Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở RộChương 66: Cuộc Đột Kích Vào Kho Lưu Trữ Cấm
Màn sương tím nhạt vẫn cuộn mình, dày đặc đến nỗi nuốt chửng cả những ánh đèn đường yếu ớt, biến con hẻm tối tăm ở rìa Thiên Phủ Thành thành một hành lang ma ám đúng nghĩa. Chiếc xe Hồn Vệ cũ kỹ của Đội trưởng Hoàng Phúc nằm im lìm, hai bánh xe xẹp lép, trông y hệt một con thú cưng bị bỏ rơi sau khi hết pin. Hoàng Phúc lảo đảo tựa vào bức tường ẩm ướt, vết thương sâu ở vai trái vẫn còn nhức nhối, thỉnh thoảng lại ho khan một tiếng nghe não ruột. Lâm Hạo đứng cạnh, toàn thân ê ẩm rã rời, Hồn Lực trong cơ thể cạn kiệt đến mức anh cảm thấy mình chỉ là một cái xác biết đi. Anh ôm chặt phiến đá Hồn Hóa Thạch màu xanh lam vào lòng, cố gắng hấp thụ chút năng lượng yếu ớt còn sót lại, dù biết nó chỉ như “sạc dự phòng” cho một cái điện thoại đã “chết nguồn”.
“Trực Ca, tình hình sao rồi?” Hoàng Phúc đưa chiếc điện thoại Hồn Vệ cũ kỹ lên tai, giọng khàn đặc cố giữ vẻ uy nghiêm, nhưng Lâm Hạo biết anh đang cố gắng nén cơn đau.
Giọng Trực Ca qua điện thoại run rẩy, nghe rõ mồn một sự hoảng loạn, y như một “gamer noob” vừa bị “jump scare” liên tục. “Đội trưởng! Tộc Thiên Hoa… họ không chỉ vận chuyển đồ lạ đâu! Mấy Hồn Sư cấp thấp của họ… biến mất hết rồi! Mấy người còn lại thì cứ lờ đờ, vô hồn y như… y như mấy con zombie hoa vậy! Tất cả đều sau khi vào cái kho lưu trữ bí mật của Tộc Thiên Hoa!” Trực Ca ngừng lại một chút, như thể đang cố gắng hít thở trong không khí đặc quánh mùi hoa nhài. “Đặc biệt, Đội trưởng! Tôi… tôi thấy một cái ký hiệu xoắn ốc mờ nhạt trên cánh cửa kho! Y chang cái… cái vết bớt trên tay Cậu Hạo ấy!”
Nghe đến đó, Lâm Hạo đột ngột cảm thấy vết bớt hình xoắn ốc trên cổ tay phải bùng nóng dữ dội, như thể có ai đó vừa “kích hoạt” nó bằng một cái “hotkey” ẩn. Đầu óc anh choáng váng, một luồng thông tin hỗn loạn xộc thẳng vào Thiên Nhĩ Hồn Tâm, khiến anh lảo đảo suýt ngã. Không thể nào là trùng hợp được. Chắc chắn không thể nào!
“Và nữa, Đội trưởng!” Giọng Trực Ca tiếp tục, giờ đã gần như là tiếng rít lên. “Cái mùi hương… từ cái kho đó nó càng ngày càng nồng nặc! Nó… nó như đang ‘thở’ vậy! Y như một con quái vật đang sống!”
Hoàng Phúc nhìn Lâm Hạo, thấy sắc mặt anh tái mét, đôi mắt hổ phách nhạt co rút lại vì đau đớn. Anh không cần Lâm Hạo nói, anh đã hiểu. Cái “bug” này, nó không chỉ ở ngoài Vùng Đất Hồn Trống nữa, nó đã “hack” vào tận “server” Thiên Phủ Thành rồi.
Lâm Hạo cố gắng hít sâu, dùng chút Hồn Lực còn sót lại để trấn áp cơn đau đầu đang muốn nổ tung. “Đội trưởng… đây không phải là kho hàng bình thường.” Giọng anh khản đặc, nhưng kiên định đến lạ. “Cái ký hiệu xoắn ốc… đó là dấu ấn của Dạ Hoa Cảnh. Hắn đang dùng Tộc Thiên Hoa làm… ‘điểm mạch’ mới, một nơi để ‘nuôi dưỡng’ và ‘tái cấu trúc’ linh hồn theo cách của hắn, ngay trong thành trì này.” Lâm Hạo cảm thấy một nỗi giận dữ âm ỉ bùng lên trong lòng. Hắn không chỉ chơi game ở ngoài, hắn còn “tạo map” mới ngay trong “safe zone” của họ!
