Nghịch ThiênChương 724
La Chinh xuyên qua tầng mây đen cuối cùng, cảm giác nặng nề của Hồi Khư Giới không chỉ là một áp lực vật lý đơn thuần. Đó là sự mục ruỗng của linh khí, sự đình trệ của nhân quả, và một thứ gì đó âm ỉ, bóp nghẹt mọi sinh linh như một sợi xích vô hình. Hắn hạ xuống chậm rãi, đôi mắt thâm thúy quét qua khung cảnh bên dưới. Không phải là sự hoang tàn của một chiến trường vừa tàn, mà là sự cằn cỗi của một vùng đất đã bị vắt kiệt sức sống qua hàng vạn năm.
Dưới lớp mây đen u ám, những ngọn núi trọc lóc vươn lên như những bộ xương khô khốc, những dòng sông cạn trơ đáy phơi bày nền đá xám xịt. Thảm thực vật hiếm hoi, cố gắng bám trụ trên những khe nứt, cũng mang một màu úa tàn, không chút sinh khí. La Chinh không cảm nhận được linh khí tự nhiên lưu chuyển, chỉ có một luồng năng lượng hỗn tạp, nặng nề, như thể cả thế giới đang thở hắt ra những hơi thở cuối cùng.
Hắn đáp xuống một vùng đất bằng phẳng, nơi từng có lẽ là một cánh đồng rộng lớn, giờ đây chỉ còn lại những vết nứt nẻ chằng chịt, sâu hoắm như miệng vết thương không bao giờ lành. Không một tiếng chim hót, không một côn trùng kêu, cả không gian chìm trong một sự tĩnh lặng đáng sợ, chỉ có tiếng gió rít qua những kẽ đá, nghe như những lời than khóc.
La Chinh nhắm mắt lại. Thần thức của hắn không còn bị hạn chế bởi những xiềng xích vô hình như trước. Hắn đã là một dị số, một kẻ mà Thiên Đạo không thể hoàn toàn kiểm soát. Giờ đây, hắn có thể cảm nhận được những dòng chảy ẩn sâu bên dưới mọi quy tắc, những mạch ngầm của vũ trụ mà trước đây chỉ có thể mơ hồ chạm tới. Hắn cảm nhận được Hồi Khư Giới này đang bị một lực lượng vô hình rút cạn. Không phải là cướp đoạt linh khí đơn thuần, mà là sự giam cầm, sự bóp méo của chính Đạo vận hành.
Nơi đây, vòng luân hồi dường như đã bị phá vỡ. Linh hồn sinh ra, chết đi, không thể siêu thoát, mà bị giữ lại, tan rã thành những mảnh vỡ ý niệm, hòa vào cái “nặng nề” của thế giới này. Đây chính là biểu hiện của một “Thiên Đạo” méo mó, không còn là quy luật tự nhiên của vạn vật mà là một công cụ để duy trì một trật tự bất công, một sự sống sót của cái cũ trên sự hy sinh của cái mới.
Hồi Khư Giới, đúng như tên gọi của nó, là một cõi giới của những phế tích, không chỉ về mặt vật chất mà còn về mặt tâm linh. Sự sống ở đây tồn tại như một sự giày vò, chứ không phải là một món quà. Những linh hồn bị giam hãm, những nhân quả bị đình trệ, tất cả tạo nên một bức tranh bi thảm mà La Chinh chưa từng thấy ở bất kỳ Đại Thế Giới nào khác, dù là phàm trần hay thượng giới.
“Thiên Đạo…” La Chinh lẩm bẩm, âm thanh của hắn vang vọng trong không gian tĩnh mịch. “Ngươi đã biến những thế giới này thành cái gì?”
Đột nhiên, một rung động yếu ớt truyền đến từ phía chân trời. La Chinh mở mắt, nhìn về phía đó. Một cột khói đen mờ mịt bốc lên, kéo theo một mùi hôi thối khó chịu của sự mục nát và tuyệt vọng. Đó là dấu hiệu của sự sống, nhưng một sự sống đang thoi thóp, bị đày đọa.
Hắn không do dự, thân ảnh như một bóng ma lướt đi, lao về phía cột khói. Tốc độ của hắn nhanh như chớp, nhưng lại không gây ra bất kỳ dao động linh khí nào, như thể hắn đã hòa mình vào chính sự tĩnh lặng của Hồi Khư Giới. Hắn không cần ẩn mình, nhưng cũng không muốn gây ra sự chú ý không cần thiết. Mục đích của hắn là tìm hiểu, không phải gây chiến. Ít nhất là ở thời điểm hiện tại.
Khoảng khắc sau, hắn đã đến gần. Đó là một khu định cư nhỏ, nằm ẩn mình trong một thung lũng đá. Những ngôi nhà được dựng từ đá thô và đất sét khô cứng, xiêu vẹo như có thể đổ sập bất cứ lúc nào. Không có ánh đèn, không có tiếng cười nói. Chỉ có sự im lặng bao trùm, và mùi hôi thối nồng nặc hơn. Cột khói bốc lên từ một đống lửa nhỏ ở trung tâm, nơi một vài hình bóng gầy gò, ốm yếu đang ngồi co ro.
