Nghịch ThiênChương 702
La Chinh bước vào Tử Vụ Giới, một cõi không gian không hề giống bất cứ nơi nào hắn từng đặt chân tới. Không có cổng chào tráng lệ, không có hàng rào năng lượng rõ rệt, chỉ là một lớp sương mù tím ngắt đặc quánh, nuốt chửng mọi ánh sáng và âm thanh, như một tấm màn nhung khổng lồ che phủ vũ trụ. Hắn không hề cảm nhận được sự chuyển đổi đột ngột giữa các không gian, chỉ là một khoảnh khắc trước còn là vùng hư vô quen thuộc, khoảnh khắc sau đã chìm đắm trong sắc tím huyền ảo.
Hạt giống Nghịch Thiên trong đan điền La Chinh rực sáng hơn bao giờ hết, như một ngọn hải đăng cô độc trong màn đêm vô tận, phát ra thứ ánh sáng vàng kim ấm áp, xua tan một phần lớp sương tím quanh hắn. Nhưng ngay cả ánh sáng Nghịch Thiên mạnh mẽ cũng chỉ có thể chiếu rọi vài trượng, xa hơn nữa vẫn là bức tường tím dày đặc, không thể xuyên thấu. Thần thức của hắn phóng ra, nhưng chỉ như đá chìm đáy biển, bị màn sương nuốt chửng, không thể cảm nhận được bất cứ thứ gì ngoài một sự tĩnh lặng đến rợn người.
“Tử Vụ Giới…” La Chinh lẩm bẩm, giọng nói của hắn như bị nuốt chửng bởi sự im lặng bao la. Hắn đã chuẩn bị tâm lý cho một thế giới đầy nguy hiểm và bí ẩn, nhưng sự trống rỗng và cô độc này lại vượt xa mọi tưởng tượng. Đây không phải là một chiến trường rực lửa, mà là một nấm mồ im lìm, nơi thời gian dường như đã ngừng trôi từ vạn cổ.
Hắn nhẹ nhàng bước đi, mỗi bước chân đều không tạo ra tiếng động. Lớp sương tím dưới chân hắn không phải là sương mù thông thường, nó dường như có một trọng lượng nhất định, lại mang theo một loại năng lượng kỳ lạ, vừa giống linh khí, vừa giống tử khí. Khi hắn hít thở, loại năng lượng này tràn vào cơ thể, mang theo một cảm giác vừa thanh lọc, vừa nặng nề, như thể nó đang cố gắng khắc sâu một dấu ấn cổ xưa vào từng tế bào của hắn.
La Chinh vận chuyển công pháp, đẩy lùi loại năng lượng này ra khỏi cơ thể. Hắn không biết nó là gì, nhưng trực giác Nghịch Thiên mách bảo hắn rằng đây không phải thứ hắn nên hấp thu. Hạt giống Nghịch Thiên lại càng bùng cháy dữ dội hơn, thanh lọc khí tức xung quanh, tạo ra một vùng không gian trong lành nhỏ bé quanh hắn.
Hắn đi mãi, đi mãi, không biết bao nhiêu thời gian đã trôi qua. Sự tĩnh lặng và đơn điệu của Tử Vụ Giới bắt đầu bào mòn ý chí của bất kỳ sinh linh nào. Ngay cả một cường giả tâm cảnh vững chắc như La Chinh cũng cảm thấy một sự mệt mỏi mơ hồ dâng lên. Hắn bắt đầu nghi ngờ, liệu có phải đây là một cái bẫy, một mê trận vĩnh cửu được tạo ra để giam cầm những kẻ dám thách thức Thiên Đạo?
Bỗng nhiên, một luồng sóng năng lượng cực kỳ yếu ớt lướt qua thần thức của hắn, xuyên qua lớp sương mù dày đặc. Nó nhanh chóng biến mất, nhưng đủ để khiến La Chinh dừng bước. Đó là một dao động quen thuộc, nhưng lại không thể gọi tên. Hắn tập trung thần thức, cố gắng truy tìm dấu vết, nhưng vô vọng.
