Nghịch ThiênChương 710
Kẻ Nghịch Thiên không dừng lại.
Bóng lưng hắn, vừa hùng vĩ vừa cô độc, nhanh chóng khuất dần vào màn sương mù vĩnh cửu bao phủ Vùng Đất Phân Cực. Phía sau hắn, sự hỗn loạn vẫn còn đó, nhưng đối với Kẻ Nghịch Thiên, những tiếng kêu sợ hãi và kinh ngạc của đám tu sĩ đã trở thành một phần của quá khứ, những hạt bụi không đáng kể trên con đường dài vô tận. Mục tiêu của hắn rõ ràng như ánh sao dẫn lối: Giao Thoa Chi Địa. Nơi ấy, theo những truyền thuyết và mảnh ký ức vụn vỡ hắn thu lượm được, là một nút thắt, một điểm giao thoa của vô số Chư Thiên Vạn Giới, và cũng là một trong những nơi Thiên Đạo thể hiện sự kiểm soát khắc nghiệt nhất, hoặc, cũng có thể là yếu ớt nhất.
Hắn bước đi, không nhanh không chậm, nhưng mỗi bước chân đều chứa đựng một sức mạnh nội tại đủ để làm rung chuyển không gian xung quanh. Vùng Đất Phân Cực đúng như tên gọi của nó, là một vùng đất kỳ lạ. Nơi đây không có bầu trời xanh hay mặt đất vững chắc. Thay vào đó là một hỗn hợp của những mảnh vỡ không gian lơ lửng, những dòng chảy năng lượng hỗn loạn mang theo đủ loại thuộc tính, và những ảo ảnh chập chờn của các cảnh giới khác nhau bị kéo vào đây. Có những lúc, hắn nhìn thấy một dòng sông lửa chảy ngược lên trời, hay một khu rừng băng giá mọc trên những tinh vân đầy màu sắc. Đó là hệ quả của sự va chạm giữa các quy tắc, các Đại Đạo khác nhau, bị Thiên Đạo cưỡng ép dung hòa hoặc đàn áp, tạo nên một cảnh tượng vừa hùng vĩ vừa điên rồ.
Kẻ Nghịch Thiên không cảm thấy kinh ngạc. Hắn đã chứng kiến quá nhiều điều vượt ngoài tưởng tượng của phàm nhân. Đối với hắn, sự hỗn loạn này không phải là một dị tượng, mà là một biểu hiện chân thật hơn về bản chất của vũ trụ, nơi mà các quy tắc không phải lúc nào cũng hài hòa, nơi mà sự can thiệp của một ý chí siêu việt có thể tạo ra những biến dạng khủng khiếp như thế này. Hắn cảm nhận được, trong mỗi dòng năng lượng hỗn loạn, trong mỗi ảo ảnh tan vỡ, đều có một sợi dây vô hình kết nối với Thiên Đạo. Nó không phải là sự sắp đặt hoàn hảo, mà là một sự chắp vá, một nỗ lực tuyệt vọng để duy trì một trật tự đã mục nát.
Sức mạnh của Kẻ Nghịch Thiên đã đạt đến một cấp độ mà hắn có thể tự do xuyên qua những khe nứt không gian, lướt qua những dòng chảy năng lượng mà không bị tổn hại. Hắn không cần dùng đến bất kỳ chiêu thức hoa mỹ nào. Đơn giản là hắn *tồn tại*, và sự tồn tại của hắn đã là một sự thách thức với mọi quy tắc. Huyết mạch Nghịch Thiên trong hắn không ngừng gầm thét, hòa cùng với luồng công pháp không tên mà hắn đã tự sáng tạo, tạo thành một trường lực vô hình bao bọc lấy hắn, đẩy lùi mọi sự xâm nhập của “Đạo” ngoại lai.
Càng tiến sâu vào Vùng Đất Phân Cực, Kẻ Nghịch Thiên càng cảm thấy rõ ràng hơn sự hiện diện của một ý chí to lớn, bao trùm. Đó không phải là một sinh vật, mà là một hệ thống, một mạng lưới vô hình của các quy tắc và định mệnh, đan xen vào mọi ngóc ngách của không gian. Nó cố gắng định hình mọi thứ, từ quỹ đạo của một dòng chảy linh khí nhỏ nhất đến sự sinh diệt của một thế giới lớn. Nhưng chính tại nơi giao thoa này, những vết nứt trong mạng lưới đó càng trở nên rõ ràng.
