Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở Rộ
Chương 51: Đồng Minh Bất Đắc Dĩ

Cập nhật lúc: 2026-06-30 12:31:28 | Lượt xem: 13

Màn sương tím đặc quánh như cháo loãng, nuốt chửng cả Thiên Phủ Thành, biến những ánh đèn đường yếu ớt thành những đốm sáng mờ ảo, lạc lối. Bên trong chiếc xe Hồn Vệ cũ kỹ, không khí còn đặc quánh hơn cả màn sương bên ngoài, nhưng là một thứ áp lực vô hình, nặng nề đến nghẹt thở.
Lâm Hạo co ro ở ghế phụ, mắt nhắm nghiền. Toàn thân anh ê ẩm rã rời, từng thớ cơ như bị vắt kiệt sau cú Hồn Trảm thất bại và cuộc chạy trốn khỏi Kẻ Không Hồn Đặc Biệt. Hồn Lực trong cơ thể anh giống như cục pin điện thoại đang báo đỏ, chỉ còn vài phần trăm le lói. Anh siết chặt viên Hồn Thạch màu xanh lam trong lòng bàn tay, cố gắng hấp thụ chút năng lượng yếu ớt từ nó, nhưng cảm giác vô vọng vẫn bao trùm. Trong tâm trí anh, hình ảnh Mai Chi đứng bất động giữa quảng trường, biến thành “bức tượng hoa nhài” lạnh lẽo, cùng với lời chế giễu đầy tự mãn của Dạ Hoa Cảnh, cứ lặp đi lặp lại như một đoạn clip kinh dị được phát ở chế độ slow motion. Vết bớt hình xoắn ốc trên cổ tay phải của anh âm ỉ nóng, như một con chip đang quá tải, liên tục truyền đi những tín hiệu cảnh báo thảm khốc.
Đội trưởng Hoàng Phúc đang lái xe. Sắc mặt anh ta trắng bệch, đôi mắt hằn quầng thâm như gấu trúc thức trắng mấy đêm liền cày game. Vết thương sâu ở vai trái vẫn còn nhức nhối, thỉnh thoảng lại giật lên từng cơn đau buốt. Anh ta siết chặt vô lăng, khớp ngón tay trắng bệch, đến nỗi gân xanh nổi rõ. Mùi hương hoa nhài nồng nặc trong không khí, dù đã qua lớp lọc của xe Hồn Vệ, vẫn đủ sức khiến vết thương của anh ta nhói lên và lồng ngực bị bóp nghẹt. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng kìm nén cơn ho khan đang trỗi dậy, nhưng ngọn lửa giận dữ lạnh lùng trong anh lại bùng lên, thiêu đốt mọi sự mệt mỏi.
“Cậu Hạo…” Hoàng Phúc cất tiếng, giọng khàn đặc, đầy vẻ kiên định, không còn chút hoài nghi nào về những gì anh ta đã chứng kiến. “Chúng ta đã trở về. Nhưng tôi e, đây mới chỉ là khởi đầu của một điều tồi tệ hơn nhiều.”
Lâm Hạo từ từ mở mắt, ánh mắt mệt mỏi nhưng kiên quyết, nhìn thẳng về phía trước, xuyên qua màn sương tím như nhìn thấu tương lai u ám. “Đội trưởng Hoàng Phúc… tôi ngửi thấy nó. Mùi hương đặc quánh… nó đang len lỏi vào từng ngóc ngách của thành trì. Như một con rắn độc đang siết chặt lấy Thiên Phủ Thành.”
Hoàng Phúc gật đầu nặng nề, cảm nhận sự ghê rợn đang bao trùm lấy thành phố. “Tôi cũng cảm thấy. Cái mùi chết tiệt đó… và cái áp lực vô hình. Có thứ gì đó đang chuẩn bị ‘nở rộ’ ngay trong lòng thành. Lần này… có lẽ không phải chỉ một chỗ.” Anh ta ngập ngừng một lát, rồi đặt bàn tay bị thương lên vai Lâm Hạo, ánh mắt sắc lạnh như thép. “Hội Đồng Hồn Sư sẽ không nghe đâu. Họ vẫn sẽ ngồi trong pháo đài của mình và tự mãn với những trận pháp cổ hủ. Nhưng chúng ta… chúng ta sẽ không ngồi yên nhìn họ biến thành ‘bông hoa vô tri’ đâu. Cậu Hạo, chúng ta đã thề. Sẽ không ai khác phải chịu số phận như Mai Chi. Tôi… tôi sẽ là bức tường chắn cho cậu. Bất kể giá nào.”
