Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở RộChương 10: Giấc Mơ Khai Hoa
Lâm Hạo trôi vào giấc ngủ như một khúc gỗ mục trôi dạt trên dòng sông đầy rác rưởi của sự mệt mỏi và tuyệt vọng. Cơ thể anh rã rời, mỗi thớ thịt như đang gào thét đòi nghỉ ngơi sau một đêm chạy trối chết và cả tá cú sốc tâm lý. Anh nằm co quắp trên tấm nệm mỏng tanh, cố gắng tìm chút bình yên trong cái căn phòng trọ thuê xập xệ, nơi mùi ẩm mốc và thuốc lá cũ vẫn đang vờn nhau với thứ mùi hoa nhài đêm ngọt lịm, hắc nồng từ đâu đó len lỏi vào. Nó đã bám rễ sâu trong tâm trí anh, không chỉ là mùi hương vật lý mà còn là bản giao hưởng chết chóc của sự trống rỗng, một bản nhạc nền kinh dị cho chính cuộc đời anh.
Anh chìm vào một giấc mơ, hay đúng hơn, một thị kiến. Khứu Giác Hồn Linh của anh, thứ năng lực trời đánh mà anh chưa bao giờ muốn có, đã không chịu ngủ yên. Nó bùng nổ, kéo anh thẳng vào một chiều không gian méo mó, nơi ranh giới giữa thực và ảo, giữa linh hồn và thể xác, hoàn toàn biến mất.
Anh thấy mình đang đứng giữa một khu vườn. Nhưng đây không phải là vườn hoa của mẹ anh, hay khu vườn bách thảo xanh tươi nào đó trong trí nhớ. Đây là một khu vườn của sự mục nát, nhưng lại rực rỡ một cách bệnh hoạn. Cây cối khô héo, đá tảng nứt nẻ, mặt đất thì nứt toác như những vết thương hở miệng. Nhưng từ mọi vật thể, từ những cành cây trơ trụi, từ những mảnh vỡ của kiến trúc cổ xưa, thậm chí từ chính những hốc đá lạnh lẽo, đều mọc lên những “bông hoa” quái dị.
Chúng không phải hoa theo nghĩa thông thường. Chúng là sự kết hợp ghê rợn giữa thực vật và sinh học, như thể một nhà thực vật học điên rồ đã cấy ghép ADN của hoa vào xác chết. Những cánh hoa làm từ da thịt khô héo, nhụy hoa là những sợi gân căng cứng, những cuống hoa uốn lượn như xương sống bị vặn vẹo. Chúng có đủ màu: trắng xám bẩn thỉu, tím nhạt ám ảnh, hoặc xanh đen u tối, phát sáng yếu ớt trong bóng tối như những đốm lửa ma trơi, tạo thành một vẻ đẹp ma mị, bệnh hoạn đến mức khiến người ta phải nôn ọe.
Mỗi bông hoa đều toát ra một “mùi hương” ngọt lịm đến ghê người, như thể hàng ngàn lọ nước hoa cao cấp đã bị đổ chung vào một bãi rác mục nát. Đó là hương hoa nhài đêm pha lẫn mùi mục rữa của thịt thối, mùi đất ẩm lạnh lẽo, và cả một thứ mùi hương kim loại tanh tưởi như máu khô. Chúng không đứng yên, mà nhẹ nhàng lay động, như đang “thở”, phát ra những tiếng rì rầm rất khẽ, như hàng ngàn linh hồn đang thì thầm trong đau khổ, trong sự trống rỗng, trong nỗi tuyệt vọng không lối thoát. Khứu Giác Hồn Linh của Lâm Hạo cảm nhận được tất cả, từng nốt hương, từng âm thanh, từng sự mục rữa đang diễn ra. Nó không chỉ là ngửi, nó là nhìn, là cảm nhận, là bị nhấn chìm.
Anh nhìn thấy những cơ thể người không rõ mặt, nằm la liệt trong khu vườn. Từ những cơ thể đó, những “bông hoa” đang vươn mình, nuốt chửng dần từng phần da thịt, xương cốt. Quá trình “nở rộ” diễn ra chậm rãi, mê hoặc, không có máu me hay sự đau đớn, chỉ có sự biến đổi hoàn hảo và ghê rợn. Những đôi mắt của những cơ thể đó đều trống rỗng, vô hồn, như những hố đen nuốt chửng mọi ánh sáng. Anh nhận ra, đây là những Kẻ Không Hồn, nhưng ở một giai đoạn “nở rộ” kinh khủng hơn rất nhiều so với những gì anh từng thấy. Chúng không chỉ là những vỏ bọc rỗng tuếch, chúng đã trở thành một phần của khu vườn, một phần của sự trống rỗng.
