Nghịch ThiênChương 730
Cảm giác tan chảy không phải là một sự hủy diệt đơn thuần, mà là một sự đồng hóa cưỡng chế. Từng tế bào, từng sợi gân, từng thớ thịt của La Chinh đều bị kéo căng ra, như thể muốn xé toạc hắn thành vô số mảnh nhỏ, rồi lại dùng một lực lượng vô hình để sắp xếp lại, ép buộc hắn hòa vào một dòng chảy vĩ đại, một bản thể siêu việt hơn. Ý Chí Thiên Đạo không gào thét, nó thì thầm, nó len lỏi, nó ve vuốt từng ngóc ngách trong tâm hồn, hứa hẹn một sự giải thoát khỏi gánh nặng của cá nhân, một sự bình yên tuyệt đối khi trở thành một phần của đại đồng. Nhưng La Chinh biết, đó không phải là bình yên, đó là sự mất đi.
Nghịch Đạo của hắn bùng cháy. Nó không phải là một công pháp, mà là một ngọn lửa ý chí, một lời tuyên bố phản kháng khắc sâu vào huyết mạch. Hắn đã từng là phế vật, từng bị ruồng bỏ, từng phải vật lộn với số phận. Mỗi bước chân hắn đi, mỗi giọt máu hắn đổ, đều là để chứng minh rằng định mệnh không phải là xiềng xích, rằng bản ngã không thể bị chối bỏ. Làm sao hắn có thể buông xuôi ngay lúc này, khi hắn đã tiến sâu đến thế vào cội nguồn của sự cưỡng chế?
“Không!” Một tiếng gầm thầm lặng vang vọng trong tâm hải La Chinh. “Ta là La Chinh! Ta không phải là một công cụ! Ta không phải là một mảnh ghép!”
Từng dòng năng lượng vô hình, đen kịt như mực, tuôn trào từ sâu thẳm đan điền, chạy dọc theo kinh mạch, bao bọc lấy linh hồn hắn. Đây là sức mạnh của Nghịch Đạo, một loại quy tắc tự thân, một sự đối kháng trực tiếp với mọi định luật sẵn có. Khi Ý Chí Thiên Đạo cố gắng bóp méo hình hài hắn, Nghịch Đạo lại căng ra, chống đỡ. Khi Thiên Đạo muốn đồng hóa ý chí hắn, Nghịch Đạo lại phản công, đẩy lùi những tư tưởng xa lạ. Đó là một cuộc chiến không tiếng động, nhưng khốc liệt hơn bất kỳ trận giao tranh thể xác nào mà hắn từng trải qua.
Trong khoảnh khắc giằng xé tột cùng, một điều kỳ lạ đã xảy ra. Khi Nghịch Đạo của La Chinh va chạm dữ dội với Ý Chí Thiên Đạo, thay vì bị nghiền nát, hắn lại cảm nhận được những dòng thông tin hỗn loạn tuôn vào tâm trí. Giống như một dòng sông dữ dội, khi bị một tảng đá cản đường, thay vì phá vỡ tảng đá, nó lại tạo ra những xoáy nước, cuốn theo vô số mảnh vỡ từ đáy sông. Những mảnh vỡ đó là những hình ảnh, những âm thanh, những cảm xúc bị bóp méo, những ký ức rời rạc về sự vận hành của Chư Thiên Vạn Giới. Hắn thấy những hành tinh sinh diệt, những chủng tộc hưng thịnh rồi suy tàn, những dòng linh khí cuộn chảy theo một quỹ đạo định sẵn, tất cả đều được điều khiển bởi một “mệnh lệnh cưỡng chế” mà hắn đang đối mặt.
Hắn không chỉ nhìn thấy, hắn còn cảm nhận được sự mục nát, sự méo mó bên trong cái trật tự vĩ đại này. Thiên Đạo không thuần khiết, nó đã bị nhiễm bẩn. Nó không còn là quy luật tự nhiên, mà là một cỗ máy khổng lồ, được vận hành bởi một bàn tay vô hình, một ý chí cá nhân.
Đột nhiên, trong dòng thông tin hỗn loạn đó, một hình ảnh rõ nét hơn hiện ra. Đó là một cánh cổng. Không phải là một cánh cổng bằng đá hay kim loại, mà là một cấu trúc năng lượng khổng lồ, xoay vần giữa những vì sao ảo ảnh. Cánh cổng đó không dẫn đến một nơi nào đó, mà nó là một điểm nút, nơi mọi mệnh lệnh của “kẻ thao túng” được phát ra, nơi sợi dây điều khiển toàn bộ Chư Thiên Vạn Giới được thắt chặt. Đây chính là “Trung tâm của sự vận hành Thiên Đạo” mà hắn đang tìm kiếm, một phiên bản thu nhỏ, một biểu tượng của nó trong cõi ý thức này.
