Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở RộChương 27: Tiết Lộ Chấn Động
Chiếc xe Hồn Vệ cũ kỹ gầm gừ, xé toang màn sương tím nhạt đang bao phủ Thiên Phủ Thành. Từng con phố, từng tòa nhà cao tầng đều bị nuốt chửng trong vẻ ma mị, hư ảo của lớp sương quái dị, như thể cả thành phố đang từ từ tan chảy vào một bức tranh thủy mặc u ám. Bên trong xe, không khí nặng nề đến nghẹt thở, chỉ có tiếng động cơ rì rì và nhịp thở dồn dập của hai con người đang đối mặt với một sự thật kinh hoàng.
Hoàng Phúc, với vẻ mặt căng thẳng đến mức các cơ hàm siết chặt, đôi mắt dán chặt vào con đường phía trước, cố gắng giữ vững tay lái. Thỉnh thoảng, anh lại liếc nhìn sang Lâm Hạo ngồi ghế phụ, ánh mắt đầy suy tư, pha lẫn một chút bối rối và hoang mang chưa tan hết. Môi anh mím chặt, biểu cảm kiên nghị thường thấy giờ đây ẩn chứa một nỗi lo lắng sâu sắc, như thể đang gánh vác cả một ngọn núi.
Lâm Hạo thì lại tựa đầu vào cửa kính xe, ánh mắt đăm chiêu nhìn ra ngoài. Khung cảnh mờ ảo ngoài kia dường như không làm anh bận tâm bằng những gì đang cuộn trào trong tâm trí. Vết bớt xoắn ốc trên cổ tay phải của anh vẫn âm ỉ nóng rát, như một lời nhắc nhở thường trực, một tín hiệu “ping” liên tục từ một “thế lực” vô hình nào đó. Khứu Giác Hồn Linh của anh vẫn còn “quá tải” bởi hàng ngàn “hương hồn ôn nhiễm” từ bức tường hoa vừa rồi, mỗi sợi mùi hương như một lưỡi dao cứa vào từng dây thần kinh. Anh cảm thấy mệt mỏi, nhưng trong sâu thẳm lại là một ngọn lửa giận dữ và quyết tâm không gì lay chuyển được.
Một lúc sau, Hoàng Phúc hít một hơi thật sâu, giọng trầm khàn, cố gắng phá vỡ sự im lặng đáng sợ trong xe. “Cậu Hạo… Tôi biết tôi đã từng hoài nghi cậu. Thậm chí còn nghĩ cậu bị “tẩu hỏa nhập ma” hay “đầu óc có vấn đề” gì đó.” Anh ta khẽ nhếch mép cười tự giễu, nhưng nụ cười không đạt tới mắt. “Nhưng sau những gì tôi đã thấy… và những gì tôi đã ngửi được… tôi biết cậu không hề nói dối. Thậm chí, tôi còn thấy mình như một ‘NPC’ ngốc nghếch trong ‘game’, mãi đến giờ mới ‘thức tỉnh’.”
Hoàng Phúc dừng lại, lắc đầu nhẹ, rồi nhìn thẳng vào Lâm Hạo. “Tôi đã tin cậu. Hoàn toàn tin. Giờ thì, cậu có thể kể cho tôi nghe tất cả được không? Về cái ‘mùi hương’ chết tiệt đó… và cái ‘kẻ đứng sau’ mà cậu nhắc đến. Càng chi tiết càng tốt, tôi hứa sẽ không ngắt lời.”
Lâm Hạo quay lại nhìn Hoàng Phúc, ánh mắt hơi mệt mỏi nhưng đầy quyết tâm. Anh gật đầu nhẹ, đặt tay lên vết bớt trên cổ tay, như thể muốn trấn an chính mình trước khi bắt đầu câu chuyện.
“Được, Đội trưởng Hoàng Phúc.” Lâm Hạo bắt đầu, giọng trầm, chậm rãi, “Mọi chuyện… thực ra bắt đầu từ Mai Chi.” Anh hít một hơi, nuốt khan một cách khó nhọc. “Cô ấy là một nghệ sĩ đường phố. Một người rất hồn nhiên, yêu đời… Tôi từng ngửi thấy mùi hương trong trẻo từ linh hồn cô ấy. Nhưng rồi… mùi hương đó dần thay đổi. Nó pha lẫn mùi hoa nhài đêm. Tôi đã cố gắng cảnh báo, nhưng… không kịp.”
Lâm Hạo kể lại sự biến đổi đau đớn của Mai Chi, từ một cô gái tràn đầy sức sống trở thành một “đóa hoa vô tri”, đôi mắt trống rỗng và nụ cười tĩnh lặng như búp bê sứ. Anh không bỏ sót chi tiết nào, từ mùi hương hoa nhài xám đặc trưng của cô, cho đến giấc mơ khu vườn kinh dị mà anh đã trải qua – nơi những bông hoa quái dị nở rộ từ cơ thể người, và hình ảnh Mai Chi hiện lên với một nụ hoa nhỏ bé hé nụ trên ngực.
