Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở RộChương 8: Mùi Hương Thay Đổi
Trong một góc khuất của Thiên Phủ Thành, nơi ánh sáng ban mai còn đang vật vã tìm đường xuyên qua lớp sương mù tím nhạt, Đội trưởng Hoàng Phúc đang ngồi trước bàn làm việc, ánh mắt nặng trĩu. Căn phòng của anh, vốn luôn gọn gàng đến mức ám ảnh, giờ đây lại ngổn ngang những tập hồ sơ về các vụ mất tích. Chai rượu mạnh vẫn còn nằm lăn lóc trên bàn, mùi cồn gắt gao cố gắng át đi thứ mùi hoa nhài ngọt lịm đã ám ảnh anh suốt mấy ngày qua, dù anh đã cố gắng rửa sạch mọi thứ.
“Trần Phong… mày rốt cuộc đã đi đâu?” Hoàng Phúc lẩm bẩm, đưa tay xoa thái dương. Anh nhìn chằm chằm vào bản đồ Thiên Phủ Thành, những vòng tròn đỏ đánh dấu các vụ mất tích cứ chồng chất lên nhau, tạo thành một mạng nhện kinh hoàng. Gần đây nhất là Hồn Vệ Trần Phong. Không một dấu vết. Chỉ có cái trâm cài áo bằng bạc, với nụ hoa nhài trắng xám kia… Nụ hoa đó, nó đã hé nở thêm một chút rồi. Mùi hương của nó, giờ đây đã quyến rũ đến mức khiến anh cảm thấy dạ dày mình đang xoắn lại.
Hoàng Phúc gạt mạnh chai rượu sang một bên, tiếng thủy tinh va vào giấy tờ kêu loảng xoảng. Anh không thể tin vào ma quỷ, vào linh hồn. Nhưng mọi logic, mọi bằng chứng vật lý đều đang phản bội anh. Mấy ngày qua, anh đã cố gắng phớt lờ cái ánh mắt hoảng loạn của thằng nhóc Phàm Hồn gầy gò Lâm Hạo, phớt lờ những lời lảm nhảm về “mùi hương của sự trống rỗng” và “những kẻ không hồn”. Nhưng rồi, những lời đó cứ như một con sâu, đục khoét vào tâm trí anh. Thậm chí, anh còn mơ thấy mình đang đứng giữa một khu vườn toàn hoa nhài trắng xám, và mùi hương đó ngọt đến mức khiến anh phát ói.
“Mẹ kiếp, chắc mình điên rồi!” Hoàng Phúc tự chửi rủa. Anh vò đầu bứt tai. Nếu những gì thằng nhóc Lâm Hạo nói là thật, thì đây không còn là một vụ án hình sự đơn thuần nữa. Đây là… một cuộc diệt vong. Anh nhấc điện thoại Hồn Vệ lên, định gọi cho cấp trên, nhưng lại chần chừ. Báo cáo về “hoa ma quái ăn linh hồn” sẽ chỉ khiến anh bị tống vào trại tâm thần thôi.
Anh nhìn xuống bản đồ, ánh mắt dừng lại ở một điểm. Khu phố cũ. Nơi thằng nhóc Lâm Hạo sống. Và cũng là nơi gần đây có báo cáo về “mùi hương lạ” từ một con ngõ cụt. Hoàng Phúc thở dài nặng nề. Có lẽ, đã đến lúc anh phải “thử” tin vào những thứ phi lý này một lần. Dù sao thì, logic cũng đã đầu hàng rồi.
***
Trong khi đó, ở một góc khác của Thiên Phủ Thành, Lâm Hạo đang vật vã thoát khỏi vòng tay của chiếc giường tre cũ kỹ. Toàn thân tôi đau nhức như vừa bị xe lu cán qua, rã rời đến từng khớp xương sau cái màn chạy trốn khỏi Kẻ Không Hồn đêm qua. Vết bớt xoắn ốc trên cổ tay phải vẫn âm ỉ nóng rát, như một vết sẹo bỏng không bao giờ lành, nhắc nhở tôi về những gì đã xảy ra. Mùi hoa nhài đêm ngọt lịm, chết chóc vẫn lẩn quất trong không khí, len lỏi qua khe cửa sổ, qua từng hơi thở, như một lời nguyền không thể rũ bỏ. Nó khiến tôi cảm thấy buồn nôn, nhưng đồng thời lại có một sức hút kỳ lạ, khiến đầu óc tôi quay cuồng.
