Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở Rộ
Chương 68: Trận Chiến Với Hồn Sư Biến Chất

Cập nhật lúc: 2026-06-30 13:20:34 | Lượt xem: 12

Màn đêm buông xuống Thiên Phủ Thành như một tấm chăn dệt từ nỗi sợ hãi và sương tím. Trên đỉnh tháp canh số 7, Hồn Vệ Trực Nhật tên Bách, một chàng trai mới ra trường còn chưa kịp quen mùi thuốc súng, đang co ro trong bộ giáp Hồn Vệ nặng trịch. Đèn pin Hồn Lực trên mũ bảo hiểm của cậu chập chờn, yếu ớt soi rọi màn sương đặc quánh. Mùi hoa nhài đêm, thứ mùi hương từng được ví von là “hương thơm của tình yêu đôi lứa” trong sách vở cổ, giờ đây lại nồng nặc đến mức khiến cậu buồn nôn. Nó không còn là hoa nhài nữa, mà là hỗn hợp của phấn hoa thối rữa, mùi đất ẩm và thứ gì đó… ngọt ngào đến ghê người, như thể hàng triệu linh hồn đang bị ép làm mứt.

“Đậu xanh rau má, cái mùi này đúng là ‘skill debuff’ mạnh nhất hệ mặt trời!” Bách lẩm bẩm, cố gắng nín thở nhưng vô ích. Mỗi hơi thở đều mang theo vị ngọt lợm lợm của sự trống rỗng, khiến đầu óc cậu ong ong. “Đội trưởng Hoàng Phúc và Cậu Hạo đi đâu rồi không biết. Chắc lại đi ‘phá đảo’ ở cái ‘Vườn Hồn’ nào đó rồi. Ước gì mình có ‘skill tàng hình’ để biến mất khỏi cái ‘map’ này ngay lập tức.”

Bách nhớ lại những tin đồn về Kẻ Không Hồn, về những người bị biến thành “bức tượng hoa nhài” vô tri. Cậu rùng mình. Cái thế giới này đúng là một “game” khó nhằn, mà cậu lại là một “NPC quèn” với “chỉ số may mắn” âm vô cực. Mới tuần trước, cậu còn nghe lỏm được chuyện Đội trưởng Hoàng Phúc và Cậu Hạo đã “đóng băng” một con “zombie hoa” ở khu chợ cũ. Nghe thì ngầu đấy, nhưng nghĩ đến cảnh phải đối mặt trực tiếp, Bách chỉ muốn “logout” khỏi cuộc đời.

“Chắc họ sẽ ổn thôi,” Bách tự trấn an, nhưng giọng nói run rẩy phản bội cậu. “Đội trưởng là ‘tanker’ cứng cựa, còn Cậu Hạo là ‘main char’ có ‘buff’ đặc biệt. Kiểu gì cũng ‘phá đảo’ được thôi… Nhưng mà, lỡ ‘game’ này không có ‘ending’ thì sao?”

Một tiếng động khẽ vang lên từ phía Tây thành, nơi màn sương tím dường như đặc quánh hơn. Mùi hoa nhài đột ngột trở nên nồng nặc đến mức Bách cảm thấy lồng ngực mình bị bóp nghẹt. Cậu vội vàng rút khẩu súng Hồn Lực ra, dù biết nó chỉ có tác dụng “buff” cho lũ quái vật. “Má ơi, ‘raid boss’ lại xuất hiện à? ‘Level’ này có cho ‘quit game’ không vậy?”

Cùng lúc đó, cách đó không xa, trên con đường đá cũ kỹ rìa Thiên Phủ Thành, dẫn về phía U Linh Hà, Hoàng Phúc và Lâm Hạo đang lảo đảo bước đi. Màn sương tím dày đặc đến nỗi chỉ cách nhau vài bước chân cũng gần như không thấy rõ đối phương. Hoàng Phúc ho khan từng tiếng, vết thương sâu ở vai trái vẫn nhức nhối như bị hàng ngàn mũi kim châm. Sắc mặt anh trắng bệch, đôi mắt hằn quầng thâm mệt mỏi, nhưng vẫn kiên định. Anh siết chặt khẩu súng Hồn Lực đã cải tiến trong tay, cảm nhận linh hồn mình như bị rút cạn từng chút một bởi màn sương tím và mùi hương hoa nhài ngọt lịm độc hại.

