Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở Rộ
Chương 40: Vườn Hoa Tử Vong

Cập nhật lúc: 2026-06-30 12:03:38 | Lượt xem: 12

một bản giao hưởng chết chóc của hàng ngàn “hương hồn ôn nhiễm” xô vào tâm trí. Mỗi nốt nhạc là một tiếng rên rỉ, một mảnh vụn ký ức đau khổ, một hình ảnh kinh hoàng chớp nhoáng của những linh hồn bị tước đoạt, giờ đây hợp lại thành một thứ áp lực vô hình, muốn nghiền nát tâm trí Lâm Hạo.
“Cậu Hạo! Cậu ổn chứ?!” Tiếng Hoàng Phúc gầm lên, cố gắng át đi thứ âm thanh lách tách, lẹp bẹp ghê rợn đang vọng lại từ sâu trong khu chợ. Viên đạn Hồn Lực thứ hai đã găm vào một Kẻ Không Hồn Hồn Vệ khác, và phản ứng vẫn y hệt: hoa nhài bung nở, mùi hương nồng đậm, Hồn Lực Ôn Nhiễm bùng lên như một chiếc lò phản ứng hạt nhân phiên bản zombie. Mấy “con boss” này không chỉ được “buff” mà còn “tự buff” nữa, đúng là “game” khó chơi vãi chưởng!
Hoàng Phúc cảm thấy lồng ngực mình như bị bóp nghẹt, đầu óc quay cuồng. Mùi hương hoa nhài ngọt lịm giờ đây như một loại khí độc, len lỏi vào từng tế bào, cố gắng ru ngủ ý chí và làm tê liệt các giác quan của anh. Anh chỉ là một “Phàm Hồn” được “buff” súng, chứ không có Hồn Thuẫn xịn sò như Lâm Hạo. Mỗi hơi thở đều là một cuộc chiến. Anh nhìn thấy Lâm Hạo đang đứng đó, đôi mắt nhắm nghiền, vầng trán nhăn nhó, cơ thể run rẩy như đang phải gánh chịu một thứ gì đó vượt quá sức chịu đựng của con người.
“Khốn kiếp!” Hoàng Phúc gầm lên, bắn thêm một loạt đạn. Nhưng vô ích. Những Kẻ Không Hồn Hồn Vệ, giờ đây trông như những bức tượng hoa di động, không hề hấn gì. Chúng vẫn chậm rãi, thong thả tiến đến, như thể đang dạo chơi trong một khu vườn riêng của mình. Mùi hương từ chúng càng lúc càng nồng, và Lâm Hạo thì đang… “lag” nặng.
“Đội trưởng… Rút… Rút lui ngay!” Lâm Hạo đột ngột mở mắt, ánh mắt đỏ ngầu vì căng thẳng, nhưng giọng nói vẫn giữ được sự rõ ràng đến kinh ngạc. Hồn Thuẫn của anh đã gần như sụp đổ, nhưng ý chí thì vẫn sắt đá. “Chúng ta không thể đấu tay đôi với bọn này được! Hồn Lực của anh sẽ chỉ khiến chúng mạnh hơn! Đây là… là một cái bẫy để… ‘nuôi dưỡng’!”
Hoàng Phúc không cần Lâm Hạo giải thích thêm. Anh đã thấy đủ. Cú đấm của anh vô dụng, súng Hồn Lực của anh cũng vô dụng, thậm chí còn “buff” thêm cho địch. Cái “game” này đúng là “hệ thống” đã định sẵn cho Lâm Hạo làm “main char” chứ không phải cho một “tanker vật lý” như anh.
“Nghe đây, Cậu Hạo!” Hoàng Phúc gầm lên, không lùi một bước. “Tôi sẽ câu giờ! Cậu tìm cách… tìm cách thoát ra khỏi đây! Đến chỗ Bà Tư Mộc! Nhanh lên!” Anh biết mình đang tự đẩy mình vào chỗ chết, nhưng nhìn Lâm Hạo đang gồng mình chịu đựng, nhìn những Kẻ Không Hồn Hồn Vệ từng là đồng đội của Trần Phong đang biến thành thứ quái dị này, anh không thể chùn bước. Phải có người “cover” cho “main char” chứ!
