Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở RộChương 75: Thám Hiểm Hắc Diệu Trấn
U Linh Hà, sâu thẳm trong lòng địa ngục.
Lâm Hạo và Hoàng Phúc lảo đảo tiến sâu hơn vào hang động ẩm ướt, nơi những dây leo hoa nhài xám trắng phát sáng yếu ớt như những mạch máu của một sinh vật khổng lồ đang hấp hối. Không khí đặc quánh mùi hương chết chóc, thứ mùi vừa ngọt lịm vừa mục ruỗng, khiến Hoàng Phúc ho khan liên tục. Vết thương sâu ở vai trái anh nhức nhối, rỉ máu thấm đẫm mảnh vải băng bó tạm bợ. Anh cảm giác như từng tế bào trong cơ thể đang bị hút cạn, linh hồn anh đang dần tan chảy vào màn sương tím.
Với Lâm Hạo, cơn ác mộng còn kinh hoàng hơn nhiều. Hồn Nguyên Ấn Ký trên cổ tay phải anh nóng rát dữ dội, như một lò nung đang đốt cháy từng thớ thịt. Thiên Nhĩ Hồn Tâm của anh bị quá tải, không còn là những tiếng kêu gào riêng lẻ, mà là hàng ngàn, hàng vạn tiếng la hét, thì thầm, nức nở hỗn loạn của những linh hồn bị nuốt chửng, va đập vào tâm trí anh như một cơn sóng thần dữ dội. Anh cảm thấy đầu óc mình sắp nổ tung, cơ thể run rẩy bần bật, mỗi bước đi đều nặng trịch như mang cả ngọn núi.
Họ cuối cùng cũng đến một vách đá lớn, nơi Hồn Nguyên Ấn Ký trên cổ tay Lâm Hạo bùng sáng mạnh nhất, rực rỡ đến chói mắt. Nhưng thay vì một “điểm mạch” rõ ràng, một “lỗ hổng” để “hack” vào, thứ chào đón họ lại là một dòng xoáy Hồn Lực Ôn Nhiễm khổng lồ, đen đặc, cuồn cuộn như một hố đen thu nhỏ. Nó nuốt chửng mọi ánh sáng, mọi âm thanh, chỉ để lại một khoảng không vô tận của sự trống rỗng và lạnh lẽo tột cùng.
Lâm Hạo cố gắng dùng Khứu Giác Hồn Linh của mình để “nhìn thấu” vào dòng xoáy. Anh cảm giác như mình đang chạm vào chính cốt lõi của Dạ Hoa Cảnh, một sự vô tri hoàn mỹ, một “mã nguồn” không có bất kỳ “lỗ hổng” hay “bug” nào để lợi dụng. Đó không phải là một “điểm mạch” để “tái cấu trúc”, mà là một “điểm hút” Hồn Lực, một cái bẫy chết người được giăng ra để nghiền nát bất cứ ai dám bén mảng đến gần. Linh hồn anh như bị kéo mạnh, muốn thoát ly khỏi thể xác, hòa vào sự trống rỗng vô tận kia.
Một luồng ý niệm lạnh lẽo, đầy chế giễu lướt qua tâm trí Lâm Hạo, giọng nói trầm thấp của Dạ Hoa Cảnh vang vọng như tiếng chuông từ vực sâu: *“Con trai của ‘Hương Hồn’, ngươi muốn ‘vá lỗi’ sao? Hãy tìm hiểu ‘mã nguồn’ trước đã. Hắc Diệu Trấn… nơi những kẻ ngu ngốc thử thách giới hạn… có thể cho ngươi câu trả lời.”*
Lâm Hạo cảm thấy Hồn Lực trong mình bị hút cạn nhanh chóng một cách đáng sợ khi ở gần xoáy nước. Anh nhận ra đây là một cái bẫy tinh vi, một “màn chơi” được thiết kế để “farm” linh hồn, và họ buộc phải rút lui ngay lập tức. Nếu còn nán lại dù chỉ một giây, anh sẽ biến thành một “tác phẩm” vô hồn khác của Dạ Hoa Cảnh.