“Cậu Hạo, trụ nổi không?” Hoàng Phúc cố gắng giữ giọng bình tĩnh, nhưng hơi thở vẫn hổn hển. “Cái mùi này… đúng là ‘virus’ cấp cao. Cứ thế này thì chưa đến U Linh Hà chúng ta đã ‘bị biến đổi’ mất rồi.”

Lâm Hạo co ro, toàn thân ê ẩm rã rời, Hồn Lực trong cơ thể cạn kiệt. Anh ôm chặt phiến đá Hồn Hóa Thạch màu xanh lam vào lòng bàn tay, cố gắng hấp thụ chút Hồn Lực yếu ớt từ nó. Chiếc trâm gỗ cũ kỹ của Bà Tư Mộc cài trên cổ áo anh phát ra ánh sáng xanh nhạt yếu ớt, cố gắng lọc bớt mùi hương nồng nặc xung quanh anh, nhưng hiệu quả không đáng kể. Tâm trí anh bị ám ảnh bởi tiếng kêu gào của Dư Hồn Trần Phong và những mảnh ký ức vụn vỡ của Mai Chi, như những đoạn “glitch” liên tục trong một “game” sắp “crash”.

Đột nhiên, Khứu Giác Hồn Linh của Lâm Hạo bùng lên dữ dội. Anh ngửi thấy một mùi hương hoa nhài hoàn toàn khác biệt – ngọt ngào, sắc lạnh và kiêu hãnh đến đáng sợ. Nó không phải là mùi mục rữa hay sự trống rỗng đơn thuần, mà là một sự “tinh luyện” đến cực điểm, như thể một bông hoa pha lê đã được “chế tạo” hoàn mỹ.

Lâm Hạo khựng lại đột ngột, sắc mặt tái mét, đôi mắt hổ phách mở to. Vết bớt xoắn ốc trên cổ tay anh âm ỉ nóng rát, truyền đi một tín hiệu cảnh báo dữ dội, như một “debug log” đang báo động đỏ. Anh thều thào, giọng khản đặc: “Đội trưởng… Mùi hương này… nó khác. Thuần khiết đến đáng sợ… như một bông hoa đã được ‘tinh luyện’ đến mức cao nhất… và nó đang ở rất gần. Nó… nó là một ‘kiệt tác’…”

Hoàng Phúc lập tức cảnh giác cao độ. Anh rút súng Hồn Lực ra, quét một vòng xung quanh trong màn sương mờ ảo. “Cậu Hạo, có phải Dạ Hoa Cảnh… hay một ‘tác phẩm’ khác của hắn đang ở trong biệt viện cổ kính phía trước không?” Anh chỉ tay về phía một công trình kiến trúc đổ nát, lờ mờ hiện ra trong màn sương, với những bức tường đá rêu phong và những ô cửa sổ trống hoác như đôi mắt vô hồn.

Từ màn sương tím, một bóng người từ từ hiện ra từ biệt viện cổ kính. Đó chính là Viên Hạo. Hắn vẫn giữ vẻ ngoài thư sinh, thanh thoát, mái tóc đen dài rũ xuống, nhưng những đóa hoa nhài xám trắng giờ đây mọc đối xứng trên cơ thể hắn, từ xương quai xanh đến cổ tay, lấp lánh như pha lê, đẹp đẽ một cách ma mị. Đôi mắt trống rỗng của hắn nhìn chằm chằm vào Lâm Hạo, không phải bằng sự thù địch, mà bằng một vẻ tò mò, gần như thích thú, như một “NPC” đang chờ “main char” kích hoạt “quest”.

Viên Hạo nở một nụ cười khó đoán, cất giọng trầm bổng, vang vọng trong không gian, nhưng lại nghe như đang nói trực tiếp vào tâm trí Lâm Hạo: “Con trai của ‘Hương Hồn’, ngươi đã đến. Ta đã chờ đợi ‘bài kiểm tra cuối cùng’ này. Ngươi có xứng đáng bước vào ‘kiệt tác’ của Chủ Nhân không?”

Cùng lúc đó, một luồng ý niệm lạnh lẽo, đầy tự mãn và thích thú, vang vọng trực tiếp trong tâm trí Lâm Hạo, xuyên qua cả Hồn Thuẫn mỏng manh của anh: *“Con trai của ‘Hương Hồn’, ngươi đã đến. Ta đã chuẩn bị món quà đặc biệt cho ngươi, một ‘màn trình diễn’ hoàn mỹ. Hãy tận hưởng ‘gameplay’ này, ‘tác phẩm’ của ta.”* Vết bớt xoắn ốc trên cổ tay Lâm Hạo nóng rát hơn nữa, như một lời cảnh báo từ chính linh hồn anh, một “bug” trong hệ thống đang cố gắng cảnh báo người dùng.