“Không!” Lâm Hạo lắc đầu quầy quậy, vết bớt xoắn ốc trên cổ tay anh lại nóng rát dữ dội, như một lời cảnh báo, hay một sự phản đối. “Chúng ta phải rút lui cùng nhau! Tôi đã ‘ngửi’ thấy… dạ Hoa Cảnh… hắn đang ở trên đó… hắn đang quan sát!”
Đúng lúc đó, một tiếng cười khẽ, lạnh lẽo và rợn người vọng thẳng vào tâm trí Lâm Hạo. “Con trai của ‘Hương Hồn’… ý chí của ngươi thật thú vị. Nhưng sự kháng cự của ngươi chỉ làm cho tác phẩm của ta thêm hoàn mỹ mà thôi.”
Lâm Hạo rùng mình. Dạ Hoa Cảnh không chỉ quan sát, mà còn trực tiếp “giao tiếp” với anh, như một “admin” đang theo dõi “player” của mình trong một “event game” đặc biệt. Anh không thể nói điều này cho Hoàng Phúc, vì nó sẽ chỉ làm Hoàng Phúc hoảng loạn thêm.
“Đội trưởng! Mau theo tôi!” Lâm Hạo không chờ đợi nữa, anh vươn tay tóm lấy cánh tay Hoàng Phúc, dùng chút Hồn Lực còn sót lại trong Hồn Thuẫn để tạo ra một lớp màng bảo vệ mỏng manh cho Hoàng Phúc. “Chúng ta sẽ không chiến đấu ở đây! Mục tiêu của chúng ta là ‘Hồn Hóa Thạch’!”
Hoàng Phúc bị Lâm Hạo kéo đi một cách bất ngờ, nhưng anh không phản kháng. Anh tin Lâm Hạo. Tin vào cái “radar tâm linh” của Lâm Hạo. Anh nhìn thấy những Kẻ Không Hồn Hồn Vệ đang tăng tốc, những đóa hoa nhài trên người chúng lấp lánh như những con mắt vô hồn trong màn sương tím.
“Chết tiệt! Bọn này cũng biết ‘chạy nước rút’ nữa à?!” Hoàng Phúc gầm gừ, nhưng vẫn cố gắng theo kịp Lâm Hạo. Anh rút khẩu súng Hồn Lực ra, không phải để tấn công, mà để bắn những phát đạn cảnh cáo lên không trung, hy vọng làm chậm bước tiến của chúng, dù chỉ là một giây.
Lâm Hạo không quay đầu lại. Anh biết mỗi giây là vàng bạc. Khứu Giác Hồn Linh của anh đang hoạt động hết công suất, cố gắng tìm một lối thoát khỏi cái “Vườn Hồn” đang nở rộ này. Mùi hương hoa nhài xám trắng trộn lẫn với mùi máu tanh và Hồn Lực Ôn Nhiễm nồng nặc đến mức anh cảm thấy dạ dày mình quặn thắt. Anh “ngửi” thấy những “đường mạch” Hồn Lực Ôn Nhiễm đang lan tỏa như mạng nhện, kết nối những Kẻ Không Hồn này với một “trung tâm” nào đó sâu bên trong khu chợ.
“Lối này, Đội trưởng!” Lâm Hạo đột ngột rẽ vào một con hẻm nhỏ, tối tăm hơn, nơi mùi hương có vẻ loãng hơn một chút. “Chúng ta phải ra khỏi khu chợ này! Ngay lập tức!”
Hoàng Phúc theo sát phía sau. Cơ thể anh đã bắt đầu ê ẩm, phổi anh như muốn nổ tung. Nhưng anh không thể dừng lại. Anh là “tanker”, anh phải bảo vệ “main char” đến cùng. “Cậu Hạo… chúng ta… sẽ đi đâu?!” anh hổn hển hỏi, giọng đứt quãng.
“Ra ngoại thành!” Lâm Hạo đáp, ánh mắt kiên định. “Tôi đã ‘ngửi’ thấy một luồng Hồn Lực Ôn Nhiễm cực mạnh, không phải là ‘cổng phụ’ mà là một ‘Vườn Hồn’ mới đang hình thành! Nó nằm ở rìa Vùng Đất Hồn Trống, ở phía Tây! Có lẽ… có lẽ đó là nơi chúng ta có thể tìm thấy ‘Hồn Hóa Thạch’!”
