Nghịch Thiên
Chương 742

Cập nhật lúc: 2026-03-16 22:55:39 | Lượt xem: 6

La Chinh bước đi. Đôi chân hắn không còn mang theo sự nặng nề của gánh nặng số phận, mà đã thấm đẫm ý chí kiên định của kẻ muốn lật đổ. Mỗi bước chân là một sự khẳng định, một lời tuyên chiến thầm lặng gửi đến cái “Thiên” vô hình đang bao trùm vạn vật.

Hắn cảm nhận được. Một ánh mắt vô hình, lạnh lẽo và bao la, đang dõi theo mình. Đó không phải là ánh nhìn của một cá thể, mà là sự chú ý của toàn bộ trật tự vũ trụ, của những quy tắc đã được khắc sâu vào tận cùng của thời gian. La Chinh biết, từ khoảnh khắc hắn thốt ra quyết định “Nghịch Thiên”, hắn đã trở thành dị số lớn nhất, một vết nhơ trong cuốn sách định mệnh của vạn giới.

Nhưng sợ hãi? Không còn nữa. Chỉ còn lại ngọn lửa hừng hực trong lồng ngực. Hắn đã quá quen với sự ruồng bỏ, với việc bị coi là phế vật, là kẻ tội đồ. Giờ đây, hắn chấp nhận vai trò của kẻ phá vỡ, của ngọn cờ hiệu triệu cho những linh hồn khát khao tự do.

La Chinh nhắm mắt, cảm nhận dòng chảy của Chư Thiên Vạn Giới. Hắn cần một điểm khởi đầu. “Những nơi đã từng để lại dấu chân.” Lời thì thầm từ sâu thẳm tâm trí gợi nhắc. Đó không chỉ là những địa điểm vật lý, mà là những hồi ức, những mối liên kết đã bị “Thiên” cố tình che giấu, bóp méo.

Hắn mở mắt. Ánh nhìn sắc lạnh xuyên qua hư không, định vị một tọa độ xa xôi. Đó là Tinh Mộng Cổ Thành, một phế tích nằm giữa Vực Sâu Hỗn Độn, nơi từng là trung tâm của một nền văn minh cổ đại đã bị xóa sổ bởi một “Thiên Kiếp” bí ẩn. Tương truyền, nơi đó cất giữ những bí mật về nguồn gốc của “Thiên Đạo” và những kẻ dám phản kháng nó.

Hành trình đến Tinh Mộng Cổ Thành là một thử thách ngay từ bước đầu. Hư không trong Vực Sâu Hỗn Độn vốn dĩ đã bất ổn, đầy rẫy những khe nứt thời không và dòng chảy năng lượng hỗn loạn. Nhưng lần này, La Chinh cảm thấy một sự can thiệp tinh vi hơn. Các dòng xoáy không gian dường như cố tình đẩy hắn chệch hướng, những ảo ảnh từ quá khứ và tương lai liên tục hiện ra, cố gắng gieo rắc sự hoang mang vào tâm trí hắn.

“Thiên” đang thử thách hắn, muốn bẻ gãy ý chí hắn bằng sự cô độc và vô vọng. Nhưng La Chinh đã trải qua quá nhiều. Hắn tựa như một tảng đá ngàn năm, vững vàng giữa bão tố. Hắn dung hợp “Nghịch Đạo” của mình, biến những dòng xoáy thời không thành bậc thang, những ảo ảnh thành tấm gương phản chiếu sự kiên định của chính hắn.

Trong hành trình, hắn gặp một đoàn thương nhân vũ trụ, đang cố gắng vượt qua một bãi đá trôi dạt khổng lồ. Con thuyền của họ bị mắc kẹt, không thể tiến lên. Một trong số họ, một lão nhân có bộ râu dài màu bạc, nhìn La Chinh với ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc.

“Tiểu hữu, ngươi… ngươi đang đi ngược lại dòng chảy của vận mệnh?” Lão nhân hỏi, giọng nói run rẩy.

La Chinh dừng lại, nhìn lão nhân. “Lão trượng nói vậy là có ý gì?”

“Ta là một chiêm tinh gia, tuy không có tu vi cao thâm, nhưng có thể cảm nhận được… tiểu hữu mang theo một khí vận nghịch thiên. Vạn vật đều có định số, có luân hồi. Nhưng khí vận của tiểu hữu… nó đang cố gắng phá vỡ vòng luân hồi ấy.” Lão nhân chỉ tay lên bầu trời đầy sao, nơi các chòm sao đang dịch chuyển theo những quỹ đạo cổ xưa. “Các vì sao đang rung chuyển vì sự tồn tại của tiểu hữu. Đây là điềm báo của một đại biến.”

La Chinh khẽ gật đầu. “Nếu đã là định số, tại sao lại không thể thay đổi? Nếu luân hồi chỉ là một xiềng xích, tại sao không thể phá vỡ?”

Lão nhân nhìn La Chinh bằng ánh mắt phức tạp, vừa kính sợ vừa thương cảm. “Thiên Đạo… là thứ không thể chống lại. Vô số cường giả đã từng thử, nhưng tất cả đều hóa thành tro tàn, bị luân hồi nuốt chửng.”