La Chinh dồn toàn bộ Nghịch Đạo của mình vào một điểm, như một mũi khoan vô hình, đâm thẳng vào cánh cổng ảo ảnh đó. Ngay lập tức, cánh cổng rung chuyển dữ dội, một luồng phản chấn kinh hoàng dội ngược lại, suýt chút nữa xé nát linh hồn hắn. Một ý niệm lạnh lẽo, cao ngạo bỗng xuất hiện trong tâm trí hắn, không phải lời nói, mà là một mệnh lệnh thuần túy:
“Kẻ xâm nhập. Quay lại.”
Đây không phải là Ý Chí Thiên Đạo tổng thể, mà là một mảnh nhỏ, một vệ binh, một ý thức được sinh ra để bảo vệ cánh cổng. Nó là hiện thân của sự kiểm soát, một phần của cơ chế phòng ngự được thiết lập bởi “kẻ thao túng”. Hình ảnh của nó dần hiện rõ hơn, một hình bóng mờ ảo, cao lớn, toàn thân được bao phủ bởi những dòng năng lượng Thiên Đạo xoay vần, đôi mắt trống rỗng nhưng lại ẩn chứa sự uy nghiêm tuyệt đối. Nó không có hình dạng cụ thể của một sinh vật, mà giống như một khối ý chí được kết tinh, một “Thiên Đạo Hộ Vệ Giả”.
“Ngươi nghĩ ta sẽ quay lại sao?” La Chinh cười khẩy, giọng nói tràn đầy sự khinh miệt. “Ta đã đi đến đây, đã nhìn thấy sự thật méo mó của các ngươi, làm sao có thể quay đầu?”
Thiên Đạo Hộ Vệ Giả không đáp lời. Nó giơ tay, một cử chỉ đơn giản nhưng lại mang theo sức mạnh hủy diệt của cả một vũ trụ thu nhỏ. Những dòng năng lượng Thiên Đạo cuộn xoáy, hóa thành những xiềng xích ánh sáng, lao thẳng về phía La Chinh, muốn trói buộc và nghiền nát hắn.
La Chinh không né tránh. Hắn biết, trong cõi ý thức này, né tránh là vô nghĩa. Hắn phải đối đầu trực diện. Nghịch Đạo trong hắn bùng phát dữ dội hơn bao giờ hết. Khác với Thiên Đạo dựa trên sự tuân thủ và sắp đặt, Nghịch Đạo của hắn lại dựa trên sự phá vỡ và tái tạo. Hắn không chống lại dòng chảy Thiên Đạo bằng cách mạnh hơn nó, mà bằng cách bẻ cong nó, làm cho nó mất đi sự thuần túy và tính hiệu quả.
Khi những xiềng xích ánh sáng lao đến, La Chinh tập trung tinh thần. Hắn không dùng công pháp võ kỹ, mà dùng ý niệm. Hắn cảm nhận cấu trúc của những xiềng xích đó, nhận ra rằng chúng được hình thành từ những quy tắc cơ bản của Thiên Đạo. Và Nghịch Đạo của hắn, chính là sự phản kháng với những quy tắc đó.
“Thiên Đạo, không phải là chân lý tuyệt đối!” Hắn gầm lên. “Xiềng xích của ngươi, vỡ tan!”
Một luồng sóng xung kích vô hình bùng nổ từ La Chinh. Đó không phải là năng lượng vật chất, mà là sự chấn động của ý chí, sự va chạm của hai khái niệm Đạo hoàn toàn đối lập. Khi làn sóng Nghịch Đạo chạm vào những xiềng xích ánh sáng, chúng không bị phá hủy ngay lập tức, mà bắt đầu trở nên bất ổn. Những đường nét vốn sắc bén của chúng trở nên mờ nhạt, cấu trúc lung lay, như thể bản thân quy tắc tạo ra chúng đang bị phản bác.
Xiềng xích ánh sáng run rẩy, rồi nứt toác, vỡ vụn thành vô số hạt sáng li ti trước khi kịp chạm vào La Chinh. Thiên Đạo Hộ Vệ Giả, vốn không có biểu cảm, dường như cũng chấn động. Mắt nó, vốn trống rỗng, bỗng lóe lên một tia sáng lạnh lẽo, như thể nó đang “phân tích” một mối đe dọa chưa từng có.
Nó lại giơ tay. Lần này, không phải là xiềng xích, mà là một cơn bão năng lượng Thiên Đạo, cuồn cuộn như một dòng xoáy vũ trụ, bao trùm lấy La Chinh. Đây là một đòn tấn công tổng lực, một sự áp đặt tuyệt đối của Thiên Đạo, muốn xóa sổ mọi sự bất tuân.