Họ lao ra khỏi khu chợ cũ như hai mũi tên xuyên qua màn sương. Phía sau lưng họ, những tiếng lách tách, lẹp bẹp của hoa nở và tiếng bước chân nặng nề vẫn không ngừng vang vọng, như một lời nguyền rủa vĩnh viễn bám theo. Hoàng Phúc không dám quay đầu lại. Anh chỉ biết chạy, chạy theo Lâm Hạo, chạy về phía hy vọng mong manh.
Chiếc xe Hồn Vệ cũ kỹ đã bị bỏ lại. Họ phải di chuyển bằng đôi chân của mình, xuyên qua những con đường vắng vẻ của Thiên Phủ Thành, nơi màn sương tím nhạt đã trở nên đặc quánh hơn bao giờ hết. Từng mái nhà, từng con phố đều phủ một lớp ẩm mốc, và đôi khi, một đóa hoa nhài xám trắng lại hé nở từ kẽ nứt của bức tường, như một con mắt vô hồn đang nhìn chằm chằm vào họ.
“Cậu Hạo… cái mùi này… nó… nó đang thay đổi…” Hoàng Phúc hổn hển, vị giác của anh dường như đã bị tê liệt, nhưng khứu giác thì lại trở nên nhạy bén một cách đáng sợ. Mùi hoa nhài chết chóc giờ đây không chỉ ngọt lịm, mà còn có một chút… tanh tưởi, như mùi đất ẩm và kim loại rỉ sét.
Lâm Hạo gật đầu, khuôn mặt tái nhợt. “Đúng vậy, Đội trưởng. Chúng ta đang tiến gần đến Vùng Đất Hồn Trống. Mùi hương ở đó… nó còn nguyên thủy hơn, dữ dội hơn.” Anh cảm thấy vết bớt xoắn ốc trên cổ tay mình nóng rát liên tục, như một chiếc la bàn đang chỉ hướng, hay một chiếc “GPS tâm linh” đang “load map”.
Họ chạy mãi, xuyên qua những khu phố dần trở nên hoang phế. Những tòa nhà đổ nát, những con đường nứt nẻ, và những mảnh vỡ của một nền văn minh đã sụp đổ hiện ra trước mắt. Màn sương tím không còn là sương nữa, mà là một bức màn che phủ cả thế giới, biến mọi thứ thành một bức tranh thủy mặc u ám.

Truyện Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở Rộ - Vườn Hoa Tử Vong - Ảnh minh họa phân cảnh 1

Cuối cùng, họ cũng đến được rìa thành. Nơi đây, bức tường thành kiên cố đã bị phá hủy một phần, tạo thành một khe hở lớn, nơi màn sương tím tuôn ra như một dòng sông. Bên ngoài khe hở đó, không còn là những con đường hay khu dân cư, mà là một… khu rừng. Một khu rừng nhỏ, nhưng lại mang một vẻ ngoài kỳ dị đến mức Hoàng Phúc phải ngừng lại, há hốc mồm.
“Cái quái… gì thế này?” Hoàng Phúc thì thào, đôi mắt mở to hết cỡ.
Khu rừng trước mắt họ không phải là một khu rừng bình thường. Những thân cây cao lớn, trơ trụi, không lá, đã bị biến dạng một cách khủng khiếp. Từ thân cây, từ những cành cây khô gầy, thậm chí từ mặt đất ẩm ướt, đều mọc lên những cấu trúc sinh học kỳ lạ. Chúng không phải là hoa nhài đơn thuần, mà là những đóa hoa khổng lồ, hình dáng như những chiếc chuông, những chiếc nấm phát sáng yếu ớt trong đêm, hoặc những dây leo có gai sắc nhọn, uốn lượn như những con rắn khổng lồ. Chúng có màu sắc rực rỡ đến đáng sợ: tím than, xanh lá cây đậm, đỏ tươi như máu khô, và trắng xám của hoa nhài.
Cả khu rừng như một tác phẩm nghệ thuật bệnh hoạn của Dạ Hoa Cảnh, một “Vườn Hoa Sinh Mệnh Thối Rữa” khổng lồ.