“Ta sẽ là người khác biệt.” La Chinh nói, giọng điệu bình thản nhưng ẩn chứa sức nặng của ngàn vạn lời thề. “Và ta sẽ tìm kiếm những người cũng muốn khác biệt.”

Nói rồi, La Chinh tiếp tục hành trình. Lão chiêm tinh gia nhìn theo bóng lưng hắn khuất dần trong hỗn độn, trong lòng dâng lên một dự cảm bất an nhưng cũng đầy hy vọng. Có lẽ, đây chính là “dị số” mà các truyền thuyết cổ xưa từng nhắc đến, kẻ sẽ hoặc đưa vạn giới đến hồi kết, hoặc mở ra một kỷ nguyên hoàn toàn mới.

Sau nhiều ngày đêm miệt mài vượt qua những thử thách tinh thần và vật chất, Tinh Mộng Cổ Thành cuối cùng cũng hiện ra trước mắt La Chinh. Đó là một quần thể kiến trúc đổ nát, hùng vĩ một cách bi tráng, trôi nổi giữa vô tận hư không. Những tòa tháp cao chọc trời đã sụp đổ, những bức tường thành vĩ đại bị xé toạc, để lộ ra những vết tích của một cuộc chiến tranh hủy diệt. Linh khí ở đây cực kỳ hỗn loạn, mang theo cả tàn dư của những pháp tắc đã bị bẻ gãy.

La Chinh hạ xuống một quảng trường rộng lớn, nơi từng là trung tâm của thành phố. Khắp nơi là những pho tượng cổ đại bị ăn mòn bởi thời gian và năng lượng hỗn loạn, khắc họa hình ảnh của những sinh linh kỳ dị mà hắn chưa từng thấy. Chúng không phải Tiên, không phải Thần, cũng không phải Ma, Yêu. Chúng mang một vẻ đẹp cổ xưa, hùng vĩ nhưng cũng tràn đầy sự bi ai.

Hắn cảm nhận được một luồng ý chí yếu ớt nhưng dai dẳng, xuyên qua hàng tỷ năm thời gian, vẫn còn tồn tại trong những phế tích này. Đó là ý chí của những kẻ đã từng đối đầu với “Thiên”, và thất bại.

La Chinh đi sâu vào một tòa tháp đổ nát, nơi một tấm bia đá khổng lồ vẫn còn đứng vững. Trên tấm bia, những ký tự cổ xưa, không thuộc bất kỳ chủng tộc nào hắn từng biết, được khắc sâu. Hắn dùng “Nghịch Đạo” của mình để giải mã chúng, không phải bằng cách hiểu ngôn ngữ, mà bằng cách cảm nhận ý chí ẩn chứa bên trong.

Một dòng chảy tri thức khổng lồ ùa vào tâm trí hắn. Đó là lịch sử của nền văn minh Tinh Mộng, những kẻ đã từng đạt đến đỉnh cao của tu luyện, đủ sức chạm tới “Thiên”. Nhưng rồi, khi họ cố gắng vượt qua giới hạn cuối cùng, “Thiên” đã giáng xuống một đòn hủy diệt. Không phải là sấm sét, không phải là thiên tai, mà là sự bẻ cong của các định luật vật lý, sự xóa bỏ của chính khái niệm “tồn tại” đối với nền văn minh của họ.

Dòng chữ cuối cùng trên tấm bia khiến La Chinh rùng mình:

“…Khi ‘Thiên’ không thể bị đánh bại bằng sức mạnh, nó sẽ bị bẻ gãy bằng ý chí. Con đường duy nhất để thoát khỏi luân hồi của nó, là tìm kiếm ‘Nghịch Nguyên’, khởi nguồn của mọi dị số. Đó là nơi chân lý được sinh ra, và nơi mọi định mệnh có thể được viết lại…”

“Nghịch Nguyên…” La Chinh lẩm bẩm. Đây là một khái niệm hoàn toàn mới, một manh mối quan trọng. “Khởi nguồn của mọi dị số.” Vậy là hắn không phải là dị số duy nhất. Luôn có những kẻ khác, những ý chí khác, đã và đang chống lại trật tự này.

Hắn cảm thấy một sự kết nối. Tinh Mộng Cổ Thành không chỉ là một phế tích, mà là một lời nhắn gửi, một tấm bản đồ bí ẩn. Nền văn minh này đã thất bại, nhưng họ đã để lại một con đường. Con đường đến “Nghịch Nguyên”.

La Chinh ngẩng đầu, nhìn lên bầu trời hỗn độn của Vực Sâu. Ánh mắt hắn không còn vẻ tìm kiếm, mà đã có một mục tiêu rõ ràng. Hắn sẽ đi tìm “Nghịch Nguyên”, tìm kiếm những dị số khác, và cùng nhau, họ sẽ đối mặt với “Thiên”.

Hành trình “Nghịch Thiên” đã có một bước tiến quan trọng. Từ một phế tích cổ xưa, một tia hy vọng đã được thắp lên. La Chinh biết, “Thiên” vẫn đang quan sát, nhưng giờ đây, hắn không còn đơn độc. Hắn đã có một hướng đi, và một cái tên để tìm kiếm.

Cuộc chiến vĩ đại nhất trong lịch sử vũ trụ, đã chính thức được định hình con đường đầu tiên.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8