Hắn nhớ lại những Thiên Mệnh Chi Tử mà hắn từng đối đầu. Những kẻ được ban cho khí vận, được nâng đỡ bởi Thiên Đạo. Họ mạnh mẽ, có tài năng, nhưng sự mạnh mẽ đó lại có một giới hạn vô hình. Giới hạn của sự ban ơn, giới hạn của một con đường đã được vạch sẵn. Còn hắn, Kẻ Nghịch Thiên, con đường của hắn là tự tạo ra. Hắn không có thiên mệnh, hắn có Nghịch Mệnh. Hắn không đi theo Đạo, hắn tạo ra Đạo của riêng mình. Đó là sự khác biệt căn bản, cũng là lý do tại sao hắn lại trở thành một dị số, một cái gai trong mắt của hệ thống.
Đột nhiên, không gian phía trước hắn biến dạng kịch liệt. Những mảnh vỡ cảnh giới vốn đang trôi nổi bắt đầu xoay tròn, tạo thành một cơn lốc khổng lồ của ánh sáng và bóng tối. Từ trung tâm cơn lốc, một thực thể khổng lồ dần hiện ra. Nó không có hình dạng cố định, lúc là một con mãng xà vảy vàng, lúc lại biến thành một pho tượng thần linh cổ xưa, rồi lại tan rã thành một đám mây đen kịt đầy sấm sét. Đó là một vật thể sống được tạo thành từ những mảnh vỡ của Đạo, một Hộ Giả của Giao Thoa Chi Địa, được Thiên Đạo phái đến để ngăn cản bất kỳ sự xâm nhập nào có thể phá vỡ trật tự.
“Kẻ Nghịch Đạo! Ngươi dám bước vào vùng cấm của Thiên Đạo!” Một giọng nói vang vọng khắp không gian, không đến từ một cá thể cụ thể, mà là sự cộng hưởng của vô số ý chí bị cưỡng ép hòa làm một. “Linh hồn ngươi đã bị định sẵn để tan biến, số phận ngươi đã được an bài. Ngươi không thể đi ngược lại dòng chảy của vũ trụ!”
Kẻ Nghịch Thiên đứng yên, đôi mắt sâu thẳm không chút dao động. Hắn không buồn đáp lời. Những lời lẽ đó, hắn đã nghe quá nhiều lần, từ những kẻ tự xưng là đại diện của Thiên Đạo đến chính bản thân Thiên Đạo qua những lời nguyền rủa, những sự đàn áp. Hắn đã vượt qua tất cả. Hắn là minh chứng sống cho việc định mệnh có thể bị bẻ gãy, số phận có thể bị viết lại.
Thực thể Hộ Giả gầm lên, vươn ra vô số xúc tu ánh sáng và bóng tối, mỗi xúc tu mang theo một quy tắc khác nhau: trọng lực hủy diệt, thời gian đảo ngược, không gian đóng băng… Tất cả đồng loạt tấn công Kẻ Nghịch Thiên. Đây không phải là một cuộc chiến sức mạnh thuần túy, mà là một cuộc chiến giữa các Đại Đạo. Hộ Giả muốn dùng sự hỗn loạn của Thiên Đạo để nghiền nát Đạo của Kẻ Nghịch Thiên.
Nhưng Kẻ Nghịch Thiên chỉ nhếch mép cười khẩy. “Ngươi là một sự chắp vá của những quy tắc mục nát,” hắn nói, giọng nói trầm thấp nhưng vang vọng khắp Vùng Đất Phân Cực. “Ngươi không hiểu gì về chân lý của Đạo. Đạo không phải là sự áp đặt, mà là sự tự do. Đạo không phải là sự kiểm soát, mà là sự dung hợp. Ngươi, chỉ là một con rối của một ý chí đã lỗi thời.”
Hắn không lùi bước. Huyết mạch Nghịch Thiên bùng nổ, không phải là một luồng sáng chói lọi, mà là một bóng tối sâu thẳm nuốt chửng mọi ánh sáng. Trong bóng tối đó, những sợi xích vô hình của Thiên Đạo bị bẻ gãy, những quy tắc bị đảo lộn. Hắn vươn tay ra, không phải để tấn công, mà để *bẻ cong* thực tại. Những xúc tu ánh sáng và bóng tối của Hộ Giả khi chạm vào trường lực của Kẻ Nghịch Thiên liền tan rã, không phải vì bị phá hủy, mà vì bản chất của chúng bị phủ nhận, bị đảo ngược.
