Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở Rộ
Chương 20: Hoàng Phúc Chứng Kiến Điều Bất Khả Thi

Cập nhật lúc: 2026-06-26 16:05:35 | Lượt xem: 2

Thiên Phủ Thành hôm nay khoác lên mình tấm áo chiều tà xám xịt, ẩm ướt đến rợn người. Ánh sáng yếu ớt vật vờ trên những bức tường cũ kỹ, nhuộm mọi thứ thành một gam màu u ám, như thể thành phố đang thở hắt ra hơi thở cuối cùng. Đội trưởng Hoàng Phúc, với vẻ mặt căng thẳng đến mức các nếp nhăn trên trán hằn sâu hơn bao giờ hết, bước chân nặng nề vào con hẻm tối tăm phía sau khu chung cư cũ kỹ. Thi thể người phụ nữ trẻ đã được Hồn Vệ đưa đi từ lâu, chỉ còn lại vài rào chắn tạm bợ và không khí lạnh lẽo đến tận xương tủy.
Đi cùng anh là Tiến sĩ Hùng, một người đàn ông trung niên đeo kính cận dày cộp, tóc tai bù xù nhưng bộ vest lại thẳng thớm đến kỳ lạ. Tiến sĩ Hùng là một chuyên gia pháp y hàng đầu của Thiên Phủ Thành, với bộ não vận hành bằng logic và những con số khô khan. Ông ta đại diện cho cái thế giới “thực tại” mà Hoàng Phúc từng tin tưởng tuyệt đối.
“Đội trưởng Hoàng Phúc,” Tiến sĩ Hùng vừa chỉnh kính, giọng điệu chuyên nghiệp đến mức phát bực. “Tôi đã xem qua hồ sơ và báo cáo sơ bộ. Không có dấu hiệu xô xát, không có thuốc mê, không có dấu vân tay lạ nào đáng kể. Từ góc độ khoa học, tất cả chỉ ra một vụ tự tử điển hình. Anh vẫn muốn tôi kiểm tra lại khu vực này à? Thật lòng mà nói, tôi thấy đây chỉ là một sự lãng phí thời gian quý báu.”
Hoàng Phúc không trả lời ngay. Anh đảo mắt dò xét xung quanh, từng ngóc ngách, từng vết nứt trên nền đất. Mùi hoa nhài đêm, ngọt lịm nhưng lạnh lẽo, giờ đây đã trở nên đậm đặc đến mức Hoàng Phúc cảm thấy khó chịu, như có vật gì đó bám vào cổ họng, cố gắng bóp nghẹt anh. Nó không còn là mùi hương thoáng qua nữa, mà là một thực thể vô hình, dày đặc, bao trùm lấy không gian. Màn sương tím nhạt cũng bắt đầu dày đặc hơn, như một tấm màn che giấu những bí mật kinh hoàng.
*Thằng nhóc đó… Lâm Hạo… nó nói đúng,* Hoàng Phúc thầm nghĩ, nắm chặt bàn tay đã đeo găng. *Mùi hương… nó vẫn còn đây. Thậm chí còn nồng hơn. Mình không thể bỏ qua nó được nữa.*
Tiến sĩ Hùng khịt mũi nhẹ, vẻ mặt đầy vẻ khinh thường. “Mùi gì lạ vậy? Có vẻ như là mùi ẩm mốc của mấy cái thùng rác cũ kỹ pha lẫn với chút hương liệu rẻ tiền nào đó. Nơi này ẩm thấp quá, Đội trưởng. Anh có vẻ căng thẳng quá rồi. Tôi nghĩ anh nên nghỉ ngơi. Mọi thứ ở đây hoàn toàn bình thường từ góc độ khoa học.”
Hoàng Phúc phớt lờ lời Tiến sĩ Hùng. Anh dẫn ông ta đến góc tối, ẩm ướt của con hẻm, nơi có vết nứt trên bức tường cũ kỹ mà anh đã phát hiện ra đóa hoa nhài xám trắng lần trước. Anh chỉ vào vết nứt, giọng trầm, đầy ẩn ý. “Hãy nhìn kỹ vào vết nứt này, Tiến sĩ.”
Tiến sĩ Hùng cúi xuống, dùng đèn pin soi kỹ. Ông ta lẩm bẩm. “Hmm… một vết nứt bình thường… Có gì sao, Đội trưởng? Có lẽ là nấm mốc hay rong rêu phát triển?”
Hoàng Phúc không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào vết nứt. Đôi mắt anh mở to, con ngươi co lại. Một cảm giác kinh hoàng lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, khiến anh sởn gai ốc.