La Chinh thu mình lại trong bóng tối của một tảng đá lớn, quan sát. Những người dân ở đây có làn da xanh xao, đôi mắt trũng sâu và vô hồn. Quần áo của họ rách rưới, bẩn thỉu. Họ không tu luyện, không có chút linh lực nào. Họ chỉ đơn thuần là những phàm nhân, nhưng là những phàm nhân đang sống trong một địa ngục trần gian.
Một người đàn ông già cả, tóc bạc phơ, đang dùng một cành cây khô khuấy thứ gì đó trong một cái nồi đất. Mùi hôi thối bốc ra từ đó khiến La Chinh nhíu mày. Hắn không cần nhìn, cũng biết đó không phải là món ăn bình thường. Đó là thứ gì đó được tạo ra từ sự tuyệt vọng, từ những thứ đáng lẽ phải bị phân hủy, bị lãng quên.
Bên cạnh ông lão, một đứa trẻ gầy gò, chừng năm, sáu tuổi, đang ho khan từng tiếng. Đứa bé run rẩy, cố gắng vươn tay về phía cái nồi, đôi mắt đầy vẻ thèm khát nhưng cũng chứa đựng một nỗi sợ hãi mơ hồ. Một người phụ nữ trẻ hơn, có lẽ là mẹ của đứa bé, dùng đôi bàn tay xương xẩu vỗ nhẹ lưng con, nhưng ánh mắt của nàng cũng chỉ là sự trống rỗng.
La Chinh cảm nhận được sự tuyệt vọng từ sâu thẳm linh hồn của họ. Nó không phải là sự tuyệt vọng nhất thời, mà là sự tuyệt vọng đã ăn sâu vào huyết mạch, vào luân hồi của cả chủng tộc này. Đây chính là vết sẹo mà Thiên Đạo đã để lại trên Hồi Khư Giới.
Hắn lại nhắm mắt. Lần này, hắn không chỉ cảm nhận những dòng chảy năng lượng, mà còn cố gắng chạm tới những sợi dây nhân quả mỏng manh. Hắn nhận ra, sự sống ở Hồi Khư Giới bị rút ngắn một cách bất thường, linh hồn bị ràng buộc, không thể tái sinh một cách trọn vẹn. Mỗi khi một sinh linh chết đi, một phần năng lượng sống của họ không trở về với Đạo, mà bị hút vào một vòng xoáy vô hình, nuôi dưỡng một cái gì đó tối tăm, ẩn sâu dưới lòng đất.
Đây không phải là sự cố, mà là một cơ chế được thiết lập. Thiên Đạo ở đây không chỉ là một quy luật, mà là một kẻ hút máu, một kẻ lợi dụng sự sống của vạn vật để duy trì sự tồn tại của chính nó, hoặc của một thế lực nào đó đứng sau nó.
Sự tức giận bùng lên trong lòng La Chinh. Hắn đã thấy sự bất công, sự tàn nhẫn của các thế lực thượng giới, của những vị thần linh tự xưng là đại diện cho Thiên Đạo. Nhưng chưa bao giờ hắn thấy một Thiên Đạo lại mục nát và bóc lột đến mức này. Nó không chỉ chi phối, mà còn hủy hoại. Nó không chỉ định đoạt, mà còn cướp đoạt.
Đây chính là “chân tướng” mà hắn cần tìm hiểu. Đây chính là “điểm yếu” mà hắn cần phá vỡ. Hồi Khư Giới, một thế giới đang chịu đựng, không phải là kết thúc, mà là khởi đầu cho cuộc hành trình “Nghịch Thiên” thực sự của hắn.
La Chinh mở mắt. Ánh sáng trong mắt hắn không còn vẻ trầm tư, mà thay vào đó là sự kiên định sắt đá. Hắn không thể để những sinh linh này tiếp tục chịu đựng. Hắn không thể để Thiên Đạo này tiếp tục bóp méo luân hồi, nhân quả.
Hắn không bước ra ngay. Hắn cần một kế hoạch. Một kế hoạch để thấu hiểu sâu hơn cơ chế này, để tìm ra nguồn gốc của sự bóc lột, và để tìm cách phá vỡ nó từ tận gốc rễ. Hắn sẽ không chỉ là một tia hy vọng, mà sẽ là cơn bão quét sạch mọi xiềng xích.
Hắn sẽ bắt đầu từ những điều nhỏ nhất, từ những sinh linh yếu ớt nhất này, để từ đó lật đổ cả một trật tự đã tồn tại từ vô số kiếp. Hồi Khư Giới, một thế giới của sự đổ nát, sẽ là nơi hạt giống “Nghịch Đạo” của La Chinh bắt đầu bén rễ, và từ đó, sẽ mọc lên thành cây đại thụ, thách thức cả Chư Thiên Vạn Giới.
Hắn lướt đi trong đêm tối, ẩn mình vào những khe núi sâu thẳm, bắt đầu hành trình tìm kiếm chân tướng. Cuộc đối đầu với “Thiên Đạo” không còn là một khái niệm trừu tượng, mà là một cuộc chiến sinh tử, vì sự sống và tự do của hàng tỷ sinh linh đang bị giam cầm.
Hồi Khư Giới, ngươi sẽ không phải đợi chờ thay đổi nữa. Thay đổi, đã đến.