Lâm Hạo gật đầu, ánh mắt rực cháy, không còn nước mắt. Một ý chí mới đang hình thành sâu bên trong anh, một ngọn lửa không thể dập tắt. “Đội trưởng Hoàng Phúc. Chúng ta không thể lùi bước nữa. Không một bước nào.”
Hoàng Phúc gật đầu dứt khoát, siết chặt khẩu súng Hồn Lực đã cải tiến trong tay. Anh hạ kính xe, nhổ một bãi nước bọt mang theo vị đắng chát của sự tức giận ra ngoài, như một lời tuyên chiến với cả thế giới đang mục ruỗng. Vết bớt xoắn ốc trên cổ tay Lâm Hạo âm ỉ nóng, không còn là nỗi đau, mà là la bàn dẫn lối cho một cuộc chiến không thể tránh khỏi.
Chiếc xe Hồn Vệ rẽ vào một con phố vắng, hướng về phía trụ sở Hồn Vệ.
***
Chiếc xe dừng lại ở một góc khuất, khuất khỏi tầm mắt của những người qua đường còn sót lại. Hoàng Phúc nhanh chóng đưa Lâm Hạo vào phòng làm việc của mình tại trụ sở Hồn Vệ, một căn phòng bừa bộn với chồng hồ sơ cao ngất ngưởng và mùi cà phê nguội. Anh ta dặn Lâm Hạo tìm một góc yên tĩnh, cố gắng hồi phục Hồn Lực một chút.
Hoàng Phúc ngay lập tức nhấc điện thoại bàn lên, bấm một dãy số quen thuộc. “Trực Ca, nghe rõ đây. Lập tức phong tỏa toàn bộ khu vực quảng trường trung tâm, bán kính một kilomet. Tuyệt đối không cho bất kỳ ai ra vào. Lệnh khẩn cấp.” Giọng anh ta nghiêm nghị, dứt khoát, không cho phép bất kỳ sự chất vấn nào. “Vỏ bọc là ‘rò rỉ khí độc cấp độ cao, nguy cơ lây nhiễm diện rộng.’ Không được phép chất vấn, không được phép trì hoãn. Tôi sẽ chịu trách nhiệm hoàn toàn.”
Qua điện thoại, giọng Trực Ca vang lên đầy lo lắng, xen lẫn hoang mang. “Đội trưởng? Nhưng… đây là quảng trường trung tâm. Và ‘khí độc cấp độ cao’ thì… Hội Đồng sẽ không chấp nhận đâu. Họ sẽ nghĩ anh bị… bị hâm mất!”
Hoàng Phúc hít một hơi sâu, kìm nén sự cáu kỉnh. “Đây không phải là lúc để bàn cãi, Trực Ca. Cứ làm theo lệnh. Nếu ai hỏi, cứ bảo là tôi đã nhận được thông tin mật về một mối đe dọa sinh học mới. Nếu họ muốn sa thải tôi, cứ để họ làm sau. Bây giờ, ưu tiên hàng đầu là ngăn chặn sự lây lan.” Anh ta cúp máy mà không đợi Trực Ca phản ứng thêm, sau đó gọi thêm một vài đội Hồn Vệ đáng tin cậy khác, lặp lại mệnh lệnh tương tự.
Ngay sau đó, một thông báo khẩn cấp vang lên khắp thành trì, át đi cả tiếng gió rít và mùi hoa nhài. “Cảnh báo! Cảnh báo! Rò rỉ khí độc cấp độ cao tại khu vực quảng trường trung tâm. Tất cả người dân lập tức di tản! Lực lượng Hồn Vệ đã triển khai phong tỏa và khử độc!” Các đội Hồn Vệ, với trang bị bảo hộ kín mít như những phi hành gia thời mạt thế, bắt đầu lập hàng rào phong tỏa, phun thuốc khử trùng giả, tạo ra một không khí căng thẳng nhưng có vẻ “kiểm soát được” trước mắt công chúng. Mùi hương hoa nhài từ quảng trường bị át đi phần nào bởi mùi thuốc khử trùng nồng nặc, nhưng Lâm Hạo biết, đó chỉ là một lớp vỏ bọc mỏng manh.
Hoàng Phúc quay lại nhìn Lâm Hạo, gật đầu. “Xong. Tạm thời chúng ta có chút không gian để thở. Cậu Hạo, cậu có thể dùng chút thời gian này để hồi phục Hồn Lực. Tôi sẽ ở đây.”