Kẻ Nghịch Thiên bước xuyên qua cơn bão năng lượng. Hắn không hề sử dụng một chiêu thức nào được biết đến. Hắn chỉ đơn giản là đi qua, và mọi thứ cản đường hắn đều bị tan biến như sương khói. “Ngươi không thể ngăn cản ta,” hắn nói, giọng nói giờ đây mang theo một sự lạnh lẽo tuyệt đối. “Ngươi cũng như Thiên Đạo mà ngươi phục tùng, đã trở nên mục ruỗng. Ta không đến để phá hủy, ta đến để *thay đổi*. Để định nghĩa lại. Để mở ra một con đường khác cho những sinh linh bị xiềng xích.”
Hộ Giả khổng lồ run rẩy, hình dạng biến đổi điên cuồng. Nó không thể hiểu được sức mạnh này, không thể phân tích được quy tắc này. Nó là một thực thể của Thiên Đạo, được tạo ra để bảo vệ quy tắc. Nhưng Kẻ Nghịch Thiên lại là một lỗ hổng trong quy tắc, một sự tồn tại không thể lý giải. Sự mâu thuẫn này khiến nó tan rã từ bên trong.
Không có tiếng nổ lớn, không có sự hủy diệt rầm rộ. Hộ Giả dần dần biến mất, không phải thành tro bụi, mà thành những mảnh vỡ của quy tắc, những dòng năng lượng vô chủ trôi nổi trong không gian, mất đi ý nghĩa và mục đích. Kẻ Nghịch Thiên đã không giết nó. Hắn đã *hóa giải* nó, phá vỡ bản chất của nó, khiến nó không còn tồn tại với tư cách là một Hộ Giả của Thiên Đạo nữa.
Phía trước hắn, cơn lốc không gian và thời gian cuối cùng cũng lắng xuống, để lộ ra một cảnh tượng hoàn toàn khác biệt. Đó là một vùng đất không có biên giới, không có màu sắc cụ thể, chỉ là một sự hòa trộn của vạn vật. Những tinh thể lơ lửng khổng lồ phát ra ánh sáng bảy sắc cầu vồng, nhưng ánh sáng đó lại không thể soi rọi được sự hỗn độn kỳ lạ bên dưới. Có những dòng sông của linh hồn trôi dạt, những ngọn núi của ký ức vĩnh cửu, và những cánh đồng của ý chí sinh mệnh đang chờ đợi được tái sinh.
Đây chính là Giao Thoa Chi Địa. Nơi mà mọi luân hồi bắt đầu và kết thúc, nơi mà các sợi dây nhân quả đan xen thành một tấm mạng khổng lồ, nơi mà Thiên Đạo có thể trực tiếp thao túng sự luân chuyển của sinh mệnh giữa các giới. Kẻ Nghịch Thiên cảm nhận được sự hiện diện của vô số linh hồn cổ xưa, những ký ức của những nền văn minh đã bị lãng quên, và cả những dấu vết của một “Đại Đạo” nguyên thủy, bị che lấp bởi lớp vỏ của “Thiên Đạo” hiện tại.
Một cảm giác quen thuộc ập đến, nhưng không phải là một ký ức cụ thể, mà là một sự rung động sâu thẳm trong huyết mạch. Có lẽ, nơi đây có liên quan đến nguồn gốc của hắn, hoặc nguồn gốc của chính “Nghịch Đạo” mà hắn đang nắm giữ. Giao Thoa Chi Địa không chỉ là một điểm đến, mà là một cánh cửa, một nút thắt quan trọng trong hành trình tìm kiếm chân tướng của “Thiên”.
Kẻ Nghịch Thiên bước vào Giao Thoa Chi Địa. Mỗi bước chân của hắn đều là một sự đảo ngược của quy luật. Hắn không đi theo dòng chảy của luân hồi, mà bước đi trên chính dòng chảy đó, như một vị thần nắm giữ quyền năng định đoạt. Hắn không cố gắng hòa nhập, mà khẳng định sự khác biệt của mình. Sự xuất hiện của hắn tại nơi đây, chắc chắn sẽ không chỉ gây chấn động Vùng Đất Phân Cực, mà còn gửi một làn sóng xung kích xuyên qua toàn bộ hệ thống Thiên Đạo của Chư Thiên Vạn Giới.
Trò chơi đã thực sự bắt đầu. Và Kẻ Nghịch Thiên, giờ đây, đã sẵn sàng để đối mặt với những bí ẩn sâu thẳm nhất của luân hồi và chân tướng của Thiên Đạo.