Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở RộChương 16: Mùi Hương Của Mai Chi Nồng Đậm Hơn
Thiên Phủ Thành hôm nay mang một vẻ buồn bã đến lạ. Không phải buồn bã của những ngày mưa dầm dề, cũng chẳng phải cái ảm đạm của buổi chiều tà. Nó là một nỗi buồn thê lương, len lỏi qua từng con hẻm, bám víu vào từng mái ngói rêu phong, và đặc biệt, nó được gói ghém trong một thứ mùi hương. Mùi hoa nhài đêm ngọt lịm, chết chóc, giờ đây không còn thoang thoảng nữa mà đã trở thành một tấm màn vô hình, nặng trịch, siết chặt lấy cả thành phố. Màn sương tím nhạt vẫn bao phủ, nhưng trong mắt Lâm Hạo, nó giống như lớp khói hương dày đặc đang cúng tế cho một thứ gì đó kinh hoàng sắp “khai hoa”.
Lâm Hạo bước đi trên con đường lát đá, cơ thể vẫn còn ê ẩm sau đêm chạy trốn khỏi Kẻ Không Hồn, nhưng tâm trí anh lại bừng tỉnh hơn bao giờ hết. Cú sốc từ việc Mai Chi biến đổi, từ giấc mơ khu vườn kinh dị, và đặc biệt là sự chuyển biến trong thái độ của Hoàng Phúc – người đội trưởng cứng nhắc giờ đây đã chính thức “nhập game” cùng anh – đã tôi luyện anh. Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nhưng nó không còn tê liệt anh nữa. Nó đã biến thành một ngọn lửa, một ý chí sắt đá, cháy bùng lên trong lồng ngực gầy gò. *Đệt, chơi thì chơi! Ai sợ ai!* Anh tự nhủ, thầm chửi thề một câu theo phong cách “game thủ” để tự lên dây cót tinh thần.
Khứu Giác Hồn Linh của anh, sau khi được Bà Tư Mộc “buff” nhẹ bằng gói thảo mộc và những lời thì thầm bí ẩn, giờ đây thực sự đã “max level”. Anh không chỉ ngửi thấy mùi hoa nhài xám đang lan tỏa, mà còn cảm nhận được từng dòng chảy Hồn Lực Ôn Nhiễm cuộn mình dưới lớp vỏ bọc bình yên của Thiên Phủ Thành. Nó như một mạng lưới điện sinh học, kết nối những “điểm nóng” của sự “nở rộ”, những “ổ dịch” linh hồn đang bị hút cạn. Anh “thấy” được những mảnh vụn ký ức đau khổ, những tiếng kêu than câm lặng của linh hồn bị mắc kẹt, tất cả đều hòa vào “mùi hương” đó, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc mà chỉ có anh mới có thể “nghe” được.
Vết bớt xoắn ốc trên cổ tay phải của anh vẫn âm ỉ nóng rát, không còn dữ dội như khi Dạ Hoa Cảnh “scan” anh từ xa, mà là một sự cảnh báo thường trực, một “status effect” không thể xóa bỏ. Nó nhắc nhở anh rằng “trùm cuối” vẫn đang “dõi theo”, hài lòng với “trò chơi” mà hắn đã tạo ra. Cái “cái nhìn” lạnh lẽo đó, anh vẫn cảm nhận được, như một camera giám sát vô hình, ghi lại từng bước đi của anh, từng biểu cảm trên khuôn mặt anh. *Được thôi, cứ nhìn đi. Tao sẽ cho mày thấy thằng “phàm nhân” này có thể làm được gì!*
Anh siết chặt nắm tay, bước chân hướng về con hẻm nhỏ dẫn vào căn nhà của Mai Chi. Mỗi bước đi là một sự đấu tranh. Anh đã thất bại một lần. Anh đã để Mai Chi biến thành “đóa hoa vô tri” trong giấc mơ, rồi chứng kiến nó trở thành hiện thực. Nỗi đau đó, sự bất lực đó, nó vẫn ghim sâu vào tim anh như một mũi tên tẩm độc. Nhưng đó cũng là động lực. Anh không thể cứu Mai Chi hoàn toàn, anh biết điều đó. Nhưng anh có thể dùng nỗi đau này làm ngọn đuốc soi đường, không để bất kỳ ai khác phải chịu số phận tương tự. *Game này không có nút “reset”, nhưng ít nhất mình có thể cố gắng “carry” đồng đội đến “end game” an toàn.*
Khi anh rẽ vào con hẻm quen thuộc, mùi hoa nhài xám từ căn nhà của Mai Chi đã nồng nặc đến nghẹt thở. Nó không còn chỉ là mùi thoang thoảng, mà là một bức tường hương, dày đặc đến mức anh cảm thấy như có thể dùng tay mà chạm vào. Mùi hương ấy, giờ đây, không chỉ ngọt lịm và chết chóc, mà còn pha lẫn một thứ hương vị mê hoặc, quyến rũ đến ghê người, như một lời mời gọi vào cõi hư vô. Nó là mùi của sự trống rỗng hoàn mỹ, của vẻ đẹp lạnh lẽo, của sự tĩnh lặng vĩnh cửu.