“Mùi hương…” Lâm Hạo thì thào, giọng anh nghèn nghẹn. Hồn Thuẫn của anh đã hoàn toàn sụp đổ. Anh không còn cảm thấy lớp màng bảo vệ nào nữa. Khứu Giác Hồn Linh của anh bị tấn công trực diện bởi một làn sóng “hương hồn ôn nhiễm” mạnh đến mức anh cảm thấy đầu óc mình nổ tung.
Không phải là một bản giao hưởng chết chóc nữa. Đây là một dàn hợp xướng của địa ngục, mỗi linh hồn bị tước đoạt gào thét trong không gian, tạo thành một áp lực vật lý muốn nghiền nát anh. Mùi hương ở đây không chỉ nồng đậm, mà còn có tầng lớp, có chiều sâu, như một loại ma túy tổng hợp cực mạnh, vừa mê hoặc vừa hủy hoại. Nó ngọt ngào đến mức muốn nôn ọe, nhưng lại có một sự tươi mát, tinh khiết đến khó tin, ẩn chứa một sự mục rữa kinh hoàng.
Hoàng Phúc không nói được lời nào. Anh chỉ biết ôm đầu, khuỵu gối xuống. Mùi hương đã đánh thẳng vào não anh, khiến mọi giác quan của anh đều bị tê liệt. Anh cảm thấy như có hàng ngàn con kiến đang bò dưới da, hàng ngàn mũi kim đang đâm vào mắt. Hình ảnh những đóa hoa kỳ dị trước mắt anh bắt đầu xoay tròn, méo mó, rồi biến thành những khuôn mặt người đang gào thét trong đau đớn.
“Đội trưởng!” Lâm Hạo vội vàng đỡ lấy Hoàng Phúc. Anh biết Hoàng Phúc đang phải chịu đựng điều gì. Mùi hương này, đối với một Phàm Hồn như Hoàng Phúc, chẳng khác nào một liều thuốc độc cực mạnh.
“Cậu Hạo… tôi… tôi thấy… những khuôn mặt…” Hoàng Phúc hổn hển, đôi mắt anh đỏ ngầu, nước mắt và mồ hôi hòa lẫn vào nhau. Anh nhìn Lâm Hạo với vẻ mặt hoảng loạn tột độ. “Chúng… chúng đang nhìn tôi… cười… cười một cách… trống rỗng…”
Lâm Hạo siết chặt tay Hoàng Phúc. Anh hiểu. Đó là những ảo ảnh do Hồn Lực Ôn Nhiễm tạo ra, đánh thẳng vào nỗi sợ hãi và ý chí của con người. “Đừng nhìn vào chúng, Đội trưởng! Hãy tập trung vào tôi! Hít thở sâu! Đừng để chúng kiểm soát anh!”
Lâm Hạo cố gắng vận dụng Hồn Lực còn sót lại, tạo ra một Hồn Thuẫn nhỏ, yếu ớt bao bọc lấy Hoàng Phúc. Nhưng nó quá mỏng manh, và “Mùi Hương” ở đây quá mạnh. Anh cảm thấy Hồn Lực của mình đang bị hút cạn một cách nhanh chóng, như một chiếc cốc bị thủng đáy.
Vết bớt xoắn ốc trên cổ tay Lâm Hạo bùng lên ánh sáng trắng bạc, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Nó không chỉ nóng rát, mà còn phát ra một luồng Hồn Lực tinh khiết, cố gắng chống lại sự xâm lấn của “Mùi Hương” cho cả hai người. Nhưng luồng năng lượng đó cũng nhanh chóng bị áp đảo.
“Dạ Hoa Cảnh… hắn đang ở đây…” Lâm Hạo thì thầm, Khứu Giác Hồn Linh của anh giờ đây đã “nhìn” thấy rõ ràng hơn bao giờ hết. Anh không chỉ ngửi thấy “hương hồn ôn nhiễm” từ những bông hoa, mà còn cảm nhận được một “ý chí” lạnh lẽo, kiêu hãnh và đầy quyền năng đang bao trùm cả khu rừng. Đó không phải là một ý chí bình thường, mà là một sự trống rỗng có mục đích, một sự “hoàn mỹ” bệnh hoạn đang hiện hữu. Hắn đang ở rất gần. Có lẽ, chính hắn đã tạo ra cái “Vườn Hoa Tử Vong” này.
