Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở RộChương 105: Hồn Trận Tạm Thời
“Đi thôi, Đội trưởng…” Lâm Hạo đứng dậy, đôi chân vẫn run rẩy nhưng ánh mắt kiên định. “Chúng ta còn nhiều ‘lỗi’ cần ‘vá’ lắm.”
Hoàng Phúc gật đầu, cố gắng nén tiếng ho khan đang xé rách cổ họng. Vết thương sâu hoắm ở vai trái anh vẫn không ngừng rỉ ra thứ máu đen sẫm, thứ mùi tanh nồng của Hồn Lực Ôn Nhiễm trộn lẫn với mùi kim loại gỉ sét từ chính cơ thể anh. Anh lảo đảo đứng thẳng, siết chặt khẩu súng Hồn Lực đã cạn kiệt đạn, như một bùa hộ mệnh hơn là vũ khí. Ánh mắt anh không còn sự tuyệt vọng, thay vào đó là sự tin tưởng tuyệt đối, rực cháy như ngọn lửa cuối cùng trong đêm tối.
“Được thôi, thằng nhóc,” Hoàng Phúc thều thào, một nụ cười méo mó hiện trên khuôn mặt trắng bệch. “Cậu là ‘main char’ mà. Cứ việc ‘update’ thế giới theo cách của cậu. Tôi sẽ là ‘tanker’ cứng nhất, ‘cover’ cho cậu đến hơi thở cuối cùng. ‘Game’ này… chúng ta ‘phá đảo’!”
Lâm Hạo nhìn Hoàng Phúc, cảm nhận được luồng Hồn Lực thuần khiết yếu ớt từ ý chí kiên định của người đồng đội đang truyền qua Hồn Cảm Cộng Hưởng. Đó không phải là sức mạnh vật chất, mà là một nguồn ‘buff’ tinh thần vô giá, giúp anh đứng vững hơn giữa sự kiệt quệ. Thiên Nhĩ Hồn Tâm của anh vẫn còn nhức nhối, nhưng đã được “debug” và “optimize” sau cú “vá lỗi” Kẻ Không Hồn khổng lồ, không còn bị tấn công bởi những tiếng la hét hỗn loạn mà thay vào đó là sự tĩnh lặng đến đáng sợ.
Kẻ Không Hồn khổng lồ, giờ chỉ là một khối hoa nhài xám xịt khổng lồ, vô tri, đứng bất động ở trung tâm đại sảnh. Lớp vỏ hoa nhài đã héo úa, co rút lại, nhưng kích thước của nó vẫn quá lớn, sừng sững chắn ngang lối đi duy nhất dẫn sâu hơn vào Thư viện Hồn Lực. Mùi hương hoa nhài chết chóc từ nó, dù đã suy yếu rõ rệt, vẫn đủ để khiến không khí đặc quánh, nuốt chửng chút dưỡng khí ít ỏi và tạo ra một áp lực vô hình lên tâm trí, như một “debuff” liên tục.
“Nó vẫn là một ‘bug’ lớn, Đội trưởng,” Lâm Hạo khó nhọc nói, ánh mắt quét qua Kẻ Không Hồn khổng lồ và lối đi phía trước. “Không thể đi qua được. Và mùi hương này… vẫn sẽ làm chúng ta ‘crash game’ nếu ở đây lâu.”
Hoàng Phúc ho khan, một vệt máu đen sẫm bắn ra từ khóe môi anh. “Vậy thì… làm sao đây, Cậu Hạo? ‘Boss’ này… đã ‘giáng cấp’ rồi nhưng vẫn lì lợm quá. Hay… chúng ta tìm đường khác?”
Lâm Hạo lắc đầu. “Không có đường khác, Đội trưởng. Bản đồ trong cánh hoa pha lê và nhật ký Trần Khang đều chỉ lối này. Đây là ‘final dungeon’ rồi. Chúng ta phải đi qua nó.” Anh siết chặt cuốn nhật ký Trần Khang, cảm nhận những ký tự cổ xưa trên trang giấy như đang nhảy múa dưới ngón tay mình. Bỗng, một ý tưởng lóe lên trong đầu anh, như một tia chớp xé toạc màn sương mù của sự mệt mỏi.
Cậu nhìn chằm chằm vào cuốn nhật ký, rồi đến Hồn Nguyên Ấn Ký đang âm ỉ nóng ấm trên cổ tay phải. “Trần Khang… nói về ‘phong ấn tạm thời’… ‘kiến tạo ngược’… để kiềm chế Hồn Lực Ôn Nhiễm. Ông ấy đã tìm ra một ‘công thức’… để biến ‘lỗi’ thành ‘tính năng’… một Hồn Trận ‘chế’…”
Hoàng Phúc nhìn Lâm Hạo bằng ánh mắt khó hiểu, nhưng vẫn tràn đầy tin tưởng. “Hồn Trận? Cậu Hạo, Hồn Lực của cậu… đã cạn kiệt hoàn toàn rồi mà. Làm sao mà bố trí được?”