*Không… không thể nào…*
Bông hoa nhài xám trắng mà Hoàng Phúc tìm thấy trước đó giờ đây đã lớn gấp đôi. Cánh hoa vươn dài ra khỏi kẽ đá, mềm mại một cách quái dị, như thể chúng đang vặn vẹo trong một điệu nhảy chết chóc. Mỗi cánh hoa trắng muốt giờ đây hằn rõ những đường vân xám nhạt, như những mạch máu đang rỉ ra sự mục ruỗng. Nhụy hoa không còn là một chấm đen nhỏ, mà là một khối vật chất đen tuyền, xoáy sâu vào bên trong như một lỗ hổng không đáy, hút cạn mọi ánh sáng và sự sống. Nó không có vẻ gì là một bông hoa bình thường, mà là một sinh vật sống, đang lớn dần lên, nuốt chửng cả bức tường đá.
Mùi hương từ nó bùng lên dữ dội, nồng nặc đến mức Hoàng Phúc cảm thấy choáng váng, buồn nôn. Nó không chỉ là mùi hoa nhài nữa, mà còn pha lẫn một thứ gì đó ngọt ngào đến ghê người, như hương vị của sự thối rữa được che đậy bằng mật độc. Một cảm giác trống rỗng ghê tởm len lỏi vào tâm trí anh, như muốn hút cạn mọi ý nghĩ, mọi cảm xúc. Đầu óc anh quay cuồng, dạ dày quặn thắt.
“Mùi gì lạ vậy?” Tiến sĩ Hùng lại khịt mũi, cau mày. “Có vẻ như là mùi phân hủy của thực vật, pha lẫn với một chút… hương liệu tổng hợp. Rất khó chịu. Nơi này ẩm thấp quá, Đội trưởng. Không có gì đặc biệt cả.”
Hoàng Phúc khuỵu gối xuống, đưa bàn tay đeo găng run rẩy chạm nhẹ vào cánh hoa. Cảm giác lạnh buốt đến tận xương tủy, như chạm vào một khối băng chết chóc. Nó không phải là sự lạnh lẽo của vật chất, mà là sự lạnh lẽo của cái chết, của sự vô hồn.
“Anh… anh không thấy nó sao?” Hoàng Phúc thì thầm, giọng khàn đặc, mắt vẫn không rời đóa hoa. “Nó… nó đang sống! Mùi hương này… nó đang bóp nghẹt tôi!”

Truyện Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở Rộ - Hoàng Phúc Chứng Kiến Điều Bất Khả Thi - Ảnh minh họa phân cảnh 1

Tiến sĩ Hùng lùi lại một bước, nhìn Hoàng Phúc với ánh mắt lo ngại, như thể đang nhìn một kẻ mất trí. “Đội trưởng, anh có vẻ căng thẳng quá rồi. Tôi nghĩ anh nên nghỉ ngơi. Mọi thứ ở đây hoàn toàn bình thường từ góc độ khoa học. Có lẽ là do áp lực công việc, cộng với việc anh đã thức trắng nhiều đêm… Mấy vụ án gần đây cũng quá kỳ lạ, tôi hiểu mà.”
Hoàng Phúc không trả lời. Anh cảm thấy một nỗi sợ hãi tột cùng, không phải vì bông hoa hay mùi hương, mà vì sự cô đơn khi không ai khác nhìn thấy sự thật hiển nhiên trước mắt mình. Lý trí anh giằng xé dữ dội, một cuộc chiến khốc liệt giữa niềm tin vào khoa học và bằng chứng siêu nhiên hiển hiện trước mắt. Thế giới quan của anh, cái nền tảng vững chắc mà anh đã xây dựng suốt mấy chục năm qua, đang sụp đổ tan tành như một lâu đài cát.
Anh đứng dậy, quay lưng lại với bông hoa, cố gắng hít thở sâu để trấn tĩnh. Anh liếc nhìn lên đỉnh tòa nhà đối diện, nơi vụ tự tử đã xảy ra. Màn sương tím nhạt đã bao phủ gần hết tầng thượng, biến nó thành một cái bóng mờ ảo, ma quái.
*Không thể nào… Mình không thể bịa ra tất cả những thứ này,* Hoàng Phúc tự nhủ, giọng nói nội tâm run rẩy. *Thằng nhóc đó… Lâm Hạo… nó cũng thấy. Nó ngửi thấy. Mình không điên. Chắc chắn là không.*
Một làn gió lạnh buốt lướt qua, mang theo tiếng thì thầm vô hình. Trong một tích tắc ngắn ngủi, một khoảnh khắc chỉ kéo dài bằng cái chớp mắt, Hoàng Phúc thoáng thấy một bóng hình cao lớn, mảnh mai, với vẻ đẹp siêu thực đến rợn người, đứng lặng lẽ trên đỉnh tòa nhà. Bóng hình đó phi giới tính, làn da trắng sứ không tì vết, đôi môi đỏ như máu tươi, và đôi mắt đen sâu thăm thẳm, không có đồng tử, chỉ có một khoảng không vô tận phản chiếu hình ảnh của người đối diện như một tấm gương chết chóc. Một nụ cười khó đoán, ẩn hiện trên đôi môi đỏ thẫm. Hắn ta không hề di chuyển, chỉ đứng đó, nhìn thẳng xuống Hoàng Phúc.