Hoàng Phúc, dù không “nhìn thấy” được dòng xoáy Hồn Lực, nhưng anh cảm nhận được sự nguy hiểm tột độ từ cái lạnh buốt xương và áp lực tinh thần đè nặng. Anh không cần Lâm Hạo giải thích cũng hiểu họ phải rời đi. “Cậu Hạo, chạy mau!” Anh gầm lên, đỡ lấy Lâm Hạo đang loạng choạng, dùng chút sức lực cuối cùng để kéo anh lùi lại. Vừa chạy, anh vừa rút khẩu súng Hồn Lực ra, bắn vài phát liên tiếp vào những dây leo hoa nhài xám trắng đang vươn ra như những xúc tu, cố gắng cản đường họ. Tiếng súng xé toạc màn sương, nhưng dường như chỉ làm những đóa hoa nhài phát sáng mạnh hơn, như thể chúng đang cười nhạo sự yếu ớt của con người.
***
Họ lảo đảo chạy thoát khỏi U Linh Hà, xuyên qua những hành lang đá uốn lượn, những vách đá đầy dây leo. Cả hai kiệt sức, Lâm Hạo nôn khan, Hồn Lực gần như cạn kiệt, cơn đau đầu trở lại dữ dội như búa bổ, từng nhịp đập như muốn xé toạc hộp sọ anh. Hoàng Phúc bị thương nặng hơn, máu vẫn rỉ ra từ vai, thấm đẫm vạt áo, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy. Anh thở hổn hển, mỗi hơi thở đều mang theo vị tanh của máu và mùi hoa nhài chết chóc.
Sau một hồi chạy trốn gần như vô định, họ tìm được một hang đá nhỏ để trú ẩn. Hoàng Phúc đổ sập xuống nền đất lạnh lẽo, cố gắng giữ cho mình không ngất đi. Anh dùng một ít cành cây khô, châm lửa bằng diêm Hồn Lực, cố gắng xua đi hơi lạnh và mùi hương hoa nhài thoang thoảng vẫn bám riết lấy họ. Ngọn lửa lập lòe yếu ớt, chỉ đủ để soi sáng một góc nhỏ của hang động, nhưng cũng đủ để anh nhìn thấy khuôn mặt tái mét của Lâm Hạo.
“Cậu Hạo, chúng ta sẽ làm gì tiếp đây?” Hoàng Phúc hỏi, giọng khản đặc, ánh mắt đầy lo lắng. “U Linh Hà… nó không giống như chúng ta nghĩ. Quá nguy hiểm. Cái thứ đó… nó không có điểm yếu. Nó chỉ là một cái hố không đáy.”
Lâm Hạo, dù mệt mỏi rã rời, ánh mắt vẫn kiên định, như ngọn lửa vừa được nhóm lại trong bão tố. Anh nhớ lại lời chế giễu của Dạ Hoa Cảnh, và những ghi chép cổ mà Bà Tư Mộc từng nhắc đến về Hắc Diệu Trấn. “Đội trưởng, chúng ta không thể đối đầu với nó khi chưa hiểu rõ. Dạ Hoa Cảnh muốn chúng ta ‘hiểu mã nguồn’. Hắn đã gợi ý. Chúng ta phải đến Hắc Diệu Trấn.”
Hoàng Phúc nhíu mày, vẻ mặt đầy nghi ngại. “Hắc Diệu Trấn? Nơi đó toàn những kẻ điên rồ và nghiên cứu cấm kỵ. Rất nguy hiểm, Cậu Hạo. Hơn nữa, chúng ta đang kiệt sức thế này, làm sao có thể đi xa đến vậy?”
Lâm Hạo lắc đầu, cố gắng nén cơn đau đầu đang giằng xé. “Đúng vậy, nhưng đó cũng là nơi duy nhất có thể có tri thức về Hồn Lực Ôn Nhiễm, về cách ‘phân tích ngược’ và ‘điều hòa’ nó. Chúng ta cần tìm ‘phương pháp tái cấu trúc’ thực sự, không phải chỉ là ‘phong ấn’ tạm thời. Có lẽ, ‘chìa khóa’ để mở ‘Thư viện Hồn Lực’ cổ xưa dưới U Linh Hà nằm ở đó. Dạ Hoa Cảnh đang cố tình dẫn dụ chúng ta. Hắn muốn chúng ta ‘chơi’ theo luật của hắn, nhưng chúng ta sẽ tìm cách ‘hack’ game này.”