Lâm Hạo thở dốc, đưa tay lên vết bớt xoắn ốc trên cổ tay. “Hồn Nguyên Ấn Ký… nó là nguồn gốc, Đội trưởng. Nó đã ‘tự sửa lỗi’ và ‘tái tạo’ Hồn Lực thuần khiết từ sâu bên trong tôi. Dù yếu ớt, nhưng nó ổn định. Và quan trọng hơn… chúng ta có ‘mã nguồn’ từ Trần Khang. Chúng ta sẽ không tạo ra một Hồn Trận hoàn hảo, mà là một Hồn Trận ‘vá lỗi’… tận dụng chính Kẻ Không Hồn này và môi trường xung quanh.”
Hoàng Phúc mở to mắt. “Tận dụng chính nó? Như kiểu… ‘hack’ ngược lại ‘server’ của Dạ Hoa Cảnh vậy hả?”
Lâm Hạo gật đầu, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết, như một lập trình viên đang nhìn vào một đoạn code lỗi khổng lồ và quyết tâm sửa nó. “Đúng vậy. Nó đã bị ‘vá lỗi’ rồi, Hồn Lực Ôn Nhiễm của nó đang bị ‘làm nhiễu loạn’. Chúng ta sẽ biến nó thành một ‘chốt chặn’ tạm thời. Đội trưởng… anh có thể ‘tank’ thêm chút nữa không? Chỉ cần cho tôi đủ thời gian để ‘code’ xong ‘patch’ này.”
Hoàng Phúc không chút do dự. Anh gầm lên một tiếng, dù cổ họng rát bỏng, và cố gắng đứng thẳng người, rút khẩu súng Hồn Lực đã cạn kiệt đạn ra. “Chút nữa là gì? Đến hơi thở cuối cùng cũng được! Cậu Hạo, cậu cứ việc ‘vá lỗi’ đi. Tôi sẽ ‘cover’ cho cậu. Bất cứ thứ gì đến gần, tôi sẽ ‘absorb damage’ hết!” Anh lảo đảo bước về phía Kẻ Không Hồn khổng lồ, cố gắng thu hút sự chú ý của nó, dù nó đã mất đi ý chí hung hãn.

Lâm Hạo gật đầu. Cậu biết đây là canh bạc cuối cùng. Với Hồn Lực cạn kiệt, mỗi cử động đều là một sự tra tấn. Cậu đặt phiến đá Hồn Hóa Thạch xuống đất, rồi mở cuốn nhật ký Trần Khang ra, đặt nó lên trên. Ánh sáng xanh lam yếu ớt từ Hồn Hóa Thạch và Hồn Nguyên Ấn Ký trên cổ tay anh bắt đầu cộng hưởng, chiếu rọi lên những ký tự cổ và bản vẽ cấu trúc linh hồn phức tạp trong nhật ký.
Với ngón tay run rẩy, Lâm Hạo bắt đầu vẽ những ký tự Hồn Thuật sơ khai lên mặt đá đổ nát xung quanh, lên những sợi dây leo hoa nhài xám trắng bám trên tường, và thậm chí, trực tiếp lên lớp vỏ hoa nhài đã héo úa của Kẻ Không Hồn khổng lồ. Mỗi nét vẽ đều là một sự đau đớn tột cùng, như thể anh đang dùng chính linh hồn mình để khắc ghi. Hồn Nguyên Ấn Ký trên cổ tay anh bùng sáng yếu ớt, truyền một luồng Hồn Lực xanh lam tinh khiết, dù chỉ là một sợi tơ mỏng manh, vào từng ký tự. Cậu thở dốc, mồ hôi ướt đẫm trán, lăn dài xuống gò má tái nhợt. Đôi khi, một tiếng ho khan bật ra, mang theo vài giọt máu đen sẫm, nhưng anh không dừng lại.
Hoàng Phúc, dù kiệt sức, vẫn lảo đảo đứng chắn. Anh dùng thân mình che chắn cho Lâm Hạo khỏi những mảnh đá vụn bất ngờ rơi xuống từ trần hang động rung chuyển, hoặc những luồng Hồn Lực Ôn Nhiễm yếu ớt còn sót lại trong không khí, cố gắng duy trì một “safe zone” nhỏ cho Lâm Hạo. Anh gầm gừ, đôi mắt đỏ ngầu quét qua bóng tối, sẵn sàng đối mặt với bất cứ thứ gì có thể xuất hiện từ màn sương tím.
“Trâm gỗ… Đội trưởng… chiếc trâm…” Lâm Hạo thều thào, giọng nói khản đặc.
Hoàng Phúc hiểu ý ngay lập tức. Anh nhanh chóng tháo chiếc trâm gỗ của Bà Tư Mộc đang cài trên cổ áo Lâm Hạo, đưa cho cậu. Chiếc trâm đã cũ kỹ, nhưng vẫn tỏa ra một năng lượng thanh lọc yếu ớt.