Hoàng Phúc nắm chặt tay, gân xanh nổi lên cuồn cuộn trên cánh tay rắn chắc. Anh gầm lên, tiếng nói như xé toạc màn sương: “Cái quái gì vậy?! Hắn muốn biến cả thành này thành ‘Vườn Địa Ngục’ ư? Vậy cái kho đó… có thể là nơi hắn cất giấu ‘phương pháp’ của hắn! Cái ‘code’ để tạo ra những con zombie hoa!”
Lâm Hạo gật đầu, ánh mắt rực cháy. “Chính xác. Chúng ta phải vào đó. Đây có thể là manh mối duy nhất để hiểu về ‘tái cấu trúc’ và tìm ‘chìa khóa’ để ‘reset’ hắn. Nếu không, cả thành này sẽ thành ‘tác phẩm’ của hắn hết.”
Hoàng Phúc nhìn Lâm Hạo, ánh mắt kiên định không chút dao động. “Được. Cậu Hạo, dù nguy hiểm đến mấy, tôi sẽ ‘tanker’ cho cậu. Nhưng sức lực của tôi có hạn. Chúng ta phải nhanh gọn. Không có thời gian cho ‘side quest’ nữa rồi.” Anh biết, đây là một nhiệm vụ “main quest” ẩn, và nó có thể là cơ hội cuối cùng của họ.
—
Họ di chuyển về phía kho lưu trữ bí mật của Tộc Thiên Hoa, một tòa nhà cổ kính với kiến trúc pha trộn giữa nét Hồn Tộc truyền thống và vật liệu hiện đại, ẩn mình sau những con hẻm nhỏ ngoằn ngoèo. Bức tường bên ngoài phủ đầy rêu phong, nhưng kỳ lạ thay, những đóa hoa nhài xám trắng lác đác mọc lên từ các khe nứt, như thể tòa nhà đang tự mình “nở rộ”. Mùi hương hoa nhài ở đây nồng nặc hơn tất cả những nơi khác, ngọt lịm đến ghê người, khiến Lâm Hạo cảm thấy như có hàng ngàn con bướm đêm đang vỗ cánh trong lồng ngực mình.
Hoàng Phúc và Lâm Hạo tiếp cận, rón rén như hai “ninja” đang làm nhiệm vụ “stealth”. Hoàng Phúc, dù vết thương vai trái vẫn nhức nhối, vẫn chuyên nghiệp kiểm tra hệ thống an ninh. “Thôi rồi, Cậu Hạo. Trận pháp Hồn Thuật cấp thấp, nhưng có cả camera Hồn Lực và cảm biến nhiệt Hồn Lực. Thằng cha Dạ Hoa Cảnh này đúng là ‘developer’ có tâm, ‘patch’ đủ thứ ‘security update’.” Anh lầm bầm, lấy ra một thiết bị Hồn Vệ cải tiến từ túi áo. Nó trông như một cái bộ đàm cũ kỹ nhưng có màn hình cảm ứng nhỏ xíu.
Hoàng Phúc ấn vài nút, một luồng xung điện yếu ớt phát ra, gây nhiễu loạn tạm thời các cảm biến. Anh cau mày, mồ hôi túa ra trên trán. “Trận pháp này hơi cứng đầu. Chắc chắn có ‘buff’ từ Hồn Lực Ôn Nhiễm.”
Lâm Hạo nhắm mắt, Khứu Giác Hồn Linh của anh mở rộng tối đa. Anh cảm thấy như mình đang “nhìn xuyên tường” bằng mùi hương. Anh “thấy” các “đường mạch” Hồn Lực Ôn Nhiễm ẩn dưới lớp tường, cuộn xoáy như những con rắn độc, đang “nuôi dưỡng” cả tòa nhà. Anh cũng “ngửi” thấy hàng ngàn Dư Hồn của những Hồn Sư Tộc Thiên Hoa bị giam cầm, tiếng kêu gào trong đau đớn của họ vang vọng trong tâm trí anh, khiến anh muốn nôn khan.
“Đội trưởng, ở đó!” Lâm Hạo chỉ vào một điểm trên cánh cửa thép nặng nề, nơi có một vết nứt mờ. “Có một ‘lỗ hổng’ nhỏ… Hồn Lực Ôn Nhiễm đang làm nó không ổn định. Trận pháp bị ‘bug’ ở đó.”
Hoàng Phúc gật đầu, không chút nghi ngờ. Anh rút khẩu súng Hồn Lực, nạp một viên đạn cải tiến đặc biệt, nhắm thẳng vào điểm Lâm Hạo chỉ. “Để tôi ‘fix’ cái ‘bug’ này!”