Hoàng Phúc thở dài, nhìn vết thương đang nhức nhối và khẩu súng Hồn Lực đã cạn đạn. Anh biết Lâm Hạo nói đúng. Họ không còn lựa chọn nào khác. “Được thôi, Cậu Hạo. Dù là địa ngục nào, tôi cũng sẽ là ‘tanker’ của cậu. Nhưng chúng ta cần nghỉ ngơi một chút trước khi đi tiếp. Tôi sẽ canh gác. Cậu cố gắng hồi phục đi.”
Lâm Hạo gật đầu, biết ơn sự kiên định của Hoàng Phúc. Anh nhắm mắt, cố gắng hấp thụ chút Hồn Lực yếu ớt từ phiến đá Hồn Hóa Thạch mà anh vẫn ôm chặt. Đồng thời, anh dùng chiếc trâm gỗ Bà Tư Mộc đưa để thanh lọc tâm trí khỏi những ảo ảnh và tiếng kêu gào còn sót lại. Hồn Nguyên Ấn Ký trên cổ tay anh âm ỉ nóng ấm, không còn đau đớn dữ dội nữa, mà như một la bàn định hướng cho một hành trình mới, đầy rủi ro nhưng cũng đầy hy vọng. Anh biết, đây sẽ là một cuộc phiêu lưu điên rồ, nhưng vì Mai Chi, vì Trần Phong, và vì tất cả những linh hồn đã mất, anh không thể dừng lại.
***
Hai ngày sau, sau hành trình dài và nguy hiểm xuyên qua Vùng Đất Hồn Trống, nơi những Kẻ Không Hồn lang thang vô định như những bóng ma trong sương tím, Lâm Hạo và Hoàng Phúc cuối cùng cũng đến rìa Hắc Diệu Trấn. Cả hai vẫn mệt mỏi, Hoàng Phúc đi khập khiễng, vết thương ở vai vẫn chưa lành hẳn, nhưng ánh mắt họ tràn đầy quyết tâm không suy giảm. Những bông hoa nhài xám trắng biến dị lác đác mọc ven đường, như những dấu hiệu cảnh báo của một thế giới đang dần bị tha hóa.
“Hắc Diệu Trấn.” Hoàng Phúc cất tiếng, giọng anh nghe như một tiếng thì thầm trong gió. “Trông nó… còn tệ hơn tôi nhớ. Như một thành phố ma vậy. Cậu Hạo, cẩn thận.”
Lâm Hạo gật đầu, Khứu Giác Hồn Linh của anh hoạt động hết công suất. “Mùi hương ở đây… nó khác. Không nồng nặc đến mức tấn công trực diện như U Linh Hà, nhưng tinh vi hơn, như bị ‘chế biến’ vậy.” Anh cảm nhận được vô số luồng Hồn Lực Ôn Nhiễm được kiểm soát, được nghiên cứu một cách bài bản, nhưng cũng tiềm ẩn sự nguy hiểm sâu sắc. Giống như một loại “virus” đã được “nâng cấp”, không còn bùng phát dữ dội mà âm thầm lây lan, ăn mòn từ bên trong.
Họ đi vào thành. Khác với Thiên Phủ Thành luôn cố gắng duy trì vẻ ngoài bình yên, Hắc Diệu Trấn có vẻ hỗn loạn hơn nhiều. Những con hẻm chật hẹp, những bức tường xám xịt, cũ kỹ, và những ngọn đèn Hồn Lực yếu ớt chỉ đủ để chiếu sáng lờ mờ. Họ thấy những Hồn Sư với vẻ ngoài tiều tụy, đôi mắt thâm quầng, đang vận chuyển những vật phẩm kỳ lạ, tỏa ra Hồn Lực Ôn Nhiễm yếu ớt. Một số người dân thường trông có vẻ thờ ơ, ánh mắt trống rỗng, nhưng không có những bông hoa nở rộ rõ ràng trên cơ thể. Thay vào đó, một lớp sương mờ mờ ảo ảo bao phủ, khiến mọi thứ trở nên u ám và ảm đạm.