“Hắn… hắn muốn gì… từ chúng ta…?” Hoàng Phúc khó nhọc hỏi, cố gắng đứng dậy. Anh loạng choạng, nhưng vẫn không từ bỏ. Anh là “tanker”, anh phải bảo vệ “main char” của mình. “Cậu Hạo… tôi… tôi sẽ cố gắng… giữ vững…”
Lâm Hạo nhìn Hoàng Phúc, ánh mắt pha lẫn sự cảm phục và xót xa. Anh biết Hoàng Phúc đang phải chịu đựng một cực hình khủng khiếp. Nhưng chính sự kiên cường, ý chí không lay chuyển của Hoàng Phúc lại tiếp thêm sức mạnh cho anh.
“Hắn muốn chúng ta… ‘nở rộ’, Đội trưởng,” Lâm Hạo đáp, giọng anh trầm hẳn xuống. “Hắn muốn biến chúng ta thành một phần của ‘tác phẩm’ của hắn. Một bông hoa vô hồn… hoàn mỹ.”
Hoàng Phúc rùng mình. Anh nhìn những đóa hoa khổng lồ, những chiếc nấm phát sáng, những dây leo gai độc đang vươn ra như những cánh tay đón chào. Vẻ đẹp ma mị của chúng giờ đây trở nên đáng sợ hơn bao giờ hết. Anh nhận ra mình đang đứng giữa một “nghĩa địa” của linh hồn, nơi sự sống đã bị tước đoạt và biến thành một thứ vẻ đẹp chết chóc.
“Không đời nào,” Hoàng Phúc nghiến răng. “Tôi… tôi sẽ không bao giờ… ‘nở rộ’ cho cái tên khốn đó! Dù có chết… tôi cũng sẽ không biến thành một ‘chậu hoa’!” Anh rút khẩu súng Hồn Lực đã cải tiến ra, mặc dù biết nó gần như vô dụng. Nhưng ít nhất, nó cũng là một điểm tựa, một biểu tượng cho sự kháng cự của anh.
Lâm Hạo gật đầu, ánh mắt kiên định. “Đúng vậy, Đội trưởng. Chúng ta sẽ không ‘nở rộ’. Chúng ta sẽ tìm cách… ‘hack’ cái ‘game’ này của hắn.” Anh nhìn sâu vào “Vườn Hoa Tử Vong”, Khứu Giác Hồn Linh của anh đang cố gắng lọc bỏ những “tín hiệu nhiễu” để tìm kiếm một “đường mạch” Hồn Lực thuần khiết, một dấu vết của “Hồn Hóa Thạch” – thứ duy nhất có thể chống lại sự “nở rộ” này.
Họ đứng đó, hai con người nhỏ bé giữa một “Vườn Hoa Sinh Mệnh Thối Rữa” khổng lồ, nơi mùi hương chết chóc đang dần nuốt chửng mọi thứ. Hoàng Phúc thì thào một câu chửi thề, rồi dựa vào Lâm Hạo, cố gắng lấy lại hơi thở. Anh biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một cuộc hành trình đầy gian nan, và cái “game” này, thực sự là “hardcore” hơn anh tưởng rất nhiều. Lâm Hạo thì nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ Khứu Giác Hồn Linh của mình, cố gắng “đọc” được “bản đồ” của cái “Vườn Hồn” quái dị này, tìm ra “lối đi” và “điểm yếu” của nó.
“Đừng lo, Đội trưởng,” Lâm Hạo khẽ nói, giọng anh trầm ổn hơn bao giờ hết, như một “main char” đã sẵn sàng đối mặt với “final boss”. “Chúng ta sẽ tìm thấy ‘Hồn Hóa Thạch’. Chúng ta sẽ không bỏ cuộc. Vì Mai Chi… và vì tất cả những linh hồn đã bị tước đoạt.”
Hoàng Phúc không đáp. Anh chỉ siết chặt tay Lâm Hạo, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào màn sương tím, nơi những đóa hoa tử vong đang nở rộ trong đêm. Một cuộc chiến không cân sức, một cuộc chiến chống lại sự “hoàn mỹ” bệnh hoạn, đã chính thức bắt đầu. Và họ, hai con người lạc lõng, sẽ là những “player” cuối cùng trong “game” sinh tử này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8