Hắn tiếp tục tiến lên, cẩn trọng hơn. Hạt giống Nghịch Thiên trong hắn không ngừng rung động, như đang cảnh báo, lại như đang dẫn lối. Nó không chỉ là một nguồn sức mạnh, mà còn là một la bàn tinh thần, một cầu nối vô hình với “Nghịch Đạo” mà hắn đang theo đuổi.
Khoảng cách không biết bao xa, lớp sương tím bắt đầu loãng đi một chút. La Chinh nhìn thấy một hình bóng mờ ảo hiện ra. Đó là một công trình kiến trúc cổ xưa, khổng lồ, sừng sững như một ngọn núi bị đẽo gọt. Những đường nét kiến trúc kỳ lạ, không thuộc bất kỳ chủng tộc hay nền văn minh nào hắn từng biết. Chúng mang một vẻ đẹp hoang sơ, hùng vĩ, nhưng cũng đầy bi thương, như thể đã trải qua hàng triệu năm phong sương, chứng kiến sự hưng suy của vô số kỷ nguyên.
Khi La Chinh đến gần hơn, hắn nhận ra đây là một quần thể kiến trúc đổ nát. Những cột đá khổng lồ đã gãy vụn, những vòm cổng cong vút đã sụp đổ, chỉ còn lại những khối đá tàn tích nằm ngổn ngang trong màn sương tím. Trên những tàn tích đó, hắn nhìn thấy những hoa văn chạm khắc tinh xảo, mô tả những sinh linh kỳ dị, những chòm sao lạ lẫm, và những dòng chữ cổ ngữ mà hắn chưa từng thấy bao giờ. Những dòng chữ này không phải là văn tự, mà như những nét vẽ tự nhiên, uốn lượn theo một quy luật nào đó, mang theo một cảm giác cổ xưa và mạnh mẽ.
Hắn đưa tay chạm vào một khối đá tàn tích. Cảm giác lạnh lẽo và thô ráp truyền đến, nhưng sâu thẳm bên trong, hắn cảm nhận được một luồng năng lượng đã cạn kiệt, chỉ còn sót lại một chút khí tức của sự vĩ đại đã từng tồn tại. Đây là một phế tích của một nền văn minh đã bị lãng quên, một nền văn minh mà ngay cả Thiên Đạo cũng không thể xóa nhòa hoàn toàn dấu vết.
Bỗng, ánh sáng từ hạt giống Nghịch Thiên trong hắn đột nhiên bùng lên dữ dội, không còn chỉ là ánh sáng ấm áp nữa, mà là một luồng xung động mạnh mẽ, xuyên thẳng vào khối đá mà hắn đang chạm vào. Khối đá run rẩy nhẹ, và một hình ảnh mờ ảo hiện lên trong tâm trí La Chinh.
Đó là một khoảnh khắc chớp nhoáng, một mảnh ký ức vụn vặt. Hắn nhìn thấy một bầu trời không phải màu tím mà là màu vàng kim rực rỡ, những sinh linh cao lớn với đôi cánh bạc bay lượn, và những công trình kiến trúc tương tự nhưng còn nguyên vẹn, tỏa sáng lấp lánh. Rồi, một bóng đen khổng lồ che phủ bầu trời, nuốt chửng tất cả. Tiếng gào thét, tiếng đổ nát, và sau đó là sự im lặng, sự tĩnh mịch của màn sương tím.
Hình ảnh biến mất nhanh như khi nó xuất hiện. La Chinh rụt tay lại, trái tim hắn đập mạnh. Đây là tàn dư ký ức của một nền văn minh đã bị hủy diệt bởi “Thiên Đạo”? Hay là một lời cảnh báo?