Hoàng Phúc kéo Lâm Hạo vào một con hẻm tối, nơi mùi ẩm mốc và rêu phong lấn át một phần mùi hoa nhài. “Chúng ta cần cẩn thận, Cậu Hạo. Ở đây, ranh giới giữa người và ‘kẻ tha hóa’ rất mong manh. Đừng tin bất kỳ ai. Ai cũng có thể là ‘zombie’ tiềm năng.”
Lâm Hạo dừng lại trước một căn nhà cũ kỹ, có tấm biển hiệu mờ nhạt ghi “Hồn Thảo Dược & Vật Phẩm Cổ”. Anh cảm nhận được một luồng Hồn Lực Ôn Nhiễm rất đặc biệt từ bên trong, không phải sự trống rỗng, mà là sự “biến đổi” có chủ đích, như thể một người đang cố gắng “thuần hóa” nó. Giống như một “hacker” đang cố gắng “debug” một loại “virus” nguy hiểm.
Hoàng Phúc cảnh giác rút khẩu súng Hồn Lực đã cải tiến (may mắn là đã nạp lại đạn dự phòng sau khi rời tiệm Bà Tư Mộc). “Cậu Hạo, có chuyện gì sao? Mùi hương này… nó làm tôi thấy rùng mình. Như có ai đó đang chơi trò ‘thí nghiệm’ với linh hồn vậy.”
Lâm Hạo gật đầu, ánh mắt anh lóe lên tia sáng. “Đội trưởng, tôi nghĩ chúng ta đã tìm thấy nơi cần đến. Mùi hương này… nó giống như một ‘phòng thí nghiệm’ vậy. Một người đang cố gắng kiểm soát Hồn Lực Ôn Nhiễm. Có lẽ, đây là nơi chúng ta tìm được ‘mã nguồn’ để ‘vá lỗi’ game.”
***
Họ đẩy cánh cửa gỗ ọp ẹp bước vào tiệm Hồn Thảo Dược cũ kỹ. Mùi thảo mộc khô trộn lẫn với mùi kim loại gỉ sét, hóa chất và một thứ mùi hương thoang thoảng khó tả của Hồn Lực Ôn Nhiễm đã được “tinh chế” tạo thành một tổ hợp mùi hương kỳ lạ, vừa khó chịu vừa mê hoặc. Căn phòng bừa bộn một cách có trật tự với những lọ thủy tinh chứa dịch thể kỳ lạ phát sáng yếu ớt, sách cũ mục nát chất đống trên kệ, và vật phẩm Hồn Lực Ôn Nhiễm được bảo quản cẩn thận trong các lồng kính Hồn Thuật đặc biệt.
Một bà lão gầy gò, tóc bạc phơ được búi gọn gàng bằng chiếc trâm gỗ đơn giản, đôi mắt sắc sảo ẩn sau cặp kính dày cộp, đang cặm cụi nghiền thảo dược trong một cái cối đá. Bà ta không phải Bà Tư Mộc, nhưng toát ra một khí chất uyên bác và bí ẩn không kém, như một “NPC ẩn” với đầy đủ “lore” và “quest” chờ đợi.
Lâm Hạo cảm nhận Hồn Lực Ôn Nhiễm tinh vi từ một vật phẩm đang được bà lão nghiên cứu – một đóa hoa nhài xám trắng khô héo nhưng vẫn tỏa ra năng lượng mạnh mẽ. Hồn Nguyên Ấn Ký trên cổ tay anh nóng rát, báo hiệu sự liên kết mạnh mẽ với loại Hồn Lực Ôn Nhiễm đã được “tinh chế” này.
Hoàng Phúc thận trọng bước đến quầy, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh nhất có thể. “Chào bà. Chúng tôi muốn mua một ít thuốc bổ Hồn Lực.”
Bà lão ngẩng đầu, liếc nhìn họ một cách dò xét, đôi mắt như nhìn thấu tâm can. “Người ngoài đến đây làm gì? Hắc Diệu Trấn không có gì để xem đâu, trừ khi các ngươi tìm kiếm… những thứ bị cấm. Hoặc là các ngươi đang tìm cách ‘lên level’ bằng con đường tắt?”