Anh đẩy cánh cửa gỗ cũ kỹ, nặng nề, bước vào. Căn phòng vẫn như cũ, nhưng mọi thứ đều nhuốm màu xám xịt. Ánh sáng lờ mờ hắt qua khung cửa sổ, chiếu lên tấm lưng gầy của Mai Chi đang ngồi trước giá vẽ. Cô vẫn vậy, vẫn chiếc áo blouse trắng lấm lem màu vẽ, mái tóc hạt dẻ xám hơn một chút rũ xuống che đi một phần khuôn mặt. Nhưng cái lưng ấy, cái dáng ngồi ấy, nó không còn là sự tập trung của một nghệ sĩ say mê, mà là sự tĩnh lặng đến đáng sợ của một pho tượng.
Lâm Hạo nín thở, bước chân nhẹ bẫng như sợ làm vỡ tan một ảo ảnh mong manh. Anh đến gần hơn, đủ để nhìn thấy bức tranh dang dở trên giá. Trái tim anh như bị bóp nghẹt.
Đó không phải là những bức tranh đường phố rực rỡ sắc màu, đầy sức sống mà Mai Chi từng vẽ. Cũng không phải là những nét cọ ngây thơ, hồn nhiên như trước. Bức tranh này là một mê cung của những sắc thái xám, trắng và đen. Chính giữa bức tranh là một đóa hoa nhài khổng lồ, màu trắng xám, với những cánh hoa vươn dài, quấn quýt lấy nhau, tạo thành một vòng xoắn ốc vô tận. Trong từng cánh hoa, anh có thể nhận ra những gương mặt người mờ ảo, vô hồn, đôi mắt trống rỗng như những hố đen. Chúng không kêu gào, không đau đớn, chỉ tĩnh lặng một cách đáng sợ, như đang tận hưởng sự tan biến của chính mình.
Xung quanh đóa hoa là một khu vườn hỗn độn, nơi những cấu trúc hoa và nấm mốc kỳ dị mọc lên từ mọi thứ: từ những khối kiến trúc đổ nát, từ những thân cây khô héo, thậm chí từ những hình hài con người không rõ mặt, chỉ còn là những cái bóng. Tất cả đều chìm trong màn sương tím nhạt, và từ bức tranh, Lâm Hạo cảm nhận được một thứ mùi hương thoang thoảng, ngọt lịm, chính là mùi hương hoa nhài xám chết chóc. Nó đẹp một cách siêu thực, một vẻ đẹp ma mị, lạnh lẽo, nhưng lại ẩn chứa sự mục rữa và trống rỗng đến ghê người. *Đệt, em ấy đã vẽ cả “lore” của cái game này ra đây rồi!* Lâm Hạo nghĩ, nỗi kinh hoàng dâng trào.
Anh nhìn Mai Chi. Làn da cô trắng bệch như tượng cẩm thạch, dưới lớp da mỏng manh, anh có thể thấy rõ những đường vân xám nhạt đang lan rộng, giống như rễ cây hoặc mạng lưới hoa đang vươn mình, hút cạn sự sống từ bên trong. Mái tóc hạt dẻ của cô, giờ đây đã xám hơn rất nhiều, rũ xuống vai như những sợi tơ khô héo. Đôi môi mỏng nhợt nhạt, không chút sắc hồng.