Viên Hạo không tấn công ngay. Hắn đưa tay lên, một cánh hoa nhài xám trắng nhỏ xíu nhưng hoàn hảo, lấp lánh như pha lê, rơi ra từ lòng bàn tay hắn, xoay tròn trong không khí và tan biến vào màn sương tím. Đó là một “dấu ấn” tinh vi, một “item” được thiết kế để dụ dỗ.

Lâm Hạo cảm nhận Hồn Lực Ôn Nhiễm tinh vi từ cánh hoa đó, nó không giống bất kỳ thứ gì anh từng ngửi. Nó là một dấu ấn, một lời mời gọi, và một lời cảnh báo, mang theo một tầng ý niệm phức tạp về sự “hoàn mỹ” bệnh hoạn.

Hoàng Phúc siết chặt khẩu súng Hồn Lực, sẵn sàng bắn, nhưng Viên Hạo chỉ quay lưng, bước trở lại biệt viện, cánh cổng khép lại nhẹ nhàng, như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Mọi thứ trở lại vẻ yên bình giả tạo của khu vườn.

Lâm Hạo quỵ xuống một lần nữa, cơn đau đầu dữ dội trở lại, Hồn Lực cạn kiệt hoàn toàn. Nhưng ánh mắt anh rực cháy một ngọn lửa kiên định, không còn sự sợ hãi mà là sự phẫn nộ và quyết tâm. Anh đã hiểu: kẻ thù không chỉ là những Kẻ Không Hồn vô tri, mà là cả một lý tưởng tha hóa, đang len lỏi vào tận xương tủy của nhân loại, biến những kẻ tuyệt vọng thành công cụ của nó.

Hoàng Phúc đỡ Lâm Hạo đứng dậy, gương mặt trắng bệch vì mất máu và kiệt sức. Vết thương vai trái của anh nhức nhối, nhưng anh không còn sợ hãi. Anh nhìn Lâm Hạo, ánh mắt đầy tin tưởng và kiên định.

“Cái quái gì vậy… Hắn ta… hắn ta tự nguyện biến mình thành quái vật? Hắn tin đó là ‘hoàn mỹ’?” Hoàng Phúc nói, giọng trầm tĩnh, đầy quyết tâm, nhưng vẫn còn chút kinh hoàng.

Lâm Hạo lắc đầu, giọng khản đặc, ánh mắt lạnh lùng như thép. “Hắn đã bị tha hóa, Đội trưởng. Nhưng hắn không phải Kẻ Không Hồn vô tri. Hắn là một ‘tác phẩm’ sống… của Dạ Hoa Cảnh. Hắn tin rằng mình đang ‘nâng cấp’ linh hồn, thoát khỏi đau khổ. Hắn là một ví dụ cho những gì Dạ Hoa Cảnh muốn kiến tạo.”

Hoàng Phúc nghiến răng, ánh mắt hằn lên sự phẫn nộ. “Đồ điên rồ! Nhưng… hắn nói về ‘chìa khóa’ ở U Linh Hà. Và hắn biết về khả năng của cậu. Hắn muốn dụ chúng ta.”

Lâm Hạo ngẩng đầu, ánh mắt rực cháy, không còn nước mắt. “Hắn đang dẫn dụ chúng ta, Đội trưởng. Hắn muốn chúng ta chứng kiến ‘kiệt tác’ của hắn… Nhưng chúng ta sẽ không để hắn đạt được mục đích. Chúng ta sẽ ‘reset’ trò chơi này. Vì Mai Chi… vì đội Trần Phong… và vì tất cả những linh hồn đã bị tước đoạt.”

“Được!” Hoàng Phúc gật đầu dứt khoát, siết chặt khẩu súng Hồn Lực, ánh mắt kiên định không hề lay chuyển. “Tôi sẽ là ‘tanker’ của cậu đến cùng, Cậu Hạo. Dù ‘raid boss’ có là ai, dù ‘level’ có khó đến mấy, chúng ta cũng sẽ ‘phá đảo’!”

Lâm Hạo cảm nhận vết bớt xoắn ốc trên cổ tay anh âm ỉ nóng ấm, không còn đau đớn mà là ngọn lửa ý chí, một la bàn dẫn lối cho họ. Cuốn nhật ký trong tay anh như một kho báu vô giá, chứa đựng “cheat code” để “phá đảo” trò chơi này.