Đột nhiên, giữa khung cảnh kinh hoàng đó, một bóng hình quen thuộc hiện ra, như một nhát dao cắt vào màng nhĩ của sự vô tri. Mai Chi.
Em đứng đó, giữa những bông hoa quái dị, nhưng em không hề biến dạng ghê rợn như những người khác. Vẻ ngoài của em vẫn xinh đẹp đến nao lòng, làn da trắng sứ như ngọc, mái tóc hạt dẻ buông xõa mềm mại. Nhưng đôi mắt em… vẫn trống rỗng, vô hồn như anh đã thấy khi em từ chối lời cảnh báo của anh, khi em nói em thích cái mùi hương chết chóc đó.
Và rồi, Lâm Hạo nhìn thấy. Ngay trên ngực em, chính giữa vị trí trái tim, một nụ hoa nhỏ xám trắng đang hé nở. Nụ hoa đó hoàn hảo đến mức đáng sợ, tinh khiết như ngọc trai, nhưng lại toát ra một vẻ lạnh lẽo chết người. Nó không phải hoa nhài tím nhạt như của Lão Lưu hay Ông Ba, mà là một sắc thái khác, một sự biến chất tinh tế hơn, gần như… hoàn mỹ hơn. Chính nụ hoa đó tỏa ra mùi hương đặc trưng của Mai Chi, thứ mùi hương trong trẻo anh từng yêu thích, nhưng giờ đây nó đã bị biến chất hoàn toàn. Nó trở nên ngọt ngào đến mức buồn nôn, quyến rũ đến mức khiến Lâm Hạo cảm thấy rùng mình, như thể linh hồn em đang bị chưng cất thành một thứ độc dược chết người.
Lâm Hạo trong mơ cố gắng gọi tên em, cố gắng vươn tay chạm vào em, nhưng em không phản ứng. Em chỉ đứng đó, như một đóa hoa đẹp đẽ, vô tri, chấp nhận số phận của mình, một bức tượng sáp hoàn hảo trong khu vườn của cái chết. Anh cảm thấy một nỗi đau đớn tột cùng xé toạc lồng ngực, sự bất lực và giận dữ bùng lên trong anh như một ngọn lửa địa ngục. Anh đã thất bại. Anh đã không thể cứu em.

Mùi hương trong khu vườn đột ngột trở nên nồng nặc đến mức nghẹt thở, như muốn bóp nát phổi anh, như muốn hút cạn linh hồn anh. Nó không còn là mùi hương nữa, nó là một thực thể vật lý, một khối sương mù đặc quánh đang chen chúc vào từng lỗ chân lông, từng tế bào. Vết bớt xoắn ốc trên cổ tay phải của Lâm Hạo trong mơ nóng rát dữ dội, đau nhói như bị thiêu đốt. Anh cảm thấy linh hồn mình đang bị kéo ra, bị hòa tan vào cái mùi hương trống rỗng đó, như thể anh sắp trở thành một phần của khu vườn vô tri này.
“Không!”
Lâm Hạo bật choàng tỉnh, miệng há hốc cố gắng hít thở. Toàn thân anh ướt đẫm mồ hôi lạnh, như vừa bơi qua một con sông băng. Tim anh đập thình thịch trong lồng ngực, như muốn nhảy ra ngoài, đập mạnh đến mức anh có thể nghe thấy tiếng vọng của nó trong tai. Anh nhìn quanh căn phòng tối, cố gắng trấn tĩnh bản thân, nhưng hình ảnh những bông hoa quái dị, đặc biệt là nụ hoa xám trắng trên ngực Mai Chi, vẫn ám ảnh trong tâm trí anh, rõ ràng đến từng chi tiết.
