Nghịch Thiên
Chương 726

Cập nhật lúc: 2026-03-16 22:47:49 | Lượt xem: 6

La Chinh phóng vút đi, không chút do dự, tốc độ nhanh như một tia chớp xuyên qua màn đêm u ám của Hồi Khư Giới. Cảnh tượng những người lùn kiệt sức, ánh mắt vô hồn vẫn còn in đậm trong tâm trí hắn. Sự tuyệt vọng và chấp nhận số phận của họ như một lưỡi dao cứa vào trái tim La Chinh, thổi bùng lên ngọn lửa Nghịch Thiên trong huyết quản.

Chẳng mấy chốc, một bóng đen khổng lồ hiện ra trước mắt hắn, sừng sững giữa bầu trời mịt mùng. Đó là tháp đá đen, vật thể duy nhất có thể nhìn thấy rõ ràng trên Hồi Khư Giới này, một ngọn tháp dường như được đẽo gọt từ chính sự thống khổ và tuyệt vọng. Nó cao vút, chạm tới tầng mây đen kịt, đỉnh tháp ẩn hiện trong màn sương mù dày đặc, mang một vẻ uy nghiêm đến rợn người.

La Chinh dừng lại ở khoảng cách an toàn, ngước nhìn. Ngọn tháp không có bất kỳ cửa sổ hay lỗ thông hơi nào, chỉ là một khối đá đen nguyên khối, với những đường khắc cổ quái, chằng chịt như mạch máu trên bề mặt. Chúng không phải là những hình chạm khắc thông thường, mà dường như là những ký tự cổ xưa, phát ra một thứ năng lượng âm u, nặng nề, khiến không khí xung quanh trở nên đặc quánh. Hắn có thể cảm nhận được, mỗi nhịp đập của Hồi Khư Giới này đều bị ngọn tháp khổng lồ kia chi phối.

“Đây chính là xiềng xích,” La Chinh lẩm bẩm. Hắn không chỉ nhìn thấy bằng mắt thường, mà còn cảm nhận được bằng linh thức, bằng cả ý chí của mình. Những đường khắc trên tháp không chỉ là hoa văn, chúng là những phù văn trấn áp, không ngừng hút cạn linh khí, sinh cơ, thậm chí là cả ý chí phản kháng của toàn bộ sinh linh Hồi Khư Giới. Chúng là sợi dây vô hình trói buộc số phận, nghiền nát hy vọng, khiến mọi sự cố gắng đều trở thành vô nghĩa.

Hắn vươn tay, nhẹ nhàng chạm vào một phiến đá gần chân tháp. Một luồng điện lạnh buốt chạy dọc cánh tay hắn, không phải là sát thương vật lý, mà là một cảm giác suy yếu, như thể một phần sinh mệnh lực của hắn đang bị rút cạn. La Chinh nhanh chóng rút tay về, ánh mắt lóe lên vẻ kiên định. Ngọn tháp này không phải do phàm nhân kiến tạo, mà là một tạo vật của những thế lực siêu phàm, có thể là Tiên, Thần, hoặc thậm chí là một thứ vượt ngoài nhận thức của hắn.

Hắn thử vận dụng Vô Tướng Thần Công, biến hóa thành hư ảnh, xuyên qua. Nhưng khi thân thể hắn vừa chạm vào biên giới vô hình quanh tháp, một lực đẩy vô hình cực mạnh đã hất hắn văng ra. Lực lượng này không phải là công kích, mà là một sự kháng cự của quy tắc, như thể ngọn tháp tự thân nó là một vùng cấm địa, không thể bị xâm phạm bằng những phương pháp thông thường.

“Quy tắc sao?” La Chinh nhíu mày. Hắn đã gặp vô số quy tắc trên hành trình tu luyện của mình, nhưng quy tắc của ngọn tháp này lại mang một vẻ khác lạ. Nó không phải là quy tắc của một thế giới, mà là quy tắc của một “công cụ”, một thứ được tạo ra để thực hiện một mục đích nhất định.