Và trên vị trí trái tim cô, ngay bên dưới lớp áo blouse, một nụ hoa nhài xám trắng đã hé nở rõ ràng. Nó không còn là một chấm nhỏ như trong giấc mơ, mà là một bông hoa non, trắng muốt với những đường vân xám thanh nhã, nhưng nhụy hoa lại là một khối vật chất đen tuyền, không chút sự sống. Từ nụ hoa ấy, mùi hương hoa nhài đêm ngọt lịm, chết chóc tỏa ra nồng đậm nhất, như một thứ nước hoa mê hoặc, quyến rũ đến mức người thường cũng có thể ngửi thấy thoang thoảng, đủ để họ cảm thấy choáng váng và bị hút hồn.
Lâm Hạo cảm thấy dạ dày mình quặn thắt, một cảm giác buồn nôn dâng lên tận cổ họng. Anh đưa tay lên che mũi, nhưng thứ mùi hương đó đã len lỏi vào tận sâu trong phổi, trong từng tế bào, và đáng sợ hơn, nó đang cố gắng len lỏi vào tâm trí anh, muốn múc đi từng mảnh cảm xúc, từng mảng ký ức về Mai Chi.
“Mai Chi… em…” Lâm Hạo khẽ gọi, giọng anh khản đặc, run rẩy.
Cô không phản ứng. Đôi mắt to tròn của cô, giờ đây hoàn toàn trống rỗng, vô hồn, chỉ nhìn chằm chằm vào bức tranh, không một chút cảm xúc hay nhận thức. Chúng không còn lấp lánh sự tinh nghịch hay đam mê, mà chỉ là hai hố đen sâu thẳm, phản chiếu những sắc thái xám xịt của bức vẽ.

Lâm Hạo cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng. Anh đã biết điều này sẽ xảy ra, đã thấy nó trong giấc mơ. Nhưng đối mặt với sự thật, nỗi đau vẫn cứ xoáy sâu vào anh. Mai Chi, người con gái hồn nhiên, lạc quan, đầy sức sống mà anh từng quen, giờ đã không còn. Cô chỉ là một vỏ bọc rỗng tuếch, một đóa hoa vô tri đang “nở rộ” theo cách kinh hoàng nhất.
“Mai Chi, nghe anh nói này! Em phải đi! Nơi này không an toàn!” Lâm Hạo cố gắng nói lớn hơn một chút, giọng anh đầy vẻ hoảng loạn. Anh đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm vào vai cô. Làn da cô lạnh buốt đến ghê người, như chạm vào một pho tượng cẩm thạch vừa được tạc. Không có chút hơi ấm nào của sự sống.
Cô khẽ giật mình, một động tác máy móc, vô hồn. Đôi mắt trống rỗng của cô từ từ quay lại nhìn anh. Không có sự nhận biết, không có chút ánh sáng nào của linh hồn. Chỉ là một khoảng không vô tận.
“Anh Hạo…” Cô thì thầm, giọng nói thanh thoát nhưng lại lạnh lẽo, không chút cảm xúc, như một tiếng vọng từ vực sâu. “Anh Hạo… mùi hương này… thật đẹp…”
Cô đưa bàn tay trắng bệch, không chút sức sống, nhẹ nhàng vuốt ve nụ hoa nhài xám trắng đang hé nở trên ngực mình. Một nụ cười hoàn hảo, tĩnh lặng đến ghê người nở trên môi cô, như nụ cười của một búp bê sứ. “Em thích… mùi hương này… nó làm em nhẹ bẫng… không còn đau khổ…”
Lâm Hạo cảm thấy toàn thân mình run lên bần bật. Nước mắt anh ứa ra, nóng hổi, lăn dài trên gò má tái nhợt. *Không! Không phải!* Anh gào thét trong tâm trí. *Đây không phải là Mai Chi! Em ấy không thể thích cái thứ chết tiệt này!*
“Không, Mai Chi! Em không được thích nó! Nó đang hút cạn linh hồn của em! Nó đang biến em thành… thành thứ này!” Lâm Hạo nắm lấy hai vai cô, cố gắng lay nhẹ. Anh muốn đánh thức cô dậy, muốn kéo cô ra khỏi cơn ác mộng kinh hoàng này.