Hoàng Phúc và Lâm Hạo lảo đảo bước đi trong màn sương, hướng về phía U Linh Hà, nơi cuộc đối đầu thực sự đang chờ đợi “main char” của Dạ Hoa Cảnh. Mùi hương hoa nhài tinh luyện của Viên Hạo vẫn vương vấn trong không khí, như một lời nhắc nhở ám ảnh rằng kẻ thù đã ở rất gần, và chúng không chỉ là những con quái vật vô tri, mà còn là những lý tưởng méo mó, sẵn sàng nuốt chửng cả thế giới trong vẻ đẹp chết chóc của sự trống rỗng. Họ biết, một trận chiến không chỉ về sức mạnh, mà còn về ý chí và niềm tin, đang chờ đợi họ ở phía trước.

***

**SCENE 2: Cuộc Chiến Với “Tác Phẩm” Hoàn Mỹ**

Con đường đá cũ kỹ giờ đây đã biến thành một sân khấu kinh dị. Những dây leo hoa nhài xám trắng, to bằng bắp tay người lớn, từ từ vươn ra từ kẽ đá, từ những bức tường đổ nát, như những con rắn khổng lồ đang thức tỉnh. Chúng không chỉ là thực vật, mà còn là những xúc tu sắc nhọn, đầu mỗi dây leo là một nụ hoa nhài xám trắng đang hé nở, tỏa ra mùi hương ngọt lịm độc hại. Cả không gian bỗng chốc bị bao trùm bởi một “vườn địa ngục” sống động, rùng rợn.

Viên Hạo không nói nhiều. Hắn chỉ khẽ nâng tay, một nụ hoa nhài xám trắng trên ngực hắn hé nở thêm một cánh, lấp lánh như pha lê. Lập tức, hàng trăm dây leo hoa nhài xám trắng từ cơ thể hắn vươn ra, đâm thẳng vào mặt đất, rồi nhanh chóng mọc lan ra, tạo thành những xúc tu sắc nhọn, tấn công Lâm Hạo và Hoàng Phúc với tốc độ kinh hoàng, như thể chúng được điều khiển bởi một “AI” tối thượng.

“Mẹ kiếp!” Hoàng Phúc gầm lên, dùng súng Hồn Lực bắn liên tiếp vào các dây leo đang lao tới. Những viên đạn màu xanh lam va chạm, khiến dây leo khựng lại trong tích tắc rồi tiếp tục tiến tới, thậm chí còn bung nở hoa nhài rực rỡ hơn khi bị Hồn Lực tấn công, tỏa ra mùi hương mê hoặc nồng nặc. “Hắn ta mạnh hơn những con zombie hoa đó nhiều! Hồn Lực của tôi chỉ làm hắn mạnh hơn! Đây là ‘meta’ gì vậy hả?”

Mùi hương của Viên Hạo tấn công tâm trí cả hai như một “skill AOE” không thể tránh. Hoàng Phúc cảm thấy choáng váng, đầu óc quay cuồng, thấy ảo ảnh của những người thân đã mất, những ký ức đau buồn ùa về như một “flashback” không mong muốn. Anh thấy Trực Ca đang cười nói, thấy Mai Chi múa cọ, rồi tất cả tan biến thành cánh hoa nhài xám trắng. Vết thương vai trái của anh nhói lên dữ dội, máu rỉ ra nhanh hơn, thấm qua lớp băng vải. Anh nghiến răng, cố gắng giữ vững ý chí, tự nhủ: “Không! Mình là ‘tanker’! Không thể ‘afk’ được!”

Lâm Hạo cũng bị ảnh hưởng nặng nề bởi ảo ảnh. Anh thấy Mai Chi hiện ra, mỉm cười trống rỗng, vẻ đẹp siêu thực, mời gọi anh hòa mình vào sự “hoàn mỹ” của trống rỗng. “Anh Hạo… hãy đến với em… ở đây không có đau khổ… không có gì cả…” Giọng nói cô thì thầm, mê hoặc, như một “voice chat” trực tiếp vào não anh. Hồn Lực của anh bị rút cạn nhanh chóng, đầu óc ong lên như bị hàng ngàn con ong vò vẽ đốt, cảm giác như “CPU” của anh đang chạy quá tải.