Lâm Hạo đặt chiếc trâm gỗ vào trung tâm của trận pháp, ngay trên cuốn nhật ký Trần Khang và phiến đá Hồn Hóa Thạch. Hồn Nguyên Ấn Ký trên cổ tay anh bỗng bùng sáng rực rỡ một cách ổn định, ánh sáng xanh lam tinh khiết chiếu thẳng vào chiếc trâm. Một luồng Hồn Lực thuần khiết, dù yếu ớt, được khuếch đại bởi Hồn Nguyên Ấn Ký và tính chất thanh lọc của chiếc trâm, bắt đầu lan tỏa ra ngoài. Nó kết nối với từng ký tự Hồn Thuật sơ khai mà Lâm Hạo đã vẽ, tạo thành một mạng lưới ánh sáng xanh lam mờ ảo, lấp lánh như pha lê.
**BÙM!**
Một rào cản vô hình, lấp lánh như pha lê mờ ảo, đột ngột hiện hữu, từ từ bao bọc lấy Kẻ Không Hồn khổng lồ. Nó không phải là một bức tường vững chắc, mà là một lớp màng năng lượng mỏng manh, rung động nhẹ nhàng. Ngay lập tức, mùi hương hoa nhài nồng nặc trong đại sảnh đột ngột giảm đi đáng kể, như thể bị một lực vô hình hút vào bên trong lớp màng đó. Kẻ Không Hồn khổng lồ khựng lại hoàn toàn, những đóa hoa nhài héo úa trên người nó dường như “đóng băng” trong thời gian, không còn rung động dù chỉ là một chút. Áp lực tinh thần đè nặng lên Lâm Hạo và Hoàng Phúc cũng dịu đi rõ rệt.
Lâm Hạo quỵ xuống lần nữa, cơ thể đổ sụp như một con rối đứt dây. “Xong rồi… Đội trưởng…” Cậu thở hổn hển, Hồn Lực cạn kiệt *lần nữa*, nhưng lần này không phải là sự trống rỗng vô vọng, mà là sự kiệt quệ đi kèm với một cảm giác nhẹ nhõm sâu sắc và ý chí mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Anh đã thành công. Anh đã “vá lỗi” một “bug” khác, tạo ra một “patch” tạm thời.
Hoàng Phúc lảo đảo đến đỡ Lâm Hạo. Anh nhìn Kẻ Không Hồn khổng lồ bị “đóng băng” trong lớp màng pha lê mờ ảo, rồi hít một hơi thật sâu. Mùi hương hoa nhài đã gần như biến mất, chỉ còn lại một dư vị nhàn nhạt của sự trống rỗng. Anh quay sang Lâm Hạo, ánh mắt tràn đầy ngưỡng mộ và tin tưởng tuyệt đối.
“Cậu Hạo… cậu làm được rồi… Thật không thể tin nổi,” Hoàng Phúc mỉm cười yếu ớt, nhưng nụ cười đó lại rạng rỡ một cách lạ thường trong bóng tối. “Giờ… chúng ta có thể đi tiếp?”
Lâm Hạo gật đầu, đôi mắt đỏ ngầu của anh vẫn rực cháy ngọn lửa kiên định. “Đây chỉ là tạm thời, Đội trưởng. Nó sẽ không giữ được lâu. Nhưng đủ để chúng ta đến ‘trái tim’ của Đóa Hoa Nguyên Thủy… nơi Dạ Hoa Cảnh đang chờ.” Cậu siết chặt cuốn nhật ký Trần Khang và cánh hoa pha lê trong tay, cảm nhận chúng như những mảnh ghép cuối cùng của một câu đố phức tạp.
Hoàng Phúc gật đầu dứt khoát, ánh mắt anh cũng trở nên lạnh lùng và quyết tâm. “Vậy thì đi thôi, thằng nhóc. Tôi sẽ ‘tank’ cho cậu đến cùng. ‘Level’ cuối cùng này… chúng ta sẽ ‘phá đảo’!” Anh đỡ Lâm Hạo đứng dậy, bàn tay anh siết chặt tay Lâm Hạo, truyền đi sự ủng hộ và sức mạnh tinh thần.
Hồn Nguyên Ấn Ký trên cổ tay Lâm Hạo âm ỉ nóng ấm, ánh sáng xanh lam yếu ớt nhưng ổn định, như một la bàn tinh thần. Nó chỉ thẳng vào một lối đi sâu hơn vào lòng đất, ẩn sau Kẻ Không Hồn khổng lồ đã bị phong ấn. Từ đó, tiếng đập mạnh mẽ, trầm đục của Đóa Hoa Nguyên Thủy vang vọng rõ ràng hơn bao giờ hết, như một lời mời gọi cuối cùng, một nhịp điệu của sự sống đang chờ được tái sinh.
Lâm Hạo và Hoàng Phúc cùng nhau đứng dậy, từng bước chân nặng nề nhưng vững vàng, bước sâu hơn vào U Linh Hà, tiến về phía “trái tim” của Đóa Hoa Nguyên Thủy, nơi cuộc đối đầu định mệnh đang chờ đợi, nơi họ sẽ “vá lỗi” thế giới này bằng mọi giá.