Nghịch ThiênChương 718
La Chinh bước vào, không phải là một cánh cổng rực rỡ hay một đường hầm thời không cố định, mà là một sự hòa tan vào hư vô bao la. Cảm giác đầu tiên không phải là lạnh lẽo hay trống rỗng, mà là một sự choáng ngợp đến tận cùng của các giác quan. Không gian Vạn Giới không hề tĩnh lặng. Nó là một bản giao hưởng hỗn độn của ánh sáng và bóng tối, của năng lượng nguyên thủy và những tàn dư của vô số thế giới đã từng tồn tại.
Hắn cảm thấy hàng tỷ sợi tơ vô hình đang kéo dãn, đan xen vào nhau, mỗi sợi đều mang theo một tần số rung động khác biệt, một quy tắc vận hành riêng biệt. Đó là những sợi Đạo vận hành vũ trụ, những mạch ngầm của Thiên Đạo, nhưng ở đây, chúng không còn là những dòng chảy được định hình rõ ràng như ở Thượng Giới. Chúng là những luồng năng lượng thô sơ, nguyên thủy, cuộn xoáy và va chạm không ngừng.
Ngọn lửa Nghịch Thiên trong đan điền của La Chinh rực cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như một con thuyền nhỏ giữa đại dương bão tố, cố gắng định vị giữa vô vàn các dòng chảy Thiên Đạo hỗn loạn. Hắn không còn cảm nhận được trọng lực, không còn thấy khái niệm phương hướng. Xung quanh hắn, những tinh vân đủ màu sắc như những dải lụa khổng lồ trôi dạt, xa hơn nữa là những chấm sáng li ti – những thế giới khác, những đại lục, tiểu hành tinh, hay thậm chí là những hạt bụi vũ trụ mang trong mình cả một nền văn minh đã lụi tàn.
“Đây chính là Vạn Giới sao?” La Chinh thì thầm, giọng nói như bị nuốt chửng bởi sự bao la. Hắn đã chuẩn bị tâm lý cho một thế giới rộng lớn hơn, nhưng sự vĩ đại và hỗn độn này vượt xa mọi tưởng tượng. Mỗi hơi thở hắn hít vào đều mang theo một cảm giác của sự cổ xưa và vĩnh hằng, một áp lực vô hình nhưng nặng nề, như thể bản thân vũ trụ đang đè nén lên ý chí của hắn.
Cái gánh nặng của vô số linh hồn mà hắn đã cứu vớt từ vòng Luân Hồi bị thao túng, giờ đây không còn là một áp lực tinh thần đơn thuần. Hắn cảm thấy từng linh hồn ấy như một điểm sáng nhỏ bé trong đại dương ý thức của mình, cùng hắn đối mặt với sự bao la của Vạn Giới. Chúng không còn bi thương hay oán hận, mà là một sự cộng hưởng của hy vọng và khát vọng tự do, tiếp thêm sức mạnh cho ngọn lửa Nghịch Thiên.
La Chinh nhắm mắt lại, thả lỏng tâm trí. Hắn không thể dùng đôi mắt phàm trần để nhìn thấu cái không gian này. Hắn cần dùng Đạo. Hắn cảm nhận. Ngay lập tức, một dòng chảy thông tin khổng lồ ập vào tâm trí hắn. Đó là những mảnh vỡ của quy tắc, những vết tích của lịch sử, những dấu ấn của sinh diệt và luân hồi. Tất cả đều là biểu hiện của Thiên Đạo, nhưng không phải là một Thiên Đạo nguyên bản, mà là một thứ gì đó đã bị bóp méo, bị biến dị.
“Thiên Đạo… ngươi đã làm gì?” Hắn tự hỏi. Từ những mảnh vỡ thông tin này, hắn nhận ra một sự thật kinh hoàng. Không gian giữa các thế giới không phải là vô chủ. Nó là một chiến trường âm thầm, nơi những quy tắc của Thiên Đạo không ngừng va chạm và cạnh tranh. Những tinh vân rực rỡ kia không chỉ là vẻ đẹp của vũ trụ, mà còn là tàn dư của những trận đại chiến giữa các Đạo tắc, những thế giới đã bị nuốt chửng, những nền văn minh đã bị xóa sổ bởi chính sự vận hành tàn khốc của Thiên Đạo.
Bất chợt, một luồng sóng xung kích vô hình quét qua. Nó không gây ra tiếng động, nhưng La Chinh cảm thấy toàn bộ không gian xung quanh hắn như bị xé toạc. Hắn mở mắt, ánh mắt hội tụ vào một điểm xa xăm. Một lỗ đen khổng lồ đang hình thành, không phải do sự sụp đổ của một ngôi sao, mà là do sự chồng chéo và va chạm của hàng vạn sợi Đạo tắc. Nó không hút vật chất, mà hút lấy quy tắc, hút lấy ý niệm, hút lấy cả sự tồn tại.
“Không Gian Quy Tắc Phong Bạo…” La Chinh lẩm bẩm, nhận ra mối nguy hiểm. Đây không phải là bão tố của vật chất, mà là bão tố của Đạo. Một khi bị cuốn vào, hắn có thể bị xé nát thành từng mảnh ý niệm, linh hồn hắn sẽ bị đồng hóa vào dòng chảy vô tận của Thiên Đạo, mất đi bản ngã.
Nhưng La Chinh không lùi bước. Ngọn lửa Nghịch Thiên trong hắn không cho phép hắn sợ hãi. Hắn là Hộ Đạo Giả mới, là kẻ mang sứ mệnh tái định nghĩa. Để đối mặt với chân tướng của Thiên Đạo, hắn phải hiểu nó, phải đi xuyên qua những nơi nguy hiểm nhất của nó.