***

Truyện Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở Rộ - Đồng Minh Bất Đắc Dĩ - Ảnh minh họa phân cảnh 1

Lâm Hạo nhắm mắt, siết chặt viên Hồn Thạch, cố gắng tập trung hấp thụ Hồn Lực. Anh cảm thấy Hồn Lực yếu ớt đang dần được phục hồi, nhưng cơn đau đầu vẫn âm ỉ, như một con quái vật nhỏ đang gặm nhấm não anh. Anh rút chiếc trâm gỗ cũ kỹ của Bà Tư Mộc ra, siết chặt trong lòng bàn tay, cảm nhận luồng năng lượng mát lạnh thanh lọc tâm trí anh, giúp Thiên Nhĩ Hồn Tâm của anh sắp xếp lại thông tin hỗn loạn. Nó giống như một phần mềm diệt virus đang chạy nền, dọn dẹp các file rác trong bộ nhớ.
Khứu Giác Hồn Linh của Lâm Hạo, được chiếc trâm gỗ hỗ trợ, đột nhiên bùng lên dữ dội. Anh không chỉ ngửi thấy “mùi hương” từ quảng trường, mà còn một luồng Hồn Lực Ôn Nhiễm mới, mạnh mẽ hơn, đang bùng phát nhanh chóng ở một khu vực khác – không đâu xa lạ, chính là khu chợ đêm cũ, nơi từng xảy ra vụ việc của đội Trần Phong. “Đúng là ‘server’ này không bao giờ ngừng ‘update’ mà!” Lâm Hạo thầm nghĩ, một cảm giác bất lực xen lẫn sự cáu kỉnh.
“Đội trưởng… tôi ngửi thấy nó. Một điểm nóng mới. Mạnh hơn. Nhanh hơn. Ở khu chợ đêm cũ… phía Tây thành.” Lâm Hạo mở bừng mắt, sắc mặt tái nhợt nhưng ánh mắt sắc bén, báo cáo nhanh cho Hoàng Phúc.
Ngay lập tức, một luồng ý niệm lạnh lẽo, đầy tự mãn và chế giễu lướt qua tâm trí Lâm Hạo, xuyên qua Hồn Thuẫn mỏng manh của anh, như một “notification” trực tiếp từ kẻ thù, không cần WiFi hay 4G. *Tuyệt vời, con trai của ‘Hương Hồn’… Ngươi đã nhận ra rồi sao? Trò chơi của ta… luôn có những bất ngờ thú vị. Hãy đến đi… hãy đến và chứng kiến ‘sự nở rộ’ vĩ đại tiếp theo của ta. Đừng làm ta thất vọng, ‘tác phẩm’ của ta.*
Vết bớt xoắn ốc trên cổ tay Lâm Hạo nóng rát dữ dội, không còn là nỗi đau mà là sự giận dữ bùng lên. Anh biết Dạ Hoa Cảnh đang cố tình dẫn dụ họ, chơi trò mèo vờn chuột. “Hắn… hắn đang thách thức chúng ta. Hắn đang tạo ra một ‘Vườn Hồn’ mới. Chúng ta phải hành động ngay lập tức!” Anh siết chặt nắm tay, quyết tâm không để Dạ Hoa Cảnh biến thêm ai thành “bông hoa vô hồn” nữa.
***
Đúng lúc đó, điện thoại bàn của Hoàng Phúc reo lên, cắt ngang bầu không khí căng thẳng. Anh ta nhíu mày, nhìn số điện thoại hiển thị – đó là Tướng Quân Lôi Phong, một thành viên bảo thủ trong Hội Đồng Hồn Sư và là cấp trên trực tiếp của anh ta. Hoàng Phúc hít một hơi sâu, ra hiệu cho Lâm Hạo giữ im lặng.
“Đội trưởng Hoàng Phúc nghe. Vâng, Tướng Quân.” Giọng Hoàng Phúc bình tĩnh nhưng pha chút cứng rắn.
Giọng Tướng Quân Lôi Phong gắt gỏng vang lên từ đầu dây bên kia, đủ lớn để Lâm Hạo có thể nghe thấy thoang thoảng. “Hoàng Phúc! Ngươi đang làm cái quái gì vậy? Phong tỏa quảng trường trung tâm? ‘Rò rỉ khí độc’ ư? Ngươi nghĩ ta là trẻ con sao? Ngươi đã đi quá giới hạn cho phép rồi! Hội Đồng đã quyết định cử người đến kiểm tra ngươi! Ngươi… ngươi có biết hành động của ngươi đang gây ra sự hỗn loạn như thế nào không?”