*PẰNG!*
Viên đạn màu xanh lam lao vun vút, găm thẳng vào vết nứt. Trận pháp rung chuyển dữ dội, như một cái màn hình bị nhiễu sóng. Một khe nứt lớn hơn xuất hiện trên cánh cửa thép, đủ rộng cho một người chui qua.
Hoàng Phúc và Lâm Hạo chui qua khe nứt, không khí bên trong nặng nề, ẩm thấp, và mùi hương hoa nhài nồng nặc đến mức khiến Hoàng Phúc ho khan liên tục, lảo đảo suýt ngã. “Khụ khụ… Cái mùi này… đúng là ‘skill’ bá đạo của Dạ Hoa Cảnh! Muốn ‘hút máu’ người ta tới giọt cuối cùng!” Anh lẩm bẩm, cố gắng giữ vững. Hồn Thuẫn của Lâm Hạo rung lên bần bật, nhưng anh biết nó không thể trụ được lâu trong môi trường này.
Họ di chuyển sâu hơn vào kho, qua những hành lang tối tăm, ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn pin Hồn Lực của Hoàng Phúc chỉ đủ để thấy những mảng rêu phong và hoa nhài xám trắng bám đầy tường. Lâm Hạo liên tục dùng Khứu Giác Hồn Linh để “đánh hơi” bẫy. Anh phát hiện một vài Kẻ Không Hồn Tộc Thiên Hoa đứng bất động như những bức tượng hoa nhài xám trắng. Họ là những Hồn Sư bị tha hóa, giờ chỉ còn là những “mô hình 3D” vô tri, vật canh gác của Dạ Hoa Cảnh.
Đột nhiên, một Kẻ Không Hồn Hồn Vệ, thân hình cao lớn, gân guốc, với những đóa hoa nhài xám trắng mọc lởm chởm trên người, “thức tỉnh”. Đôi mắt trống rỗng của nó nhìn thẳng vào họ, không có chút cảm xúc nào, chỉ có sự trống rỗng lạnh lẽo. Nó bắt đầu chậm rãi tiến về phía họ, phát ra tiếng “lạch cạch, lẹp bẹp” ghê rợn khi những đóa hoa trên người nó khẽ rung động.
Hoàng Phúc nhanh chóng rút súng, nhưng Lâm Hạo ngăn lại. “Đội trưởng, đừng bắn! Hồn Lực của chúng ta sẽ chỉ ‘nuôi dưỡng’ chúng thôi! Hắn muốn chúng ta ‘feed’ cho ‘tác phẩm’ của hắn! Tôi sẽ ‘khóa’ nó!”
Lâm Hạo tập trung Hồn Lực, vết bớt xoắn ốc trên cổ tay phải bùng sáng rực rỡ, như một “loading bar” đang chạy. Anh tung Hồn Trảm, không phải để tấn công mà để “làm nhiễu loạn” luồng Hồn Lực Ôn Nhiễm trong Kẻ Không Hồn.
Một luồng rung động màu trắng bạc xuyên thẳng vào trung tâm Hồn Lực Ôn Nhiễm bên trong Kẻ Không Hồn. Nó khựng lại, rung lắc dữ dội, những đóa hoa nhài trên cơ thể héo úa, mùi hương suy yếu rõ rệt. Nó đứng bất động một lần nữa, như một con rối bị cắt dây, hoặc một “phần mềm” bị “crash”. Lâm Hạo thở dốc, Hồn Lực tiêu hao đáng kể, cảm thấy như vừa chạy “full marathon” mà không có “nước tăng lực”.
—
Họ tiếp tục tiến sâu hơn vào kho lưu trữ, cuối cùng cũng đến được một căn phòng rộng lớn, lạnh lẽo. Đây chắc chắn là “phòng lab” bí mật của Tộc Thiên Hoa. Các kệ sách cổ bằng gỗ mục nát chất đầy những ghi chép, bản đồ cũ kỹ. Chính giữa phòng là một bàn thí nghiệm bằng đá Hồn Thạch, trên đó có những lọ thủy tinh chứa đầy chất lỏng màu tím nhạt và những mẫu vật hoa nhài biến dị. Mùi hương ở đây nồng nặc đến mức gây ảo giác nhẹ, Lâm Hạo cảm thấy như mình đang lạc vào một “phòng karaoke” với mùi hương nhân tạo quá đà.
