vị cay xè xộc thẳng lên đại não, rồi sau đó là một luồng nhiệt lượng ấm áp lan tỏa khắp tứ chi bách hài.

Cái giá của trường sinh, trước hết chính là sự cô đơn.

Hành trình mười vạn năm của lão là một chuỗi dài những cuộc tiễn đưa. Lão đã thấy những thiên tài rực rỡ như sao băng, chỉ chớp mắt đã tan biến vào hư không. Lão đã thấy những tông môn vĩ đại hùng bá một thời, chỉ sau vài nghìn năm đã chỉ còn là đống gạch vụn và những bài vị mục nát trong khu mộ này.

Cố Trường An nhớ mang máng vị Tông chủ đời thứ nhất của lão. Khi đó, ông ấy đặt tay lên vai lão, đôi mắt già nua đầy hy vọng: "Trường An, tư chất ngươi bình thường, nhưng tâm tính trầm ổn. Hãy giữ lấy nghĩa trang này, đó là cội rễ cuối cùng của chúng ta."

Lúc đó, lão mười tám tuổi. Bây giờ, lão không nhớ mình bao nhiêu tuổi nữa. Chỉ biết vị Tông chủ ấy hiện nay đã hóa thành một nắm tro tàn trong ngôi mộ ở khu Giáp số 01, ngay cả hồn phách cũng đã tan biến vào luân hồi từ tám vạn năm trước.

Lão Hắc lê cái thân hình nặng nề đến bên cạnh lão, ghé cái đầu to tướng vào bình rượu, liếm mép: "Lại nhớ về những người cũ sao? Ta đã nói rồi, tu hành là để quên đi. Kẻ nhớ dai nhất thường là kẻ đau lòng nhất."

"Ta không đau lòng." Cố Trường An bình thản nói, ánh mắt lão nhìn về phía sương mù xa xăm. "Ta chỉ đang xác nhận xem mình còn sống hay không. Nếu một ngày nào đó ta không còn cảm thấy buồn khi đứng trước những ngôi mộ này, thì khi ấy Cố Trường An đã thực sự chết rồi, chỉ còn lại một cái vỏ rỗng được gọi là Mộ Tiên mà thôi."

Lão đứng dậy, tay cầm bầu rượu, tay cầm cây chổi Trần Hiêu quen thuộc, bắt đầu đi dạo trong nghĩa trang. Mỗi bước chân của lão đều rất nhẹ, sợ rằng tiếng động sẽ làm thức tỉnh những linh hồn đang yên giấc.

Hệ thống "Thiên Mộ Trường Sinh Khảo" trong tâm trí lão thỉnh thoảng lại phát ra những tia sáng nhạt. Khi lão đi ngang qua một ngôi mộ của một vị Kiếm tu từ ba vạn năm trước, một đoạn ký ức ngắn ngủi hiện ra. Lão thấy vị Kiếm tu ấy đứng trên đỉnh núi, vung kiếm xẻ đôi tầng mây, ngạo nghễ nói: "Đời này không cầu trường sinh, chỉ cầu một lần rực rỡ!"

Cố Trường An mỉm cười chua chát. Đúng vậy, ông ta đã rực rỡ, nhưng sự rực rỡ ấy chỉ kéo dài trăm năm, còn ba vạn năm tiếp theo, ông ta chỉ là một đống xương trắng nằm sâu dưới ba thước đất này. Chỉ có Cố Trường An là người duy nhất còn nhớ tên vị Kiếm tu đó, nhớ nhát kiếm ấy tuyệt mỹ đến dường nào.

Lão đi đến khu vực của những người lính vô danh, những người đã ngã xuống trong cuộc chiến Tiên Ma cổ đại. Hàng nghìn, hàng vạn ngôi mộ xếp thành đội hình ngay ngắn như một đạo quân đang chờ lệnh. Lão rót rượu xuống đất, miệng lẩm bẩm những đoạn kinh văn vãng sinh.

"Trường sinh thực sự là gì, Lão Hắc? Là nhìn thế gian đổi thay, hay là đứng yên một chỗ để thời gian trôi qua mình?"

Lão Hắc ngáp một cái, thân hình nó bắt đầu thu nhỏ lại bằng một con chó đen bình thường, ngồi xổm cạnh chân lão: "Ngươi hỏi ta, ta hỏi ai? Ta chỉ biết, chừng nào ngươi còn quét dọn nơi này, ta còn có chỗ để ngủ. Chừng nào ngươi còn sống, nghĩa trang này vẫn là nơi an toàn nhất thế giới."