Hắn vận chuyển công pháp, toàn thân rực sáng một ánh kim nhạt. Đây không phải là hào quang của Tiên hay Thần, mà là ánh sáng của “Nghịch Đạo” đang dần thức tỉnh trong hắn. Một loại Đạo không tuân theo, không dung nhập, mà là đối nghịch và vượt qua. Hắn dùng ý chí của mình, dùng kinh nghiệm từ vô số lần nghịch chuyển số phận, để tạo ra một vùng không gian nhỏ bé thuộc về riêng hắn, một vùng chân không của sự nổi loạn, chống lại sự đồng hóa của Phong Bạo Quy Tắc.
Hắn tiến vào. Từng bước chân vô hình của hắn là một sự thách thức. Những sợi Đạo tắc như những mũi kim vô hình đâm xuyên qua cơ thể, cố gắng xé rách linh hồn hắn. Hắn cảm thấy mình như đang bị kéo dãn ra hàng tỷ mảnh, mỗi mảnh lại bị ép buộc phải tuân theo một quy tắc khác nhau. Cơn đau không chỉ là thể xác, mà là một sự tra tấn đến tận cùng ý thức, cố gắng bẻ gãy ý chí của hắn, ép buộc hắn phải chấp nhận sự tối thượng của Thiên Đạo.
“Không!” La Chinh gầm lên trong tâm trí. “Ngươi không phải là chân lý! Ngươi chỉ là một thứ đã bị mục ruỗng!”
Mỗi khi một sợi Đạo tắc cố gắng xâm nhập, ngọn lửa Nghịch Thiên lại bùng cháy mạnh mẽ hơn, đốt cháy những sợi tơ đó, biến chúng thành năng lượng cho chính La Chinh. Hắn không chỉ chống lại, hắn còn hấp thụ. Hắn không chỉ phá vỡ, hắn còn thấu hiểu. Trong cơn bão tố của quy tắc, hắn dần nhận ra những lỗ hổng, những điểm yếu của Thiên Đạo đang vận hành nơi đây. Hắn nhận ra rằng, dù Thiên Đạo có vẻ vô cùng và toàn năng, nhưng nó cũng có những sự phân mảnh, những mâu thuẫn nội tại, những vết nứt đã hình thành từ thuở sơ khai.
Trong một khoảnh khắc, một mảnh vỡ hình ảnh lướt qua tâm trí La Chinh. Đó là một vùng không gian hỗn độn hơn cả hiện tại, nơi không có quy tắc, chỉ có sự hỗn mang tuyệt đối. Rồi một bàn tay khổng lồ, vô hình, vươn ra, bắt đầu sắp đặt, tạo ra những sợi tơ Đạo đầu tiên. Nhưng không phải chỉ có một bàn tay. Có nhiều bàn tay khác nhau, mỗi bàn tay lại cố gắng định hình vũ trụ theo ý muốn riêng của mình. Đó là một cuộc chiến tranh giành quyền lực ngay từ thuở khai thiên lập địa, một âm mưu cổ xưa đã tạo nên Thiên Đạo hỗn loạn như ngày nay.
Mảnh vỡ đó nhanh chóng biến mất, nhưng nó để lại một ấn tượng sâu sắc trong tâm trí La Chinh. Thiên Đạo không phải là một thực thể duy nhất, không phải là một chân lý bất biến. Nó là tổng hòa của những ý chí, những quy tắc, và có thể là cả những sai lầm đã được thiết lập từ rất xa xưa. Điều này càng củng cố quyết tâm của hắn.
Hắn bước ra khỏi Phong Bạo Quy Tắc, cơ thể hắn run rẩy, nhưng ánh mắt hắn càng thêm kiên định. Hắn đã vượt qua thử thách đầu tiên của Vạn Giới. Ngọn lửa Nghịch Thiên trong hắn không những không suy yếu, mà còn bùng cháy dữ dội hơn, mang theo một tia sáng của sự thấu hiểu sâu sắc hơn về bản chất của Thiên Đạo. Hắn đã “nhấm nháp” được một phần nhỏ của Đạo vận hành vũ trụ, và nó cho hắn một cái nhìn thoáng qua về sự phức tạp và mục nát của nó.
Phía trước hắn, xuyên qua dải tinh vân mờ ảo, một ánh sáng lấp lánh thu hút sự chú ý. Đó không phải là ánh sáng của một ngôi sao thông thường, mà là một thứ ánh sáng có màu sắc kỳ dị, như được làm từ hàng tỷ tinh thể lấp lánh, tạo thành một hình dạng giống như một con thuyền khổng lồ trôi dạt vô định. Nó không có cánh buồm, không có bánh lái, nhưng lại phát ra một trường năng lượng đặc biệt, như đang thu hút những sợi Đạo tắc xung quanh, tạo thành một con đường vô hình dẫn đến nó.
La Chinh cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ. Đó có thể là một thế giới, một di tích cổ xưa, hay một con thuyền của những kẻ du hành Vạn Giới. Dù là gì đi nữa, nó cũng là một khởi đầu, một điểm đến đầu tiên trong hành trình vô tận của hắn. Hắn là La Chinh, ngọn lửa Nghịch Thiên. Hắn đã sẵn sàng để đối mặt với bất cứ điều gì mà Chư Thiên Vạn Giới và Thiên Đạo có thể ném vào hắn. Hắn sẽ tìm ra chân tướng, và hắn sẽ tái định nghĩa lại ý nghĩa của sự tồn tại.
Hắn bước đi, hướng về phía con thuyền tinh thể, ánh mắt rực cháy với khát vọng và ý chí không thể lay chuyển.