Hoàng Phúc vẫn giữ vẻ bình tĩnh đáng ngạc nhiên, nhưng ánh mắt anh ta sắc lạnh như dao. “Thưa Tướng Quân. Tôi hiểu những lo ngại của ngài. Nhưng tôi cam đoan, tình hình hiện tại nghiêm trọng hơn bất kỳ ai trong Hội Đồng có thể tưởng tượng. Đây không phải là khí độc thông thường. Tôi có thông tin mật về một loại ‘mầm bệnh’ mới đang lan truyền. Tôi đang hành động để bảo vệ thành trì. Nếu ngài muốn sa thải tôi, cứ làm. Nhưng tôi sẽ không để mối đe dọa này lan rộng thêm một giây nào nữa.”
Đầu dây bên kia im lặng một lúc, có lẽ Tướng Quân Lôi Phong bị bất ngờ bởi sự kiên quyết của Hoàng Phúc. Giọng nói của ông ta hạ thấp hơn, mang theo vẻ bực bội. “Ngươi… Ngươi dám nói chuyện với ta như vậy sao? Được thôi. Cứ làm theo ý ngươi. Nhưng nếu có bất kỳ hậu quả nào, ngươi sẽ phải gánh chịu tất cả. Ta sẽ cử một đội giám sát đến đó. Đừng hòng làm trò gì mờ ám.”
Hoàng Phúc cúp máy mà không đợi Tướng Quân Lôi Phong nói thêm lời nào. Anh ta đặt điện thoại xuống, thở dài thườn thượt. Anh ta quay sang Lâm Hạo, nhún vai một cái, vẻ mặt bất cần. “Họ sẽ không tin đâu. Họ sẽ không bao giờ tin cho đến khi ‘bông hoa’ mọc trên đầu họ. Nhưng ít nhất… chúng ta đã có thêm chút thời gian. Và giờ đây, họ sẽ ‘giám sát’ chúng ta, nhưng cũng sẽ không dám can thiệp quá sâu. Coi như có thêm mấy ‘camera an ninh’ miễn phí vậy.”
***
Hoàng Phúc lấy ra một tấm bản đồ kỹ thuật số của Thiên Phủ Thành từ trong túi áo, hiển thị khu chợ đêm cũ với những chấm đỏ nhấp nháy, đánh dấu các vụ mất tích và những báo cáo về “mùi hương lạ”.
“Được rồi, Cậu Hạo. Khu chợ đêm cũ… đó là một mê cung. Hắn ta chắc chắn muốn biến nó thành một ‘Vườn Hồn’ mới, để thu hút thêm con mồi. Chúng ta sẽ đến đó. Cậu sẽ là ‘GPS’ và ‘thám tử mùi hương’, tôi sẽ là ‘tanker’ và ‘cover’. Chúng ta cần tìm ra ‘Hồng Tâm Ôn Nhiễm’ của hắn, thứ mà hắn đang dùng để ‘khai hoa’ khu vực đó. Sau đó… chúng ta sẽ tìm cách ‘patch’ nó. Hoặc ‘format’ luôn nếu cần.” Hoàng Phúc nói, ánh mắt kiên định, không còn chút dấu vết của sự hoài nghi hay tuyệt vọng.
Lâm Hạo gật đầu, ánh mắt kiên định, vết bớt xoắn ốc trên cổ tay âm ỉ nóng ấm, như một la bàn đang chỉ đúng hướng. “Vâng, Đội trưởng Hoàng Phúc. Chúng ta sẽ làm được. Vì Mai Chi. Vì tất cả những linh hồn đã mất.” Anh đặt tay lên vết thương ở vai Hoàng Phúc, truyền đi một luồng Hồn Lực an ủi yếu ớt, như một lời cảm ơn thầm lặng. Hoàng Phúc khẽ rùng mình, nhưng không rút tay lại. Anh ta nhìn Lâm Hạo, ánh mắt đầy tin tưởng và quyết tâm.
Hoàng Phúc khởi động xe Hồn Vệ. Tiếng động cơ cũ kỹ gầm gừ, xé toạc màn đêm tĩnh mịch. Chiếc xe lao đi nhanh chóng, xuyên qua màn sương tím đặc quánh đang bao trùm Thiên Phủ Thành, hướng thẳng về phía khu chợ đêm cũ, nơi một “Vườn Hồn” mới đang “nở rộ” và một cuộc đối đầu sinh tử khác đang chờ đợi. Liên minh “bất đắc dĩ” này đã chính thức được củng cố, sẵn sàng đương đầu với mọi thử thách, và “hệ thống” của Dạ Hoa Cảnh sẽ phải chuẩn bị cho một cuộc “hack” không khoan nhượng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8