Lâm Hạo cố gắng dùng Hồn Trảm, nhưng một tia ký ức lóe lên: Hồn Trảm đã từng “nuôi dưỡng” Kẻ Không Hồn Đặc Biệt. Anh phải nghĩ cách khác. Đây không phải là “đánh boss” bằng sức mạnh. Đây là “hack game” bằng trí tuệ. Anh siết chặt chiếc trâm gỗ của Bà Tư Mộc trong tay. Chiếc trâm phát ra ánh sáng xanh yếu ớt, như một “tool debug” tạm thời, giúp anh thanh lọc tâm trí khỏi ảo ảnh trong giây lát, giữ cho đầu óc minh mẫn đủ để suy nghĩ.

Lâm Hạo nhắm mắt, tập trung Khứu Giác Hồn Linh được chiếc trâm gỗ “debug” và “optimize” tối đa. Vết bớt xoắn ốc trên cổ tay anh bùng sáng rực rỡ, không chỉ thu nhận Hồn Lực Ôn Nhiễm của Viên Hạo mà còn “nhìn thấu” được cấu trúc Dị Hoa Thuật của hắn – một “mạng lưới” phức tạp nhưng có một “điểm mạch” trung tâm yếu ớt, ẩn dưới lớp hoa nhài trên ngực hắn, giống như một “lỗ hổng” trong “code”.

Hoàng Phúc liều mình xông lên, dùng thân mình chắn cho Lâm Hạo khỏi những dây leo đang tấn công, bắn nát một chùm đang lao tới, nhưng một gai nhọn sượt qua má anh, rạch một vết sâu. Máu lại rỉ ra. Anh gầm lên, giọng khản đặc: “Cậu Hạo, mau lên! Tôi sẽ ‘tanker’ cho cậu! Cậu phải tìm ra cách! Đừng để hắn ‘update’ chúng ta thành ‘patch lỗi’ của hắn!”

Lâm Hạo mở mắt, ánh mắt sắc lạnh như thép, như một “hacker” vừa tìm ra “exploit”. Anh đã “nhìn thấu” được “điểm yếu” của Viên Hạo. Anh vận dụng toàn bộ Hồn Lực còn sót lại, kích hoạt Hồn Ảnh mờ ảo, bán trong suốt. Hồn Ảnh di chuyển theo ý niệm của Lâm Hạo, vung tay tung một Hồn Trảm tinh tế, không phải tấn công hủy diệt, mà là “khóa” hoặc “làm nhiễu loạn” “điểm mạch” mà anh đã “nhìn thấu”.

Hồn Trảm của Lâm Hạo xuyên qua không khí, không gây ra vụ nổ Hồn Lực, mà như một luồng sóng điện từ, chạm vào đóa hoa nhài trung tâm trên ngực Viên Hạo. Viên Hạo khựng lại, đôi mắt trống rỗng thể hiện một thoáng ngạc nhiên và khó chịu, như một chương trình đang bị lỗi. Những đóa hoa trên cơ thể hắn đột ngột héo úa, dây leo co rút lại, và hắn đứng bất động. Mùi hương mê hoặc cũng suy yếu đáng kể, để lại một dư vị ghê rợn của sự trống rỗng.

Dạ Hoa Cảnh gửi một luồng ý niệm vào tâm trí Lâm Hạo, pha lẫn sự thích thú và một chút “phiền toái”: *“Ồ, con trai của ‘Hương Hồn’, ngươi đã tìm ra một ‘bug’ thú vị. Nhưng ‘tác phẩm’ của ta không dễ bị ‘vá lỗi’ như vậy đâu. Trò chơi còn nhiều ‘level’ hơn ngươi nghĩ. Đừng quên, ngươi cũng là một ‘tác phẩm’ đang chờ được ‘hoàn thiện’.”*

***

**SCENE 3: Thoát Hiểm và Mảnh Ghép Mới**

Viên Hạo vẫn đứng đó, nhưng hắn đã hoàn toàn bất động, như một bức tượng hoa nhài xám trắng bị cắt dây, không còn mùi hương mê hoặc. Hắn vẫn chưa chết, chỉ bị “đóng băng” tạm thời, giống như một “chương trình bị treo” cần được “restart”.

Lâm Hạo quỵ xuống, thở dốc, toàn thân run rẩy dữ dội. Hồn Lực cạn kiệt hoàn toàn, cơn đau đầu âm ỉ đã trở thành một “raid boss” cấp cao giáng thẳng vào thái dương anh. Vết bớt xoắn ốc trên cổ tay anh âm ỉ nóng rát, báo hiệu sự quá tải, như một “server” đang quá tải sau khi bị “hack”.