Hắn nhìn lại những tàn tích. Những nét chữ cổ ngữ trên đá giờ đây dường như có một ý nghĩa khác. Hắn cố gắng giải mã, dựa vào sự cộng hưởng của hạt giống Nghịch Thiên. Mặc dù không thể hiểu rõ từng chữ, nhưng một ý niệm mơ hồ, một cảm xúc mãnh liệt đã truyền đến hắn.
Đó là sự tuyệt vọng, sự bất lực trước một thế lực không thể chống lại. Nhưng xen lẫn trong đó, hắn còn cảm nhận được một tia hy vọng mỏng manh, một lời thề nguyền, một sự thách thức âm ỉ. Những sinh linh cổ xưa này đã không chấp nhận số phận, họ đã chiến đấu, và có thể, họ đã để lại một điều gì đó.
Hạt giống Nghịch Thiên lại rung động, dẫn hắn đến một phần khác của phế tích, nơi có một phiến đá lớn, gần như bị vùi lấp hoàn toàn trong sương mù và đất đá. La Chinh dùng lực đẩy các tảng đá xung quanh ra, để lộ ra phiến đá cổ. Trên đó, có một hình vẽ đơn giản nhưng đầy ẩn ý.
Đó là một vòng tròn khổng lồ, bên trong có vô số những điểm sáng nhỏ bé, tượng trưng cho Vạn Giới. Nhưng ở trung tâm vòng tròn, có một vết nứt kéo dài, và từ vết nứt đó, một con mắt khổng lồ màu tím đang nhìn ra, như con mắt của Thiên Đạo. Tuy nhiên, điều khiến La Chinh chú ý nhất là ở rìa của vòng tròn, có một chấm nhỏ, không thuộc về bất kỳ điểm sáng nào khác, đang cố gắng phá vỡ vòng tròn đó.
Chấm nhỏ đó… chính là hắn. La Chinh có thể cảm nhận được sự đồng điệu mãnh liệt giữa chấm nhỏ đó và hạt giống Nghịch Thiên trong cơ thể mình. Đây là một bản đồ? Một lời tiên tri? Hay một di ngôn của những kẻ Nghịch Thiên tiền bối?
Hắn đưa ngón tay chạm vào chấm nhỏ đó trên phiến đá. Ngay lập tức, một luồng năng lượng cổ xưa, lạnh lẽo nhưng đầy kiên cường truyền vào cơ thể hắn. Nó không phải là sức mạnh để tu luyện, mà là một ý chí, một di chí. La Chinh cảm thấy mình như đang kết nối với hàng vạn linh hồn đã từng vùng vẫy trong vòng xoáy Thiên Đạo, những linh hồn đã từng khao khát tự do như hắn.
Phiến đá cổ bắt đầu phát sáng mờ ảo, và những nét vẽ trên đó dần trở nên rõ nét hơn. Con mắt tím ở trung tâm vòng tròn dường như đang nhìn thẳng vào La Chinh, mang theo một sự uy hiếp vô hình, một lời cảnh báo im lặng. Nhưng ánh sáng từ chấm nhỏ, từ nơi La Chinh đang chạm vào, cũng bùng lên mạnh mẽ không kém, đối chọi lại con mắt đó.
Đây chính là Tử Vụ Giới. Không chỉ là một cảnh giới, mà là một thư viện khổng lồ chứa đựng lịch sử, bí mật và cả những lời nguyền rủa của Thiên Đạo. Và La Chinh, với hạt giống Nghịch Thiên của mình, đã tìm thấy chìa khóa đầu tiên để mở ra những bí mật đó. Hắn đã sẵn sàng cho hành trình du hành Vạn Giới, không chỉ để khám phá, mà để hiểu rõ hơn về kẻ thù vĩ đại nhất của mình, Thiên Đạo.
Hắn ngẩng đầu nhìn sâu vào màn sương tím vô tận. Cuộc chiến không chỉ là dùng sức mạnh, mà còn là giải mã chân lý. Và hắn, Kẻ Nghịch Thiên, sẽ không lùi bước.