Hắn nhắm mắt lại, thả lỏng toàn thân, không cố gắng dùng sức mạnh để phá vỡ, mà dùng linh thức để cảm nhận, để thấu hiểu. Trong đầu hắn, những phù văn trên tháp dần hiện rõ, không còn là những đường nét vô tri, mà là những dòng chảy năng lượng phức tạp, liên kết với nhau thành một mạng lưới khổng lồ. Chúng không ngừng luân chuyển, biến đổi, nhưng đều hướng về một trung tâm duy nhất – đỉnh tháp.

La Chinh nhận ra, muốn tiến vào ngọn tháp, không thể dùng vũ lực đơn thuần. Hắn phải “giải mã” nó, phải tìm ra kẽ hở trong mạng lưới quy tắc của nó. Đây chính là bản chất của “Nghịch Đạo” mà hắn đang dần thức tỉnh – không phải là phá hủy, mà là thay đổi, là xoay chuyển, là tìm ra con đường khác biệt trong những quy tắc đã được định sẵn.

Hắn ngồi xuống, khoanh chân trước ngọn tháp đen, như một thiền sư đang nhập định. Thời gian trôi qua, một canh, hai canh… Hắn dùng linh hồn để hòa nhập với những dao động năng lượng của tháp, để cảm nhận từng “hơi thở” của nó. Dần dần, một bức tranh toàn cảnh về cấu trúc năng lượng của ngọn tháp hiện ra trong tâm trí La Chinh. Hắn thấy những dòng chảy sinh mệnh của Hồi Khư Giới bị hút vào, chuyển hóa, rồi được đưa lên cao, hướng về một chiều không gian khác.

Hắn cũng nhận ra, trong vô số những phù văn trấn áp, có một phù văn đặc biệt, nằm ở vị trí trung tâm của mỗi tầng tháp. Đó là “phù văn chìa khóa”, một điểm yếu, hay đúng hơn là một “cổng vào” được che giấu khéo léo. Tuy nhiên, phù văn này không cố định, nó liên tục di chuyển, biến đổi, đòi hỏi một sự thấu hiểu sâu sắc về chu kỳ vận hành của tháp mới có thể nắm bắt được.

Đột nhiên, La Chinh mở bừng mắt. Trong khoảnh khắc đó, hắn đã nắm bắt được chu kỳ. Một luồng sáng mờ ảo lóe lên trong lòng bàn tay hắn, đó là sức mạnh của “Nghịch Đạo”, một dòng năng lượng không thuộc về bất kỳ quy tắc nào hắn từng biết. Hắn điểm ngón tay về phía một phiến đá trên thân tháp, nơi phù văn chìa khóa đang ẩn hiện trong một khoảnh khắc cực ngắn.

“Cộp!”

Không có tiếng nổ lớn, không có rung chuyển dữ dội. Chỉ có một âm thanh nhỏ bé, như giọt nước rơi vào đá, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Ngay lập tức, một cánh cửa vô hình hiện ra, hé mở một khe hở vừa đủ để một người lách vào.

La Chinh không chần chừ. Hắn biết, cánh cửa này sẽ không tồn tại lâu. Hắn bước vào, không gian bên trong tháp tối tăm và ẩm ướt, mang theo một mùi hôi thối khó tả, như mùi của sự mục nát và tuyệt vọng đã tích tụ hàng ngàn năm. Những bức tường đá lạnh lẽo, không có bất kỳ nguồn sáng nào, nhưng La Chinh vẫn có thể nhìn rõ.

Hắn đi dọc theo hành lang hẹp, sâu vào bên trong. Càng đi, hắn càng cảm nhận được một luồng năng lượng mạnh mẽ hơn, nhưng cũng vô cùng quen thuộc. Đó là năng lượng của sinh mệnh, của linh hồn, nhưng đã bị biến đổi, trở nên méo mó và u ám. Nó không còn là sức sống, mà là một thứ bị rút cạn, bị vắt kiệt.

Hành lang dẫn đến một không gian rộng lớn hơn, một căn phòng hình tròn nằm sâu trong lòng tháp. Ở trung tâm căn phòng là một cột năng lượng khổng lồ, màu xanh lam rực rỡ, không ngừng rung động. Cột năng lượng đó không phải là nguồn gốc của sự sống, mà là một cỗ máy hút sinh mệnh. Hàng ngàn, hàng vạn sợi tơ năng lượng vô hình tỏa ra từ cột, xuyên qua vách tháp, lan tỏa khắp Hồi Khư Giới, hút lấy từng chút sinh cơ của các sinh linh.