“Bà Tư Mộc đã giải thích cho tôi, Đội trưởng Hoàng Phúc.” Lâm Hạo tiếp tục, giọng anh trở nên nghiêm trọng hơn. “Cái ‘mùi hương’ đó không chỉ là mùi hương đơn thuần. Nó là Hồn Lực Ôn Nhiễm, năng lượng tinh túy của linh hồn bị tha hóa. Nó hút cạn Hồn Lực thuần khiết của con người, biến họ thành Kẻ Không Hồn. Giống như Mai Chi, giống như những người đã tự tử… và giống như những bông hoa trên bức tường mà chúng ta vừa thấy.”
Hoàng Phúc siết chặt tay lái. Anh nhớ lại cảm giác choáng váng, buồn nôn khi chạm vào bông hoa trên bức tường, cái lạnh buốt thấu xương như chạm vào cái chết. Anh nhớ cả mùi hoa nhài chết chóc mà anh đã ngửi được, thứ mùi mà Tiến sĩ Hùng chỉ coi là “mùi ẩm mốc và hương liệu tổng hợp”. Giờ đây, mọi thứ đều có lý giải, một lý giải kinh hoàng. Anh gật đầu chậm rãi, biểu cảm u ám, như thể đang nuốt xuống một viên đá lạnh.
“Vậy ra cái mùi hương chết tiệt đó… nó là bản chất của sự trống rỗng, sự mục ruỗng của linh hồn.” Hoàng Phúc lẩm bẩm, giọng anh khàn đặc. “Còn cái ‘Hồng Tâm Ôn Nhiễm’ mà cậu nói là ‘gốc rễ’ của bức tường hoa… đó là gì?”
“Đúng vậy, Đội trưởng. Nó không phải là hạt giống vật lý.” Lâm Hạo giải thích, “Nó là một điểm tụ của Hồn Lực Ôn Nhiễm khổng lồ, một trái tim đang đập, hút cạn linh hồn. Nó là một ‘cổng phụ’ cho ‘Vườn Hồn’ đang hình thành. Cái thứ đó đang sống, và nó đang lớn dần lên. Tôi ngửi thấy nó đang hút cạn những mảnh vụn linh hồn từ những người xung quanh, biến chúng thành năng lượng để nở rộ. Giống như một cái cây, nó đang ‘trồng cấy’ sự trống rỗng ngay trong lòng Thiên Phủ Thành.”
Hoàng Phúc rùng mình. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, màn sương tím dường như dày đặc hơn, như thể đang che giấu hàng ngàn “Hồng Tâm Ôn Nhiễm” khác, hàng ngàn “cánh cổng” dẫn đến vực thẳm của sự vô hồn. Cảm giác mình đang sống trong một bộ phim kinh dị hạng B, nhưng lại là vai chính bị đe dọa đến tận cốt lõi, khiến anh vừa sợ hãi vừa có chút… bất lực.

“Nhưng tất cả những điều đó… chỉ là bề nổi của tảng băng chìm, Đội trưởng Hoàng Phúc.” Lâm Hạo tiếp tục, giọng trầm hơn, có chút ngập ngừng. “Đằng sau ‘mùi hương’ và những Kẻ Không Hồn… có một kẻ chủ mưu. Một thực thể cổ xưa… Bà Tư Mộc gọi đó là Dạ Hoa Cảnh.”
Hoàng Phúc đột ngột khựng lại, đôi mắt mở to. Chiếc xe lảo đảo nhẹ trên đường trơn ướt. Anh nhớ lại bóng hình cao lớn, mảnh mai, với vẻ đẹp siêu thực đến rợn người mà anh thoáng thấy trên đỉnh tòa nhà cũ. Cái cảm giác bị theo dõi, bị quan sát lạnh lẽo đến tận xương tủy.
“Dạ Hoa Cảnh…” Hoàng Phúc thì thầm, giọng khàn đặc, đầy sự kinh hãi. “Tôi… tôi đã nhìn thấy… một cái bóng… trên đỉnh tòa nhà cũ. Có phải… là hắn ta không?” Anh quay phắt sang nhìn Lâm Hạo, ánh mắt như muốn xuyên thủng tâm can cậu.
Lâm Hạo gật đầu, vẻ mặt nghiêm trọng. “Chắc chắn là hắn. Hắn không chỉ muốn hủy diệt, Đội trưởng. Hắn muốn ‘tái tạo’ thế giới theo lý tưởng bệnh hoạn của mình. Biến mọi sinh vật thành những ‘bông hoa vô hồn’ vĩnh cửu, ‘hoàn hảo’ trong sự trống rỗng. Hắn tin rằng cảm xúc, linh hồn chỉ là khiếm khuyết, là gánh nặng khiến con người đau khổ.”