Điều đáng sợ nhất là, mùi hương hoa nhài đêm ngọt lịm, chết chóc vẫn còn vương vấn trong không khí, len lỏi vào từng tế bào khứu giác của anh. Nó không phải là tàn dư của giấc mơ, không phải là ảo ảnh. Nó là hiện thực. Khứu Giác Hồn Linh của anh vẫn đang hoạt động mạnh mẽ, báo động cho anh biết rằng mối đe dọa không ngừng nghỉ, ngay cả khi anh ngủ. Giấc mơ đó không phải là một cơn ác mộng thông thường, nó là một “thị kiến”, một sự “nhìn thấu” thông qua linh hồn, một cảnh báo trực tiếp từ chính Khứu Giác Hồn Linh của anh.
Lâm Hạo đưa tay lên cổ tay phải. Vết bớt xoắn ốc vẫn còn âm ỉ nóng rát, mờ ảo phát ra một ánh sáng trắng bạc yếu ớt dưới làn da tái nhợt của anh. Nó là bằng chứng vật lý cho thấy giấc mơ của anh không chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng non nớt. Đó là một sự kết nối mà anh chưa thể hiểu hết, một kênh dẫn truyền cho những thông điệp kinh hoàng từ thế giới vô hình.
Anh ngồi co ro trên giường, ôm lấy đầu. Nỗi sợ hãi vẫn còn, nhưng giờ đây nó đã bị lu mờ bởi một ngọn lửa giận dữ và quyết tâm sắt đá. Anh không thể để Mai Chi trở thành một đóa hoa vô tri, một biểu tượng lạnh lẽo của sự hoàn hảo méo mó. Anh không thể để thế giới này bị biến thành một “khu vườn khai hoa” ghê rợn như trong giấc mơ của mình. Giấc mơ này đã cho anh thấy một cái nhìn sâu hơn, một sự thật khủng khiếp hơn về “sự nở rộ” và bản chất của những Kẻ Không Hồn. Chúng không chỉ là những xác chết di động, chúng là những tác phẩm nghệ thuật bệnh hoạn, được “chăm sóc” bởi một bàn tay vô hình nào đó.
Lâm Hạo vật vã đứng dậy. Cơ thể anh vẫn đau nhức, rã rời, nhưng ý chí anh giờ đây kiên cường hơn bao giờ hết, như một cây non vừa trải qua bão tố. Anh biết mình không còn thời gian để sợ hãi hay chần chừ. Mỗi giây phút trôi qua, một nụ hoa lại hé nở, một linh hồn lại bị tước đoạt.
Anh phải tìm Bà Tư Mộc. Ngay lập tức. Chỉ có bà mới có thể giải thích cho anh ý nghĩa sâu xa của giấc mơ, về vết bớt trên cổ tay, và cách để kiểm soát, phát huy khả năng Khứu Giác Hồn Linh của mình để đối phó với mối đe dọa này. Anh cần tri thức cổ xưa của bà, cần trở nên mạnh mẽ hơn để không còn bất lực như khi đối diện với Mai Chi, với đôi mắt trống rỗng và nụ hoa trên ngực em.
Anh cũng cần Hoàng Phúc. Mặc dù Đội trưởng vẫn còn hoài nghi, nhưng anh ta đã bắt đầu dao động, bắt đầu tin. Lâm Hạo cần sự hỗ trợ từ phía chính quyền, cần người tin vào anh để có thể hành động hiệu quả, để không phải chiến đấu một mình trong bóng tối. Nhưng trước hết, anh cần một định hướng, một sức mạnh nội tại mà Bà Tư Mộc có thể mang lại. Anh cần một “level up” cấp tốc, không phải để làm bá chủ thế giới, mà chỉ để cứu lấy những gì còn sót lại của nó.
Lâm Hạo vội vàng chuẩn bị một vài vật dụng cần thiết: chiếc túi vải cũ kỹ đựng chút tiền lẻ, gói thảo mộc của Bà Tư Mộc và chiếc gậy gỗ phòng thân. Anh liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, màn sương tím nhạt vẫn bao phủ Thiên Phủ Thành, nhưng trong mắt anh, nó không còn là một khung cảnh mờ ảo mà là một bức màn che giấu một khu vườn đang âm thầm “khai hoa”, chờ đợi thời điểm để nuốt chửng tất cả.
Anh bước ra khỏi căn phòng, mang theo nỗi ám ảnh của giấc mơ và một quyết tâm không thể lay chuyển. Bước chân anh dứt khoát, hướng về phía nơi Bà Tư Mộc sinh sống, tìm kiếm lời giải và con đường để ngăn chặn “Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở Rộ”. Cuộc hành trình thực sự, đầy chông gai và có thể là vô vọng, đã chính thức bắt đầu.