Lâm Hạo bước đến gần chiếc bàn làm việc của bà lão, bỏ qua lời cảnh báo của Hoàng Phúc. “Chúng tôi đang tìm hiểu về ‘tái cấu trúc’ Hồn Lực Ôn Nhiễm, thưa bà. Về cách ‘phân tích ngược’ và ‘điều hòa’ nó. Chúng tôi muốn ‘vá lỗi’ thế giới này.”
Bà lão giật mình, làm rơi cái cối xuống đất tạo ra tiếng “lạch cạch” khô khốc. Bà ta nhìn chằm chằm vào vết bớt xoắn ốc trên cổ tay Lâm Hạo, ánh mắt từ dò xét chuyển sang kinh ngạc và kích động. “Hồn Nguyên Ấn Ký… Ngươi là con cháu của gia tộc đó sao? Ngươi biết gì về ‘tái cấu trúc’? Ngươi muốn ‘reset’ game này sao?”
Bà lão không nói nhiều, chỉ khẽ hừ một tiếng, rồi dẫn họ đến một góc khuất của cửa tiệm, nơi có một giá sách cũ kỹ phủ đầy mạng nhện. Bà ta cẩn thận lấy ra một cuốn nhật ký da cũ kỹ, bìa được chạm khắc hình xoắn ốc tinh xảo. “Đây là của tổ tiên ta, một Hồn Sư cổ đại. Ông ấy từng là một trong những người đầu tiên nghiên cứu về Đại Kiếp Vô Hồn, và tin rằng có một ‘lỗ hổng’ trong ‘mã nguồn’ của nó, một cách để ‘vá lỗi’ thế giới.”
Lâm Hạo chạm vào cuốn nhật ký, Thiên Nhĩ Hồn Tâm của anh thu nhận một luồng ký ức và thông tin hỗn loạn nhưng cực kỳ quý giá. Anh “nhìn thấy” những hình ảnh về các Hồn Sư cổ đại cố gắng “tái cấu trúc” linh hồn bằng những nghi thức phức tạp, nhưng đều thất bại hoặc bị tha hóa, biến thành những “tác phẩm lỗi” của Dạ Hoa Cảnh. Anh cũng “nhìn thấy” một biểu tượng xoắn ốc khác, mờ nhạt hơn, được giấu sâu dưới U Linh Hà, không phải là “điểm mạch” mà họ vừa thấy, mà là một “thư viện Hồn Lực” cổ xưa, nơi chứa đựng “mã nguồn” thực sự của sự sống và cái chết, một “database” khổng lồ của thế giới.
Lâm Hạo nhận ra cuốn nhật ký này không chỉ chứa thông tin về “tái cấu trúc” mà còn về các “thí nghiệm” thất bại của tổ tiên bà lão, và quan trọng nhất, một manh mối về vị trí thực sự của “chìa khóa” hoặc “phương pháp” hoàn chỉnh để mở cánh cửa đến “Thư viện Hồn Lực” đó. Đây chính là “bản đồ” và “code” mà Dạ Hoa Cảnh muốn anh tìm thấy.
Một luồng ý niệm của Dạ Hoa Cảnh lướt qua tâm trí Lâm Hạo, đầy thích thú và tự mãn: *“A, ngươi đã tìm thấy ‘bản đồ lỗi thời’ rồi sao? Hy vọng ngươi không bị lạc trong mê cung của sự tuyệt vọng và những ‘thí nghiệm’ thất bại của ta. Trò chơi này… càng ngày càng thú vị.”*
***
Lâm Hạo quỵ xuống, ôm đầu, Hồn Lực quá tải sau khi đọc ký ức từ cuốn nhật ký. Hàng ngàn hình ảnh, âm thanh, cảm xúc đau khổ của những Hồn Sư thất bại và những linh hồn bị tha hóa dội vào tâm trí anh. Hoàng Phúc vội vã đỡ lấy anh, lo lắng tột độ. “Cậu Hạo! Cậu không sao chứ? Đừng cố quá sức!”