Và điều khiến La Chinh rùng mình nhất là, xung quanh cột năng lượng, có hàng trăm quả cầu pha lê trong suốt, lơ lửng giữa không trung. Mỗi quả cầu đều chứa đựng một linh hồn mờ ảo, nhỏ bé, đang lặp đi lặp lại một chu kỳ sinh diệt. Chúng là những linh hồn của những người lùn Hồi Khư Giới, bị giam cầm trong một vòng luân hồi cưỡng bức, không có khả năng siêu thoát, không có khả năng luân chuyển đến một kiếp sống khác tốt đẹp hơn. Sinh ra, lớn lên, chết đi, và linh hồn lại bị hút vào đây, tái sinh trong một vòng lặp vô tận, mãi mãi phục vụ cho mục đích của ngọn tháp.

Đây không phải là sự áp bức đơn thuần. Đây là một sự thao túng Luân Hồi, một sự can thiệp trực tiếp vào Đạo vận hành vũ trụ! Một thế lực nào đó không chỉ muốn bóc lột Hồi Khư Giới, mà còn muốn kiểm soát cả sinh mệnh, cả kiếp luân hồi của nó. Đây chính là “chân tướng Thiên Đạo” mà La Chinh đang tìm kiếm, một khía cạnh tàn khốc và ích kỷ của nó.

La Chinh nghiến răng, nắm chặt tay. Sự tức giận bùng lên trong lòng hắn, nhưng không phải là sự tức giận mù quáng, mà là một sự phẫn nộ lạnh lùng, kèm theo một quyết tâm sắt đá. Hắn đã từng nghĩ rằng “Thiên” là một ý chí vô hình, nhưng bây giờ hắn nhận ra, “Thiên” có thể là một hệ thống, một tập hợp các quy tắc được tạo ra và duy trì bởi những kẻ mạnh hơn, những kẻ tự cho mình quyền định đoạt số phận của vạn vật.

“Thao túng luân hồi, giam cầm linh hồn… các ngươi, thật sự đã vượt quá giới hạn,” La Chinh lẩm bẩm, giọng nói trầm thấp, vang vọng trong không gian u ám. Hắn ngẩng đầu, nhìn lên đỉnh tháp, nơi cột năng lượng xanh lam vươn thẳng tới. Có lẽ, kẻ chủ mưu thật sự không ở đây, mà là ở một thế giới khác, một cảnh giới cao hơn, đang từ xa điều khiển cỗ máy tàn bạo này.

Hắn biết, trận chiến này không chỉ là giải phóng Hồi Khư Giới, mà còn là một cuộc chiến chống lại sự bất công của toàn bộ Luân Hồi Đạo. Hắn sẽ phải phá vỡ không chỉ xiềng xích vật chất, mà còn cả xiềng xích của nghiệp quả, của số phận đã bị thao túng. Với mỗi bước chân tiến lên, ý chí Nghịch Thiên của La Chinh lại càng trở nên kiên cường. Hắn sẽ không để bất kỳ ai định đoạt số phận của kẻ khác, huống hồ là thao túng cả vòng luân hồi.

Phía trên cột năng lượng, một cánh cổng không gian mờ ảo đang dần hình thành, phát ra một luồng khí tức cổ xưa, bí ẩn. Đó là lối đi đến thế giới của kẻ đã tạo ra ngọn tháp này, kẻ đã giam cầm Hồi Khư Giới. La Chinh biết, hành trình của hắn chỉ vừa mới bắt đầu.

Hắn hít một hơi thật sâu, ánh mắt sắc bén như dao cạo, chứa đựng sự phẫn nộ và ý chí bất khuất. Hắn sẽ không chỉ phá hủy ngọn tháp này, hắn sẽ phá hủy tận gốc rễ của sự bất công, của cái gọi là “Thiên Đạo” đã thao túng số phận của vô số sinh linh. Cánh cổng không gian đang chờ đợi, và La Chinh, với Nghịch Đạo của mình, đã sẵn sàng để đối mặt với bất cứ điều gì đang ẩn giấu phía bên kia.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8