“Trời đất ơi, cái mùi này… nó cứ như thể cả Thiên Phủ Thành đang được ướp hương vậy.” Tôi lẩm bẩm, cố gắng đứng dậy. Lời của Kẻ Ăn Xin về “hạt giống” và “cái đẹp chết chóc” cứ văng vẳng bên tai, như một bài hát kinh dị bị ám ảnh. Tôi nhớ đến Mai Chi, nỗi lo lắng cho em ấy bùng lên dữ dội, không thể chờ đợi thêm một giây phút nào nữa. Tôi phải tìm em ấy, ngay bây giờ. Nếu “hạt giống” đã nảy mầm trong lão Lưu, trong Ông Ba, thì Mai Chi… em ấy là một Phàm Hồn, yếu ớt hơn bất kỳ ai. Tôi không thể để em ấy trở thành đóa hoa vô tri tiếp theo.
Tôi vội vã bước đi qua những con phố vắng tanh của khu dân cư cũ. Sương mù tím nhạt vẫn bao phủ Thiên Phủ Thành, khiến mọi thứ trở nên mờ ảo, ma mị, như thể tôi đang bước vào một bức tranh thủy mặc u ám. Tôi cảm nhận được mùi hoa nhài thoang thoảng từ một vài căn nhà đóng cửa, như thể chúng đang “nở rộ” từ bên trong, biến những ngôi nhà ấm cúng thành những nụ hoa khổng lồ đang chờ đợi để khai sắc. Tôi siết chặt túi thảo mộc Bà Tư Mộc đã đưa, hương cay nhẹ của nó là thứ duy nhất giúp tôi giữ được sự tỉnh táo, không bị cái mùi hương ngọt ngào chết chóc kia mê hoặc hoàn toàn.
Trận pháp phòng thủ của Thiên Phủ Thành, thứ từng được ca ngợi là bất khả xâm phạm, giờ đây phát sáng yếu ớt hơn bao giờ hết, như một con đom đóm sắp lụi tàn trong đêm tối. Tôi nghe tiếng xì xào lo lắng của vài người đi đường về những vụ mất tích bí ẩn, về những “bông hoa ma quái” xuất hiện trong đêm. Một bà lão bán rau gần đó đang run rẩy kể cho người hàng xóm nghe về việc con mèo cưng của bà bỗng dưng không chịu ăn uống, rồi chết cứng với đôi mắt mở to, và từ tai nó mọc ra một nụ hoa nhỏ xíu. Tôi biết, Thiên Phủ Thành không còn là thành trì kiên cố nữa, mà là một cái lồng đang bị siết chặt bởi một sợi dây vô hình, và tôi đang là con chuột bạch đầu tiên cảm nhận được mùi phô mai tẩm độc. Tôi vội vã hơn, bước chân nặng trĩu nhưng không ngừng nghỉ.
Tôi rẽ vào một con hẻm nhỏ, yên tĩnh, có mái hiên che phủ gần khu nhà trọ của Mai Chi. Em ấy thường ngồi đây vẽ khi muốn tìm sự yên tĩnh, tránh xa sự ồn ào của quảng trường. Trái tim tôi thắt lại khi nhìn thấy Mai Chi. Em ấy đang ngồi trên một chiếc ghế gấp cũ, một giá vẽ đặt trước mặt. Khác với những lần trước, em ấy không còn vẻ rạng rỡ, tràn đầy năng lượng như một đóa hướng dương. Thay vào đó, em ấy giống như một bông huệ trắng muốt, tĩnh lặng đến đáng sợ.
Mai Chi vẫn xinh đẹp, thậm chí còn đẹp hơn theo một cách kỳ lạ, thanh thoát đến lạ lùng, gần như không thuộc về thế giới này. Làn da em ấy trắng hơn, mịn màng hơn, nhưng lại thiếu đi sức sống hồng hào thường thấy, như thể vừa được tạc từ một khối cẩm thạch hoàn hảo. Đôi mắt to tròn vẫn mở, nhưng ánh nhìn mơ màng, xa xăm, như thể em ấy đang nhìn xuyên qua tôi, xuyên qua cả thế giới này, đến một nơi nào đó không tồn tại. Em ấy đang cắm cúi vẽ, từng nét cọ nhẹ nhàng, dứt khoát.
Tôi tiến lại gần hơn, nhìn vào bức tranh em ấy đang vẽ. Không phải những cảnh vật tươi sáng hay chân dung sống động như trước. Trên nền giấy trắng, Mai Chi đang phác họa một khu vườn. Đó là một khu vườn đầy những bông hoa trắng xám, có hình dáng kỳ dị, uốn lượn như xương cốt, và những sợi tơ tím nhạt vươn ra từ chúng, quấn lấy những hình nhân không mặt. Cảnh tượng vừa đẹp đẽ, vừa rợn người, như thể em ấy đang tái hiện lại chính giấc mơ kinh hoàng của tôi.
Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng trong lòng tôi đã dậy sóng. “Mai Chi… em đang làm gì ở đây?” Giọng tôi khẽ khàng, cố gắng che giấu sự lo lắng tột độ.

Mai Chi ngẩng đầu lên, đôi mắt trống rỗng thoáng nhìn tôi. “Anh Hạo…” Giọng em ấy nhẹ tênh, như một làn gió thoảng qua cánh đồng hoang, không còn sự tinh nghịch hay ấm áp như trước. Nó nghe như một bản nhạc không lời, du dương nhưng lạnh lẽo. “Em… em đang vẽ giấc mơ của mình.” Em ấy mỉm cười, một nụ cười đẹp đến đau lòng, nhưng không chạm đến đáy mắt. Đó là nụ cười của một pho tượng, hoàn hảo và vô hồn.
Tôi cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Tôi biết, đây là lúc phải đối mặt với sự thật, dù nó có tàn nhẫn đến đâu. Tôi nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, kích hoạt Khứu Giác Hồn Linh của mình.
Ban đầu, tôi vẫn ngửi thấy mùi hương trong trẻo, tươi mát đặc trưng của Mai Chi, mùi của nắng và màu vẽ, mùi của sự hồn nhiên. Nhưng ẩn sâu bên dưới, như một sợi chỉ tơ vô hình, tôi ngửi thấy nó. Mùi hoa nhài đêm. Nó rất nhẹ, cực kỳ tinh vi, hòa quyện đến mức gần như vô hình, nhưng nó ở đó. Không phải mùi hoa nhài nồng nặc, thối rữa như lão Lưu hay Ông Ba, mà là một nốt hương dịu ngọt, thanh khiết đến đáng sợ, như một lời thì thầm của sự trống rỗng đang chờ đợi để nở rộ. Tim tôi như ngừng đập, cảm giác như có ai đó đang siết chặt lồng ngực mình. Tôi cảm thấy ghê tởm, nhưng đồng thời lại có chút… mê hoặc.
Tôi mở mắt, nhìn chằm chằm vào Mai Chi. Tôi nhận ra, trên cổ tay em ấy, ngay vị trí mà tôi có vết bớt xoắn ốc, có một nốt ruồi nhỏ màu trắng xám, trông như một nụ hoa nhài tí hon đang ẩn mình dưới làn da. Tôi nhớ lại nốt hương hoa nhài xám trên tà áo len của em ấy hôm trước, giờ đây nó đã không còn là bám dính bên ngoài nữa, mà là từ bên trong em ấy tỏa ra, như thể cơ thể em ấy đang tự mình sản sinh ra nó.
“Anh Hạo… anh có ngửi thấy không?” Mai Chi khẽ hỏi, ánh mắt vẫn mơ màng, xa xăm. “Mùi hương này… thật đẹp. Nó khiến em cảm thấy thật bình yên. Thật nhẹ nhõm.” Em ấy đưa tay lên ngực, như thể đang ôm ấp một thứ gì đó vô hình. “Mọi gánh nặng… đều tan biến.”
Tôi cảm thấy nỗi sợ hãi tột độ, nhưng không phải vì bản thân, mà vì Mai Chi. Em ấy không chỉ bị ảnh hưởng, em ấy đang *chấp nhận* nó, đang *yêu thích* nó. Cái đẹp chết chóc mà Kẻ Ăn Xin nói đến, chính là đây. Em ấy đang tự nguyện bước vào vực thẳm mà không hề hay biết, hay tệ hơn, em ấy biết nhưng lại đón nhận nó như một sự giải thoát.
Tôi tiến lại gần Mai Chi, đưa tay ra, gần như muốn nắm lấy tay em ấy, kéo em ấy ra khỏi cái bẫy ngọt ngào này. “Mai Chi, em không ổn. Mùi hương đó… nó không phải là thứ tốt đẹp. Em phải rời khỏi đây, phải đến khu vực trận pháp bảo vệ. Nơi đó an toàn hơn.” Giọng tôi run rẩy, đầy sự khẩn cầu, như thể tôi đang nói chuyện với một người sắp chìm xuống đáy biển sâu.
Mai Chi nghiêng đầu, nụ cười vẫn giữ nguyên trên môi, đẹp một cách ma mị. “Không sao đâu, Anh Hạo. Em thích ở đây. Mùi hương này… nó giống như một giấc mơ không bao giờ kết thúc.” Em ấy không hề tỏ ra sợ hãi hay lo lắng. Đôi mắt trống rỗng của em ấy nhìn tôi, nhưng không hề có sự kết nối, như nhìn một vật vô tri.