Hoàng Phúc lảo đảo chạy đến đỡ Lâm Hạo, anh cũng kiệt sức. Vết thương vai trái chảy máu nhiều hơn do cường độ chiến đấu, và vết rạch trên má anh vẫn còn rỉ máu. Nhưng ánh mắt anh tràn đầy sự kinh ngạc và ngưỡng mộ. “Cậu Hạo, cậu đã làm được! Hắn ta… hắn ta bị ‘đóng băng’ rồi! Cậu đúng là ‘main char’ có ‘skill bá đạo’!”

Lâm Hạo chỉ vào đóa hoa nhài trung tâm trên ngực Viên Hạo. Một cánh hoa nhỏ xíu, lấp lánh như pha lê, khẽ rơi ra từ vị trí đó, xoay tròn trong không khí rồi đáp xuống mặt đất. Nó không có mùi hương, nhưng tỏa ra một vẻ đẹp tinh khiết đến lạ thường.

Lâm Hạo cố gắng vươn tay run rẩy nhặt cánh hoa pha lê. Khi chạm vào nó, Thiên Nhĩ Hồn Tâm của anh thu nhận một chuỗi hình ảnh nhanh như chớp, rõ ràng và sống động hơn bất kỳ “dư ảnh ký ức” nào trước đây: một hang động cổ xưa, những ký tự cổ khắc trên vách đá, biểu tượng xoắn ốc mờ nhạt, và một cuốn sách cũ mục nát nằm trên một bệ đá. Cảm giác này không phải là nỗi đau hay sự trống rỗng, mà là một “dấu ấn” mạnh mẽ, một “bản đồ” tinh vi được khắc sâu vào linh hồn. Nó giống như một “data packet” chứa đầy thông tin quan trọng.

Lâm Hạo lờ mờ nhận ra cánh hoa này không chỉ là một mảnh ký ức, mà có thể là một “chìa khóa” hoặc “mảnh bản đồ” dẫn đến “phương pháp tái cấu trúc” thực sự, hoặc ít nhất là một phần của nó, nằm sâu dưới U Linh Hà. Nó là một “cheat code” mới, một “lộ trình” để “phá đảo” Dạ Hoa Cảnh.

Dạ Hoa Cảnh lại gửi một luồng ý niệm vào tâm trí Lâm Hạo, lần này có chút bất ngờ nhưng vẫn đầy thách thức: *“Ngươi nghĩ mình đã thắng sao, con trai của ‘Hương Hồn’? Đây mới chỉ là khởi đầu của ‘game’ thôi. ‘Level’ tiếp theo đang chờ ngươi ở U Linh Hà. Hãy đến và chứng kiến ‘kiệt tác’ vĩ đại nhất của ta. Ngươi sẽ sớm trở thành một phần của nó… một ‘tác phẩm’ hoàn mỹ.”*

Hoàng Phúc đỡ Lâm Hạo đứng dậy. Dù kiệt sức và bị thương, anh vẫn kiên định, ánh mắt rực cháy. “Chúng ta đi thôi, Cậu Hạo. Hắn ta đang đợi chúng ta ở U Linh Hà. Chúng ta sẽ ‘phá đảo’ cái trò chơi này, vì Mai Chi… và vì tất cả những người khác. Tôi sẽ ‘tanker’ cho cậu đến cùng! Chúng ta là ‘team’ mà!”

Lâm Hạo gật đầu. Vết bớt xoắn ốc trên cổ tay anh, giờ không còn đau đớn mà là một ngọn lửa ý chí âm ỉ nóng ấm, như một la bàn dẫn lối cho họ, chỉ hướng về phía U Linh Hà. Anh biết, đây không chỉ là một cuộc chiến, mà là một cuộc chạy đua với thời gian để “vá lỗi” cả thế giới này, để “reset” lại những gì Dạ Hoa Cảnh đã làm.

Hoàng Phúc và Lâm Hạo lảo đảo tiếp tục hành trình, bước sâu vào màn sương tím, để lại Viên Hạo bất động phía sau, và mang theo cánh hoa pha lê lấp lánh như một mảnh ghép hy vọng mới, một “item” quan trọng cho “quest” tiếp theo. Cuộc phiêu lưu “hack game” của họ, đến U Linh Hà, chính thức bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8