Nhưng cô vẫn vậy, đôi mắt trống rỗng nhìn anh, nụ cười tĩnh lặng không hề thay đổi. Cô không phản ứng với cái lay của anh, không có chút đau đớn hay sợ hãi nào. Cô chỉ lặp lại, như một chiếc máy hỏng: “Em thích… mùi hương này… Anh Hạo… đừng sợ… nó rất đẹp…”
Lâm Hạo buông thõng tay. Anh lùi lại một bước, rồi lại một bước nữa, như thể vừa chạm vào một thứ gì đó kinh tởm và đau đớn đến tận cùng. Anh nhìn nụ hoa nhài xám trắng trên ngực cô, nhìn bức tranh u ám, nhìn đôi mắt trống rỗng của cô. *Game over rồi… thật sự game over rồi…* Anh cảm thấy như một cú đấm giáng thẳng vào lồng ngực. Anh đã quá chậm. Anh đã thất bại. Mai Chi, người con gái mà anh đã cố gắng bảo vệ, đã hoàn toàn biến thành một Kẻ Không Hồn, một đóa hoa vô tri.
Nỗi đau đớn và bất lực bùng lên trong anh, dữ dội hơn bất kỳ lần nào trước đây. Nó không chỉ là sự tiếc nuối, mà là một cảm giác mất mát tột cùng, một vết sẹo vĩnh viễn trong tâm hồn anh. Hồn Lực trong anh dao động mạnh mẽ, như muốn xé toạc cơ thể gầy gò của anh. Vết bớt xoắn ốc trên cổ tay anh nóng rực như muốn đốt cháy da thịt, phản ứng với cơn giận dữ và tuyệt vọng của anh.
Nhưng rồi, từ sâu thẳm trong nỗi đau đó, một ngọn lửa mới lại bùng cháy. Một ngọn lửa giận dữ và quyết tâm sắt đá. *Không. Không thể để chuyện này tiếp diễn!* Anh nghiến răng, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay đến bật máu. *Mai Chi đã là quá đủ rồi. Mình sẽ không để bất kỳ ai khác phải chịu số phận tương tự. Tuyệt đối không!*
Anh quay lưng rời khỏi căn nhà nhỏ của Mai Chi, đóng cánh cửa lại một cách dứt khoát. Tiếng “cạch” khô khốc vang lên, như một lời đoạn tuyệt với quá khứ, với nỗi đau và sự bất lực. Anh không còn là Lâm Hạo của những ngày tháng sợ hãi và lẩn trốn nữa. Anh là Lâm Hạo, “kẻ ngửi thấy linh hồn”, người đã chấp nhận “kịch bản” của số phận, và anh sẽ chiến đấu đến cùng.
Lâm Hạo bước đi trên con đường lát đá, không còn cảm thấy cơ thể ê ẩm hay nỗi sợ hãi tê liệt. Thay vào đó là một sự kết nối kỳ lạ với thế giới xung quanh, một thôi thúc mạnh mẽ phải hành động, phải tìm hiểu, phải ngăn chặn. Anh biết, con đường phía trước sẽ đầy rẫy hiểm nguy, đầy rẫy những “trùm phụ” và “mini-boss” do Dạ Hoa Cảnh tạo ra. Nhưng anh không đơn độc. Anh có Bà Tư Mộc, “NPC hướng dẫn” uyên bác. Anh có Hoàng Phúc, “tanker” và “support” đáng tin cậy.
Ánh mắt anh hướng về phía xa xăm, nơi màn sương tím vẫn bao phủ lấy những mái nhà của Thiên Phủ Thành. Giờ đây, trong mắt anh, đó không còn là một thành phố bình yên, mà là một “chiến trường” rộng lớn, nơi “Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở Rộ” đang âm thầm “khai hoa”.
*Dạ Hoa Cảnh… mày nghĩ đây là một trò chơi sao?* Lâm Hạo thầm nghĩ, ánh mắt lóe lên sự lạnh lẽo. *Được thôi. Tao sẽ cho mày thấy, cái “game” này, ai mới là người “phá đảo” cuối cùng!*
Cuộc chiến chống lại “Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở Rộ” đã bước sang một giai đoạn mới, nguy hiểm và cá nhân hơn bao giờ hết. Lâm Hạo, một “thám tử mùi hương” bất đắc dĩ, đã sẵn sàng để “farm” quái, “luyện cấp” và đối mặt với “trùm cuối”, dù cho “level” của hắn có cao đến đâu đi chăng nữa. Anh sẽ không để bất kỳ “NPC” nào khác bị biến thành “đóa hoa vô tri” nữa.