Hoàng Phúc cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Nỗi sợ hãi tột cùng bao trùm lấy anh, không phải nỗi sợ của cái chết, mà là nỗi sợ hãi của sự biến mất, của sự vô tri, của việc trở thành một đóa hoa đẹp đẽ nhưng rỗng tuếch. Đây không còn là những vụ án thông thường. Đây là một thứ bệnh hoạn, tà ác vượt xa mọi tưởng tượng.
“Và… có một điều nữa.” Lâm Hạo tiếp tục, giọng hơi run, như thể đang tiết lộ một bí mật động trời mà chính anh cũng không muốn đối mặt. “Khi tôi ở bức tường hoa… tôi đã nghe thấy hắn. Hắn… hắn đã gọi tôi là… ‘con trai của ‘Hương Hồn”.” Lâm Hạo đưa cổ tay có vết bớt ra, để lộ hình xoắn ốc nhỏ, mờ nhạt. “Cái vết bớt này… Bà Tư Mộc nói nó là một ‘dấu ấn cổ xưa’, một ‘linh căn’ đặc biệt. Nguồn gốc của Khứu Giác Hồn Linh của tôi. Tôi… tôi không biết nó có ý nghĩa gì, nhưng tôi cảm thấy… tôi có một mối liên hệ đặc biệt với thứ mùi hương này, và với cả hắn ta.”
Hoàng Phúc sững sờ. Anh nhìn vết bớt trên cổ tay Lâm Hạo, rồi nhìn vào đôi mắt đầy gánh nặng của cậu. Sự kinh hoàng trộn lẫn với một nỗi lo lắng sâu sắc cho người đồng đội. “Con trai của ‘Hương Hồn'”… Cái tên đó ám chỉ điều gì? Phải chăng Lâm Hạo đang bị Dạ Hoa Cảnh nhắm đến một cách đặc biệt, hay tệ hơn, có một mối liên hệ định mệnh nào đó? Đây là một bí mật cá nhân, một gánh nặng mà không ai khác có thể hiểu được, và nó khiến Lâm Hạo trở thành mục tiêu số một.
“Con trai của ‘Hương Hồn’…” Hoàng Phúc lặp lại, giọng anh ta gằn xuống, siết chặt tay lái đến mức khớp ngón tay trắng bệch. Nỗi sợ hãi ban đầu giờ đây đã biến thành một ngọn lửa giận dữ và quyết tâm sắt đá. “Cái quái gì thế này… Vậy ra đây không phải là một vụ án, Cậu Hạo. Đây là một cuộc chiến… chống lại một thứ lý tưởng điên rồ… và hắn ta đang nhắm vào cậu.” Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. “Không sao cả. Dù thế nào đi nữa… tôi sẽ không để cậu một mình. Chúng ta sẽ tìm ra cách ‘phá đảo’ cái trò chơi chết tiệt này. Cậu tin tôi không?”
Lâm Hạo nhìn Hoàng Phúc, một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi anh, ấm áp và chân thành. Đó không phải nụ cười của sự khuây khỏa, mà là nụ cười của sự tin tưởng, của việc tìm thấy một chiến hữu thực sự. Anh gật đầu dứt khoát.
“Tôi tin Đội trưởng Hoàng Phúc.”
Chiếc xe Hồn Vệ khẽ khựng lại, dừng bánh trước tiệm thuốc của Bà Tư Mộc. Màn sương tím nhạt vẫn bao phủ, nhưng ánh sáng yếu ớt từ đèn đường đã đủ để soi rõ cánh cửa gỗ cũ kỹ, như một cánh cổng dẫn đến một thế giới khác.
Hoàng Phúc tắt máy xe, quay sang nhìn Lâm Hạo. Ánh mắt anh vẫn còn sự kinh hoàng, nhưng giờ đây đã được thay thế bằng một ý chí kiên định không thể lay chuyển, một ngọn lửa bùng cháy trong sâu thẳm. “Chúng ta cần Bà Tư Mộc. Cô ấy có thể sẽ có câu trả lời, hoặc ít nhất là một kế hoạch. Tôi sẽ ở bên cậu, Cậu Hạo. Dù phải đối mặt với quỷ dữ nào đi chăng nữa, dù phải ‘lên cấp’ đến mức nào, tôi cũng sẽ không lùi bước.”
Lâm Hạo gật đầu, cảm thấy một luồng sức mạnh mới bùng lên trong lòng. Anh không còn đơn độc. Gánh nặng trên vai vẫn còn đó, nhưng giờ đây đã có người san sẻ.
Cả hai cùng bước ra khỏi xe, bước chân vững vàng, tiến về phía tiệm thuốc, xuyên qua màn sương lạnh lẽo, sẵn sàng đối mặt với những gì đang chờ đợi họ, và cả những bí mật kinh hoàng mà Bà Tư Mộc có thể tiết lộ. Cuộc hành trình “phá đảo game” chỉ mới thực sự bắt đầu.