Bà Lão Nghiên Cứu nhìn Lâm Hạo với vẻ thương cảm và xót xa. “Cuốn nhật ký đó… nó chứa đựng nỗi đau của hàng ngàn linh hồn. Tổ tiên ta đã tìm cách ‘vá lỗi’ thế giới, nhưng cuối cùng chỉ tạo ra thêm những bi kịch. Ngươi có Khứu Giác Hồn Linh mạnh mẽ, nhưng hãy cẩn thận, nó cũng có thể là con đường dẫn đến sự tha hóa. Con đường ‘hack’ linh hồn không hề dễ dàng.”
Lâm Hạo từ từ đứng dậy, sắc mặt tái mét nhưng ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết, như ngọn lửa bùng cháy dữ dội trong màn đêm. “Tôi hiểu, thưa bà. Nhưng tôi sẽ không đi theo con đường đó. Tôi sẽ tìm ra cách ‘tái cấu trúc’ mà không phải hy sinh linh hồn, không phải biến mọi thứ thành ‘tác phẩm’ trống rỗng. Tôi sẽ ‘update’ thế giới này theo cách của riêng tôi, không phải theo ‘patch’ lỗi của Dạ Hoa Cảnh.”
Anh giải thích nhanh cho Hoàng Phúc về “Thư viện Hồn Lực” cổ xưa dưới U Linh Hà, nơi có thể chứa “mã nguồn” thực sự để “vá lỗi” thế giới, và cách cuốn nhật ký này là một phần “chìa khóa”, một “bản đồ” dẫn lối.
Hoàng Phúc gật đầu dứt khoát, siết chặt khẩu súng Hồn Lực. “Vậy chúng ta sẽ quay lại U Linh Hà sao? Lần này, chúng ta sẽ có ‘bản đồ’ và ‘code’ tốt hơn. Dù có là ‘raid boss’ cỡ nào, tôi cũng sẽ ‘tank’ hết cho cậu, Cậu Hạo.”
Bà Lão Nghiên Cứu đưa cho Lâm Hạo một vật phẩm nhỏ, một viên đá phát sáng yếu ớt, được chạm khắc tinh xảo hình xoắn ốc. “Đây là ‘Hồn Phù Dẫn Lối’. Nó sẽ giúp ngươi định vị ‘Thư viện Hồn Lực’ đó, và giữ cho tâm trí ngươi khỏi bị mê hoặc bởi Hồn Lực Ôn Nhiễm trên đường đi. Nhưng hãy nhớ, con đường đến đó là con đường một chiều, không có lối thoát dễ dàng. Ngươi phải chuẩn bị tinh thần cho ‘final boss’.”
Lâm Hạo và Hoàng Phúc nhìn nhau. Họ đã tìm thấy manh mối, nhưng cái giá phải trả có thể là tất cả. Đây không chỉ là một cuộc chiến sinh tử, mà là một cuộc chiến định đoạt số phận của toàn bộ Cổ Giới Hương Hồn.
Dạ Hoa Cảnh từ xa, trên đỉnh một tòa tháp hoa nhài đổ nát trong Vườn Hồn, nở nụ cười lạnh lẽo. Nụ hoa nhài trong tay hắn khẽ hé nở thêm một cánh, như thể đang chờ đợi “khách quý” đến “thưởng thức kiệt tác” của mình. *“Ngươi càng cố gắng, ‘tác phẩm’ của ta càng trở nên vĩ đại. Trò chơi này… mới chỉ bắt đầu. Hãy đến đi, ‘Con trai của Hương Hồn’, đến chứng kiến sự hoàn mỹ cuối cùng.”*
Lâm Hạo và Hoàng Phúc rời tiệm Hồn Thảo Dược, bóng dáng họ hòa vào màn sương tím của Hắc Diệu Trấn. Ánh mắt họ hướng về phía U Linh Hà, mang theo cuốn nhật ký cổ, Hồn Phù Dẫn Lối, và một quyết tâm sắt đá hơn bao giờ hết. Họ biết mình đang dấn thân vào một cuộc hành trình không lối thoát, một cuộc chiến “vá lỗi” thế giới, nhưng đó là hy vọng duy nhất để không ai phải trở thành “tác phẩm” vô hồn của Dạ Hoa Cảnh nữa.