Hoàng Phúc ho khan liên tục, gương mặt trắng bệch vì kiệt sức và mùi hương độc hại. “Khụ khụ… Cái mùi này… đúng là ‘level max’ của sự ‘thối rữa’!” Anh lảo đảo, cố gắng giữ vững ý chí. Lâm Hạo cảm thấy Thiên Nhĩ Hồn Tâm bị quá tải bởi hàng ngàn tiếng kêu gào và thì thầm từ những “tác phẩm” trên bàn thí nghiệm. Anh “nghe” thấy nỗi đau đớn, sự tuyệt vọng, và cả những ký ức vụn vỡ của những linh hồn bị giam cầm.
Lâm Hạo tiến đến bàn thí nghiệm. Anh thấy những mẫu vật kinh hoàng: những bộ phận cơ thể người bị bao phủ bởi hoa nhài, những “linh hồn” bị nhốt trong lọ thủy tinh, đang dần biến thành những “nụ hoa” li ti. Nó giống như một “bộ sưu tập NFT” kinh dị của Dạ Hoa Cảnh.
Lâm Hạo chạm vào một lọ thủy tinh, vết bớt xoắn ốc trên cổ tay anh nóng rát dữ dội. Anh “nhìn thấu” được một chuỗi ký ức: những Hồn Sư Tộc Thiên Hoa, vì khao khát sức mạnh và sự bất tử, đã cố gắng “cải thiện” Dị Hoa Thuật, biến linh hồn thành “tác phẩm” vĩnh cửu. Nhưng họ đâu biết, họ đã bị Dạ Hoa Cảnh thao túng, biến thành những “vật chứa” cho Hồn Lực Ôn Nhiễm, những “phôi thai” cho “tác phẩm” của hắn. Họ nghĩ mình là “developer”, nhưng thực ra chỉ là “test subject” mà thôi.
Hoàng Phúc tìm thấy một chồng ghi chép cổ bằng da dê trên một kệ sách. Anh đọc lướt qua, gương mặt biến dạng vì ghê tởm. “Cái quái gì thế này?! Chúng… chúng đang cố gắng tạo ra ‘Hồn Hóa Thạch Ôn Nhiễm’! Biến linh hồn sống thành đá hoa nhài… để ‘nuôi dưỡng’ Đóa Hoa Nguyên Thủy! Cái thứ này… đúng là ‘virus’ cấp cao nhất!”
Lâm Hạo đặt tay lên một cuốn nhật ký cũ kỹ, bìa da đã mục nát, nằm khuất dưới một đống bản đồ. Khứu Giác Hồn Linh của anh bùng lên. Anh “ngửi” thấy nỗi tuyệt vọng, sự điên loạn, và cả một tia sáng hy vọng mong manh từ người viết.
Trong nhật ký, Lâm Hạo phát hiện ra một Hồn Sư Tộc Thiên Hoa, người đã gần đạt đến Chân Hồn cảnh giới, nhưng bị cám dỗ bởi Dị Hoa Thuật. Người này đã ghi lại quá trình thử nghiệm “tái cấu trúc” linh hồn, và nhận ra rằng Hồn Nguyên Tịch Diệt (mà họ đã thấy ở U Linh Hà) không phải là nguồn gốc mà là một “phong ấn” khổng lồ đã bị phá vỡ. “Hắn không phải là ‘boss cuối’, hắn chỉ là ‘kẻ canh giữ phong ấn’ mà thôi!” Lâm Hạo thầm nghĩ. Cuốn nhật ký cũng đề cập đến một “phương pháp tái cấu trúc ngược” – một cách để “thanh lọc” và “vá lỗi” linh hồn thay vì biến đổi nó. **Tuy nhiên, phương pháp đó cần một “chìa khóa” khác, được ẩn giấu sâu dưới U Linh Hà, tại một “điểm mạch” cổ xưa.**
Lâm Hạo cảm thấy Hồn Lực Ôn Nhiễm từ cuốn nhật ký mạnh mẽ lôi kéo, cám dỗ anh “nâng cấp” sức mạnh của mình bằng cách chấp nhận sự tha hóa. “Hãy trở thành ‘admin’, con trai của ‘Hương Hồn’…” một giọng nói thì thầm trong tâm trí anh, ngọt ngào và mê hoặc. Nhưng ý chí của anh kiên cường, vết bớt xoắn ốc trên cổ tay bùng sáng rực rỡ, đẩy lùi sự cám dỗ. “Không! Tao không chơi ‘game’ này!”
—
Ngay khi Lâm Hạo đọc được thông tin về “chìa khóa” và “điểm mạch” ở U Linh Hà, một luồng ý niệm lạnh lẽo, đầy tự mãn và chế giễu đột ngột lướt qua tâm trí anh, như một “push notification” từ “admin” Dạ Hoa Cảnh.