Tôi chạm nhẹ vào vai em ấy. Làn da Mai Chi lạnh buốt, như chạm vào một pho tượng cẩm thạch hoàn hảo, không một chút hơi ấm của sự sống. Em ấy không hề giật mình hay có phản ứng nào, như thể tôi chỉ là một làn gió vô hình. “Mai Chi, em nghe anh nói đi! Em đang bị ảnh hưởng bởi những Kẻ Không Hồn đó! Em sẽ… em sẽ biến thành một đóa hoa vô tri!” Tôi tuyệt vọng thì thầm, cảm thấy cổ họng mình khô khốc, giọng nói như bị bóp nghẹt.
Mai Chi khẽ lắc đầu, ánh mắt hướng về bức tranh hoa nhài xám của em ấy. “Biến thành đóa hoa… không phải là điều tồi tệ, Anh Hạo. Chúng thật đẹp. Và chúng không bao giờ phải đau khổ.” Em ấy đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve một nụ hoa nhài xám trong bức tranh, ánh mắt tràn đầy sự yêu thích đến rợn người. “Em thấy… em thấy mình đang nhẹ bẫng.”
Tôi lùi lại, cảm thấy toàn thân đông cứng. Lời nói của em ấy, nụ cười trống rỗng đó, làn da lạnh lẽo đó… Tôi đã quá muộn. “Hạt giống” đã nảy mầm trong em ấy, và nó đang “nở rộ” một cách lặng lẽ, hoàn hảo đến rợn người. Em ấy đã không còn là Mai Chi mà tôi từng biết. Em ấy đã trở thành một bông hoa, một đóa hoa vô tri, chỉ còn là vỏ bọc của một linh hồn đã chấp nhận sự trống rỗng.
Tôi đứng đó, nhìn Mai Chi tiếp tục vẽ những bông hoa vô hồn, với nụ cười bình yên đến ghê người. Tôi biết mình không thể làm gì lúc này. Tôi là một Phàm Hồn yếu ớt, Hồn Lực không đủ để đối đầu với thứ đang chiếm hữu em ấy, thứ đang biến em ấy thành một phiên bản “hoàn mỹ” của cái chết. Cố gắng thêm chỉ khiến em ấy hoặc tôi gặp nguy hiểm. Tôi đã thất bại. Tôi đã không thể bảo vệ em ấy. Cảm giác bất lực dâng trào, như một cơn sóng thần nhấn chìm tôi xuống đáy vực sâu.
Nỗi đau vì không thể cứu Mai Chi bùng lên trong lòng tôi. Nhưng nó không còn là nỗi sợ hãi hay tuyệt vọng đơn thuần nữa. Nó biến thành một ngọn lửa giận dữ và quyết tâm sắt đá. Tôi không thể để bất kỳ ai khác phải chịu đựng số phận như Mai Chi. Tôi không thể để Thiên Phủ Thành biến thành một “Vườn Hồn” khổng lồ, nơi những linh hồn bị tước đoạt trở thành phân bón cho những đóa hoa tà ác.
Tôi quay lưng lại, bước đi. Mỗi bước chân đều nặng trĩu, như đang kéo lê cả một tảng đá. “Bà Tư Mộc… Hoàng Phúc…” Tôi lẩm bẩm, giọng khàn đặc. “Mình phải tìm họ. Mình cần mạnh hơn. Rất nhiều.” Tôi không còn lựa chọn nào khác. Tôi phải tìm hiểu nguồn gốc của “hạt giống” này, tìm cách ngăn chặn nó, dù phải trả bất cứ giá nào.
Tôi rời khỏi con hẻm, bỏ lại Mai Chi với nụ cười trống rỗng và bức tranh ám ảnh. Mùi hoa nhài đêm vẫn lẩn quất trong thành, nhưng giờ đây, nó là lời nhắc nhở không thể xóa nhòa về trách nhiệm của tôi. Tôi, Lâm Hạo, kẻ ngửi thấy sự trống rỗng, sẽ không bao giờ bỏ cuộc. Tôi sẽ chiến đấu, dù phải “level up” lên thành thần hay thành quỷ. Bầu trời đêm vẫn bị bao phủ bởi những đám mây tím nhạt, như đóa hoa khổng lồ đang chờ đợi để nuốt chửng cả Thiên Phủ Thành vào sự trống rỗng vĩnh cửu. Và tôi, một thằng nhóc Phàm Hồn mũi thính như chó, giờ đây đã có một động lực cá nhân mạnh mẽ hơn bao giờ hết để ngăn chặn cái “sự nở rộ” chết tiệt này.