Và rồi, ngay khi Hoàng Phúc chớp mắt, bóng hình đó biến mất, như chưa từng tồn tại. Như một ảo ảnh được tạo ra từ nỗi sợ hãi và sự tuyệt vọng.
Hoàng Phúc run rẩy lùi lại, va vào Tiến sĩ Hùng. Anh thở hổn hển, chỉ tay lên đỉnh tòa nhà, giọng lạc đi. “Anh… anh có thấy không? Vừa rồi… có một cái bóng…”
Tiến sĩ Hùng nhìn lên đỉnh tòa nhà trống không, lắc đầu, ánh mắt lo lắng hơn bao giờ hết. “Tôi không thấy gì cả, Đội trưởng. Chỉ có gió thôi. Anh thực sự cần được kiểm tra sức khỏe rồi đó. Tôi sẽ sắp xếp lịch khám cho anh ngay lập tức. Đây không phải là chuyện đùa đâu.”
Hoàng Phúc không còn nghe thấy lời Tiến sĩ Hùng nữa. Đầu óc anh quay cuồng. Anh không biết mình đang nhìn thấy sự thật hay đang phát điên. Cảm giác trống rỗng từ bông hoa và mùi hương càng lúc càng mạnh mẽ, như một con quái vật vô hình đang cố gắng nuốt chửng anh, bào mòn ý chí và linh hồn anh. Anh ôm đầu, cố gắng xua đi những hình ảnh và mùi hương ám ảnh, nhưng chúng cứ bám riết lấy anh, không buông tha.
Tiến sĩ Hùng, sau khi cố gắng thuyết phục Hoàng Phúc không thành, đã rời đi với vẻ mặt thất vọng và lo lắng tột độ. Ông ta chắc mẩm rằng Đội trưởng Hoàng Phúc đã bị áp lực công việc đè bẹp, đến mức sinh ra ảo giác.
Chỉ còn lại Hoàng Phúc đứng một mình trong con hẻm, giữa màn sương tím nhạt và mùi hoa nhài chết chóc. Anh nhìn chằm chằm vào vết nứt, vào bông hoa nhài xám trắng đang vươn mình trong bóng tối, như một ngón tay gầy guộc của tử thần. Anh đưa tay lên mũi, vẫn còn cảm thấy mùi hương chết chóc bám víu, lạnh lẽo đến tận xương. Anh sờ vào chiếc điện thoại trong túi, mở lại những bức ảnh anh đã chụp bông hoa từ lần trước, so sánh với hình ảnh hiện tại trong đầu. Nó không phải là ảo giác. Nó thật. Tất cả đều thật. Cái thế giới này… nó không như mình nghĩ.
*Mình không thể để nó lan rộng,* Hoàng Phúc thì thầm, giọng khàn đặc. *Không thể để bất kỳ ai khác… biến thành đóa hoa vô tri. Giống như Mai Chi…*
Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nhưng giờ đây, nó không còn là nỗi sợ hãi tê liệt nữa. Nó được tôi luyện thành một ý chí kiên định, một ngọn lửa giận dữ âm ỉ cháy trong lồng ngực. Anh đã chấp nhận vai trò “người chơi” trong cái “game” sinh tử này.
Hoàng Phúc rút điện thoại ra, tìm đến số của Lâm Hạo. Ngón tay anh bấm số nhanh chóng, dứt khoát.
“Lâm Hạo à? Cậu đang ở đâu?” Hoàng Phúc nói vào điện thoại, giọng điệu đầy kiên quyết, không còn chút hoài nghi hay dao động nào. “Tôi cần gặp cậu ngay lập tức. Có chuyện… rất quan trọng. Tôi đã thấy rồi. Tôi… tôi tin cậu.”
Hoàng Phúc cất điện thoại, quay người, bước ra khỏi con hẻm. Màn sương tím nhạt bao phủ con hẻm, nhưng trong mắt Hoàng Phúc, nó không còn là một bức màn che giấu nữa, mà là một lời hứa hẹn về một cuộc chiến mà anh đã quyết định tham gia. Bước chân anh vững vàng, ánh mắt kiên định hướng về phía trụ sở của mình, nơi anh biết Lâm Hạo đang đến. Cuộc chiến chống lại “Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở Rộ” đã chính thức bước sang một giai đoạn mới, nguy hiểm và cá nhân hơn bao giờ hết. Anh đã sẵn sàng, dù cái giá phải trả có là gì đi chăng nữa.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8