Nhưng La Chinh đã sẵn sàng. Hắn đã hiểu. Thiên Đạo của kẻ thao túng không hoàn hảo. Nó có sơ hở, có những điểm yếu trong cấu trúc logic của nó, bởi vì nó không phải là Đạo nguyên thủy, mà là một Đạo bị bẻ cong, bị áp đặt. Nghịch Đạo của hắn chính là chìa khóa để khai thác những sơ hở đó.
Hắn nhắm mắt lại. Trong tâm trí, hắn không còn nhìn thấy cơn bão Thiên Đạo đang nuốt chửng mình, mà là nhìn thấy những dòng chảy năng lượng, những quy tắc tạo nên cơn bão đó. Hắn không chiến đấu với sức mạnh, mà chiến đấu với “luật lệ”.
“Nếu Thiên Đạo của ngươi là dòng chảy, Nghịch Đạo của ta sẽ là khúc cua không ngờ!”
Với một tiếng rống nội tâm, La Chinh bùng nổ. Không phải một đòn tấn công, mà là một sự biến đổi. Cơ thể ý thức của hắn, vốn đang bị vây hãm, bỗng hóa thành vô số hạt ánh sáng đen, không tan chảy, mà là phân tán một cách có chủ đích. Những hạt ánh sáng đen đó không bị cơn bão Thiên Đạo cuốn đi, mà len lỏi vào từng kẽ hở của nó, thâm nhập vào sâu bên trong cấu trúc của cơn bão. Đó là một sự “Nghịch Chuyển,” một sự đảo ngược hoàn toàn quy tắc.
Cơn bão Thiên Đạo, vốn đang cuộn xoáy hung hãn, bỗng trở nên chậm lại, rồi bắt đầu hỗn loạn. Những hạt ánh sáng đen của La Chinh đã làm suy yếu tính liên kết của nó, làm nhiễu loạn những quy tắc vận hành cơ bản. Giống như một cỗ máy khổng lồ bỗng nhiên bị mất đi một bánh răng, nó vẫn cố gắng hoạt động, nhưng đã mất đi sự hiệu quả và sức mạnh nguyên bản.
Từ bên trong cơn bão đang hỗn loạn, hình ảnh La Chinh tái hiện. Hắn đã không bị nghiền nát, mà đã xuyên qua nó, hoàn toàn không hề hấn gì. Thiên Đạo Hộ Vệ Giả đứng sững lại, ánh sáng trong mắt nó càng trở nên mãnh liệt hơn, nhưng giờ đây nó không còn là sự cao ngạo nữa, mà là một sự cảnh giác tột độ, thậm chí là một thoáng nghi ngờ.
La Chinh bước qua tàn dư của cơn bão. Trước mặt hắn, cánh cổng ảo ảnh vẫn đứng đó, nhưng giờ đây, những dòng năng lượng bảo vệ xung quanh nó đã trở nên yếu ớt hơn. Hắn đã chứng minh được rằng Nghịch Đạo của hắn có thể chống lại, và thậm chí là làm suy yếu, những cơ chế bảo vệ của Thiên Đạo.
Hắn tiến lại gần cánh cổng, đưa tay chạm vào bề mặt lấp lánh của nó. Lần này, không có phản chấn, không có sự chống trả. Cánh cổng từ từ mở ra, hé lộ một không gian hoàn toàn mới. Bên trong, không phải là một cõi giới rộng lớn, mà là một căn phòng điều khiển khổng lồ, nơi vô số sợi dây ánh sáng mờ ảo tỏa ra, kết nối với những chấm sáng nhỏ li ti – mỗi chấm sáng là một thế giới, một dải ngân hà, một sinh mệnh. Và ở trung tâm của căn phòng đó, trên một bệ đá cổ xưa, một thực thể mờ ảo đang ngồi, toàn thân được bao bọc bởi một màn sương năng lượng, không thể nhìn rõ hình dạng.
Đây không phải là một vị thần, không phải là một con người. Nó là một khái niệm, một ý chí tối thượng, một kẻ đã ngồi đây, thao túng Thiên Đạo từ thuở sơ khai. Hắn đã tìm thấy. Hắn đã nắm được sợi dây điều khiển. Và kẻ thao túng, giờ đây, đã hoàn toàn nhận ra sự hiện diện của hắn.
Một luồng khí tức cổ xưa, nặng nề, tràn ngập sự uy hiếp và giận dữ, tỏa ra từ thực thể trung tâm. La Chinh biết, trận chiến thực sự, trận chiến định đoạt số phận của Chư Thiên Vạn Giới, chỉ vừa mới bắt đầu.