*”Con trai của ‘Hương Hồn’, ta biết ngươi sẽ tìm thấy nó. Nhật ký này là một phần ‘hướng dẫn’ của ta. Ngươi đã tìm thấy ‘bản đồ’, nhưng trò chơi này còn nhiều cấp độ lắm. Ngươi dám đến ‘trái tim’ của ta không? U Linh Hà đang chờ ngươi… với một ‘tác phẩm’ đặc biệt.”* Giọng Dạ Hoa Cảnh vang vọng trực tiếp trong đầu Lâm Hạo, nghe y hệt như một “developer” đang khoe “tính năng mới” của game.
Cùng lúc đó, các mẫu vật trên bàn thí nghiệm đột ngột rung chuyển dữ dội, những nụ hoa li ti bắt đầu bung nở, tỏa ra mùi hương nồng nặc gấp bội. Hai Kẻ Không Hồn Tộc Thiên Hoa, mạnh mẽ hơn, biến dị hơn, với gai nhọn và hoa nhài xám trắng phủ kín, xuất hiện từ bóng tối của căn phòng. Chúng không đứng bất động nữa mà lao thẳng về phía họ, tốc độ kinh hoàng như những “boss mini” vừa được “buff”.
Hoàng Phúc gầm lên: “Cái quái gì thế này?! Hắn đã biết chúng ta ở đây!” Anh rút súng Hồn Lực, bắn liên tiếp vào hai Kẻ Không Hồn, nhưng chúng chỉ khựng lại thoáng qua, Hồn Lực Ôn Nhiễm từ chúng bùng lên mạnh hơn, y như việc “heal” cho “boss” bằng “skill” tấn công.
Lâm Hạo, dù Hồn Lực cạn kiệt, vẫn siết chặt cuốn nhật ký như bảo bối. Anh nhận ra Dạ Hoa Cảnh đã cài đặt một “cái bẫy” ngay tại đây, một “easter egg” chết người để thử thách họ.
“Đội trưởng, chúng ta phải đi! Hắn đang ‘nuôi dưỡng’ chúng ta! Chúng ta đã có thông tin cần thiết rồi!” Lâm Hạo nói nhanh, thúc giục.
Hoàng Phúc gật đầu, dùng thân mình che chắn cho Lâm Hạo, bắn một viên đạn Hồn Lực cuối cùng vào kệ sách cổ, khiến chúng đổ sập, tạo ra một chướng ngại vật tạm thời, y như việc “đóng cửa” để “câu giờ”.
Lâm Hạo, dùng chút Hồn Lực cuối cùng, kích hoạt Hồn Thuẫn bao bọc lấy cả hai, cố gắng chống lại mùi hương và áp lực tinh thần. Họ lao ra khỏi căn phòng, xuyên qua hành lang, né tránh những Kẻ Không Hồn khác đang dần “thức tỉnh” dưới sự điều khiển của Dạ Hoa Cảnh. Hoàng Phúc dùng súng Hồn Lực đánh bật một cánh cửa mục nát, tạo lối thoát.
Khi họ thoát ra khỏi kho lưu trữ và hòa vào màn sương tím, Lâm Hạo cảm thấy vết bớt xoắn ốc trên cổ tay nóng ấm, không còn đau đớn mà là ngọn lửa ý chí, một “CPU” đang chạy “full công suất”. Cuốn nhật ký trong tay anh như một kho báu vô giá, chứa đựng “cheat code” để “phá đảo” trò chơi này.
Hoàng Phúc thở dốc, dựa vào tường, vết thương vai trái nhức nhối hơn bao giờ hết, nhưng ánh mắt anh rực cháy quyết tâm: “U Linh Hà… chúng ta sẽ đến đó, Cậu Hạo. Và chúng ta sẽ ‘reset’ cái trò chơi chết tiệt này!”
Lâm Hạo gật đầu, nhìn về phía màn sương tím bao phủ Thiên Phủ Thành, nơi U Linh Hà đang chờ đợi. Anh biết, đây không phải là kết thúc, mà là một “level” mới, khó nhằn hơn, nhưng anh đã có “bản đồ” và “đồng đội” cứng cựa. Cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu. Hoàng Phúc và Lâm Hạo lảo đảo bước đi trong màn sương, hướng ra khỏi khu vực Tộc Thiên Hoa, chuẩn bị cho hành trình tiếp theo đến U Linh Hà, nơi “raid boss” Dạ Hoa Cảnh đang chờ đợi “main char” của hắn.