Cố Trường An dừng chân trước một ngôi mộ mới đào chưa lâu. Trên tấm bia chỉ ghi vỏn vẹn một chữ "Lý". Đây là một tán tu già, người đã dùng hết tích lũy cả đời để mua một mảnh đất nhỏ trong nghĩa trang vì biết mình không qua khỏi kỳ đại hạn. Lão nhớ ngày vị tu sĩ ấy đến, người đó đã quỳ xuống lạy lão ba lạy, cảm ơn lão đã cho một chỗ náu thân cuối đời.

Bởi vì ngoài kia, tu tiên giới là một rừng rậm đẫm máu. Ngay cả khi chết đi, xác thân của những cường giả vẫn có thể bị đào lên để luyện khí, hồn phách bị bắt giữ để làm vật dẫn trận pháp. Chỉ có ở đây, dưới bóng của Trần Hiêu Chổi và Thái Sơ Hư Vô Trận, họ mới được thực sự bình yên.

Lão đưa tay vuốt ve phiến đá lạnh lẽo. Những ngón tay gầy guộc của lão đầy những vết chai sần vì cầm chổi mười vạn năm.

"Thắng làm vua, thua làm giặc… Cuối cùng rồi cũng đều là khách của ta cả."

Cố Trường An uống cạn chén rượu cuối cùng trong bầu. Lão cảm thấy hơi nóng trong người bắt đầu dịu xuống, để lại một cảm giác trống rỗng mênh mông. Lão nhìn lên bầu trời hư vô, nơi không có sao, không có mặt trăng, chỉ có lớp rào chắn trận pháp đang lặng lẽ chuyển động.

Lão biết, ngoài kia chắc chắn đang có những cuộc chiến mới nổ ra. Một vị thánh tử nào đó đang lên ngôi, một vương triều nào đó đang sụp đổ, hay một bí cảnh vừa được phát hiện làm cả thế giới điên cuồng. Nhưng tất cả những điều đó chẳng liên quan gì đến lão.

Sự cô đơn của kẻ trường sinh không phải là không có ai bên cạnh, mà là khi bản thân nhận ra mình không còn thuộc về bất kỳ thời đại nào nữa. Lão là một kẻ dư thừa của quá khứ, một quan sát viên thầm lặng của hiện tại, và là một bóng ma bất tử đối với tương lai.

[Keng! Ký chủ cảm ngộ \'Sinh Tử Chi Đạo\', tâm cảnh đột phá. Tu vi bản thể tăng tiến một tiểu cảnh giới. Nhận được đạo cụ đặc biệt: \'Túi Hương U Minh\' (Có tác dụng giữ vững tinh thần khỏi sự mài mòn của thời gian).]

Tiếng chuông của hệ thống vang lên trong đầu khiến Cố Trường An khựng lại một chút. Lão cười khổ: "Đột phá sao? Ta sống mười vạn năm để làm gì khi cứ liên tục mạnh lên trong một nơi không có ai để chiến đấu?"

Lão thu lại túi hương vừa xuất hiện trong tay, rồi quay người đi về phía căn lều tranh nhỏ của mình. Bóng của lão trải dài trên mặt đất dưới ánh lửa leo lét từ lò than, đơn độc và gầy gò.

"Lão Hắc, ngày mai nhớ dậy sớm dọn dẹp khu mộ phía Tây. Sương muối sắp xuống, lũ cỏ dại ấy lớn nhanh lắm."

"Biết rồi, biết rồi… Ngươi lúc nào cũng lầm bầm như một bà lão."

Cố Trường An đi vào lều, thổi tắt ngọn nến. Nghĩa trang lại một lần nữa chìm vào bóng tối tuyệt đối. Chỉ có tiếng gió rít qua những khe đá, như tiếng thở dài của hàng vạn anh linh, hòa cùng hơi thở đều đặn của kẻ canh giữ bí mật cuối cùng của thế gian này.

Mười vạn năm qua đi, mười vạn năm nữa sẽ lại tới. Thế gian có thể mất đi cái tên Cố Trường An, nhưng "Vạn Cổ Nghĩa Trang" và vị "Mộ Tiên" ấy sẽ mãi mãi tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của hư không, lạnh lùng chứng kiến vạn vật phồn hoa rồi lại úa tàn.

Đó là định mệnh, cũng là sự trừng phạt vĩnh cửu của kẻ trót chạm tay vào cửa trường sinh.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8